Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư
Chương 1
Mối Quan Hệ Mẹ Con Đầy Rẫy Tâm Tư
Mười năm trước, cho dù người ta có hỏi tôi một trăm lần rằng giữa con nuôi và con ruột tôi thương ai hơn,
tôi cũng sẽ không chút do dự mà chọn con nuôi — Tâm Tâm.
Tâm Tâm là bảo bối của tôi, tôi và con bé sớm tối bên nhau suốt hơn mười mấy năm.
Còn con ruột, vừa trở về đã khiến trong nhà gà chó không yên, Tâm Tâm thậm chí vì sự xuất hiện của nó mà có khu?ynh hư?ớng tr?ầm c? ?ảm, 44.
Dù tôi cũng hiểu, Tâm Tâm làm vậy phần lớn là vì sau khi con ruột trở về, nó cảm thấy khủng hoảng, nên mới cố tình làm ầm lên như thế.
Nhưng chẳng phải điều đó càng chứng minh nó rất yêu tôi – người mẹ này sao? Nên mới không chịu nổi có ai chen vào tình cảm giữa chúng tôi.
Vì vậy, tôi luôn lạnh nhạt với con ruột, thậm chí còn nghĩ, giá như nó đừng quay về thì tốt biết bao.
Cho đến khi nó thi đỗ đại học rồi, suốt tròn mười năm không về nhà một lần.
Tôi đột nhiên hoảng hốt.
Khi tìm được nó lần nữa, nó dường như đã không còn giống dáng vẻ trong ký ức của tôi nữa.
Khi Hứa Tiếu muốn điền nguyện vọng vào thành phố Hải, tôi đã ra sức ngăn cản.
Thứ nhất, quá gần nhà.
Thứ hai, Tâm Tâm đã sớm nói nó muốn học trường đó, hơn nữa còn nói rõ không muốn học chung trường với Hứa Tiếu.
Tôi nghĩ, cả Trung Quốc có biết bao nhiêu trường để chọn, Hứa Tiếu hoàn toàn có thể chọn một trường khác cơ mà.
Từ khi nó trở về, tính cách Tâm Tâm trở nên rất nhạy cảm. Vài lần tôi nghe nó nói mớ, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Hứa Tiếu, con nhường mẹ cho chị, chị đừng đuổi con đi, xin chị mà…”
Mỗi lần nghe thấy vậy, tim tôi lại thắt lại vì đau.
Thực ra tôi cũng biết, nó có phần cường điệu hóa.
Nhưng mỗi lần thấy nó ghen với Hứa Tiếu vì tôi – người mẹ này – tôi lại thấy nó thật đáng thương.
Đều là lỗi của Hứa Tiếu, nhìn xem nó đã ép Tâm Tâm thành ra thế nào.
Vì vậy, khi nghe Hứa Tiếu nói nguyện vọng của mình, tôi lập tức cứng rắn:
“Tâm Tâm nói nó muốn học trường đó, con đừng trùng với nó nữa. Gần đó còn nhiều trường tốt, con chọn lại đi.”
Hứa Tiếu khựng lại, trong ánh mắt bình thản khẽ dậy lên một gợn sóng.
Nhưng nó vẫn không nói gì, tự tay gạch một đường lên tên ngôi trường ở thành phố Hải.
Thấy nó ngoan như vậy, tôi rất hài lòng, mỉm cười an ủi:
“Hay thế này, con đi Bắc Kinh đi. Ở đó có một giáo sư là bạn học của mẹ, đến lúc con qua mẹ nói một tiếng để người ta chiếu cố con.”
Thế mà nó lại từ chối ý tốt của tôi, lạnh lùng nói không cần, rồi cúi đầu làm việc của mình.
Một ngọn lửa vô danh bốc lên trong lòng tôi.
Sao nó đáng ghét thế, sắp vào đại học rồi mà vẫn chẳng có chút giáo dưỡng nào.
Nếu ngay từ đầu nó biết hòa hợp với Tâm Tâm, thì đến mức đi học cũng phải tách ra sao?
Huống hồ hai chị em cùng học ở thành phố Hải, cha mẹ như chúng tôi cũng đỡ phải lo một phần.
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của nó, cơn giận trong tôi gào thét, tôi giật lấy bài thi trong tay nó xé nát vụn.
“Con không thể nhường em một chút sao? Mẹ cũng đâu phải sinh ra đã là mẹ của con, con không thể hiểu chuyện như Tâm Tâm một chút sao?”
“Vì sao con phải nhường chị ấy?”
Hứa Tiếu mím môi, bướng bỉnh nhìn tôi.
Tôi nhíu chặt mày, thất vọng vô cùng:
“Con hỏi vì sao phải nhường? Tám năm con bị b?ắt c?ó&c, là nó luôn ở bên mẹ ch?ữa là?nh cho mẹ, khiến mẹ có lại h?y vọ?ng số?ng.”
“Còn con, sau khi trở về, lúc nào cũng mang vẻ oán trách, như thể cả nhà đều nợ con.”
“Biết trước thế này, năm đó không nên đón con về.”
2
Nói xong câu đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Tôi không hiểu, tính cách con ruột này giống ai, sao lại phiền phức đến vậy.
Tâm Tâm còn biết khéo léo dỗ tôi vui, còn nó chẳng biết làm gì, chỉ biết lúc tôi bực bội thì khô khan hỏi một câu: “Mẹ không sao chứ?”
Hứa Tiếu im lặng, chợt nở một nụ cười xa cách.
“Con hiểu rồi.”
Nói xong, nó quay về phòng mình, dáng vẻ như vẫn còn giận tôi.
C?on nh?óc ch ti?ệt, chắc kiếp trước tôi nợ nó.
Tôi đi theo, trước khi nó khóa cửa, dặn một câu:
“Ngày mai là sinh nhật em, con đừng quên.”
Nếu nó thông minh một chút, sẽ thuận theo bậc thang tôi đưa xuống, xin lỗi tôi một câu thì mọi chuyện coi như xong.
Nhưng Hứa Tiếu chỉ im lặng chắn trước cửa.
Tôi tức đến bốc hỏa, lại nổi giận:
“Em con nói rồi, lần này đồng ý cùng con tổ chức sinh nhật, con phải nắm lấy cơ hội này mà hòa hoãn quan hệ.”
Thực ra sinh nhật hai đứa chỉ cách nhau ba ngày, của Hứa Tiếu là ba ngày sau. Nhưng tổ chức sinh nhật rình rang không dễ, gộp lại cho vui cũng tốt.
Quan trọng hơn là năm đầu nó trở về, khi tổ chức sinh nhật cho nó đã xảy ra chuyện kh?ông v?ui, suýt nữa còn x?ảy ra á? n mạ? ng.
Lần đó, nghĩ nó lần đầu được đón sinh nhật, tôi và chồng mua cho nó một chiếc bánh kem. Tâm Tâm biết được, lúc ăn cơm có vẻ không vui.
Sau đó chẳng rõ vì sao, hai đứa cãi nhau, rồi cãi đến mức động tay động chân ngay trên bàn ăn.
Hứa Tiếu khỏe hơn, đẩy Tâm Tâm một cái, suýt nữa đầu nó đập vào cạnh đá cẩm thạch.
Nhớ lại đến giờ tôi vẫn còn sợ hãi.
Thế nên sau đó, tôi dứt khoát không tổ chức sinh nhật cho Hứa Tiếu nữa.
Năm nay nghĩ nó qua hè sẽ đi, nên mới cho nó tham gia cho náo nhiệt.
Kết quả nó lại không biết điều.
Tôi bỗng hối hận vì sao mình lại mềm lòng, tính khí của nó sớm đã bị mài giũa thành cay nghiệt trong những năm bị b!! ắt c?&óc, đâu giống Tâm Tâm của tôi, làm việc gì cũng khiến người ta thấy thỏa đáng dễ chịu.
Tôi tự điều chỉnh lại cảm xúc, trở về phòng mình, lên mạng đặt chiếc bánh kem Tâm Tâm thích nhất.
Cả đôi giày hàng hiệu nó thích, tôi trực tiếp mua một lúc mười đôi.
Vừa đặt xong, chồng tôi cũng đưa Tâm Tâm về.
Hai người vừa đi đánh golf.
Thấy hai má Tâm Tâm hồng hồng, tôi xót xa:
“Bé cưng, đánh golf tốn sức lắm, lần sau đừng đi nữa, đi làm móng với mẹ, mua sắm quần áo chẳng tốt hơn sao?”
Nó cười khanh khách, bảo không mệt, rất vui.
Rồi tinh nghịch lấy từ sau lưng ra một chiếc nhẫn nhỏ, đeo vào tay tôi.
“Mẹ, đây là con chọn cho mẹ đó, thích không?”
Tâm trạng tôi lập tức vui hẳn lên.
Con gái ngoan của tôi, ra ngoài chơi còn nhớ mua quà cho mẹ.
Dù biết tiền là bố nó trả, tôi vẫn xúc động quay đi lau nước mắt.
Tôi nhớ Hứa Tiếu cũng từng tặng tôi quà, một chiếc khăn len tự tay nó đan. Mũi kim xiêu vẹo, đan suốt cả tháng, tay chảy máu mới xong.
Nhưng đeo lên cổ ngoài ấm một chút thì chẳng có tác dụng gì.
Lúc đó tôi không muốn nhận, nhưng nghĩ nó đan nửa tháng, đành miễn cưỡng nói một câu đẹp.
Sau đó tôi ném vào góc cho bụi bám.
Giờ nghĩ lại, gu thẩm mỹ của Hứa Tiếu thật tệ. Nếu nó biết thời trang như Tâm Tâm, tôi cũng chẳng đến mức không có nổi chủ đề chung với nó.
3
Trong bữa tiệc sinh nhật của Tâm Tâm, tôi mời hết bạn bè có thể mời đến.
Tiệc qua nửa, tôi mới phát hiện Hứa Tiếu lại coi lời tôi như gió thoảng bên tai, nó hoàn toàn không xuất hiện.
Tôi gọi mấy cuộc, nó không nghe.
Tôi tức đến muốn t? át nó mấy cái cho biết cách làm người.
Tâm Tâm biết chuyện, thở dài:
“Thôi mẹ ạ, chị ấy đến cũng chẳng cười nổi một cái. Không có chị ấy, con còn vui hơn.”
Nghe nó nói vậy, tôi cũng nghĩ thôi thì không đến thì không đến.
Tiệc xong về nhà đã tối.
Về đến nơi tôi mới phát hiện Hứa Tiếu không nói một lời đã rời đi.
Hỏi người khác mới biết, buổi chiều nó xách vali đi taxi ra ga cao tốc.
Tôi khó hiểu, còn chưa khai giảng, sao đi sớm vậy?
Chồng tôi tức giận gọi lại.
Lần này mới nghe máy.
Đầu dây bên kia nó thở hổn hển như đang bê đồ.
Chồng tôi ghét nhất trẻ không có giáo dưỡng, nên giọng rất khó chịu:
“Hứa Tiếu, con có biết tôn trọng là gì không? Ngày quan trọng thế mà không đến, còn bỏ đi không nói.”
“Giờ con ở đâu?”
“Con đến thành phố A rồi, khá xa, vừa tới ký túc xá.”
Giọng nó rất bình thản.
Cả nhà đều sững sờ.
Thành phố A cách nhà mấy nghìn cây số, gần như băng qua nửa Trung Quốc.
Tim tôi bỗng nặng trĩu, lồng ngực như nghẹn lại.
Nhưng khi Tâm Tâm nói: “Chị ơi, chị cố ý tránh bọn em đúng không?” tôi lắc đầu, bỏ qua cảm giác bất an đó.
Giật lấy điện thoại, mắng:
“Con cố ý đúng không! Vì mẹ không cho con đăng ký Hải Đại nên con giận dỗi đi học tận mấy nghìn cây số, tránh xa chúng ta!”
“Mẹ nói cho con biết, có bản lĩnh thì cả đời đừng về!”
4
Nói xong, tôi thấy trút được cơn giận.
Sinh ra đứa con thế này chắc là ng? hiệp chư? ớng kiếp trước.
Tôi mang thai mười tháng sinh nó, chịu bao khổ cực, vậy mà nó chẳng biết ơn, còn không bằng Tâm Tâm – đứa không cùng huyết thống – biết quan tâm.
“Tùy mẹ nghĩ. Không có gì nữa thì con cúp máy.”
Giọng nó vẫn bình thản.
Cả nhà lo cho nó mà nó vẫn như vậy.
Đó là thái độ con cái nên có sao?
Tôi định mắng tiếp thì Tâm Tâm lắc đầu:
“Mẹ đừng giận nữa. Chị đã quyết rồi thì mẹ đừng can thiệp nữa. Tiếc là chúng ta định đưa chị đi du lịch, giờ chắc phải hủy vé.”
Dù nó nói tiếc, tôi vẫn nhìn ra, Hứa Tiếu đi rồi, nó thực ra rất vui.
Nhưng tôi lại thấy sự trẻ con đó của nó thật đáng yêu, chẳng nỡ trách.
Nghĩ đến mấy hôm nữa cả nhà đi Tân Cương du lịch, tôi bớt giận hẳn.
Thôi kệ, Hứa Tiếu đi thì đi.
Tôi trả điện thoại cho chồng, vui vẻ cùng Tâm Tâm xem hướng dẫn du lịch.
Nghe Tâm Tâm ríu rít kể về cảnh đẹp thiên nhiên Tân Cương, tôi lập tức quên hẳn đứa con “ng? hiệp chư? ớng” kia.