Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư

Đang tải...

Chương 2

Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư

5

Trong chuyến du lịch, dưới sự dẫn dắt của Tâm Tâm lanh lợi, gia đình ba người chúng tôi chơi rất vui.

Ăn đủ món đặc sản, chụp rất nhiều ảnh đẹp.

Tôi cố ý đăng lên vòng bạn bè và nhóm gia đình.

Nhóm có tôi, chồng, Tâm Tâm và Hứa Tiếu.

Tôi đăng để chia sẻ niềm vui với nó.

Nhưng nó không nói một câu.

Mấy ngày liền tôi đăng rất nhiều, nó không phản hồi.

Ngay cả một lượt thích cũng không.

Tâm Tâm thấy tôi khó chịu, cố ý gọi tên nó trong nhóm:

“Chị ơi, mẹ đăng nhiều vậy sao chị không nói gì? Chị vẫn còn giận mẹ sao?”

Hứa Tiếu vẫn im lặng.

Tâm Tâm ủ rũ như chó con, tắt điện thoại.

Tôi và chồng nhìn nhau, cùng im lặng.

Cuối cùng chồng hỏi trong nhóm:

“Tiếu Tiếu, mẹ đăng ảnh, em nói chuyện với con, sao con giả vờ không thấy?”

Vẫn không trả lời.

Tôi tức giận:

“Hứa Tiếu, con cố ý đúng không! Nếu vậy thì tháng sau đừng xin tiền sinh hoạt nữa!”

Nếu không phải lần này nó quá đáng, tôi đã không lấy tiền sinh hoạt ra cảnh cáo.

Nhưng nó quyết chống đối, chỉ trả lời một chữ: “Được.”

Sau này tôi mới biết nó đi làm phục vụ nhà hàng.

Thì ra tự kiếm tiền rồi nên mới cứng rắn.

Biết vậy, tôi và chồng cũng chẳng nghĩ nhiều. Tính nó cần phải rèn giũa.

Tôi lập tức @ nó trong nhóm:

“Nếu con đã có việc làm thì tiền sinh hoạt sau này mẹ tạm không gửi nữa. Thiếu thì nói.”

Trong lòng tôi còn có chút hả hê.

Sinh viên đại học không chịu sống tốt, lại đi làm phục vụ.

Giờ thì hay rồi, sau này tự kiếm tiền mà sống.

Ảnh hưởng việc học chưa nói, còn vất vả.

Lần này nó trả lời rất nhanh.

“Ừ.”

6.

Ngày Tâm Tâm nhập học, tôi khóc đến mức hai mắt sưng đỏ.

Chồng tôi hủy luôn cuộc họp trong ngày, tự mình lái xe đưa con bé đến tận cổng trường.

Nhưng vừa nhìn thấy điều kiện ký túc xá, tôi đã bắt đầu hối hận. Sao mình không sớm thuê cho Tâm Tâm một căn hộ tốt hơn, rồi mời thêm người giúp việc?

Thế mà con bé lại rất hiểu chuyện, kiên quyết nói:

“Mẹ ơi, con là sinh viên rồi mà. Chút khổ này có là gì. Người ta ở được thì sao con lại không?”

Tôi và chồng nhìn nhau bật cười.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thật sự cảm thấy Tâm Tâm khác hẳn những đứa trẻ khác — không khoe khoang, không so bì.

Đúng là con gái do tôi dạy dỗ.

“Con gái mẹ lớn thật rồi.” Tôi lấy điện thoại ra ngay lập tức. “Mẹ tăng thêm cho con hai vạn tiền sinh hoạt mỗi tháng, đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm cho mẹ.”

Nhà tôi không thiếu tiền. Chút ấy với chúng tôi chẳng đáng là bao.

Tâm Tâm hôn lên má tôi một cái:

“Mẹ là nhất!”

Sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho con bé xong, tôi mới lưu luyến rời đi.

Về đến nhà rồi mà lòng tôi vẫn đầy ắp nhớ thương.

Trước đây ngày nào nó cũng ở bên cạnh tôi. Bây giờ chỉ cách năm cây số thôi, vậy mà một tuần mới về một lần.

Nghĩ đến đó, lòng tôi lại chua xót.

Chồng tôi an ủi:

“Đừng nghĩ nhiều. Con gái lớn rồi, sau này em đâu cần xoay quanh con bé nữa. Đi uống trà chiều, mua sắm, chẳng phải thoải mái hơn sao?”

Anh ấy càng nói, tôi càng buồn.

Bởi vì những chuyện đó trước đây đều là Tâm Tâm đi cùng tôi.

Suy đi nghĩ lại, tôi quyết định tự tay làm cho con bé một chiếc chăn nhỏ, coi như gửi gắm tình yêu của người mẹ.

Vừa nghĩ tới đó, tôi tràn đầy động lực.

Ngay lập tức bỏ ra tám vạn tám để đăng ký một lớp thêu cao cấp.

Chỉ nửa tháng, tôi đã hoàn thành chiếc chăn.

Trên đó thêu đầy những họa tiết con gái thích — thỏ con, hoa lá, bướm nhỏ — từng đường kim mũi chỉ sống động như thật.

Bên trong, tôi nhờ bạn bè mua loại lông ngỗng tốt nhất để nhồi.

Tôi nôn nóng gọi cho Tâm Tâm, nói sẽ đến trường tặng con một món quà.

Con bé tò mò:

“Mẹ định tặng con siêu xe hả? Sao mẹ biết dạo này con đang muốn mua xe?”

Tôi chợt sững lại.

Con gái đã mười tám tuổi rồi. Đúng là nên chuẩn bị cho nó một chiếc xe.

Tôi dịu giọng dỗ dành:

“Bảo bối, đợi nghỉ lễ về thi bằng lái xong, mẹ mua cho con nhé.”

“Còn lần này, mẹ tặng con một thứ độc nhất vô nhị trên đời.”

Khi đặt chiếc chăn trước mặt con bé, tôi không giấu nổi vẻ tự hào:

“Bảo bối, bất ngờ không? Mẹ tự tay làm đó.”

Nhưng vừa nhìn thấy là chăn, khuôn mặt Tâm Tâm lập tức xị xuống.

“Con còn tưởng là túi xách hay giày phiên bản giới hạn cơ. Hóa ra là chăn à…”

Tôi từng tưởng tượng nó sẽ vui lắm, hoặc ít nhất cũng sẽ dịu dàng nói một câu “Mẹ vất vả rồi”.

Không ngờ phản ứng đầu tiên lại là thất vọng.

Tôi hơi hụt hẫng:

“Mẹ học nửa tháng mới làm xong đấy…”

Tâm Tâm ngắt lời tôi:

“Mẹ ơi, con đâu có thiếu chăn.”

Tôi cứng người tại chỗ.

Trái tim như bị kéo tuột xuống đáy.

Ngay giây sau, con bé lại bật cười, ôm lấy chiếc chăn:

“Mẹ ơi, con diễn có đạt không? Con đùa thôi mà. Chăn mẹ làm sao con không thích được.”

Trong tích tắc, bóng mây trong lòng tôi tan sạch.

Hóa ra con bé cố ý trêu tôi.

Tôi còn tưởng nó thật sự không thích.

Hiếm hoi lắm mới có dịp hai mẹ con gặp nhau, tôi kéo nó đi ăn một bữa, lại mua cho nó đủ thứ đồ ăn vặt, rồi mới mãn nguyện đưa con trở lại trường.

Trước khi đi, tôi chợt nhớ Tâm Tâm từng nói kỳ kinh nguyệt làm bẩn quần áo và ga giường. Tôi định vào ký túc xá thu dọn giúp.

Bảo bối của tôi từ bé đến giờ chưa từng giặt một món đồ nào. Mấy việc này cứ để mẹ làm thay là được.

Thế nhưng vừa đến cửa ký túc xá, tôi đã thấy cô quản lý cầm chiếc chăn tôi tặng Tâm Tâm đi về phòng mình.

Cơn giận bốc lên tận đầu.

“Tại sao cô lại cầm chăn của con gái tôi?”

Cô quản lý mở to mắt, vô tội nói:

“Là cô bé đó cho tôi mà, tôi đâu có lấy trộm.”

Sợ tôi không tin, bà ấy còn mở một đoạn ghi âm.

Giọng nói vang lên rõ ràng.

Là giọng của Tâm Tâm.

“Cô ơi, chăn tặng cô đó. Kiểu dáng quê mùa thế này, hợp với phụ nữ trung niên như cô hơn.”

7.

Tôi đứng sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Cô quản lý ký túc xá thấy tôi như vậy, chần chừ một chút rồi định đưa chiếc chăn lại cho tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc chăn đã hao tổn biết bao tâm huyết ấy. Muốn đưa tay ra lấy, mà tay nặng như đeo đá.

Cuối cùng, tôi chỉ nói một câu:

“Cô cứ giữ lại dùng đi.”

Nói xong, tôi liếc nhìn tòa nhà ký túc xá một lần nữa, không nói thêm lời nào rồi rời đi.

Ngồi trong xe, cảm xúc dần dần lắng xuống.

Tôi đã định gọi cho Tâm Tâm hỏi rõ, liệu con bé có thật sự tiện tay đem tặng chiếc chăn không.

Nhưng tôi lại sợ.

Sợ rằng sự thật đúng như lời cô quản lý nói.

Cuối cùng, tôi chọn cách… không biết gì cả.

Dù sao Tâm Tâm cũng đang tuổi nổi loạn, có chút bốc đồng cũng là bình thường.

Đợi đến khi nó làm mẹ, tự nhiên sẽ hiểu giá trị của chiếc chăn đó.

Thế là chuyện ấy bị tôi chôn sâu trong lòng, không nói với ai.

Về đến nhà, đúng lúc người giúp việc đang dọn quần áo trái mùa.

Thấy tôi, bà ấy cầm một món đồ lên hỏi:

“Thưa bà, cái này bà còn cần không? Không thì tôi bỏ nhé.”

Tôi nhìn qua.

Là chiếc khăn Hứa Tiếu từng tặng tôi.

Xấu thật. Bảo sao người giúp việc phải mang ra hỏi riêng.

Tôi đưa tay nhận lấy. Lúc ấy mới để ý, tuy kiểu dáng vụng về, nhưng từng mũi kim lại rất dày và chặt, rõ ràng đã bỏ không ít công sức.

Tôi nhớ lúc nó vừa trở về, nhìn như một cô bé quê mùa.

Khi đó đúng dịp sinh nhật tôi sắp đến.

Có lẽ nó muốn tặng quà, nên suốt nửa kỳ nghỉ hè nhốt mình trong phòng, toàn bộ thời gian đều dồn vào chiếc khăn này.

Nghĩ kỹ lại, chẳng phải tôi cũng vì muốn làm xong chiếc chăn cho Tâm Tâm sớm mà vùi đầu suốt cả tuần đó sao?

Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Giờ này Hứa Tiếu đang làm gì nhỉ?

Dù sao nó cũng là con tôi.

Làm mẹ, nói cho cùng, vẫn không thể không vướng bận.

Hơn nữa sắp đến kỳ nghỉ đông rồi, chắc nó cũng nên về nhà chứ?

Tôi biết nó vẫn đang giận tôi, nên mấy tháng nay không hề chủ động liên lạc với gia đình.

Cuối cùng tôi vẫn là người gọi trước.

Điện thoại kết nối, Hứa Tiếu không nói gì.

Tôi chủ động mở lời:

“Hứa Tiếu, sắp nghỉ đông rồi, con mua vé về sớm đi.”

“Kỳ nghỉ đông con có việc làm thêm, không về.”

Giọng nó vẫn xa cách như trước.

Tim tôi lại trĩu xuống.

Làm cha mẹ thật chẳng dễ dàng gì. Đứa nào cũng khiến người ta không yên lòng.

Tôi cố giữ bình tĩnh:

“Đừng làm thêm nữa. Có đáng bao nhiêu tiền đâu mà đến Tết cũng không về? Con về đi, mẹ nấu cá kho cho con.”

Tôi nhớ, Hứa Tiếu dường như thích nhất món cá kho tôi nấu.

Ngày nó trở về, người giúp việc đã chuẩn bị rất nhiều món.

Nhưng tôi cố ý tự tay làm thêm một đĩa cá kho để đón nó.

Hôm đó tôi lỡ tay cho quá nhiều xì dầu, màu sắc hơi sẫm. Tâm Tâm một miếng cũng không động đũa.

Tôi định đổ đi, vậy mà Hứa Tiếu lại ăn sạch sẽ.

Khi ấy Tâm Tâm còn đùa rằng ở quê chắc nó chưa từng ăn ngon, nên món gì cũng thấy ngon.

Thú thật, tôi cũng nghĩ như vậy.

Nhìn vóc dáng của nó, rõ ràng là do nhiều năm dinh dưỡng không đầy đủ.

Sau này để bù đắp, tôi làm thêm vài lần cá kho, lần nào nó cũng ăn hết.

Rồi dần dần tôi nấu nhiều quá cũng thấy ngán. Hơn nữa, Tâm Tâm không thích món đó xuất hiện trên bàn ăn.

Thế là tôi không làm nữa. Nhà cũng đâu thiếu điều kiện, muốn ăn thì bảo người giúp việc nấu là được.

Giờ tôi nói sẽ làm món nó thích nhất, chắc nó vui lắm nhỉ?

Nhưng kết quả, nó vẫn lạnh lùng:

“Không cần đâu.”