Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Trở Về Ngày Đầu Tiên

Đang tải...

Chương 3

Trở Về Ngày Đầu Tiên

7.

Ngày có kết quả thi thử lần một, lúc Lâm Linh về nhà, cả người con như vẫn còn ngơ ngác.

Con đứng ngay ở cửa, balo còn chưa kịp đặt xuống, cứ nhìn tôi chằm chằm.

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Con… đứng thứ ba toàn khu.”

Tôi khựng lại một chút.

“Bao nhiêu?”

“Thứ ba toàn khu.” Con lặp lại, giọng run run. “Con không cố ý đâu… con chỉ làm bài bình thường thôi… con cũng không biết sao lại như vậy…”

Tôi bật cười.

“Thế con hoảng cái gì?”

“Con sợ mẹ giận.”

“Giận?” Tôi bước tới, véo nhẹ má con. “Mẹ còn chưa kịp vui nữa là.”

Con sững người.

“Mẹ… không giận thật à?”

“Mẹ giận làm gì?”

“Vì… vì con không đứng nhất?”

Tôi nhìn con.

Kiếp trước, dù con đứng nhất toàn khu, tôi cũng chưa từng cười. Tôi chỉ nói: đừng kiêu, giữ phong độ, lần sau vẫn phải đứng nhất. Rồi tiếp tục tăng áp lực, thêm lớp học, thêm bài tập, thêm điểm số.

“Lâm Linh,” tôi nói khẽ, “con nhớ kỹ nhé. Con đứng hạng mấy mẹ cũng vui. Chỉ cần con còn khỏe mạnh, còn ở đây… mẹ đã vui rồi.”

Mắt con lập tức đỏ lên.

“Mẹ… mẹ thay đổi rồi.”

“Thế à?”

“Trước đây mẹ chưa từng nói mấy lời như vậy.”

Tôi chỉ cười, không trả lời.

Đúng vậy.

Tôi đã thay đổi.

Tôi dùng cả một đời… mới học được cách làm mẹ.

8.

Rắc rối vẫn chưa dừng lại.

Người thứ hai tìm đến là bố chồng tôi, cũng là ông nội của Lâm Linh.

Ông cụ còn khó đối phó hơn cả mẹ tôi. Ông không cãi vã, cũng không lớn tiếng, chỉ hết lần này đến lần khác ghé nhà, mỗi lần đến đều mang theo một chồng tài liệu ôn tập, đặt kín trên bàn trà.

“Cái này là đề mật của Hải Điến. Cái này là bộ đoán đề Hoàng Cương. Còn đây là tài liệu nội bộ của trường Hành Thủy. Đều nhờ người quen mới xin được, ngoài thị trường không mua nổi đâu.”

Lâm Linh nhìn đống tài liệu cao gần nửa người, mặt tái đi.

“Ông nội… nhiều quá rồi ạ…”

“Nhiều cái gì mà nhiều?” ông trừng mắt. “Hồi ông với bố cháu thi đại học, tài liệu còn nhiều hơn thế này! Ông nội không được học đại học, giờ chỉ trông chờ cháu làm rạng danh gia đình thôi!”

“Bố,” tôi lên tiếng, “cứ để tài liệu đó trước đã, Lâm Linh làm từ từ.”

“Làm từ từ?” ông quay sang nhìn tôi. “Con nói thế là không đúng rồi. Thi đại học mà làm từ từ được à? Thời gian quý như vàng, giờ một ngày nó phải dùng như hai ngày mới đủ!”

“Nhưng cũng không thể ép con bé quá.”

“Ép quá?” ông đứng bật dậy. “Con biết bố tốn bao nhiêu công sức mới kiếm được mấy thứ này không? Bao nhiêu quan hệ bố phải nhờ vả? Giờ con bảo để đó? Để đó mà thi được Thanh Hoa với Bắc Đại à?”

Lâm Linh co người trên sofa, không dám lên tiếng.

Tôi nhìn con.

Trong mắt con xuất hiện thứ cảm xúc mà kiếp trước tôi đã thấy vô số lần.

Tuyệt vọng.

“Bố,” tôi nói, “bố vào bếp nói chuyện với con một chút.”

Tôi kéo ông vào trong.

“Bố, chuyện của Lâm Linh, con có chừng mực.”

“Con có chừng mực?” ông cười lạnh. “Bố thấy con hồ đồ rồi. Nghe nói giờ con không cho nó học thêm nữa, còn cho nó đọc truyện tranh? Con đang phá hỏng nó đấy!”

“Con không phá hỏng con bé.”

“Vậy con đang làm gì?”

Tôi nhìn ông.

Hơn sáu mươi tuổi rồi, ánh mắt đầy lo lắng. Ông thật lòng muốn tốt cho Lâm Linh. Chỉ là ông không hiểu… đôi khi cái gọi là “tốt” ấy lại có thể đè chết một đứa trẻ.

“Bố, con hỏi bố một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Bố muốn Lâm Linh thi đỗ đại học tốt… rồi sau đó thì sao?”

“Sau đó?” ông khựng lại. “Sau đó thì tìm công việc tốt, sống cuộc đời tốt chứ sao.”

“Rồi sau nữa?”

“Sau nữa… kết hôn, sinh con, sống yên ổn cả đời.”

Tôi nhìn ông.

“Vậy nếu… con bé không đỗ đại học danh tiếng, nhưng vẫn sống yên ổn cả đời thì sao?”

Ông im lặng.

“Không giống nhau,” ông nói. “Sao mà giống được?”

“Khác chỗ nào?”

“Khác… đương nhiên là khác…”

Ông nói dở dang rồi dừng lại.

Tôi vỗ nhẹ vai ông.

“Bố, tài liệu con nhận hết. Lâm Linh sẽ làm, làm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu. Nhưng… đừng ép con bé nữa, được không?”

Ông nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng thở dài.

“Con bé này… thay đổi rồi.”

“Thay đổi thì cứ thay đổi thôi.”

Ông rời đi.

Trước khi đi còn quay đầu nhìn Lâm Linh một cái, ánh mắt phức tạp.

Lâm Linh đứng dậy, nhỏ giọng nói:

“Ông nội, con chào ông.”

Ông gật đầu.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nhìn thấy mắt ông hơi đỏ.

9.

Trước kỳ thi đại học một tháng, đã xảy ra chuyện lớn.

Tối hôm đó tôi nấu cơm xong rồi ngồi đợi con.

Đợi đến bảy giờ.

Đợi đến tám giờ.

Rồi chín giờ.

Điện thoại không gọi được.

Tin nhắn WeChat cũng không trả lời.

Tôi bắt đầu hoảng.

Tôi chạy ra ngoài tìm. Trường học, lớp học thêm cũ, quán trà sữa con hay đến, hiệu sách, công viên… đều không thấy.

Cuối cùng, tôi đi lên sân thượng.

Kiếp trước, con đã nhảy xuống từ nơi này.

Cửa sân thượng bị khóa. Tôi ngồi xổm trước cửa, ôm chặt đầu gối, nước mắt chảy đầy mặt.

Trong đầu toàn là hình ảnh của kiếp trước.

Ngăn tủ lạnh ở nhà tang lễ.

Chiếc áo hoodie màu hồng ấy.

Tờ di thư nhăn nhúm.

“Mẹ, cuối cùng con cũng không cần phải đứng nhất nữa.”

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho con hết lần này đến lần khác.

Tắt máy.

Tắt máy.

Vẫn tắt máy.

Mười giờ rưỡi.

Con về nhà.

Đứng ở cửa, người ướt sũng.

Ngoài trời đang mưa.

“Mẹ,” con nói, “điện thoại con hết pin.”

Tôi lao tới ôm chầm lấy con.

Con sững người.

“Mẹ… mẹ khóc à?”

“Không.”

“Mẹ khóc rồi.”

“Mẹ nói không là không.”

Con không nói nữa, để mặc tôi ôm.

Một lúc rất lâu sau, con nhỏ giọng nói:

“Mẹ, con đi xem phòng thi.”

“Ừ.”

“Con đi một mình.”

“Ừ.”

“Con muốn… tự mình đi thử một lần.”

Tôi buông con ra, nhìn gương mặt con.

Nước mưa chảy dọc theo mái tóc mái, đôi mắt con sáng lên. Trong đó là thứ ánh sáng mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Không phải sợ hãi.

Cũng không phải mệt mỏi.

Mà là… bình tĩnh.

“Mẹ,” con nói, “con nghĩ kỹ rồi. Dù thi ra sao, đó cũng là chuyện của con. Mẹ nuôi con lớn đã vất vả lắm rồi. Đoạn đường còn lại… con muốn tự mình đi.”

Tôi mở miệng, nhưng không nói được gì.

Con mỉm cười.

“Mẹ đừng khóc. Con không có ý đó. Ý con là… con không sợ nữa.”

“Không sợ cái gì?”

“Không sợ thi không tốt. Không sợ mẹ thất vọng. Cũng không sợ… tương lai.”

Con lau nước mưa trên mặt.

“Vì con biết, dù con thi thế nào… mẹ vẫn luôn ở đây.”

10.

Đêm đó, tôi mất ngủ.

Không phải vì lo lắng.

Mà vì hạnh phúc.

Trước kỳ thi đại học một tuần, rắc rối thứ ba xuất hiện.

Cũng là rắc rối khó chịu nhất.

Hôm đó tôi đang nấu ăn trong bếp thì chuông cửa vang lên.

Mở cửa ra, là chị Vương.

Phía sau bà ta còn có ba người nữa. Hai phụ nữ trung niên và một người đàn ông đeo kính. Người đàn ông cầm micro, một người phụ nữ khác vác máy quay.

“Mẹ của Lâm Linh phải không?” chị Vương cười tươi. “Đây là người của đài truyền hình. Muốn phỏng vấn gia đình chị một chút. Lâm Linh nhà chị chẳng phải thi thử đứng thứ ba toàn khu, lần hai lại lên thứ hai sao? Giờ là người nổi tiếng của khu mình rồi!”

Tôi sững lại.

Đài truyền hình?

“Mọi người đến làm gì?”

“Phỏng vấn thôi mà,” chị Vương chen người định bước vào. “Gọi Lâm Linh ra nói vài câu đi. Phụ huynh bây giờ ai cũng lo lắng chuyện học hành, để con bé chia sẻ kinh nghiệm học tập, làm tấm gương cho các bạn khác!”

Tôi đứng chắn ngay cửa.

“Không được.”

“Sao lại không được?”

“Con bé sắp thi rồi, không có thời gian.”

“Chỉ vài phút thôi,” người đàn ông đeo kính nói, “rất nhanh, không ảnh hưởng việc ôn tập.”

“Tôi nói rồi, không được.”