Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Quyền Lợi Cuối Cùng

Đang tải...

Chương 4

Quyền Lợi Cuối Cùng

Một tháng sau, chính Trần Kiến Quốc chủ động đề nghị ly hôn.

Anh ta nói đã suy nghĩ thông suốt.

Giữa chúng tôi thật sự không còn khả năng cứu vãn.

Chi bằng buông tay trong bình thản.

Tôi đồng ý.

Ngày làm thủ tục ly hôn, anh ta rất bình tĩnh.

“Tô Tô… xin lỗi.”

Khi ký vào đơn, anh ta nói.

“Là anh không biết trân trọng.”

“Hy vọng sau này em sẽ gặp được người thật sự yêu em.”

Tôi chỉ gật đầu.

Đến lúc đó, trong lòng tôi không còn oán hận.

Chỉ có cảm giác nhẹ nhõm.

Cuối cùng… tôi được sống cho chính mình.

Cuối tuần đầu tiên sau ly hôn, tôi sửa lại toàn bộ căn nhà.

Thay hết những món đồ mang dấu vết nhà họ Trần.

Bài trí lại theo phong cách tôi thích.

Tối giản.

Ấm áp.

Dễ chịu.

Đây mới là tổ ấm tôi mong muốn.

Tiểu Vương phụ tôi chuyển đồ, cười nói:

“Lâm tổng, chị trông trẻ ra hẳn.”

“Thật sao?”

Tôi soi gương.

Đúng thật.

Không còn những đêm mất ngủ, không còn áp lực vô hình, gương mặt tôi cũng nhẹ nhõm hơn.

“Trước đây chị lúc nào cũng cau mày. Giờ cười nhiều hơn hẳn.”

Tiểu Vương nói.

“Ly hôn với chị đúng là chuyện tốt.”

Tôi mỉm cười.

“Ừ. Giống như được tái sinh.”

“Lâm tổng, chị có nghĩ tới chuyện tìm người mới không?”

“Tạm thời chưa.”

Tôi lắc đầu.

“Giờ một mình rất ổn. Tự do, nhẹ đầu.”

“Cũng đúng. Người như chị thì thiếu gì đàn ông tốt theo đuổi.”

Tôi cười nhạt.

“Chuyện duyên phận không vội được.”

Thật ra tôi không vội chút nào.

Sau một cuộc hôn nhân thất bại, tôi hiểu rõ mình muốn gì.

Tôi không cần một người đàn ông dựa dẫm vào tôi.

Tôi cần một người có thể đứng cạnh tôi.

Không phải một “đứa trẻ to xác” cần tôi nuông chiều.

Mà là một người đàn ông trưởng thành, đủ bản lĩnh che chở cho tôi khi cần.

Không phải một kẻ ích kỷ coi tôi là công cụ.

Mà là người thật sự trân trọng và yêu thương tôi.

Người như vậy không dễ tìm.

Nhưng tôi có thể đợi.

Thà không có còn hơn có mà sai.

Một mình… thật ra rất tốt.

Không ai soi mói.

Không ai kéo chân.

Không ai khiến tôi phải nuốt ấm ức.

Tôi dành toàn bộ thời gian cho chính mình.

Công việc tập trung hơn, doanh thu công ty tăng rõ rệt.

Cuộc sống cũng tinh tế hơn — tôi học yoga, học cắm hoa, học làm bánh.

Những sở thích từng bị bỏ quên, tôi nhặt lại từng chút.

Cảm giác đó… thật sự rất dễ chịu.

Ba tháng sau, tôi nhận được điện thoại của Trần Chí Quân.

“Chị dâu… mẹ em muốn gặp chị một lần.”

Giọng cậu ta hơi căng thẳng.

“Bà ấy có chuyện muốn nói với chị.”

“Gặp tôi?”

Tôi hơi bất ngờ.

“Gặp để làm gì?”

“Bà ấy nói… muốn xin lỗi.”

“Không cần thiết.”

Tôi từ chối ngay.

“Chuyện cũ cứ để nó qua đi.”

“Chị dâu, sức khỏe mẹ em không tốt, tâm trạng cũng rất kém.”

Giọng cậu ta hạ xuống.

“Chị gặp bà ấy một lần thôi. Coi như em cầu xin chị.”

Tôi im lặng vài giây.

Tôi không có thiện cảm với Mai Lệ Hoa.

Nhưng nhìn vào nỗ lực mấy tháng nay của Trần Chí Quân… gặp một lần cũng không sao.

“Được. Nhưng chỉ một lần.”

“Cảm ơn chị dâu, em tới đón chị ngay.”

Nửa tiếng sau, Trần Chí Quân lái một chiếc xe cũ kỹ tới.

Nhìn chiếc xe là biết tình hình tài chính của cậu ta không khá.

Vì trả nợ, cả nhà họ đều phải thắt lưng buộc bụng.

“Áp lực trả nợ lớn không?”

Tôi hỏi khi vừa lên xe.

“Cũng ổn. Hơi mệt nhưng chịu được.”

Cậu ta cười gượng.

“Ban ngày em đi làm, tối chạy giao đồ ăn. Một tháng cũng được hơn tám nghìn.”

“Bạn gái em cũng đi làm, hai đứa cùng gánh. Chắc sẽ trả đúng hạn.”

Tôi gật đầu.

Có lẽ ép họ trả tiền là quyết định đúng.

Ít nhất Trần Chí Quân đã học được cách tự đứng trên đôi chân mình.

Chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư cũ.

Nhà cũ của họ Trần.

Tôi từng đến vài lần.

Hai phòng ngủ, một phòng khách, chật chội, cũ kỹ.

So với căn nhà của tôi, đúng là một trời một vực.

Không lạ khi họ không muốn rời đi.

Mai Lệ Hoa ngồi trên sofa.

Bà gầy đi nhiều, tóc bạc thêm không ít, trông già đi thấy rõ.

Thấy tôi bước vào, mắt bà lập tức đỏ lên.

“Tô Tô… con đến rồi.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Con ngồi đi.”

Tôi ngồi xuống đối diện, không lên tiếng.

“Tô Tô… bác xin lỗi con.”

Bà bất ngờ đứng dậy, cúi gập người trước tôi.

“Mấy năm qua là bác hồ đồ. Bác coi con như người ngoài, làm con tổn thương.”

Tôi vẫn im lặng.

“Bác biết bây giờ nói gì cũng muộn. Con và Kiến Quốc đã ly hôn.”

“Nhưng bác vẫn muốn nói một câu xin lỗi.”

“Con là đứa trẻ tốt. Là bác không có phúc, không biết trân trọng.”

Nói tới đó, bà bật khóc.

“Bác hối hận lắm. Nếu trước đây đối xử với con tốt hơn một chút… có lẽ mọi chuyện đã khác.”

Tôi nhìn bà khóc.

Trong lòng không gợn sóng.

Những giọt nước mắt này đến quá muộn.

Nếu vài năm trước bà có được sự tỉnh ngộ này, có lẽ giữa chúng tôi còn có cơ hội hòa giải.

Nhưng bây giờ…

Mọi thứ đã trôi qua rồi.

“Bác à, chuyện cũ đừng nhắc nữa.”

Tôi nói rất bình thản.

“Mỗi người cứ sống tốt phần đời của mình đi.”

“Tô Tô… bác xin con một việc.”

Mai Lệ Hoa lau nước mắt.

“Kiến Quốc dạo này khổ lắm, ngày nào cũng uống rượu… con có thể…”

“Không thể.”

Tôi cắt ngang.

“Bác à, chúng tôi đã ly hôn. Chuyện của anh ta không còn liên quan đến tôi.”

“Nhưng nó thật sự hối hận…”

“Đó là vấn đề của anh ta.”

Tôi đứng dậy.

“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép.”

“Tô Tô, đợi đã.”

Bà gọi tôi lại.

“Bác còn một câu muốn hỏi.”

“Bác nói đi.”

“Con… bây giờ sống có tốt không?”

Tôi khựng lại.

Không ngờ bà lại hỏi câu đó.

“Rất tốt.”

Tôi trả lời thẳng.

“Tốt hơn trước đây nhiều.”

Mai Lệ Hoa nghe xong, cười khổ.

“Vậy là tốt rồi… tốt rồi.”

“Bác làm khổ con bao năm. Con sống tốt được, bác cũng yên tâm.”

Tôi nhìn bà, trong lòng thoáng qua một cảm xúc khó tả.

Có lẽ bà thật sự hối hận.

Nhưng có những thứ, hối hận cũng không thể quay lại.

Rời khỏi khu nhà cũ, tâm trạng tôi có chút nặng nề.

Dù đã buông xuống, nhìn họ sa sút thế này vẫn khó tránh khỏi cảm khái.

Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng tan đi.

Bởi tôi nhớ rất rõ kết cục của kiếp trước.

Nếu không có lần “tái sinh” này, nếu tôi tiếp tục nhẫn nhịn, tôi sẽ bị vắt kiệt giá trị rồi bị đá ra ngoài.

Vậy nên hôm nay, tất cả đều là do họ tự chọn.

Tôi không cần phải thương hại.

Vừa về công ty, Tiểu Vương chạy tới với vẻ mặt phấn khích.

“Lâm tổng! Vừa rồi người của Tập đoàn Hoa Thái tới!”

“Họ nói muốn bàn hợp tác với chúng ta!”

Hoa Thái là tập đoàn lớn nhất thành phố. Nếu hợp tác được, công ty tôi sẽ bước sang một trang mới.

“Họ chủ động tìm chúng ta?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Quy mô của chúng ta chưa đến mức khiến họ chú ý.”

“Nghe nói tổng giám đốc bên đó chỉ định.”

Tiểu Vương hạ giọng thần bí.

“Còn nói rõ muốn gặp chị.”

“Gặp tôi?”

Tôi càng khó hiểu.

“Tôi từng tiếp xúc với Hoa Thái sao?”

“Cái này em không rõ. Nhưng chiều mai ba giờ, tổng giám đốc họ sẽ đích thân tới.”

Cô nàng cười tinh nghịch.

“Lâm tổng, có khi nào người ta để ý chị không?”

Tôi liếc cô ấy.

“Đừng tưởng tượng. Họ tới vì công việc.”

“Chưa chắc đâu.”

Tiểu Vương cười gian.

“Chị bây giờ xinh thế này, lại độc thân, biết đâu có người muốn theo đuổi.”

“Thôi đi.”

Tôi phẩy tay.

“Chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp ngày mai đi.”

“Rõ!”

Tiểu Vương tung tăng rời đi.

Tôi ngồi lại một mình, quả thật có chút tò mò.

Tổng giám đốc Hoa Thái… tôi chưa từng gặp.

Vì sao lại đích thân chỉ định tôi?

Dù thế nào, nếu là chuyện làm ăn, tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng.

Cơ hội tốt như vậy không thể bỏ lỡ.

Ba giờ chiều hôm sau, người của Hoa Thái tới đúng giờ.

Khi nhìn thấy người bước vào phòng họp, tôi sững lại.

Là anh.

“Lâm Vũ?”

Đối phương cũng nhận ra tôi.

“Thật sự là cậu?”

“Giang Hạo?”

Tôi nhìn người đàn ông mặc vest chỉnh tề trước mặt, không tin nổi.

“Cậu… sao lại…”

“Sao lại là tổng giám đốc Hoa Thái?”

Anh mỉm cười.

“Chuyện dài lắm. Lát nữa nói sau.”

Giang Hạo.

Bạn đại học của tôi.

Người từng theo đuổi tôi năm ấy.

Gia cảnh anh khi đó bình thường, tính cách trầm lặng, không quá nổi bật trong lớp.

Nhưng anh rất thông minh, thành tích luôn đứng đầu.

Ngày tốt nghiệp, anh từng tỏ tình với tôi.

Khi ấy tôi đã ở bên Trần Kiến Quốc, nên từ chối.

Không ngờ vài năm sau gặp lại, anh đã đứng ở vị trí cao như vậy.

“Lâm Vũ, để tôi giới thiệu lại.”

Giang Hạo thu lại vẻ riêng tư, trở nên chuyên nghiệp.

“Tôi là Giang Hạo, tổng giám đốc Tập đoàn Hoa Thái. Hôm nay tới đây để bàn chuyện hợp tác.”

“Giang tổng, chào anh.”

Tôi cũng nhanh chóng lấy lại phong thái thương trường.

“Rất vui được đón tiếp anh tại công ty chúng tôi.”

Một giờ tiếp theo, tôi và Giang Hạo bàn chi tiết về phương án hợp tác.

Điều kiện anh đưa ra… tốt đến mức khiến tôi phải cảnh giác.

Rủi ro gần như bằng không. Lợi ích cho công ty tôi lại cực lớn.

“Giang tổng, điều kiện này… có lợi cho chúng tôi quá.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy phía anh thu được gì?”

“Chúng tôi nhìn vào tương lai.”

Giang Hạo bình thản đáp.

“Công ty em tuy chưa lớn, nhưng tiềm năng phát triển rất rõ. Tôi đầu tư vào tương lai.”

Lý do nghe rất hợp lý.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy… không đơn giản như vậy.

“Vậy cho tôi một ngày suy nghĩ, mai tôi trả lời.”

“Không vội.”

Anh đứng dậy.

“Lâm Vũ, tối nay em có thời gian không? Tôi muốn mời em ăn tối. Bạn cũ gặp lại, nói chuyện vài năm qua.”

Tôi chần chừ.

Nói thật, tôi từng có cảm tình với Giang Hạo.

Nếu năm đó tôi không ở bên Trần Kiến Quốc, có lẽ lựa chọn đã khác.

Nhưng bây giờ tôi vừa ly hôn.

Tôi không muốn mình bước quá nhanh vào một mối quan hệ mới.

“Giang Hạo, tôi…”

“Chỉ là bạn học ăn bữa cơm.”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tôi biết em mới ly hôn. Tôi sẽ không gây áp lực.”

Anh nói vậy, tôi cũng không tiện từ chối.

“Được. Vậy thì ăn tối.”

Buổi tối, anh đưa tôi tới một nhà hàng Tây cao cấp.

Không gian sang trọng nhưng không phô trương.

Anh chọn bàn cạnh cửa sổ, ánh đèn vàng dịu.