Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu

Đang tải...

Chương 5

Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu

11.

Trước khi trời sáng, Chu Thuật trở về nhà.

Anh tiện tay ném áo khoác lên sofa.

Rồi đi tắm nước nóng.

Chu Sâm bị tiếng động bên ngoài làm tỉnh giấc.

Cậu vốn định lén trả lại chiếc thẻ đen.

Nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.

Ánh mắt vô tình lướt qua chiếc áo khoác của cha.

Cậu tiện tay nhét thẻ vào túi áo.

Ngay giây sau.

Một tờ giấy rơi ra.

Chu Sâm cúi xuống nhặt lên.

Nhìn một cái.

Rất lâu… rất lâu.

Đôi mắt cậu từ từ đỏ lên.

Ngón tay không kìm được mà run rẩy.

Cho đến khi trên lầu vang lên tiếng bước chân.

Cậu mới hoảng hốt nhét tờ giấy vào ngực áo.

Trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Trước khi Chu Thuật xuống lầu, cậu vội vàng chui vào bếp.

Chu Thuật tắm xong bước ra.

Đập vào mắt anh là cảnh con trai đang bận rộn trong bếp.

Anh đứng lặng nhìn một lúc.

Định quay người rời đi.

Chu Sâm bỗng gọi:

“Ba—”

Chu Thuật quay đầu lại.

Chu Sâm đặt một phần sandwich trứng lên bàn.

“Con làm dư một cái.”

Tay Chu Thuật cầm áo khoác khựng lại.

Anh chợt nhớ đến lời Thẩm Khê nói hôm qua.

Khẽ đáp:

“Ừ.”

Đây là lần đầu tiên.

Chu Thuật thật sự nhìn kỹ đứa trẻ trước mặt.

Đúng như cô nói.

Khuyên tai, hình xăm, mái tóc đỏ…

đều chỉ là vỏ bọc.

“Chu Sâm.”

“Đến sinh nhật con… con muốn quà gì?”

Chu Sâm ngẩng đầu.

Ánh mắt rất trong.

“Con không muốn gì cả.”

“Chỉ muốn… cùng ba và mẹ…”

“ăn một bữa cơm.”

Trái tim Chu Thuật khẽ mềm đi.

Anh gật đầu.

“Được.”

Vừa cắn một miếng sandwich.

Dạ dày bỗng quặn lên dữ dội.

Anh cố gắng uống một ngụm nước.

Mới miễn cưỡng ép cơn đau xuống.

“Ừ… được.”

Im lặng một lúc.

Chu Thuật khẽ hỏi:

“Con biết… cô ấy là mẹ con rồi à?”

Chu Sâm gật đầu.

“Mẹ kể cho con rất nhiều chuyện.”

“Kể về con chó trong nhà.”

“Kể về chuyện hai người khi còn trẻ.”

“Vậy sao?”

“Khi nào rảnh… kể cho ba nghe.”

“Không còn sớm nữa, ba phải đi công ty.”

Chu Sâm khẽ “ừ” một tiếng.

Trong xe.

Chu Thuật co người trên ghế.

Sắc mặt tái nhợt.

Thư ký lập tức đưa anh đến bệnh viện tư.

Bệnh của anh rất nặng.

Những ngày sau đó.

Anh luôn có trợ lý riêng chăm sóc bên cạnh.

Suốt nhiều ngày.

Chu Sâm không gặp được anh ở nhà.

Gọi điện.

Cũng không ai nghe máy.

Cậu càng lúc càng bất an.

Trong giờ học thường xuyên thất thần.

Tôi nhìn Chu Sâm lại một lần nữa mất tập trung.

Khẽ vỗ vào cánh tay cậu.

“Đang nói chuyện sinh nhật con đó.”

“Con ngẩn người cái gì?”

Chu Sâm ngẩng đầu nhìn tôi.

Muốn nói lại thôi.

Rất lâu sau.

Mới nhỏ giọng hỏi:

“Hôm sinh nhật con…”

“Mẹ có thể ăn cơm cùng con không?”

Tôi đang định đồng ý.

Cậu lại dè dặt bổ sung một câu:

“Còn… ba con nữa.”

Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cậu.

Cuối cùng tôi vẫn gật đầu.

 

12.

Ngày sinh nhật Chu Sâm, trời đổ tuyết.

Cậu tháo khuyên tai.

Bóc miếng dán hình xăm.

Mái tóc đỏ cũng nhuộm lại thành màu đen.

Khi bước về phía tôi, cậu trông sạch sẽ, gọn gàng, như biến thành một người khác.

Tôi đứng ở cửa.

Bỗng có chút ngẩn ngơ.

Bao nhiêu năm trôi qua.

Tôi lại trở về nơi này.

Đến cả đứa trẻ… cũng đã lớn đến vậy.

Tôi theo Chu Sâm về nhà.

Trong nhà mọi thứ vẫn y như cũ.

“Ba con đâu?”

“Vẫn đang bận…”

“Dạo này… sức khỏe của ba con không tốt lắm.”

Tôi nhìn biểu cảm của cậu.

Im lặng một lúc.

Cuối cùng không hỏi thêm gì.

Rất lâu sau.

Chu Thuật trở về.

Tôi ngồi bên bàn ăn.

Khẽ nhìn anh một cái.

Anh gầy đi rất nhiều.

Chiếc áo khoác xám đậm khoác trên người.

Khiến dáng người càng thêm gầy gò.

Anh nhìn thẳng vào tôi.

Trong mắt chứa quá nhiều cảm xúc.

Có tốt.

Có xấu.

Có vui mừng.

Có vỡ vụn…

Tất cả trộn lẫn vào nhau.

Khiến người ta nhìn mà nghẹn lòng.

Một lúc rất lâu.

Tôi mới dời ánh mắt đi.

Anh bước thẳng tới, ngồi xuống bên cạnh tôi.

Chu Sâm nhìn chúng tôi.

Rồi lặng lẽ ngồi xuống phía đối diện.

Tôi cầm đũa.

Không có mấy khẩu vị.

Chu Thuật cũng ăn rất ít.

Phần lớn thời gian chỉ uống nước.

Chu Sâm lại ăn rất vui vẻ.

Phần lớn thời gian đều là tôi và Chu Sâm nói chuyện.

Chu Thuật ngồi bên cạnh yên lặng nghe.

Tôi gần như không để ý tới anh.

Nhưng ánh mắt anh…

luôn dính chặt trên gương mặt tôi.

Khiến cả người tôi khó chịu.

Nhân lúc Chu Sâm đi vào nhà vệ sinh.

Tôi cau mày trừng anh.

“Ông già kia.”

“Có thể đừng nhìn tôi chằm chằm mãi được không?”

Chu Thuật không giận.

Ngược lại còn sờ sờ mặt mình.

“Tôi… già lắm à?”

Tôi không trả lời.

Ánh mắt rơi xuống chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh.

Bao nhiêu năm rồi.

Anh vẫn chưa tháo nó.

Tôi hạ mắt.

Thu lại suy nghĩ.

“Anh già hay không, không liên quan đến tôi.”

“Tôi đâu có sống với anh.”

Chu Thuật khẽ cười.

Tự rót cho tôi một tách trà.

Là trà hoa.

Loại mà trước đây tôi thích uống nhất sau bữa ăn.

Nhưng ba năm sống lại ở thế giới thực.

Tôi đã quen cà phê đen đá.

Tách trà ấy.

Để đến nguội lạnh.

Tôi cũng không chạm vào.

Cuối cùng bị Chu Sâm uống sạch.

Ăn xong.

Chu Sâm nhìn chúng tôi một cái.

Lấy cớ có bạn tụ tập rồi ra ngoài.

Trước khi đi.

Chu Thuật dặn một câu:

“Đi đường cẩn thận.”

Trong nhà chỉ còn lại hai chúng tôi.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không khí ngượng ngập đến khó tả.

Tôi cầm cốc nước lên uống.

Vừa uống một ngụm.

Chu Thuật bỗng đưa tay nắm lấy mu bàn tay tôi.

Lực mạnh đến mức tôi không rút ra được.

Tôi trừng mắt.

“Anh làm gì vậy!”

“Đây là cốc của tôi.”

Tôi nhìn anh đầy bực bội.

Chu Thuật chỉ nhìn tôi cười.

Sắc mặt anh thật ra không tốt lắm.

Nhưng tôi đã không còn tư cách… để quan tâm anh nữa.

Chỉ có thể im lặng.

Anh cứ thế nhìn tôi chăm chú.

Như muốn khắc hình tôi vào tận xương cốt.

“Muộn rồi.”

“Tôi phải đi đây.”

Tôi đứng dậy định rời đi.

Chu Thuật bỗng bước lên.

Từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

Cả người anh áp sát.

Giống như một người thiếu cảm giác an toàn.

Mặt anh tựa chặt vào hõm cổ tôi.

“Khê Khê…”

“Em lại phải đi rồi… đúng không?”

“Cho anh ôm thêm một lúc.”

“Chỉ một lúc thôi… được không?”

Rõ ràng tôi vẫn còn oán giận anh.

Nhưng nghe câu đó.

Sống mũi tôi vẫn không kìm được mà chua xót.