Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Thùng Táo Kinh Hoàng
Chương 7
Thùng Táo Kinh Hoàng
13.
Chu Mẫn.
Sao cô ấy lại ở đây?
Làm sao cô ấy biết nơi này – nơi chỉ có tôi và Chu Khải từng có một đoạn ký ức ngắn ngủi?
Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Chiếc hộp sắt lạnh lẽo trong tay bỗng trở nên nóng rực như một khối sắt nung, làm đầu ngón tay tôi bỏng rát.
“Cẩn thận người nằm bên gối.”
Câu nói ấy như một bàn tay vô hình bóp chặt cổ họng tôi.
Người nằm bên gối.
Em gái của Chu Khải.
Còn ai phù hợp với cách gọi ấy hơn cô ta?
Là cô ta.
Chính cô ta đã bán đứng Chu Khải.
Cũng chính cô ta đã dẫn tôi bước vào con đường chết này.
Một luồng lạnh buốt trộn lẫn giữa sợ hãi và phẫn nộ bò dọc sống lưng, xộc thẳng lên đầu.
Lớp vỏ ngụy trang yếu ớt, tê dại mà tôi cố dựng lên… lập tức bị xé toạc.
Ánh mắt tôi trở nên lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ.
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.
Toàn thân căng cứng như một con thú hoang chuẩn bị vồ tới.
“Cô làm sao biết nơi này?”
Giọng tôi khàn đặc đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Chu Mẫn bị ánh mắt đầy sát khí của tôi dọa lùi lại một bước.
Sắc mặt cô ta tái nhợt hơn lúc nãy, môi run run như sắp bật khóc.
“Là… là anh em.”
Cô ta nói bằng giọng yếu ớt gần như không nghe thấy.
“Trước khi mất tích… trong cuộc điện thoại cuối cùng… anh ấy nói với em.”
“Nếu… nếu anh ấy xảy ra chuyện… thì bảo em đến đây.”
“Anh ấy nói… ở đây có thứ để lại cho Chu Hàng.”
“Anh ấy nói… chị sẽ đến.”
Từng chữ của cô ta như những nhát búa nện vào tim tôi.
Anh ấy nói… tôi sẽ đến.
Chu Khải.
Người đàn ông đó… vậy mà đã tính toán tâm lý tôi đến mức này.
Hắn đoán được tôi sẽ hiểu ra câu nói mơ hồ của hắn.
Hắn cũng đoán được Chu Mẫn sẽ nghe lời.
Nhưng tại sao tôi phải tin cô ta?
“Anh cô còn nói gì nữa?”
Tôi từng bước tiến lại gần.
“Anh ấy còn nói…”
Nước mắt Chu Mẫn cuối cùng cũng rơi xuống, từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc bị đứt.
“Anh ấy bảo em nói với chị… anh ấy xin lỗi.”
“Anh ấy nói… cả đời này người anh ấy có lỗi nhất… là chị và Chu Hàng.”
“Anh ấy nói anh ấy không phải người… anh ấy là súc sinh.”
“Anh ấy còn nói… anh ấy còn nói…”
Cô ta nghẹn lại, gần như không thể tiếp tục.
“Còn nói gì?!” tôi quát.
“Anh ấy bảo em… phải cẩn thận… mẹ em!”
Cẩn thận… mẹ cô ta?
Mẹ của Chu Khải.
Mẹ chồng cũ của tôi.
Tôi sững người.
Đây là kiểu cảnh báo gì?
Người đàn bà cay nghiệt, tham tiền đó… từ ngày tôi gả vào đã chưa từng cho tôi một sắc mặt tốt.
Chúng tôi đã tám năm không hề liên lạc.
Tôi cần phải đề phòng bà ta cái gì?
“Chị dâu… em thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì.”
Chu Mẫn vừa khóc vừa nắm lấy tay tôi.
Bàn tay cô ta lạnh ngắt, run bần bật.
“Sau khi anh em mất tích… mẹ em như biến thành người khác.”
“Bà ấy suốt ngày nhốt mình trong phòng, không gặp ai.”
“Đêm kia em dậy đi vệ sinh… nghe thấy bà ấy đang lén gọi điện thoại.”
“Giọng bà ấy rất sợ hãi… như đang báo cáo gì đó với ai.”
“Em nghe thấy bà ấy nói… ‘con đàn bà đó chạy mất rồi’… ‘đồ vật chắc đang ở trên người nó’… ‘không tìm thấy thì tất cả đều phải chết’…”
Tim tôi lập tức chìm xuống đáy.
“Con đàn bà đó” chắc chắn là tôi.
Mẹ chồng cũ của tôi… vậy mà lại có liên hệ với người của Lưu Chấn Hoa.
Tại sao?
Chỉ vì tiền thôi sao?
“Lúc đó em sợ chết khiếp. Hôm sau em lén chạy ra ngoài.”
“Em làm theo lời anh em… đến đây đợi chị.”
Chu Mẫn nhìn tôi, ánh mắt đầy cầu xin.
“Chị dâu… em thật sự không biết anh em đã làm gì, cũng không hiểu vì sao mẹ em lại biến thành như vậy.”
“Nhưng em biết… những người mà họ nhắc tới… chắc chắn không phải người tốt.”
“Em sợ lắm… em thật sự rất sợ.”
“Em chỉ muốn tìm được anh em.”
“Em chỉ muốn sống sót.”
Tôi nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô ta.
Đôi mắt giống Chu Khải… nhưng lại sạch sẽ hơn hắn rất nhiều.
Bức tường phòng bị trong lòng tôi… bắt đầu nứt ra từng chút.
Có lẽ…
Những gì cô ta nói là thật.
Có lẽ người mà Chu Khải muốn cảnh báo tôi… không phải Chu Mẫn.
Mà là người có chung huyết thống với hắn, nhưng có thể vì tiền mà bán đứng hắn…
Chính mẹ ruột của hắn.
Ý nghĩ này còn khiến tôi lạnh sống lưng hơn cả việc nghi ngờ Chu Mẫn.
Đúng lúc ấy.
Từ phía cổng chính bỏ hoang của công viên đột nhiên vang lên tiếng động cơ xe.
Ầm ầm.
Âm thanh càng lúc càng gần.
Không chỉ một chiếc.
Sắc mặt tôi và Chu Mẫn đồng thời biến đổi.
Bọn chúng… đã đuổi tới rồi.
Nhưng làm sao chúng biết được nơi này?
“Chạy mau!”
Tôi không kịp suy nghĩ thêm, lập tức kéo Chu Mẫn lao sâu vào bên trong công viên.
Địa hình nơi này vô cùng phức tạp. Những trò chơi bỏ hoang và đám cây cỏ mọc điên dại trở thành lớp che chắn tự nhiên cho chúng tôi.
Chúng tôi nấp dưới đường ray tàu lượn đã rỉ sét, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Ở quảng trường cách đó không xa, những luồng sáng đèn pin quét qua quét lại.
Tiếng người chửi rủa vang lên.
“Mẹ kiếp, cái chỗ quỷ quái này rộng thật!”
“Chia ra tìm! Một con đàn bà thì chạy được bao xa!”
“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Lưu tổng nói rồi, không tìm được thứ đó thì tất cả chúng ta phải xuống dưới bầu bạn với Vương Hổ!”
Là người của Lưu Chấn Hoa.
Tim tôi chìm thẳng xuống đáy.
Chu Mẫn bên cạnh run lẩy bẩy như chiếc lá trong gió.
Tôi lập tức bịt chặt miệng cô ấy.
Xong rồi.
Chúng tôi đã bị chặn lại ở đây.
Công viên chỉ có một lối ra. Lúc này chắc chắn đã bị bọn chúng phong tỏa.
Chúng tôi giống hệt hai con chuột bị nhốt trong lồng, có mọc cánh cũng khó bay.
Trong tuyệt vọng, tôi vô thức siết chặt chiếc hộp sắt nhỏ trong tay.
Chiếc chìa khóa.
Và chuỗi con số.
1105.18.27
Chu Khải.
Rốt cuộc anh còn để lại hậu chiêu gì?
Chuỗi số này rốt cuộc có nghĩa gì?
Chu Mẫn dường như cũng nghĩ ra điều gì đó. Cô ấy gỡ tay tôi ra, lục trong túi lấy điện thoại.
Không phải gọi điện.
Cô ấy mở album ảnh.
Rồi đưa cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh là một bản vẽ phác thảo bằng tay.
Vẽ mặt bằng của một dãy tủ gửi đồ, trên đó nguệch ngoạc đủ loại con số.
“Đây là bức hình cuối cùng anh em gửi cho em trước khi mất tích.”
Giọng cô ấy nghẹn lại.
“Anh ấy nói nếu một ngày nào đó em gặp một người phụ nữ cầm chìa khóa… thì phải đưa bức hình này cho người đó.”
“Anh ấy nói… đáp án nằm ở ‘tận cùng của thời gian’.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bản vẽ.
Ánh mắt dừng lại ở chiếc tủ nằm tận góc.
Số của tủ là 18.
Bên cạnh tủ, Chu Khải còn vẽ bằng bút đỏ một mũi tên xiêu vẹo, chỉ sang tấm bảng tuyến xe buýt bên cạnh.
Số tuyến xe buýt là 27.
18.27.
Khớp rồi!
Thế còn 1105?
“Tận cùng của thời gian”…
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía chiếc đồng hồ khổng lồ phía xa.
Trên đỉnh công viên.
Chiếc đồng hồ lớn đã ngừng chạy từ lâu vì hỏng hóc.
Kim đồng hồ vĩnh viễn dừng lại ở một thời điểm.
11 giờ 05 phút.
11:05.
Tôi hiểu hết rồi.
Đây mới chính là bản đồ kho báu thật sự mà Chu Khải để lại.
Số tiền đó…
hoàn toàn không nằm ở đây.
14.
Tiền không ở công viên.
Chu Khải đã giấu nó ở một góc nào đó trong thành phố.
Một tọa độ ba chiều được ghép từ số tủ gửi đồ, tuyến xe buýt và thời gian.
Phát hiện này khiến tôi nhìn thấy một tia sáng le lói trong vực sâu tuyệt vọng.
Nhưng tia sáng ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng bước chân và tiếng quát tháo đang tiến lại gần bên ngoài.
“Bên này! Tao thấy hình như có bóng người vừa chạy qua!”
“Đuổi theo!”
Những chùm đèn pin quét tới quét lui như những lưỡi kiếm, lia quanh khu đường ray tàu lượn nơi chúng tôi đang ẩn nấp.
Tim tôi và Chu Mẫn đều dâng lên tận cổ họng.
Không thể ở đây thêm nữa.
Bị phát hiện chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Đi theo tôi!”
Tôi nghiến răng, kéo Chu Mẫn cúi thấp người, như hai con mèo hoảng loạn chui vào đám cỏ rậm bên cạnh.
Đầu óc tôi chạy như điên.
Phải tìm một nơi vừa có thể tạm ẩn, vừa có thể quan sát động tĩnh của bọn chúng.
Nhà ma.
Ý nghĩ ấy đột ngột lóe lên.
Góc u ám và hẻo lánh nhất của công viên.
Ngày nhỏ đến đây chơi, tôi thậm chí không dám bước vào.
Nhưng lúc này, nơi từng khiến tôi sợ hãi lại trở thành con đường sống duy nhất.
Dựa vào ký ức, tôi kéo Chu Mẫn len lỏi qua mê cung đổ nát.
Chúng tôi tránh được đội tìm kiếm chính, lặng lẽ lần tới cửa sau của nhà ma.
Cửa đã bị đóng đinh bằng ván gỗ.
Tôi nhặt một hòn đá, dốc toàn bộ sức lực đập vỡ tấm ván mục, tạo ra một khe hở.
Chúng tôi chui vào.
Một mùi ẩm mốc nồng nặc cùng bụi bặm ập thẳng vào mặt khiến chúng tôi ho sặc sụa.
Bên trong tối đen.
Không nhìn thấy nổi bàn tay.
Những đạo cụ kỳ quái hiện ra thành những bóng đen méo mó trong bóng tối, giống như những con quái vật đang rình rập.
Chu Mẫn sợ đến mức bám chặt cánh tay tôi, run còn dữ dội hơn.
Tôi cũng chẳng khá hơn.
Mồ hôi lạnh sau lưng đã thấm ướt áo.
Nhưng tôi biết bây giờ không phải lúc để sợ.
Tôi lấy bật lửa trong túi ra.
Đó là thứ tôi mua dọc đường để phòng khi cần.
“Tách.”
Một ngọn lửa yếu ớt bùng lên, chiếu sáng một khoảng nhỏ trước mặt.
Cũng chiếu rõ khuôn mặt trắng bệch của Chu Mẫn.
“Chị dâu… bây giờ… bây giờ chúng ta phải làm sao?”
“Chờ.”
Tôi chỉ nói một chữ, kéo cô ấy nấp sau một đạo cụ quan tài khổng lồ.
Chúng tôi nhìn ra ngoài qua khe hở của quan tài, thận trọng quan sát.
Bọn người kia vẫn đang tìm kiếm điên cuồng như những con ruồi mất đầu.
Ánh đèn pin thỉnh thoảng quét qua những ô cửa sổ vỡ nát của nhà ma.
Tạm thời, bọn chúng chưa nghi ngờ nơi này.
Chúng tôi an toàn.
Ít nhất là tạm thời.
Tôi tựa lưng vào thành quan tài lạnh ngắt, thở dốc, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập như muốn nổ tung.
Chu Mẫn cũng dần bình tĩnh lại.
“Chị dâu… xin lỗi.”
Cô ấy khẽ nói.
“Có phải… em đã gây thêm rắc rối cho chị không?”
Tôi liếc nhìn cô ấy, không trả lời.
Đến bước này rồi, nói những lời đó chẳng còn ý nghĩa gì.
Chúng tôi đã là hai con châu chấu buộc chung một sợi dây.
“Cô nói lại cho tôi nghe tất cả những gì anh cô nói.”
“Từng chữ một, đừng sót.”
Tôi cần sắp xếp lại mọi manh mối.
Không được bỏ qua bất cứ chi tiết nào.
Chu Mẫn gật đầu, cố gắng nhớ lại.
“Hai ngày trước khi mất tích, anh ấy đột nhiên tìm em, nói phải ra ngoài lánh một thời gian.”
“Em hỏi đi đâu, anh ấy không nói.”
“Anh ấy đưa em một sim điện thoại mới, bảo sau này chỉ dùng sim đó để liên lạc.”
“Rồi đến cuộc gọi tối hôm trước khi mất tích.”
“Anh ấy nghe rất hoảng loạn, như đang bị ai đó truy đuổi.”
“Anh ấy nói rất nhanh, bảo mình gây ra chuyện lớn, có lẽ không quay về được nữa.”
“Anh ấy nói đã để lại cho Chu Hàng một khoản tiền… là ván thắng lớn nhất đời anh ấy.”
“Chuyện công viên và bản vẽ tủ gửi đồ… anh ấy chia ra nói cho hai chúng ta.”
“Anh ấy nói chị và em… là hai người anh ấy có lỗi nhất, nhưng cũng là hai người anh ấy tin tưởng nhất.”
“Anh ấy nói chỉ khi hai người hợp lại… mới mở được chiếc rương cuối cùng.”
“Còn cuối cùng… là câu nói bảo em phải cẩn thận với mẹ.”
Nói xong, Chu Mẫn lại bật khóc.
Còn tôi lại bắt được vài điểm mấu chốt.
Chu Khải không phải hành động bột phát.
Hắn đã có kế hoạch.
Hắn chia chìa khóa và địa điểm cho hai người mà hắn cho rằng không thể đồng thời bị khống chế.
Một người là người vợ cũ mà hắn từng làm tổn thương nhưng buộc phải phó thác.
Một người là em gái cùng huyết thống mà hắn nợ quá nhiều.
Bằng cách này, hắn tạo ra hai lớp bảo hiểm.
Phải thừa nhận.
Tên cờ bạc nát đó, vào giây phút sinh tử lại thể hiện sự tính toán và khôn ngoan chưa từng có.
“Trên bản vẽ đó ngoài tủ gửi đồ còn gì khác không?” tôi hỏi.
Chu Mẫn đưa điện thoại cho tôi.
Dưới ánh lửa bật lửa, tôi chăm chú nhìn bản phác thảo nguệch ngoạc.
Đây không chỉ là sơ đồ tủ gửi đồ.
Nó giống một lộ trình hành động hơn.
Ở mặt sau bức hình còn có một dòng chữ nhỏ.
“Ba giờ chiều, bóng của mặt trời sẽ chỉ đường về nhà.”
Ba giờ chiều?
Bóng của mặt trời?
Rốt cuộc ý đó là gì?
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài căn nhà ma.
Trời đã gần sáng.
Chúng tôi không còn nhiều thời gian.
Phải lấy được số tiền đó trước khi người của Lưu Chấn Hoa kịp phản ứng và bắt đầu kiểm tra toàn bộ tủ gửi đồ trong thành phố.
“Cái tủ gửi đồ mà cô nói… ở đâu?” tôi hỏi Chu Mẫn.
“Ở… ở bến xe khách liên tỉnh.”
Giọng Chu Mẫn run bần bật.
“Anh em nói nơi đó đông người nhất, hỗn loạn nhất… cũng là nơi dễ thoát thân nhất.”
Bến xe khách liên tỉnh.
Quả thật là nơi đủ loại người qua lại.
Nhưng cũng đồng nghĩa với việc đó là nơi có nhiều camera nhất, dễ bị kiểm soát nhất.
Nếu bây giờ đến đó, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
“Chúng ta không thể cứ thế mà đi.”
Tôi cố giữ bình tĩnh phân tích.
“Người của Lưu Chấn Hoa không tìm được chúng ta, bước tiếp theo chắc chắn sẽ nghĩ rằng Chu Khải giấu tiền ở một nơi công cộng.”
“Bến xe, bến cảng, trung tâm thương mại…”
“Tủ gửi đồ ở những nơi đó rất nhanh sẽ bị bọn chúng theo dõi.”
“Chúng ta cần một kế hoạch.”
Một kế hoạch có thể giúp chúng tôi lấy được đồ ngay trước mắt bọn chúng mà không ai phát hiện.
“Chúng ta?” Chu Mẫn nhìn tôi với vẻ không tin nổi. “Chỉ… chỉ hai người chúng ta thôi sao?”
“Đúng.”
“Chỉ hai người.”
Ánh mắt tôi lúc này kiên định đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Chu Mẫn, từ giờ trở đi… quên hết con người trước kia của cô đi.”
“Cô không còn là cô gái ngoan ngoãn nhút nhát nữa.”
“Cô là đồng phạm của tôi. Là chiến hữu của tôi.”
“Nếu muốn sống tiếp, nếu muốn báo thù cho anh trai cô… thì phải nghe theo tôi.”
Chu Mẫn nhìn tôi.
Nhìn con người xa lạ sau lớp hóa trang mà lão K đã tạo ra.
Nỗi sợ trong mắt cô dần dần tan đi.
Thay vào đó là một sự hung tàn sinh ra khi con người bị dồn đến đường cùng.
Cô gật đầu thật mạnh.
Ánh sáng bên ngoài càng lúc càng rõ.
Những kẻ tìm kiếm dường như cũng mất kiên nhẫn, vừa chửi rủa vừa bắt đầu rút đi.
Chắc chúng nghĩ chúng tôi đã nhân lúc hỗn loạn mà trốn mất.
Nguy hiểm tạm thời qua đi.
Nhưng tôi biết…
Một cơn bão lớn hơn, hung hiểm hơn…
đang chờ chúng tôi ở bến xe khách liên tỉnh.