Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Quyền Lợi Cuối Cùng

Đang tải...

Chương 5

Quyền Lợi Cuối Cùng

Một người đàn ông trưởng thành biết cách chăm sóc cảm xúc người khác — tôi phải thừa nhận điều đó.

“Lâm Vũ, mấy năm nay em sống thế nào?”

Anh rót rượu cho tôi.

“Tôi nghe nói em kết hôn rồi. Chồng đối xử với em tốt chứ?”

“Đã ly hôn.”

Tôi cười nhẹ.

“Không tốt. Nên tôi chọn bắt đầu lại.”

Anh khựng lại.

“Ly hôn rồi?”

Ánh mắt anh tối đi.

“Vì anh ta không biết trân trọng em?”

Tôi kể sơ lược vài chuyện.

Giang Hạo nghe xong, sắc mặt lạnh hẳn.

“Trên đời lại có người như vậy.”

Anh siết nhẹ ly rượu.

“Một người phụ nữ như em mà anh ta không biết giữ.”

“Thôi, chuyện cũ rồi.”

Tôi chuyển đề tài.

“Còn anh? Làm sao từ một lập trình viên thành tổng giám đốc Hoa Thái?”

Câu chuyện của anh đúng là rất đáng nể.

Sau khi tốt nghiệp, anh vào Nam lập nghiệp, bắt đầu từ vị trí thấp nhất.

Từng bước leo lên, rồi ba năm trước dùng toàn bộ tích lũy và vốn vay để thâu tóm cổ phần Hoa Thái.

Bây giờ, Hoa Thái thực chất là doanh nghiệp của anh.

“Anh thật sự rất giỏi.”

Tôi chân thành nói.

“Hồi đại học tôi đã biết anh không tầm thường.”

“Nếu năm đó em chọn tôi, có lẽ em đã không phải chịu nhiều tổn thương như vậy.”

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Lâm Vũ, tôi vẫn độc thân.”

“Em có thể cho tôi một cơ hội không?”

Tôi im lặng vài giây.

“Giang Hạo… chúng ta vừa gặp lại. Tôi cũng mới ly hôn. Tôi chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới.”

“Tôi có thể đợi.”

Anh trả lời ngay.

“Tôi đã đợi em nhiều năm. Không ngại đợi thêm.”

“Tôi chỉ mong em cho tôi cơ hội chứng minh, tôi có thể cho em hạnh phúc.”

Ánh mắt anh chân thành đến mức khiến tim tôi khẽ rung.

Anh có năng lực.

Có bản lĩnh.

Có sự chín chắn mà tôi từng thiếu trong hôn nhân cũ.

Nhưng tôi không muốn vì cảm xúc nhất thời mà vội vàng.

“Giang Hạo, cho tôi thêm thời gian được không?”

“Tôi vừa mới có lại tự do. Tôi muốn tận hưởng cuộc sống một mình trước đã.”

“Khi tôi nghĩ thông suốt, tôi sẽ chủ động tìm anh.”

“Được.”

Anh gật đầu.

“Nhưng trước đó, tôi hy vọng có thể ở bên em với tư cách bạn bè.”

“Dự án hợp tác là thật. Không phải cái cớ.”

“Tôi thật sự muốn giúp em phát triển sự nghiệp.”

Nghe câu đó, lòng tôi ấm lên.

Khác biệt giữa anh và Trần Kiến Quốc… quá rõ.

Giang Hạo muốn tôi mạnh hơn.

Còn Trần Kiến Quốc chỉ muốn tôi hi sinh cho anh ta.

“Cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn.”

Anh cười.

“Tôi sẽ dùng hành động để chứng minh, chọn tôi sẽ không sai.”

Tối đó, tôi ngồi một mình ngoài ban công.

Gió đêm mát lạnh.

Nói không dao động là giả.

Giang Hạo thực sự rất ưu tú.

So với Trần Kiến Quốc, như hai thế giới.

Nhưng tôi không muốn dựa vào ai nữa.

Tôi muốn trước tiên trở nên đủ mạnh, đủ vững vàng.

Tôi muốn nếu có yêu, đó là lựa chọn của hai người độc lập.

Không phải cứu rỗi.

Không phải bù đắp.

Mà là đồng hành.

Và tôi cũng cần thời gian quan sát.

Con người khi theo đuổi và khi có được… có thể rất khác.

Tôi đã từng sai một lần.

Sẽ không sai thêm lần nữa.

Sáng hôm sau, tôi triệu tập đội ngũ cốt lõi để thảo luận về đề án hợp tác với Hoa Thái.

Mọi người trong phòng họp đều cho rằng đây là cơ hội hiếm có, nên nắm lấy.

“Lâm tổng, hợp tác này với chúng ta đúng là trăm lợi không hại.”

Giám đốc tài chính phân tích rất rõ.

“Không chỉ giải quyết vấn đề dòng tiền, mà còn mở ra thị trường lớn hơn.”

“Đúng vậy, thương hiệu Hoa Thái có sức ảnh hưởng rất mạnh. Hợp tác với họ, hình ảnh công ty chúng ta cũng được nâng tầm.”

Giám đốc kinh doanh cũng tán thành.

Tôi gật đầu.

“Vậy quyết định nhận hợp tác.”

“Nhưng tuyệt đối không được lơ là. Tất cả thủ tục pháp lý, điều khoản ràng buộc và phương án kiểm soát rủi ro phải làm chặt chẽ.”

“Rõ, Lâm tổng.”

Cả phòng đầy hứng khởi.

Tôi hiểu rõ, bước đi này có thể đưa công ty lên một tầng cao mới.

Buổi chiều, tôi gọi cho Giang Hạo.

“Chúng tôi đồng ý hợp tác.”

“Thật sao?”

Giọng anh đầy vui vẻ.

“Ngày mai tôi cho bộ phận pháp chế sang làm việc chi tiết.”

“Giang Hạo, cảm ơn anh.”

“Tôi nói rồi, không cần cảm ơn.”

Giọng anh dịu lại.

“À, tối mai có một buổi tiệc thương mại. Em đi cùng tôi nhé?”

“Rất nhiều doanh nhân lớn sẽ tham dự. Mở rộng quan hệ sẽ có lợi cho sự nghiệp của em.”

Tôi suy nghĩ vài giây.

Mở rộng mạng lưới quan hệ đúng là điều tôi nên làm.

“Được, tôi đi.”

“Vậy mai tôi tới đón.”

“Ừ.”

Cúp máy xong, tôi chợt khựng lại.

Tối mai… vừa hay là ngày kỷ niệm năm năm kết hôn của tôi và Trần Kiến Quốc.

Nếu chúng tôi chưa ly hôn, có lẽ tôi vẫn đang chờ một bó hoa hời hợt, hoặc một câu chúc qua loa.

Còn bây giờ, tôi sẽ sánh vai một người đàn ông khác trong một buổi tiệc đẳng cấp.

Không phải hối hận.

Chỉ là một cảm giác… rất khác.

Cuộc đời đúng là xoay vần kỳ lạ.

Buổi tiệc được tổ chức tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố.

Giang Hạo tới đón tôi bằng một chiếc Rolls-Royce đen bóng.

Tôi mặc một chiếc váy dạ hội thanh lịch, vừa đủ nổi bật nhưng không phô trương.

Chúng tôi đứng cạnh nhau — thực sự rất xứng đôi.

“Em tối nay rất đẹp.”

Ánh mắt anh đầy tán thưởng.

“Tôi là người đàn ông may mắn nhất ở đây.”

“Cảm ơn.”

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng khoác tay anh.

“Vậy chúng ta vào thôi.”

Sảnh tiệc tập trung những gương mặt có tầm ảnh hưởng nhất thành phố.

Giang Hạo dẫn tôi đi giữa đám đông, giới thiệu từng người.

“Đây là Lâm Vũ, tổng giám đốc RainTech, cũng là…”

Anh ngừng một nhịp, nhìn tôi.

“Bạn.” Tôi bổ sung.

“Đúng, một người bạn rất đặc biệt.”

Anh cười.

Những tấm danh thiếp lần lượt trao tay.

Tôi nhận được sự tôn trọng thực sự.

Không phải vì tôi là “vợ của ai đó”.

Mà vì tôi là Lâm Vũ — một tổng giám đốc độc lập.

Cảm giác ấy… thật sự rất khác.

Ở nhà họ Trần, tôi luôn là cái bóng.

Ở đây, tôi được nhìn thẳng, được lắng nghe.

“Lâm tổng, tôi từng nghe về công ty cô.”

Một nhà đầu tư nổi tiếng chủ động bắt chuyện.

“Cô có kế hoạch gọi vốn không?”

“Hiện tại thì chưa, nhưng nếu có cơ hội phù hợp, chúng tôi sẽ cân nhắc.”

“Rất tốt. Đây là danh thiếp của tôi.”

Chỉ trong hai tiếng, tôi đã có hơn chục mối quan hệ mới.

Trong đó không thiếu nhân vật tầm cỡ.

Với sự nghiệp, đây là bước tiến thực sự.

Tiệc kết thúc, chúng tôi đứng ngoài sảnh khách sạn.

“Cảm giác thế nào?”

Giang Hạo hỏi.

“Rất tốt.”

Tôi thành thật.

“Cảm ơn anh đã đưa tôi tới.”

“Là vinh hạnh của tôi.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Em biết không? Được đứng cạnh em trong những dịp thế này, tôi rất tự hào.”

“Vì sao?”

“Vì em đủ xuất sắc.”

Giọng anh trầm lại.

“Đứng bên em, tôi thấy mình cũng tốt hơn.”

“Em có một khí chất rất đặc biệt.”

“Khí chất gì?”

“Độc lập. Mạnh mẽ. Nhưng vẫn dịu dàng.”

Anh mỉm cười.

“Người phụ nữ như vậy rất hiếm.”

Tôi cảm nhận được sự chân thành trong từng lời.

Tôi không muốn là chiếc bình hoa trang trí bên cạnh ai.

Tôi muốn là người phụ nữ có giá trị của riêng mình.

Và hôm nay, tôi đang đứng đúng vị trí đó.

“Giang Hạo, tôi có thể hỏi anh một câu không?”

“Đương nhiên.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu sau này chúng ta thật sự ở bên nhau… anh có giống Trần Kiến Quốc không? Dần dần thay đổi, rồi coi tôi là điều hiển nhiên?”

Giang Hạo im lặng vài giây.

Sự im lặng ấy không phải né tránh, mà là cân nhắc.

“Lâm Vũ, tôi không dám hứa mình sẽ mãi mãi không thay đổi.”

Anh nói rất thẳng thắn.

“Nhưng tôi có thể hứa một điều — tôi sẽ không bao giờ coi em là công cụ, hay vật trang trí.”

“Tôi yêu chính sự độc lập của em. Không phải một phiên bản phải dựa vào tôi.”

“Nếu tôi cần một người chỉ biết nghe lời, tôi đã kết hôn từ lâu rồi.”

“Tôi thích em vì em có sự nghiệp của mình, có quan điểm riêng, có giới hạn rõ ràng.”

Những lời ấy chạm đúng nơi sâu nhất trong lòng tôi.

Đây mới là điều tôi muốn nghe.

Không phải “anh nuôi em”.

Mà là “anh tôn trọng em”.

Tôi khẽ cười.

“Giang Hạo, tôi đồng ý cho anh một cơ hội.”

“Nhưng chúng ta bắt đầu từ bạn bè. Tìm hiểu chậm rãi.”

“Được!”

Anh cười như một chàng trai vừa nhận được phần thưởng lớn nhất đời mình.

“Tôi sẽ không để em thất vọng.”

Trên đường về nhà, lòng tôi nhẹ bẫng.

Cuối cùng, tôi gặp một người hiểu mình, không sợ mình mạnh mẽ.

Có lẽ những năm tháng tổn thương kia… không hoàn toàn vô nghĩa.

Sáng hôm sau, tôi đang xử lý báo cáo thì Tiểu Vương lao vào phòng.

“Lâm tổng! Tin sốc!”

Cô ấy hạ giọng nhưng ánh mắt thì sáng rực.

“Chồng cũ của chị tối qua uống say ở quán bar, gây gổ đánh nhau, bị đưa về đồn rồi!”

Tôi sững lại.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Nghe nói có người trong quán nhìn thấy ảnh chị đi cùng Giang tổng ở tiệc tối qua nói chị leo lên Hoa Thái…”

Tiểu Vương lúng túng.

“Anh ta nghe xong nổi nóng, cãi nhau rồi động tay động chân.”

“Giờ đang ở đồn. Em trai anh ta đang xoay xở.”

Tôi nghe xong, lòng dậy lên một cảm xúc rất lạ.

Không phải thương.

Không phải giận.

Chỉ là… thở dài.

“Chị có cần đi xem không?”

Tiểu Vương hỏi nhỏ.

“Dù sao cũng từng là vợ chồng…”

“Không cần.”

Tôi lắc đầu.

“Chúng tôi đã ly hôn.”

“Việc anh ta nổi giận vì tôi đi với người khác chỉ chứng tỏ… trong lòng anh ta vẫn xem tôi là tài sản của mình.”

“Tư duy đó vốn đã sai.”

Tiểu Vương gật gù.

“Lâm tổng nói đúng. Giờ chị sống tốt như vậy rồi, không cần quay đầu.”

Phải.

Tôi sống rất tốt.

Có sự nghiệp của mình.

Có những mối quan hệ lành mạnh.

Có một người đàn ông đang theo đuổi tôi bằng sự tôn trọng, chứ không phải chiếm hữu.

Còn Trần Kiến Quốc…

Con đường anh ta đi là do anh ta chọn.

Hối hận cũng được.

Giận dữ cũng được.

Đó không còn là câu chuyện của tôi nữa.

Tôi đã bước ra khỏi vai “người vợ nhẫn nhịn”.

Đã rời khỏi căn nhà đầy ắp tiếng thở dài.

Đã trả lại những tháng năm tổn hao.

Kiếp này, tôi chỉ sống cho mình.

Sống rực rỡ.

Sống kiêu hãnh.

Và tuyệt đối không để bản thân thua thiệt thêm lần nào nữa.

-Hết-