Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Người Vợ Bị Lãng Quên
Chương 4
Người Vợ Bị Lãng Quên
9.
Tôi đến căn nhà của anh.
Căn nhà của anh và Tô Tình.
Nơi tôi chưa từng đặt chân tới, nhưng từng góc từng góc đều in đầy dấu vết cuộc sống của họ.
Anh mở cửa.
Anh đã thay đồ ở nhà, cạo sạch râu, nhưng vẫn không che được vẻ mệt mỏi và sa sút trên người.
Thấy tôi, anh khựng lại.
“Em đến đây làm gì?”
Tôi không trả lời.
Tôi bước thẳng vào trong.
Căn nhà rộng, trang trí theo tông màu ấm áp.
Trên tường phòng khách treo ảnh gia đình ba người.
Trong ảnh, anh bế An An, Tô Tình tựa vào anh, cười rạng rỡ.
Thật chói mắt.
Tôi dời ánh nhìn.
Trên sofa có một bóng nhỏ đang ngồi.
An An.
Thằng bé mặc đồ ngủ xanh in hình hoạt hình, ôm một con robot siêu nhân, đôi mắt đen láy tò mò nhìn tôi.
Đôi mắt ấy… giống anh y hệt.
Tim tôi nhói lên.
Đây là đứa trẻ tôi sắp phải nuôi dưỡng.
Con riêng của chồng tôi.
Anh đóng cửa lại, đi tới bên tôi.
“Em đến làm gì?”
Tôi lấy từ trong túi ra bản thỏa thuận đã ký.
Ném xuống bàn.
“Từ hôm nay, An An thuộc về tôi.”
Con ngươi anh co lại.
Anh cầm bản hợp đồng, lướt nhanh.
Biểu cảm chuyển từ kinh ngạc sang giận dữ.
“Em đồng ý rồi?”
“Tô Tình cho em cái gì mà em dám chấp nhận điều kiện này!”
Anh gần như gào lên.
Nhìn anh mất kiểm soát, trong lòng tôi dâng lên một tia khoái cảm lạnh lẽo.
“Cô ta cho tôi cái gì, anh không cần biết.”
“Anh chỉ cần biết, từ bây giờ, An An không còn liên quan gì đến anh.”
“Anh chỉ là người mỗi tháng chuyển tiền chu cấp.”
“Em—!”
Anh túm lấy vai tôi.
“Lâm Hi, em điên rồi sao! Em làm vậy là có ý gì!”
“Tôi không điên.”
Tôi hất tay anh ra.
“Đó là di nguyện của Tô Tình. Tôi chỉ giúp cô ta hoàn thành.”
“Tiện thể… cũng giúp anh.”
Tôi nhìn thẳng anh.
“Anh chẳng phải nói An An không thể không có mẹ sao? Bây giờ thằng bé có rồi.”
“Anh cứ yên tâm làm giáo sư, làm học giả đi.”
“Miễn là những bí mật không sạch sẽ kia không bị lộ.”
Câu nói của tôi như lưỡi dao cắm thẳng vào anh.
Sắc mặt anh trắng bệch.
Ánh mắt thoáng hiện sợ hãi.
“Lâm Hi, em không thể—”
“Tôi có thể.”
Tôi cắt ngang.
“Anh nên nhớ, bây giờ mọi thứ của anh đều nằm trong tay tôi.”
“Anh ngoan ngoãn thì chúng ta bình an vô sự.”
“Nếu anh dám giở trò…”
Tôi nghiêng sát lại gần, hạ giọng.
“Tôi sẽ khiến anh trắng tay.”
Anh đứng sững.
Tôi quay người, bước về phía An An.
Tôi quỳ xuống trước mặt thằng bé, cố giữ giọng mình mềm lại.
“Con tên An An, đúng không?”
Thằng bé gật đầu, rồi nhìn về phía anh đầy dè dặt.
Tôi đưa tay ra định xoa đầu.
Nó theo bản năng lùi lại.
Tay tôi khựng giữa không trung.
Một cảm giác chua xót lặng lẽ dâng lên.
Tôi rút tay về, mỉm cười.
“An An, đừng sợ.”
“Từ hôm nay, cô… sẽ là người chăm sóc con.”
“Con theo cô về nhà nhé?”
Đứa trẻ nhìn tôi, rồi nhìn anh, mắt đầy hoang mang.
Anh như tỉnh lại.
Anh lao tới, ôm chặt con vào lòng.
“Lâm Hi, em đừng mơ mang An An đi!”
“Nó là con trai anh!”
Tôi đứng lên.
Nhìn anh lạnh lùng.
“Anh quên rồi sao? Hợp đồng này có hiệu lực pháp lý.”
“Nếu anh muốn tranh, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
“Đến lúc đó, tôi tin truyền thông và trường học sẽ rất hứng thú với câu chuyện của anh.”
Anh bị tôi ghìm lại.
Hai tay ôm con, run nhẹ vì siết quá chặt.
Chúng tôi giằng co trong im lặng.
An An bị bầu không khí căng thẳng làm sợ.
Nó bật khóc.
“Bố ơi… con không đi với cô ấy… con muốn bố…”
Tiếng khóc ấy như mũi khoan đâm vào tim tôi.
Cũng đâm vào anh.
Anh ôm con, vỗ về.
“An An ngoan, bố ở đây…”
Nhìn hai cha con ôm nhau, trong một khoảnh khắc, tôi thấy mình như kẻ phá hoại.
Nhưng người bị phá hủy trước tiên… là tôi.
Tôi hít sâu.
Khi mở mắt ra lần nữa, mọi cảm xúc đã bị ép xuống đáy.
“Anh có một ngày.”
“Thu xếp đồ đạc cho An An.”
“Ngày mai giờ này, tôi đến đón.”
Nói xong, tôi quay lưng rời đi.
Ra đến cửa, tôi nghe phía sau vang lên tiếng gầm nghẹn lại của anh.
Tôi không quay đầu.
Từ khoảnh khắc tôi ký tên mình xuống, giữa tôi và anh chỉ còn lại sự giày vò lẫn nhau.
10.
Hôm sau, tôi đến trước cửa nhà anh đúng giờ.
Người mở cửa là mẹ Tô Tình.
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận.
“Cô đến làm gì?”
“Tôi đến đón An An.”
Tôi đáp bình thản.
“Cô đừng hòng!”
Bà chắn ngay trước cửa.
“An An là cháu ngoại tôi! Tôi không để nó đi theo cô!”
Tôi không tranh cãi.
Tôi chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra.
Thấy tôi chuẩn bị gọi cảnh sát, sắc mặt bà đổi hẳn.
Đúng lúc đó, anh bước ra.
Anh trông còn tiều tụy hơn hôm qua Mắt đỏ ngầu, rõ ràng cả đêm không ngủ.
“Để cô ấy vào.”
Anh nói khẽ.
Mẹ Tô Tình nghiến răng, nhưng vẫn tránh sang một bên.
Trong phòng khách, một chiếc vali nhỏ đã được xếp gọn.
An An ngồi trên sofa, mặc đồ mới, ôm con siêu nhân như cũ.
Thằng bé cúi đầu, vai khẽ run, có lẽ đã khóc từ lâu.
Tim tôi lại bị siết chặt.
Anh bước đến trước mặt tôi, giọng khàn khàn.
“Chúng ta nói riêng được không?”
Tôi liếc nhìn mẹ Tô Tình rồi gật đầu.
Chúng tôi vào thư phòng.
Phòng của Tô Tình.
Một bức tường đầy sách chuyên ngành.
Trên bàn còn ly cà phê dở dang.
Như thể chủ nhân chỉ tạm rời đi.
Anh đóng cửa, đứng quay lưng nhìn ra cửa sổ.
“Em thật sự muốn làm vậy sao?”
“Hợp đồng đã ký rồi. Không phải sao?”
Tôi hỏi lại.
Anh quay lại nhìn tôi.
Trong mắt anh là thứ cảm xúc lẫn lộn tôi không còn muốn hiểu.
“Lâm Hi, anh biết anh sai.”
“Anh khốn nạn. Anh không xứng làm người. Anh lừa em, anh phá hủy gia đình chúng ta.”
“Nhưng… đừng dùng An An để trừng phạt anh được không?”
“Thằng bé mới bốn tuổi. Nó không biết gì. Nó không thể rời xa anh.”
Giọng anh đầy cầu khẩn.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng.
Nhưng bây giờ thì không.
“Trừng phạt anh?”
Tôi bật cười.
“Anh tự tin quá rồi.”
“Tôi nhận nuôi An An không phải vì anh. Cũng không phải vì Tô Tình.”
“Là vì tôi.”
“Tôi không thể để anh hủy hoại cuộc đời tôi xong rồi phủi tay rời đi như không có chuyện gì.”
“Tôi muốn anh cả đời sống dưới sự kiểm soát của tôi.”
“Tôi muốn anh mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, sợ tôi phơi bày bí mật của anh.”
“Tôi muốn anh nhìn con ruột mình gọi người khác là mẹ, mà anh không thể làm gì.”
“Đó mới là cái giá cho sự phản bội của anh.”
Mỗi câu tôi nói, mặt anh lại trắng thêm một chút.
Ánh mắt từ van nài chuyển sang tuyệt vọng.
“Em… thật độc ác.”
“So với anh, tôi còn kém xa.”
Tôi lạnh nhạt đáp.
Anh tựa vào bàn, như bị rút hết sức lực.
Rất lâu sau, anh mới ngẩng lên.
Trong mắt chỉ còn lại sự trống rỗng.
“Được.”
“Anh chấp nhận.”
“Nhưng anh có một điều kiện.”
“Gì?”
“Cho anh… mỗi tuần gặp An An một lần.”
Tôi nhìn anh.
Di chúc không cấm việc thăm nom.
Nhưng vì sao tôi phải để anh toại nguyện?
“Không.”
Tôi từ chối.
“Vì sao!”
Anh bật dậy.
“Anh là bố nó! Anh có quyền thăm con!”
“Quyền?”
Tôi nhìn anh, thấy buồn cười.
“Khi anh ký giấy từ bỏ quyền giám hộ, anh đã từ bỏ tất cả.”
“Anh bây giờ… không còn là gì cả.”
11.
Anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh lao tới trước mặt tôi, túm chặt hai vai tôi, lắc mạnh.
“Lâm Hi! Em nhất định phải đẩy mọi chuyện đến mức này sao!”
“Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta đều là giả hết sao!”
“Em đối với anh… thật sự không còn chút tình nghĩa nào sao!”
Tôi để mặc anh lắc.
Tình nghĩa?
Khi anh nằm trên giường của người phụ nữ khác, anh có từng nghĩ đến tình nghĩa giữa chúng ta?
Khi anh có con với cô ta, dựng nên một gia đình khác, anh có từng nghĩ đến tình nghĩa?
Bây giờ mới đem tình nghĩa ra nói.
Muộn rồi.
Tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của anh.
“Tình nghĩa của chúng ta, từ khoảnh khắc anh quyết định phản bội tôi, đã bị chính anh chém đứt.”
“Từ nay về sau, giữa tôi và anh chỉ còn lại hận.”
Anh buông tay.
Cả người như mất hết lực.
Tôi chỉnh lại quần áo, xoay người rời khỏi thư phòng.
Phòng khách, mẹ Tô Tình đang ôm An An khóc nghẹn.
An An cũng lau nước mắt.
Hai người họ nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét.
Tôi bước tới trước mặt thằng bé.
“An An, chúng ta đi thôi.”
Thằng bé vùi mặt vào lòng bà ngoại, không nhìn tôi.
Mẹ Tô Tình ôm chặt cháu.
“Tôi không để cô mang nó đi!”
Tôi thở dài, lấy điện thoại ra.
“Tôi không muốn làm lớn chuyện.”
“Nếu bà tiếp tục cản, tôi chỉ còn cách gọi cảnh sát.”
Anh bước ra khỏi thư phòng.
Anh nhìn hai bà cháu đang ôm nhau khóc, mắt anh cũng đỏ lên.
Anh đi tới, quỳ xuống, nhẹ nhàng xoa đầu con.
“An An, ngoan.”
“Đi… đi theo cô ấy.”
Hai chữ “cô ấy” bật ra, giọng anh run rẩy.
An An khóc to hơn.
“Con không đi! Con muốn bố! Muốn bà!”
Anh ôm con, nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Một người đàn ông từng cao ngạo trước mặt tôi, giờ khóc như đứa trẻ.
“An An, bố… bố phải đi công tác xa.”
“Sau này, cô ấy sẽ chăm sóc con.”
“Con phải ngoan, phải nghe lời.”
Anh nói dối con mình.
Tim tôi nghẹn lại.
Cuối cùng, An An vẫn bị tôi đưa đi.
Thằng bé khóc suốt quãng đường.
Đến khi mệt lả, ngủ thiếp trong vòng tay tôi.
Tôi nhìn gương mặt đang ngủ.
Lông mi dài còn đọng nước mắt.
Khuôn mặt ấy có bảy phần giống anh.
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào má thằng bé.
Mềm và ấm.
Đây là một sinh mệnh thật sự.
Từ hôm nay, cuộc đời nó sẽ bị buộc chặt với tôi.
Tôi không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Tôi chỉ biết, tôi đã không còn đường lùi.
Tôi trở về căn nhà của mình.
Căn nhà từng là tổ ấm của tôi và anh.
Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày anh rời đi.
Tôi đặt An An lên chiếc giường từng là của chúng tôi.
Nhìn chiếc giường quen thuộc ấy, lòng tôi ngổn ngang.
Bao nhiêu đêm ngọt ngào từng diễn ra ở đây.
Giờ nằm trên đó là con của anh với người phụ nữ khác.
Tôi đắp chăn cho An An, ngồi bên giường nhìn thằng bé.
Sau này, tôi phải đối diện với nó thế nào?
Tôi có thể xem nó như con mình không?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết phía trước là một khoảng mù mịt.
Và tôi đã tự tay bước vào đó.