Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Thùng Táo Kinh Hoàng
Chương 8
Thùng Táo Kinh Hoàng
15.
Tôi và Chu Mẫn trốn trong nhà ma đến tận giữa trưa.
Những kẻ tìm kiếm bên ngoài đã rút đi hết. Chỉ còn tiếng gió thổi qua đống phế tích, rít lên từng hồi như tiếng than khóc.
Tôi dùng điện thoại của Chu Mẫn xóa sạch toàn bộ nhật ký cuộc gọi và ảnh, sau đó bấm số liên lạc khẩn cấp của lão K – dãy số mà tôi đã thuộc lòng từ lâu.
Đó là số của một bốt điện thoại công cộng. Chỉ trong một khung giờ nhất định mới có người nhấc máy.
Chuông đổ rất lâu.
Ngay khi tôi tưởng sẽ không ai nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng khàn khàn như giấy nhám của lão K.
“Nói.”
Chỉ một chữ.
Lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
“Tôi tìm được chiếc chìa khóa thứ hai.”
Tôi nói ngắn gọn.
“Nhưng địa điểm đã lộ. Bên cạnh tôi còn thêm một người.”
“Người của Lưu Chấn Hoa đã bắt đầu bố trí kiểm soát khắp thành phố.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Không bất ngờ.” Giọng lão K bình thản. “Lưu Chấn Hoa không phải kẻ ngu.”
“Địa điểm?”
“Bến xe khách liên tỉnh. Tủ gửi đồ số 18.”
“Cần tôi làm gì?”
“Tôi cần một sự hỗn loạn.” Tôi nói. “Một sự cố vừa đủ để kéo phần lớn bảo vệ và sự chú ý của camera đi nơi khác.”
“Thời gian, đúng ba giờ chiều.”
“Có rủi ro.” lão K nói. “Bến xe đông người. Nếu vượt tầm kiểm soát sẽ rất phiền.”
“Cho nên tôi mới gọi ông.” Tôi biết ông ta có cách. “Ông là chuyên gia.”
Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.
Tôi thậm chí nghe thấy tiếng ông ta nghiến răng vào điếu thuốc chưa bao giờ châm lửa.
“Hai giờ năm mươi.”
“Nhà vệ sinh nam tầng hai của bến xe sẽ có người hút thuốc, kích hoạt báo cháy.”
“Hệ thống phun nước sẽ bật. Đám đông sẽ hoảng loạn.”
“Phần lớn lực lượng an ninh sẽ bị kéo lên tầng hai.”
“Cô có mười phút.”
“Từ lúc chuông báo cháy vang lên cho đến khi họ phản ứng và phong tỏa toàn bộ bến xe.”
“Chỉ mười phút.”
“Nhớ kỹ. Cơ hội chỉ có một.”
“Cảm ơn.”
Tôi nói thật lòng.
“Không miễn phí.” lão K lạnh lùng đáp. “Cô nợ tôi thêm một ân tình nữa.”
“Còn con bé đi cùng cô, quản cho chặt.”
“Nếu nó gây rắc rối, tôi sẽ không thèm nhặt xác cô đâu.”
Nói xong, ông ta cúp máy.
Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Kế hoạch của lão K rất đơn giản.
Thô bạo.
Nhưng hiệu quả.
Chỉ là… mười phút quá ngắn.
Tôi quay sang Chu Mẫn.
Cô ấy đã nghe hết cuộc nói chuyện, sắc mặt trắng bệch.
“Chị dâu… chúng ta thật sự phải đi sao?”
“Chúng ta không còn đường lùi.”
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo.
“Đi thôi.”
“Đến lúc chúng ta ra sân rồi.”
Chúng tôi rời khỏi công viên.
Bắt một chiếc xe buýt nông thôn cũ kỹ.
Trước khi vào thành phố, tôi kéo Chu Mẫn xuống ở một thị trấn nhỏ.
Tôi dùng số tiền mặt ít ỏi còn lại mua cho cô ấy một bộ quần áo quê mùa, giống phong cách của tôi.
Ở tiệm cắt tóc nhỏ ven đường, tôi bảo họ cắt ngắn mái tóc dài của cô ấy, nhuộm thành màu vàng úa gần giống tóc tôi.
Khi Chu Mẫn nhìn người xa lạ trong gương, ánh mắt cô đầy hoang mang.
“Từ bây giờ chúng ta là chị em.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, nói rõ từng chữ.
“Hai chị em từ quê lên thành phố tìm họ hàng, bị lừa mất tiền.”
“Những kẻ khốn khổ.”
“Nhớ chưa?”
Chu Mẫn gật đầu, dù vẫn còn ngơ ngác.
Tôi dạy cô cách khom lưng khi đi.
Cách cúi đầu.
Cách dùng ánh mắt vừa sợ sệt vừa tham lam nhìn quanh thành phố xa lạ.
Hai chúng tôi giống như hai giọt nước bẩn.
Âm thầm hòa vào dòng người chật chội của thành phố.
Hai giờ rưỡi chiều.
Chúng tôi xuất hiện đúng giờ trước cổng bến xe khách liên tỉnh.
Bên trong đông nghịt người.
Những giọng nói đủ vùng miền hòa vào nhau, mùi mì gói và mồ hôi trộn lẫn, tạo nên bức tranh ồn ào nhất của đời sống thường ngày.
Tôi kéo Chu Mẫn cúi đầu.
Chen vào dòng người.
Tôi cảm nhận rất rõ.
Trong không khí có một thứ căng thẳng khác thường.
Những nhân viên an ninh mặc đồng phục đi tuần dày đặc hơn bình thường rất nhiều.
Ở cổng vào, cổng ra, thậm chí cả những góc khuất trong sảnh chờ, tôi đều nhìn thấy vài người đàn ông ánh mắt sắc như dao, thái dương gồ lên, rõ ràng không phải hành khách bình thường.
Bọn họ dùng ánh mắt soi xét từng người ra vào.
Là người của Lưu Chấn Hoa.
Tấm lưới đã được giăng ra.
Tim tôi như treo lơ lửng nơi cổ họng.
Chu Mẫn còn căng thẳng hơn, lòng bàn tay lạnh ngắt, bước đi cũng lóng ngóng.
Tôi bóp mạnh tay cô ấy, ra hiệu bình tĩnh.
Chúng tôi không đi vào khu chờ xe.
Mà đi thẳng đến khu tủ gửi đồ nằm bên cạnh sảnh tầng một.
Nơi này ít người hơn một chút.
Tôi liếc một cái đã thấy tủ số 18.
Nó không hề giấu kín.
Nằm ngay giữa một dãy tủ.
Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị tiến lại gần.
Ở khóe mắt tôi bỗng bắt gặp một bóng người quen thuộc… khiến sống lưng lạnh toát.
Ngay bên kia khu tủ, cạnh một quầy tạp hóa nhỏ.
Một người đàn ông mặc áo khoác đen, người cao gầy, tóc húi cua đang dựa tường.
Hắn vừa hút thuốc, vừa dùng ánh mắt độc như rắn nhìn chằm chằm về phía tủ gửi đồ.
Là hắn.
Chính là người đàn ông đứng đầu nhóm trong chiếc xe tải không biển số mà tôi từng thấy dưới nhà ở quê.
Tại sao hắn lại ở đây?
Chẳng lẽ bọn chúng đã khóa chặt mục tiêu, đang chờ sẵn ở tủ số 18?
Bước chân tôi lập tức khựng lại.
Mồ hôi lạnh chảy dọc trán.
Chu Mẫn cũng nhận ra hắn, suýt nữa bật kêu.
Tôi lập tức bịt miệng cô ấy, kéo cô núp sau một tấm biển quảng cáo.
Phải làm sao?
Đối phương đã đứng sẵn ngay cạnh mục tiêu.
Kế điệu hổ ly sơn của lão K… với cấp độ đối thủ như hắn, e rằng chẳng có tác dụng.
Hắn đứng đó như một vị thần giữ cửa.
Chúng tôi căn bản không có cơ hội mở tủ ngay trước mắt hắn.
Xông vào chỉ có một kết cục.
Chết.
Bỏ cuộc sao?
Nếu vậy tất cả những gì chúng tôi làm trước đó đều vô nghĩa.
Tôi cắn chặt môi, đầu óc quay cuồng.
Tôi nhìn người đàn ông kia.
Nhìn đống tàn thuốc dưới chân hắn.
Nhìn thói quen thỉnh thoảng lại liếc đồng hồ của hắn.
Hắn… dường như cũng đang bồn chồn.
Hắn đang đợi gì?
Đợi chúng tôi tự chui vào bẫy?
Hay là…
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên câu nói mà Chu Khải để lại.
“Ba giờ chiều, bóng của mặt trời sẽ chỉ đường về nhà.”
Ba giờ chiều.
Tại sao lại là ba giờ?
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn lên mái vòm của nhà ga.
Để lấy ánh sáng, mái sảnh được ghép bằng những tấm kính khổng lồ.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua lớp kính, đổ xuống nền đá cẩm thạch những mảng sáng loang lổ.
Tôi nhìn theo góc ánh sáng, nhìn về phía tấm biển quảng cáo nơi chúng tôi đang đứng.
Bóng của nó kéo dài, xiên xẹo.
Và đang chỉ thẳng tới…
Không.
Không phải tủ gửi đồ.
Mà là biển dừng xe buýt tuyến 27 ngay cạnh khu tủ.
Trong khoảnh khắc, tôi hiểu ra tất cả.
Câu nhắc của Chu Khải không phải lời nói vu vơ.
Đó là mệnh lệnh hành động chính xác tới từng phút.
Bí mật thật sự…
không nằm trong tủ gửi đồ.
Mà nằm trên chiếc xe buýt tuyến 27 sẽ tới bến đúng ba giờ chiều.
16.
Tôi hiểu rồi.
Toàn bộ kế hoạch của Chu Khải giống như một con búp bê Matryoshka tinh vi.
Hộp táo là lớp thứ nhất.
Công viên bỏ hoang là lớp thứ hai.
Tủ gửi đồ chỉ là lớp thứ ba.
Còn lớp cuối cùng…
Chính là số tiền có thể quyết định vận mệnh của tất cả chúng tôi.
Nó nằm trên chiếc xe buýt tuyến 27 sắp vào bến.
Chu Khải đã lợi dụng quán tính suy nghĩ của tất cả mọi người, dựng nên một trò lừa đảo kinh thiên.
Ai cũng cho rằng tiền ở trong tủ.
Bao gồm người của Lưu Chấn Hoa.
Bao gồm cả chúng tôi.
Cho nên bọn chúng mới cử tay chân đắc lực nhất đứng canh ở đây.
Trong khi “xe chở tiền” thật sự — chiếc xe buýt tầm thường kia — sắp ngang nhiên chạy đi ngay trước mắt bọn chúng.
Một màn ve sầu thoát xác.
Một cú qua mặt trời đất hoàn hảo.
Mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng tôi.
Vừa kinh hãi trước tâm cơ của Chu Khải, vừa run sợ trước hiểm nguy sắp đối mặt.
“Chị dâu… bây giờ làm sao?”
Chu Mẫn run rẩy hỏi.
“Người đàn ông đó cứ nhìn chằm chằm, chúng ta không thể tới gần được.”
“Chúng ta không tới tủ.”
Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông tóc húi cua, đầu óc vận hành với tốc độ chưa từng có.
“Mục tiêu của chúng ta là xe buýt.”
“Nhưng… chìa khóa vẫn ở đây. Không có chìa khóa thì làm sao chứng minh chúng ta là người giao nhận?”
“Không.”
“Chìa khóa không phải tín vật.”
Ánh mắt tôi rơi xuống chiếc túi vải cũ trên vai.
“Cái túi này mới là.”
Trong kế hoạch của Chu Khải chắc chắn có một dấu hiệu nhận diện.
Một thứ giúp người giao nhận giữa biển người nhận ra chúng tôi ngay lập tức.
Chiếc túi vải tôi mang theo khi bỏ trốn…
Là món quà sinh nhật duy nhất Chu Khải từng mua cho tôi.
Kiểu dáng rất cũ.
Trên túi còn có một hình hoa hướng dương đã phai màu.
Tôi đã lâu không dùng, chỉ nhét sâu trong tủ quần áo.
Hôm bỏ chạy, tôi tiện tay mang theo.
Giờ nghĩ lại…
Đó có lẽ không phải trùng hợp.
Có lẽ Chu Khải đã tính trước.
Hắn biết tôi sống tình nghĩa.
Biết tôi sẽ không nỡ vứt chiếc túi này.
Hắn biến kỷ niệm duy nhất giữa chúng tôi thành cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Thời gian trôi qua từng giây.
Hai giờ năm mươi.
Từ tầng hai của bến xe đột nhiên vang lên tiếng báo cháy chói tai!
Ngay sau đó là tiếng nước từ hệ thống phun cứu hỏa xả xuống ào ào.
Tiếng la hét bùng lên khắp nơi.
Kế hoạch của lão K đã bắt đầu đúng giờ.
Cả sảnh bến xe lập tức chìm vào hỗn loạn.
Mọi người hoảng sợ, chen lấn, chạy tán loạn như ruồi mất đầu.
Người đàn ông tóc húi cua quả nhiên không hề rời vị trí.
Hắn chỉ đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo quét quanh.
Nhiệm vụ của hắn là canh tủ.
Dù trời sập xuống hắn cũng không rời đi.
Mà đó…
chính là điều tôi cần.
“Chu Mẫn, nghe đây!”
Tôi nắm chặt tay cô, nói nhanh.
“Một lát nữa cô cầm túi của tôi, đi xếp hàng ở trạm xe buýt tuyến 27.”
“Đừng nói gì, đừng làm gì.”
“Cứ như một hành khách bình thường.”
“Ôm túi trước ngực, để lộ hình hoa hướng dương.”
“Nếu có người lên xe rồi vỗ vai cô…”
“Cô đi theo người đó xuống xe.”
“Nếu xe chạy rồi mà không có gì xảy ra…”
“Cô cứ đi đến trạm kế tiếp, sau đó tìm cách liên lạc với Lâm Phong.”
“Còn chị thì sao… chị dâu?”
Mắt Chu Mẫn đầy hoảng loạn.
“Còn tôi?”
Tôi nhìn người đàn ông tóc húi cua.
Trong mắt lóe lên một sự quyết liệt gần như điên cuồng.
“Tôi sẽ tặng hắn… một món quà lớn.”
Nói xong, tôi nhét túi vải vào tay Chu Mẫn.
Rồi lấy chìa khóa tủ gửi đồ từ túi ra.
Tôi siết chặt nó trong lòng bàn tay.
“Đi mau!”
Tôi đẩy mạnh cô.
Chu Mẫn nhìn tôi lần cuối.
Cắn răng.
Rồi quay người hòa vào dòng người hỗn loạn, chen về phía bến xe buýt.
Tôi hít sâu một hơi.
Nhìn người đàn ông tóc húi cua.
Lần này tôi không trốn nữa.
Tôi bước thẳng về phía hắn.
Bước chân chậm rãi.
Ổn định.
Gương mặt tôi trở lại dáng vẻ mà lão K đã dạy.
Tê dại.
Rụt rè.
Nhưng ẩn một chút tham lam.
Sự xuất hiện của tôi lập tức thu hút sự chú ý của hắn.
Đôi mắt độc như rắn khóa chặt gương mặt tôi.
Có thể hắn không nhận ra gương mặt đã hóa trang.
Nhưng hắn chắc chắn nhận ra một người phụ nữ khả nghi đang tiến thẳng tới tủ số 18.
Tôi cảm nhận rõ cơ thể hắn căng cứng.
Như một con báo chuẩn bị vồ mồi.
Tôi không nhìn hắn.
Ánh mắt tôi chỉ nhìn tủ số 18.
Như thể trong đó có kho báu mà tôi khao khát nhất.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách với tủ càng lúc càng gần.
Khoảng cách với người đàn ông kia…
cũng càng lúc càng gần.
Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi thuốc lá rẻ tiền trộn lẫn mùi tanh của máu trên người hắn.
Ngay khi tay tôi sắp chạm vào cánh cửa tủ gửi đồ.
Hắn động rồi.
Nhanh như một cơn gió.
Trong nháy mắt, hắn đã chắn trước mặt tôi. Bàn tay to như gọng kìm siết chặt cổ tay tôi.
“Cô là ai?”
Giọng hắn lạnh buốt như gió từ địa ngục thổi lên.
Tôi hoảng hốt hét lên một tiếng.
Chiếc chìa khóa trong tay rơi xuống nền gạch kêu “keng” một cái.
Tôi run lẩy bẩy, như bị dọa đến mất hồn, nói năng lắp bắp.
“Tôi… tôi… tôi nhặt được… nhặt được chìa khóa…”
“Tôi… tôi chỉ muốn xem… xem trong đó có tiền không…”
Màn diễn của tôi hoàn hảo đến mức không có kẽ hở.
Sự tham lam và hèn yếu của một người đàn bà tầng lớp thấp được tôi diễn đến tận cùng.
Trong mắt hắn lóe lên một tia nghi ngờ.
Nhưng nhiều hơn là khinh bỉ.
Hắn căn bản không thèm coi loại người như tôi ra gì.
Hắn cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa.
Nhìn thấy con số 18 rõ ràng trên thẻ chìa.
Hắn cười.
Nụ cười tàn nhẫn và đắc ý.
Trong mắt hắn, con cá cắn câu đã xuất hiện.
“Xem ra cô xui xẻo rồi.”
Hắn rút từ sau lưng ra một vật lạnh lẽo, cứng ngắc chĩa vào thắt lưng tôi.
Một khẩu súng.
“Đi với tôi một chuyến.”
Hắn hạ giọng, mệnh lệnh lạnh như băng.
“Dám kêu một tiếng… tôi bắn nổ đầu cô ngay.”
Hắn kẹp chặt tôi, kéo về phía một lối ra hẻo lánh của bến xe.
Trong lòng tôi… không hề có sợ hãi.
Chỉ có một sự bình tĩnh lạnh lẽo.
Tôi đã thành công.
Dùng chính mình làm mồi.
Kéo hắn rời khỏi vị trí quan trọng nhất.
Tôi hơi quay đầu, liếc nhìn về phía trạm xe buýt tuyến 27.
Một chiếc xe buýt cũ kỹ đang từ từ tiến vào bến.
Chu Mẫn ôm chiếc túi vải có hình hoa hướng dương, đứng ở đầu hàng.
Cửa xe mở ra.
Còn tôi…
đang bị người đàn ông kia đẩy từng bước về phía cánh cửa địa ngục.
Chúng tôi.
Một người đi về phía sự sống.
Một người đi về phía cái chết.
Chu Khải.
Anh nhìn thấy không?
Đây chính là bài kiểm tra cuối cùng anh để lại cho tôi sao?
Tôi đã giúp anh… hoàn thành rồi.