Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Quyền Lợi Cuối Cùng
Chương 3
Quyền Lợi Cuối Cùng
Hóa ra ai cũng nhìn rõ, chỉ là trước đây tôi chưa tự tỉnh ra nên họ không tiện nói.
Đến trưa, Tiểu Vương ghé sát lại thì thầm:
“Lâm tổng, chồng chị đi rồi lại quay lại.”
“Anh ta đứng dưới lầu, có vẻ chờ chị.”
Tôi nhíu mày.
“Đúng là dai như đỉa.”
“Hay để em đi cùng chị?”
“Không cần.”
Tôi thu dọn đồ.
“Em cứ ăn đi. Tôi xuống một lát.”
Xuống tới sảnh, quả nhiên thấy Trần Kiến Quốc đi đi lại lại trước cửa.
Vừa thấy tôi, anh ta lập tức tiến lại.
“Tô Tô, em nghe anh nói…”
“Không có gì để nói.”
Tôi bước thẳng về phía bãi xe.
“Đừng tới công ty tôi nữa. Anh đang ảnh hưởng công việc của tôi.”
“Tô Tô, mẹ anh thật sự đang ở ICU…”
Anh ta bám theo sau.
“Bác sĩ nói cần phẫu thuật, chi phí hai mươi vạn.”
Tôi dừng lại, quay người nhìn anh ta.
Mắt anh ta đỏ hoe, trông có vẻ thật sự sốt ruột.
Nhưng tôi sẽ không mềm lòng nữa.
“Trần Kiến Quốc, tôi hỏi anh một câu.”
“Em hỏi đi.”
“Nếu mẹ tôi cần hai mươi vạn để mổ, anh có đưa không?”
Anh ta khựng lại.
Không trả lời ngay.
“Thấy chưa? Anh do dự.”
Tôi cười nhạt.
“Anh còn phải suy nghĩ, vậy dựa vào đâu yêu cầu tôi lập tức rút tiền?”
“Không giống nhau…”
“Không giống chỗ nào?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Đều là mẹ. Vì sao mẹ anh thì quý giá, mẹ tôi lại có thể chần chừ?”
“Hay trong lòng anh, tôi là người ngoài, nên mẹ tôi cũng là người ngoài?”
“Anh chính là có ý đó.”
Tôi mở cửa xe.
“Trần Kiến Quốc, giữa chúng ta đã tính toán rõ ràng rồi.”
“Chuyện nhà anh sau này đừng tìm tôi nữa.”
“Tôi sẽ không đưa các người thêm một xu nào.”
Nói xong, tôi nổ máy rời đi.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh ta đứng bất động, gương mặt đầy tuyệt vọng.
Nhưng trong lòng tôi không có lấy một chút thương hại.
Lúc cả nhà họ chèn ép tôi, họ từng nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?
Lúc tiêu tiền tôi không chớp mắt, họ từng xót xa chưa?
Lúc coi tôi như người ngoài, họ từng quan tâm tôi đau thế nào chưa?
Giờ mới biết sốt ruột?
Muộn rồi.
Buổi tối tôi vừa về tới nhà đã nghe tiếng khóc vọng từ hành lang.
Lần theo âm thanh, tôi thấy Mai Lệ Hoa ngồi bệt ở cầu thang.
Bà ta mặc đồ bệnh nhân, tóc rối bù, trông như vừa từ bệnh viện về.
Thấy tôi, bà lập tức lao tới.
“Tô Tô, con về rồi!”
“Mẹ xin con, cứu mẹ đi!”
Bà quỳ xuống trước mặt tôi, ôm chặt lấy chân tôi, khóc nức nở.
“Mẹ thật sự phát bệnh tim, suýt chút nữa thì mất mạng!”
“Bác sĩ nói phải mổ ngay, nếu không có thể chết bất cứ lúc nào!”
Nhìn bộ dạng đó, nói không dao động là giả.
Dù sao cũng chung sống năm năm, có lúc bà từng đối xử với tôi như con gái.
Nhưng tôi hiểu rõ hơn ai hết — thứ “tình thương” đó luôn kèm điều kiện.
Chỉ cần tôi nghe lời.
Chỉ cần tôi đưa tiền.
Chỉ cần tôi phục tùng.
Chỉ cần tôi trái ý, bà ta lập tức trở mặt.
Thứ tình cảm đó quá tính toán.
“Bác đứng dậy đi.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Đây là khu vực chung. Bác làm vậy không phù hợp.”
“Tôi không đứng!”
Bà ta ôm chặt chân tôi.
“Con không đồng ý cứu mẹ, mẹ không đứng lên!”
“Vậy bác cứ quỳ.”
Tôi gỡ tay bà ra.
“Tôi không có nghĩa vụ cứu bác.”
“Con sao có thể nói vậy? Ta là mẹ chồng con!”
“Mẹ chồng?”
Tôi bật cười lạnh.
“Mẹ chồng sẽ nói xấu con dâu sau lưng sao?”
“Mẹ chồng sẽ thiên vị con trai út, ép con dâu gánh hết sao?”
“Mẹ chồng sẽ coi con dâu như cây ATM sao?”
Bà ta nghẹn lời.
“Bác đã làm những việc đó, còn dám nhận mình là mẹ chồng tôi?”
Tôi nhìn bà từ trên xuống.
“Bác Mai, giữa chúng ta từ lâu đã không còn quan hệ mẹ chồng nàng dâu.”
“Bác chỉ là mẹ của chồng tôi. Chỉ vậy thôi.”
“Mà e rằng… mối quan hệ đó cũng sắp kết thúc.”
“Con nói vậy là sao?” Bà ta hoảng hốt.
“Tôi đang cân nhắc ly hôn.”
Tôi nói rất nhẹ.
“Ly hôn rồi, chúng ta là người xa lạ.”
“Người xa lạ sống chết ra sao, liên quan gì tới tôi?”
“Con không được ly hôn!”
Bà ta bật dậy.
“Con dám ly hôn, ta chết cho con xem!”
“Tùy.”
Tôi lấy chìa khóa mở cửa.
“Nhưng có chết cũng đừng chết trước cửa nhà tôi, ảnh hưởng giá bất động sản.”
“Lâm Tô! Sao con trở nên tàn nhẫn vậy?”
“Tôi không tàn nhẫn.”
Tôi bước vào nhà.
“Tôi chỉ không làm kẻ chịu thiệt nữa.”
Bà ta vội vàng chặn cửa.
“Tô Tô, mẹ sai rồi! Trước đây mẹ đúng là thiên vị Chí Quân.”
“Nhưng trong lòng mẹ vẫn thương con! Thật sự thương con!”
“Con muốn điều kiện gì mẹ cũng đồng ý, chỉ cần con cứu mẹ!”
Tôi dừng lại.
Trong mắt bà ta có sự hoảng loạn, không hoàn toàn giống diễn kịch.
Có lẽ bà thật sự bệnh.
Nhưng vậy thì sao?
“Tôi có ba điều kiện.”
Tôi dựa vào khung cửa, giọng rõ ràng.
“Thứ nhất, Trần Chí Quân phải trả lại toàn bộ số tiền năm năm qua tiêu của tôi. Một đồng cũng không thiếu.”
“Thứ hai, từ nay các người không được ở nhà tôi, không được tiêu tiền của tôi.”
“Thứ ba, nếu tôi và con trai bác ly hôn, bác không được ngăn cản, không được dây dưa.”
“Đồng ý ba điều này, tôi có thể cho các người vay tiền mổ.”
“Nhớ cho kỹ, là vay, không phải cho. Phải viết giấy vay nợ, phải trả.”
Sắc mặt Mai Lệ Hoa thoáng đổi.
“Tô Tô… Chí Quân lấy đâu ra nhiều tiền trả con như vậy?”
“Đó là chuyện của cậu ta.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Năm năm qua cậu ta tiêu của tôi ba mươi tám vạn. Khoản này nhất định phải trả đủ.”
“Trả một lần hay trả góp tôi không can thiệp.”
“Nhưng phải trả.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng.”
Tôi cắt ngang.
“Hoặc đồng ý điều kiện của tôi, hoặc tự lo tiền phẫu thuật.”
“Chọn một trong hai.”
Bà ta đứng trước cửa rất lâu.
Muốn tiền cứu mạng, nhưng lại không nỡ để con út gánh nợ.
Ba mươi tám vạn với Trần Chí Quân đúng là con số không nhỏ.
Cuối cùng bà ta cắn răng.
“Để… để tôi về bàn với Chí Quân.”
“Được. Tôi cho các người một ngày.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Trước tám giờ tối mai phải trả lời.”
“Quá hạn thì thôi.”
Tôi đóng cửa lại.
Bên ngoài vẫn còn tiếng bà ta khóc nức nở.
Nhưng lòng tôi lạnh như đá.
Lúc họ dồn tôi đến đường cùng, có ai từng nghĩ sẽ có hôm nay không?
Gieo gì gặt nấy.
Kiếp này, tôi muốn họ nếm thử cảm giác bị từ chối.
Muốn họ hiểu mất tôi là thế nào.
Tối hôm sau, bảy giờ năm mươi, chuông cửa vang lên.
Người tới là Trần Chí Quân.
Mặt cậu ta tái nhợt, quầng mắt thâm đen, rõ ràng cả đêm không ngủ.
“Chị dâu… em đồng ý điều kiện.”
Giọng khàn đặc.
“Em sẽ trả tiền. Trả góp, mỗi tháng năm nghìn.”
“Ba mươi tám vạn, mỗi tháng năm nghìn… hơn sáu năm.”
Tôi tính nhẩm.
“Cậu chắc mình trụ nổi chứ?”
“Chắc.”
Cậu ta gật đầu.
“Em đã tìm thêm việc. Ban đêm đi giao đồ ăn.”
“Bạn gái em cũng đi làm, hai đứa cùng trả.”
Tôi có chút bất ngờ.
Không ngờ một người trước giờ chỉ biết tiêu tiền, vì mẹ lại chịu khổ như vậy.
Xem ra tình cảm mẹ con vẫn còn thật.
“Được. Viết giấy đi.”
Tôi đưa giấy bút.
“Ghi rõ số tiền, phương thức trả, trách nhiệm nếu vi phạm.”
Cậu ta cầm bút, viết rất chậm, từng nét cẩn thận.
Viết xong, đưa tôi xem.
“Chị dâu, vậy ổn chưa?”
Tôi đọc kỹ một lượt.
“Được.”
Tôi cất giấy vay nợ.
“Tiền viện phí tôi sẽ chuyển thẳng cho bệnh viện.”
“Cảm ơn chị dâu.”
Cậu ta cúi người thật sâu.
“Trước đây em sai. Lúc nào cũng chìa tay xin tiền chị.”
“Giờ em mới hiểu kiếm tiền khó thế nào.”
“Em sẽ thay đổi. Sẽ làm việc tử tế, trả nợ đầy đủ.”
Nhìn dáng vẻ đó, lòng tôi có chút phức tạp.
Thật ra Trần Chí Quân không phải người xấu.
Chỉ là bị nuông chiều quá mức.
Đôi khi bị dồn đến bước đường cùng mới học được hai chữ trách nhiệm.
“Chí Quân.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu nghĩ hôn nhân của tôi và anh cậu còn cứu được không?”
Cậu ta khựng lại.
Rồi lắc đầu.
“Chị dâu… nói thật, em nghĩ không còn đường quay lại.”
“Anh em làm chị tổn thương quá sâu.”
“Mà anh ấy đến giờ vẫn chưa thật sự hiểu mình sai ở đâu. Vẫn nghĩ chị quá lạnh lùng.”
Cậu ta cười khổ.
“Cả nhà em trước giờ quen nhận sự hy sinh của chị, tưởng là đương nhiên.”
“Mất rồi mới biết chị tốt thế nào.”
“Nhưng muộn rồi.”
Tôi gật đầu.
Ít nhất cậu ta còn tỉnh táo.
“Vậy cậu khuyên anh cậu sớm buông đi.”
“Càng kéo dài càng đau.”
“Em sẽ.”
Cậu ta đứng dậy.
“Chị dâu… dù sau này chị và anh em có ly hôn, trong lòng em chị vẫn là chị dâu.”
“Những gì chị làm cho nhà em, em sẽ nhớ cả đời.”
Nói xong, cậu ta quay đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng ấy, lòng ngổn ngang.
Tôi không hận Trần Chí Quân.
Người khiến tôi thất vọng nhất, từ đầu đến cuối, là Trần Kiến Quốc.
Là chồng tôi.
Anh ta chưa từng bảo vệ tôi.
Chưa từng thật sự thấu hiểu tôi.
Chưa từng đặt tôi lên vị trí đầu tiên.
Trong lòng anh ta, tôi chỉ là công cụ.
Hôn nhân như vậy… đúng là không cần tiếp tục nữa.
Ngày hôm sau, Trần Kiến Quốc tìm tới.
Anh ta tiều tụy thấy rõ, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
“Tô Tô… anh nghe Chí Quân nói rồi. Cảm ơn em đã cứu mẹ anh.”
“Không cần cảm ơn.”
Tôi nhìn anh ta bình thản.
“Tôi chỉ cho vay, không phải cho không.”
Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục xử lý tài liệu.
“Tiền tôi đã chuyển rồi. Bên bệnh viện chắc sắp xếp phẫu thuật sớm thôi.”
“Tô Tô… chúng ta có thể nói chuyện không?”
Trần Kiến Quốc ngồi xuống đối diện tôi.
“Về chuyện hôn nhân của chúng ta.”
“Có gì để nói?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
“Anh nghĩ chúng ta còn có thể quay về như trước sao?”
“Có thể. Nhất định có thể.”
Anh ta nói dồn dập.
“Anh biết trước đây anh sai rất nhiều, nhưng anh có thể thay đổi.”
“Anh sẽ không để mẹ anh ở nhà chúng ta nữa, không đưa tiền cho Chí Quân nữa. Anh sẽ đặt em lên vị trí đầu tiên.”
“Muộn rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Trần Kiến Quốc, tổn thương đã xảy ra. Lời hứa bây giờ chẳng còn ý nghĩa.”
“Nhưng chúng ta có năm năm tình cảm mà!”
“Năm năm?”
Tôi cười nhạt.
“Năm năm đó tôi chỉ cảm nhận được ấm ức và lạnh lẽo.”
“Anh từng hỏi tôi có mệt không chưa? Có từng hỏi tôi có vui không chưa?”
“Trong mắt anh chỉ có mẹ anh và em trai anh. Chưa từng có tôi.”
“Tô Tô, anh thừa nhận anh đã bỏ bê em. Nhưng anh thật sự muốn sửa sai.”
Anh ta đưa tay định nắm lấy tay tôi, tôi rút lại.
“Cho anh một cơ hội được không?”
“Cơ hội?”
Tôi đứng dậy.
“Trần Kiến Quốc, tôi đã cho anh vô số cơ hội rồi.”
“Mỗi lần tôi nói mình tủi thân, là tôi đang cho anh cơ hội.”
“Mỗi lần tôi mong anh đứng về phía tôi, là tôi đang cho anh cơ hội.”
“Nhưng anh chọn gì? Anh chọn làm ngơ, chọn trốn tránh, chọn để tôi tiếp tục chịu đựng.”
“Giờ anh nói muốn cơ hội? Xin lỗi, hết rồi.”
Anh ta ngồi sụp xuống ghế.
“Tô Tô… nếu ly hôn, em muốn nhà hay muốn tiền?”
Giọng anh ta rất nhỏ, đầy tuyệt vọng.
“Tôi không cần gì của anh.”
Tôi nhìn anh ta bình thản.
“Nhà là của tôi. Công ty là của tôi. Xe là của tôi. Tiền tiết kiệm cũng là của tôi.”
“Tôi cần anh cho tôi cái gì?”
“Vậy còn anh? Anh chẳng còn gì.”
“Đó là vấn đề của anh.”
Tôi nói thẳng.
“Lúc kết hôn anh trắng tay. Ly hôn vẫn trắng tay. Rất công bằng.”
“Ít nhất anh còn có mẹ và em trai. Họ vẫn ở bên anh.”
“Còn tôi thì sao? Năm năm qua tôi đã mất những gì, anh từng nghĩ chưa?”
Anh ta im lặng.
Anh ta chưa từng nghĩ.
Tôi đã mất quá nhiều.
Tôi mất thời gian của mình.
Mất sở thích của mình.
Mất bạn bè.
Mất cả những ước mơ từng ấp ủ.
Vì cái gọi là gia đình đó, tôi đánh đổi quá nhiều.
Giờ tôi phải lấy lại tất cả.