Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu

Đang tải...

Chương 6

Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu

13.

Hơi ấm của anh xuyên qua lớp áo truyền sang người tôi.

Lạnh hơn trong ký ức… rất nhiều.

Trước kia cơ thể anh luôn rất ấm.

Mỗi mùa đông tay chân tôi lạnh cóng, luôn thích nhét chân vào khoeo chân anh.

Anh bị lạnh đến nhăn mặt,

nhưng chưa bao giờ tránh đi.

“Chu Thuật.”

“Ừ.”

Anh vẫn không buông tay.

Tôi cúi mắt.

Nhìn cái bóng của hai chúng tôi chồng lên nhau trên tường.

Bao nhiêu năm trôi qua bóng của anh vẫn cao lớn như vậy.

Nhưng không hiểu vì sao…

cái bóng trên tường lại cô đơn đến mức khiến người ta đau lòng.

Cuối cùng tôi cũng không đẩy anh ra.

Ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào…

tuyết lại bắt đầu rơi.

Áo khoác của anh cọ vào mu bàn tay tôi.

Mang theo chút lạnh ẩm.

Hóa ra khi anh bước vào, quần áo đã bị tuyết làm ướt.

Trước kia cũng vậy.

Anh luôn quên mang ô.

Những ngày tuyết lớn, về đến nhà tóc và áo đều ướt sũng.

Tôi đứng ở cửa.

Vừa mắng anh,

vừa lấy khăn lau khô cho anh.

Lúc đó anh ôm chặt tôi, hôn lên mặt tôi liên tục.

“Khê Khê.”

“Em đối với anh… thật tốt.”

Tôi nhắm mắt lại, ép những ký ức đó xuống.

“Tôi thật sự phải đi rồi.”

Cánh tay anh khựng lại trong chốc lát.

Sau đó rất chậm… rất chậm…

mới buông ra.

Tôi từ đầu đến cuối không quay lại nhìn.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại phía sau.

Tôi nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.

Đèn cảm ứng trong hành lang bật sáng một giây.

Rồi lại tắt.

Tôi đứng trước thang máy chờ.

Con số trên bảng điện tử nhảy từng tầng.

Từ tầng một lên tầng mười tám.

Chậm đến mức khiến người ta bồn chồn.

Phía sau… vẫn không có tiếng động.

Cửa thang máy mở ra.

Tôi vừa bước vào một bước.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng ngã nặng nề.

Tim tôi thắt lại.

Tôi quay người chạy điên cuồng trở lại.

Chu Thuật ngã trên sàn nhà ở lối vào.

Áo khoác nhăn nhúm thành một đống.

Kính rơi sang một bên.

Anh co người lại.

Một tay ấn chặt vào dạ dày.

Lông mày nhíu thành một đường đau đớn.

Rõ ràng anh đã cố chịu rất lâu.

“Chu Thuật!”

Lông mi anh khẽ run.

Tôi gần như run rẩy lấy điện thoại ra gọi cấp cứu.

Tay run đến mức nói địa chỉ cũng không rõ.

Cúp điện thoại.

Tôi ngồi xuống.

Nhẹ nhàng đỡ anh dậy.

Ý thức của anh đã mơ hồ.

Môi khẽ động.

Tôi nghe rõ.

“…Khê Khê.”

Anh nắm chặt tay áo tôi.

Hết lần này đến lần khác.

Khẽ gọi tên tôi.

 

14.

Khoảnh khắc biết được bệnh tình của Chu Thuật.

Cả người tôi đứng sững.

Ung thư dạ dày… giai đoạn cuối.

“Lúc phát hiện ra đã là giai đoạn muộn rồi.”

“Bệnh kéo dài nửa năm, nhưng bệnh nhân vẫn không chịu điều trị.”

Tôi nhìn người đang nằm trên giường bệnh.

Tim như bị siết chặt.

Sau khi anh tỉnh lại.

Tôi ngồi bên giường.

Nước mắt rơi xuống còn nhanh hơn cả lời trách móc.

“Chu Thuật.”

“Đồ khốn.”

“Lớn từng này tuổi rồi mà vẫn không khiến người ta yên tâm được.”

Anh giơ tay lên.

Nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.

“Đừng khóc, Khê Khê.”

“Những ngày cuối cùng… còn được gặp em.”

“Anh đã rất mãn nguyện.”

Tôi mím môi.

Cuối cùng cũng không nói những lời giận dỗi.

Đêm đó.

Chu Thuật cho tôi xem rất nhiều ảnh.

Toàn là ảnh của đứa trẻ.

Từ lúc mới sinh.

Đến lúc bập bẹ tập nói.

Đến khi chập chững tập đi.

Rồi từng chút một lớn lên.

Mỗi tấm ảnh…

anh đều giữ gìn cẩn thận.

“Lúc mới sinh, nó hay khóc.”

“Anh phải bế nó đi vòng vòng trong phòng khách.”

“Sau đó nó không chịu ngủ một mình.”

“Tối nào cũng phải ôm cánh tay anh mới chịu ngủ.”

“Nó thích ăn kem.”

“Hồi tiểu học anh đi đón nó, lần nào cũng mua cho nó một cây.”

“Năm nó tám tuổi… nó sốt rất cao.”

“Anh đang đi công tác xa.”

“Gọi điện không liên lạc được.”

“Nó sốt đến bốn mươi độ… một mình gọi 115, tự mình đến bệnh viện.”

“Y tá hỏi nó: ‘Bạn nhỏ, người nhà đâu?’”

“Nó nói…”

“‘Ba đang bận, mẹ ở rất xa.’”

“Nó sốt suốt một đêm.”

“Hôm sau anh chạy về.”

“Nó nhìn thấy anh… câu đầu tiên nó nói là—”

“‘Ba ơi, con không sao, ba đừng lo.’”

Cổ họng tôi như bị chặn lại.

Một câu cũng không nói nổi.

Giọng Chu Thuật rất khẽ.

“Nó từ nhỏ… đã quá hiểu chuyện.”

“Hiểu chuyện đến mức…”

“Anh không biết phải đối diện với nó thế nào.”

Ánh trăng rơi xuống cạnh giường.

Chiếu lên những ngón tay tái nhợt của anh.

“Khê Khê.”

“Gia đình gốc của anh… không tốt.”

“Anh thật sự không biết làm một người cha như thế nào.”

“Anh chỉ biết cho nó tiền.”

“Bảo nó học hành cho tử tế.”

“Khi nó bắt đầu nhuộm tóc, đeo khuyên tai…”

“Anh đã mắng nó.”

“Anh sợ nó đi vào con đường cũ của anh.”

“Nhưng anh lại không biết phải dạy nó thế nào.”

Vì thế…

hai cha con mới càng lúc càng xa nhau.

Chu Thuật có vẻ rất mệt.

Giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Ở cửa phòng bệnh.

Bóng dáng một thiếu niên khẽ run lên.

Cậu đã đứng đó rất lâu.

Cũng nghe rất lâu.

Cuối cùng cậu đã biết.

Chu Thuật… thật sự yêu mình.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho Chu Thuật.

“Chu Thuật.”

“Con cáo già như anh… sẽ sống đến trăm tuổi.”

“Anh yêu con trai mình.”

“Phải tự nói điều đó với nó.”

Chu Thuật gật đầu.

Giọng nhẹ như gió.

“Nếu… còn cơ hội.”

“Anh sẽ thử… làm một người cha tốt.”

Sẽ có cơ hội.

Tôi vẫn còn lần cơ hội cuối cùng.

Chưa dùng.

 

15.

Đêm đó.

Bệnh viện phát thông báo nguy kịch.

Tôi bước lên sân thượng.

Dùng cơ hội cuối cùng.

Đổi lấy việc Chu Thuật được sống.

“Ba lần cơ hội đã dùng hết.”

“Thời gian lưu lại của ký chủ không còn nhiều.”

“Xin chuẩn bị rời khỏi thế giới.”

Tôi khẽ gật đầu.

Đêm ấy.

Chu Thuật được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Tôi và Chu Sâm đứng ngoài cửa.

Chờ rất lâu… rất lâu.

“Chu Sâm.”

“Ba con sẽ không sao đâu.”

Cậu mím môi, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Tôi xoa xoa gương mặt cậu, khẽ nói:

“Con trai, thời gian của mẹ đã hết rồi, mẹ sắp phải đi.”

“Những ngày sau này, con phải bình an lớn lên.”

Nước mắt dâng lên trong mắt tôi, tôi dặn thêm lần nữa:

“Mẹ biết con là một đứa trẻ ngoan.”

“Những chuyện con làm… đều chỉ muốn ba con chú ý đến con.”

“Ba con có tuổi thơ không tốt.”

“Khi bằng tuổi con, trên người ông ấy đầy những vết thương do bị đánh.”

“Vì thế ông ấy cũng không biết phải làm một người cha tốt thế nào.”

“Con trai, con thông minh và hiểu chuyện hơn ba con rất nhiều.”

“Sau này… con hãy dạy ông ấy cách yêu thương người khác.”

Tôi nhìn đứa trẻ trước mặt thật lâu.

Nhìn hết lần này đến lần khác.

“Những ngày sau này… mẹ sẽ không còn nhìn thấy con nữa.”

“Con phải chăm sóc tốt cho mình.”

“Đừng cãi nhau với ba con.”

“Nếu bị tủi thân… phải nói với ba con.”

Thiếu niên trước mặt bỗng ôm chầm lấy tôi.

Những giọt nước mắt lớn rơi xuống mu bàn tay tôi.

Tôi xoa mái tóc cậu.

“Những năm mẹ không ở bên…”

“Con đã tự chăm sóc mình rất tốt.”

“Không khiến mẹ phải lo lắng.”

“Con trai, con thật sự rất giỏi.”

“Sau này cũng phải sống thật tốt.”

“Vâng…” Chu Sâm nghẹn ngào đáp.

Gió lạnh tạt vào mặt.

Cơ thể tôi càng lúc càng yếu.

Ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Khi Chu Thuật được các bác sĩ đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật…

cơ thể tôi đã không còn chịu nổi nữa.

Tôi nắm lấy ngón tay anh.

Nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Chu Thuật nằm đó, gương mặt tái nhợt, mắt nhắm chặt.

Tôi cúi xuống, ghé sát bên tai anh.

“Chu Thuật… mau tỉnh lại đi.”

“Sau này anh phải đối xử thật tốt với con trai tôi.”

“Nếu để tôi biết anh đối xử tệ với nó…”

“tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.”

Tôi khựng lại một chút.

Đưa tay chạm lên gương mặt anh.

Dùng hết chút sức lực cuối cùng để nói, giọng đứt quãng:

“Còn nữa… tôi nhớ lại hết rồi.”

Khi tôi dùng cơ hội thứ ba để cứu anh…

tôi đã nhớ lại tất cả.

Là vì tôi cố chấp ở lại bên anh…

khiến hệ thống thay đổi ký ức của tôi.

Bắt tôi tự giày vò mình.

Cũng giày vò anh hết lần này đến lần khác.

Tôi nhớ lại lúc rời khỏi thế giới này năm đó.

Chu Thuật chỉ ôm chặt tôi.

Khẽ hôn lên má tôi.

“Khê Khê… em phải đi rồi, đúng không?”

“Cho anh ôm em thêm một chút.”

Nước mắt anh rơi xuống hõm cổ tôi.

Cả người anh khóc đến không thành tiếng.

“…Xin lỗi.”

Tôi nhìn Chu Thuật nằm trên giường bệnh.

Nước mắt lăn dài.

Cơ thể dần dần không chống đỡ nổi nữa.

Chu Sâm vội vàng đỡ lấy tôi.

Tầm nhìn trước mắt mờ dần.

Tôi nghe thấy tiếng máy móc cấp cứu vang lên dồn dập.

Không biết qua bao lâu.

Tít—

Đường sinh mệnh trở nên phẳng lặng.

Trong giây cuối cùng.

Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc, khàn khàn:

“Khê Khê…”

Tôi muốn mở mắt nhìn anh.

Nhưng đã không còn sức nữa.

Chu Thuật…

xin lỗi.

Tôi còn chưa kịp nói yêu anh.

Nếu có kiếp sau…

để tôi yêu anh trước.

-Hết-