Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư
Chương 3
Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư
8
Chưa nói được mấy câu, Hứa Tiếu đã vội vàng cúp máy.
Tôi cầm chiếc khăn nó đan cho mình, bỗng thấy tủi thân đến khó chịu. Đúng là lòng tốt đặt nhầm chỗ.
Làm cha mẹ như tôi đã xuống nước đến vậy rồi, nó còn muốn ra vẻ cao ngạo gì nữa? Hay là thấy tôi quá mềm mỏng nên càng được đà?
Có nhà nào con gái nói chuyện với mẹ ruột như thế không?
Chắc nó nghĩ mình đã vào đại học, có thể thoát khỏi sự quản thúc của cha mẹ nên mới dám ngông nghênh như vậy.
So đi tính lại, vẫn là Tâm Tâm tốt hơn. Mỗi lần gọi điện đều ngọt ngào gọi “mẹ ơi”, nói toàn những lời tôi thích nghe.
Dù có là vì muốn tiền, tôi cũng thấy cam tâm tình nguyện.
Nghĩ vậy, chiếc khăn trong tay càng nhìn càng chướng mắt.
Tôi tiện tay ném sang một bên, lạnh lùng nói:
“Vứt đi đi. Xấu thế này ai mà đeo.”
9
Cả kỳ nghỉ đông, Hứa Tiếu không về nhà.
Mấy ngày Tết, thậm chí một lời chúc cũng không có.
Tôi và chồng thực sự lạnh lòng.
May mà còn có Tâm Tâm hiểu chuyện, biết cách làm chúng tôi vui.
Con bé ở bên tôi gói bánh, đấm vai cho bố, như một mặt trời nhỏ lúc nào cũng xoay quanh chúng tôi.
Chúng tôi chụp một bức ảnh gia đình — ba người cười rạng rỡ.
Sau Tết, cả ba quyết định đi chơi một chuyến.
Tâm Tâm nói muốn đi trượt tuyết. Tôi thấy cũng hay, mùa này đúng là thích hợp.
Thật ra năm nay đáng lẽ nên đưa Hứa Tiếu đi.
Bởi vì những năm trước hai chị em không hợp, trước mỗi chuyến đi Tâm Tâm đều khóc vì nó.
Thế nên chúng tôi thống nhất, mỗi năm luân phiên một người đi chơi dịp Tết.
Năm ngoái Tâm Tâm muốn đến Vân Nam tránh rét.
Chúng tôi hỏi ý Hứa Tiếu, rõ ràng nó cũng muốn đi, nhưng chỉ cứng đầu im lặng.
Giờ nghĩ lại, nó lúc nào cũng mang dáng vẻ lạc lõng, như thể cả nhà đều mắc nợ nó.
Lần này là nó tự bỏ cơ hội.
Sau này cũng không có lý do trách tôi và bố nó thiên vị.
10
Vừa đến khu trượt tuyết, Tâm Tâm đột nhiên kêu lên, nói quên mang theo chai kem nền mới mua.
Đó là loại con bé đặt trên mạng, hơn một nghìn tệ một chai. Không quá đắt, nhưng nó rất thích.
Thấy con bé sốt ruột, tôi vội ngồi xuống cùng nó lục tìm.
Lục tung tất cả vali vẫn không thấy chai kem nhỏ ấy.
Tôi nói không mang thì thôi, dùng của mẹ cũng được, đều là thương hiệu lớn cả.
Không ngờ nó nổi giận:
“Ai thèm dùng của mẹ? Tông màu trắng bệch như ma, trang điểm lên xấu chết đi được. Con thích kiểu trang điểm Á Đông cơ.”
Tôi sững người.
Tâm Tâm chưa bao giờ lớn tiếng với tôi như vậy.
Tôi nhìn con bé, cố nuốt nỗi khó chịu xuống:
“Con gái ngoan, đừng giận. Mẹ dẫn con đi mua lại được không?”
Nào ngờ giọng nó càng lúc càng cao:
“Mua cái gì mà mua? Con canh suốt bao lâu mới mua được, giờ hết hàng rồi!”
Chồng tôi đứng bên cạnh khuyên:
“Thôi nào Tâm Tâm, đừng trách mẹ. Cô ấy đâu có cố ý. Đã tới đây rồi, đi chơi trước đi.”
Tâm Tâm bĩu môi, suốt đường đi đều im lặng.
Những ngày sau đó, con bé không chủ động nói với tôi một câu.
Tôi nhờ nó chụp ảnh giúp, nó quay đi đầy khó chịu, cúi đầu lướt điện thoại.
Tôi cứ nghĩ chuyến đi này sẽ rất vui.
Nhưng vì Tâm Tâm giận dỗi, cả tôi và chồng đều mất hứng.
Tôi bắt đầu nghĩ, có lẽ mình đã quá nuông chiều con bé.
Hơn nữa giờ nó vào đại học, tiếp xúc với một vòng tròn khác, khó tránh khỏi bị vài người xấu ảnh hưởng.
Nhưng nhìn nó suốt chuyến đi chẳng chơi được mấy trò, tôi lại thấy áy náy.
Giá mà trước khi đi kiểm tra hành lý kỹ thêm vài lần.
Thở dài.
Nghĩ cho cùng… tôi cũng có lỗi.
11
Từ khu trượt tuyết về nhà, tôi tìm thấy lọ kem nền của Tâm Tâm.
Đợi con bé ngủ say, tôi lặng lẽ đặt nó lên bàn trang điểm của nó.
Tôi làm vậy chỉ mong có thể xóa đi chút mâu thuẫn giữa hai mẹ con. Căn nhà này đã quá lâu rồi không còn tiếng cười.
Thế nhưng đêm đó tôi lại mất ngủ.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại đoạn ghi âm cô quản lý ký túc xá cho tôi nghe.
Vị đắng lan ra trong lòng.
Rồi tôi lại nghĩ đến Hứa Tiếu. Không biết giờ này nó tan ca chưa?
Dù sao cũng là Tết, tôi vẫn nên gọi cho nó một cuộc.
Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nữ giận dữ:
“Cô là mẹ của Hứa Tiếu đúng không? Trên đời sao lại có người mẹ bạc tình như cô?”
“Hứa Tiếu nhập viện cả tuần rồi, đến giờ các người mới gọi được một cuộc. Lương tâm cô bị chó tha mất rồi à?”
Tôi sững người mất hai giây, vội hỏi dồn dập Hứa Tiếu xảy ra chuyện gì.
Cô gái bên kia cười lạnh:
“Cô xứng đáng biết sao? Cô dẫn con nuôi đi chơi vui vẻ, phát lì xì mười vạn, đi trượt tuyết, còn con ruột của cô bệnh đến mức không có nổi tiền viện phí.”
Tôi bị ép đến mức giọng gắt hẳn:
“Đừng vòng vo nữa. Hứa Tiếu làm sao?”
“Nó để tiết kiệm tiền, bệnh kéo dài cả tuần rồi. Sốt đến ngất xỉu. Bọn tôi mấy đứa bạn vừa gom tiền đưa nó vào viện.”
“Nếu cô còn chút lương tâm thì chuyển tiền cho con ruột đi. Hơn một nghìn tệ thôi, chắc cô không đến mức không có chứ? Dù sao con nuôi cô một cái lì xì cũng mười vạn.”
Tôi siết chặt lông mày.
Hơn một nghìn tệ, tôi đương nhiên có. Chỉ bằng tiền một chai kem nền của Tâm Tâm.
Nhưng giọng điệu của cô gái kia khiến tôi phẫn nộ.
Nó là người ngoài, biết gì mà lên tiếng trách móc tôi?
“Đưa điện thoại cho Hứa Tiếu.”
Tôi lạnh lùng nói, cố nuốt giận xuống.
Bên kia lại bật cười chói tai, giọng đầy khiêu khích.
“Ha ha, cô giận à? Nếu tôi không vô tình nhìn thấy mấy chuyện trong điện thoại của nó, tôi cũng chẳng cần mắng cô làm gì.”
“Hứa Tiếu đáng thương thật đấy. Bị lạc mất khỏi bố mẹ ruột, trở về rồi lại bị chim cu chiếm tổ, đến cả tình cảm cha mẹ cũng nghiêng về người khác.”
“Tôi nói lại lần nữa, tôi muốn nói chuyện với Hứa Tiếu.”
Tôi cắt ngang, giọng lạnh như băng.
Nếu không phải vì cô ta là bạn của Hứa Tiếu, tôi đã mắng lại không kiêng nể.
“Đã bảo nó ngất rồi, cô không hiểu tiếng người à?”
“Tôi thật sự không hiểu nổi đầu óc cô. Sinh ra mà không chăm sóc, cô xứng làm mẹ sao?”
“Hai người rồi sẽ hối hận thôi…”
Tiếng giáo huấn từ đầu dây bên kia khiến tim tôi đập loạn.
Rồi cuộc gọi bị cúp ngang.
Tôi run lên vì tức.
Sống từng này tuổi rồi, lại bị một con bé chỉ thẳng mặt mắng như vậy.
Thật nực cười.
Chồng tôi biết chuyện, lập tức cầm điện thoại đòi gọi lại cãi cho ra lẽ.
Tôi giữ anh ấy lại, mệt mỏi nói:
“Thôi đi. Hứa Tiếu xảy ra chuyện lớn như vậy mà cũng không báo cho chúng ta, còn để bạn học gọi điện mắng tôi. Từ nay coi như chúng ta không có đứa con gái này nữa.”
Nếu nó đã vô tình, thì cũng đừng trách tôi tuyệt nghĩa.
Còn viện phí ư?
Bạn học nó đã gom tiền rồi, tôi cũng chẳng cần phải mang mặt nóng đi dán vào chỗ lạnh nữa.
12
Sau lần đó, tôi bị Hứa Tiếu làm tổn thương đến mức không còn chủ động liên lạc với nó nữa.
Nó cũng chẳng nói với tôi một lời.
Một năm trôi qua Tâm Tâm đã lên năm hai.
Con bé thay đổi rất nhiều, còn gia nhập hội sinh viên.
Rồi một hôm, nó nói với chúng tôi rằng mình tham gia một cuộc thi sinh học.
Chồng tôi bảo, cuộc thi này hiện giờ rất nổi tiếng trong nước. Nếu vào được top mười, không chỉ có tiền thưởng mà còn cực kỳ có lợi cho tương lai sau này.
Tiền thưởng chỉ là thứ yếu. Quan trọng là nếu đạt giải, con đường phía trước của Tâm Tâm sẽ rộng mở hơn rất nhiều.
Tôi ôm con bé, đầy mong đợi:
“Bảo bối, lần này cố gắng mang giải về nhé, để bố mẹ còn có cái mà tự hào với người ta.”
Tâm Tâm còn trẻ mà đã tỏ ra rất điềm tĩnh:
“Mẹ yên tâm đi, con từ nhỏ đã có nghiên cứu về sinh học rồi. Lần này con rất tự tin. Bố mẹ cứ chờ tin vui của con.”
Trong lòng tôi dâng lên một niềm kiêu hãnh.
Nhìn xem, con gái tôi bản lĩnh thế nào.
Nhưng hiện thực đã tát cho chúng tôi một cái đau điếng.
Tâm Tâm không qua nổi vòng sơ loại.
Hơn năm trăm người tham gia, nó xếp thứ… ba từ dưới lên.
Tôi sững sờ khi nghe kết quả:
“Con gái ngoan, con nói rất tự tin cơ mà? Sao lần này thành tích lại…”
Nó vờ nhẹ nhàng xua tay:
“Hôm đó con ngủ không đủ giấc, đầu óc hơi mệt nên không theo kịp thôi.”
Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ánh mắt nó chao đảo. Cái động tác nhỏ ấy nói lên nhiều hơn mọi lời biện minh.
Tôi và chồng nhìn nhau.
Còn gì mà không hiểu.
Chỉ trách chúng tôi kỳ vọng quá cao, tự mình phấn khích rồi tự mình hụt hẫng.
Nhưng cũng không sao.
Gia đình như chúng tôi, dù không đạt giải, cũng chẳng phải chuyện ghê gớm.
Chỉ là tôi không ngờ…
Hứa Tiếu cũng tham gia cuộc thi đó.
Và còn lọt vào chung kết.
Cuối cùng, giành hẳn giải nhất.
Hôm ấy, nó đăng một bài lên vòng bạn bè.
Chiếc cúp lớn trong tay, nụ cười nhàn nhạt.
Nó cắt tóc ngắn, bỏ kính, trông gọn gàng và mạnh mẽ đến lạ.
Chú thích chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Haha”.
Tôi và chồng lặng người.
Không biết từ khi nào, Hứa Tiếu đã trở nên xuất sắc đến vậy.
Phải biết rằng cuộc thi này quy tụ những thí sinh mạnh nhất cả nước, thậm chí có người hơn nó vài khóa.
Vậy mà nó lại có thể vượt qua tất cả để giành quán quân.
Gần như là một kỳ tích.
Tôi thậm chí còn thoáng nghi ngờ nó gian lận.
Nó chỉ là một cô bé từ nông thôn trở về, chưa từng được bồi dưỡng bài bản.
Làm sao có thể giỏi đến thế?
Nhưng nhìn nó đứng đó, dáng người thẳng tắp như cây tùng, khí chất trầm ổn mà mạnh mẽ.
Tôi không thể không thừa nhận…
Hứa Tiếu thật sự mang sẵn khí chất của một học bá.
So với nó, Tâm Tâm đúng là kém một đoạn rất xa.
Chồng tôi nhìn màn hình, khẽ hỏi:
“Em à… đây là con gái chúng ta sao?”
Tôi gật đầu.
Anh ấy thì thầm:
“Nhìn kỹ lại… nó giống em hồi trẻ thật.”
Tôi khựng lại.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, khóe môi vô thức mềm lại.
Có lẽ máu mủ ruột rà đang thức tỉnh.
Tôi quyết định chủ động làm hòa.
“Tiếu Tiếu, chúc mừng con nhé!”