Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Trở Về Ngày Đầu Tiên

Đang tải...

Chương 1

Trở Về Ngày Đầu Tiên

Trùng sinh, tôi xé giấy báo trúng tuyển của con gái.

Ngày con gái tôi thi đại học xong, con bé 44.

Thư tuy ?ệt m&ệ? nh của con chỉ có một câu:

“mẹ, cuối cùng con cũng không cần phải đứng nhất nữa.”

Trong lễ truy điệu, họ hàng khuyên tôi nghĩ thoáng ra. Tôi cười bảo được. Tối hôm đó, tôi nu?ốt cả một l?ọ thu...

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày đầu tiên của năm lớp 12.

Lần này, cô chủ nhiệm gọi điện:

“Con gái chị tụt hai mươi hạng trong kỳ thi tháng.”

Tôi cười đáp:

“Vậy càng tốt, cuối tuần tôi đưa con bé đi ăn ngon một bữa.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Chị làm vậy sẽ hủy hoại con bé.”

Ngày con gái tôi thi đại học xong, con bé 44.

Khi tôi nhận được điện thoại, tôi đang trả giá ở chợ.

Vì một con cá vược, tôi cãi nhau với chủ sạp suốt mười phút. Bà ta khăng khăng nói cá mới nhập sáng nay, nhưng nhìn mang cá tôi biết ít nhất để hai ngày rồi. Cuối cùng bà ta lẩm bẩm chửi tôi rồi bớt năm tệ. Tôi đang đắc ý thì điện thoại reo.

“Có phải mẹ của Lâm Linh không? Con gái chị x&ả y r@ chuyện rồi…”

Con cá rơi xuống đất, bà chủ sạp m/ắng tôi làm bẩn quầy.

Tôi chạy ba con phố.

Rơi mất một chiếc giày, lòng bàn chân bị mả?nh k?ính c? ứa r₫ách, si rô  kéo dài theo từng dấu chân. Nhưng tôi không cảm thấy đau. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa, kịp trước khi con chạm đất—

Không kịp.

Ngăn tủ lạnh ở nhà ta?ng l?ễ kéo ra, con gái tôi mặc chiếc áo hoodie hồng mà con ghét nhất.

Là tôi mua. Con bảo quê, bạn học cười con. Nhưng vì làm tôi vui, mỗi lần họp mặt gia đình con đều mặc. Tôi lục tủ quần áo của con mới phát hiện, ba năm nay con chỉ có đúng một bộ ra hồn. Còn lại toàn đồng phục và đồ rẻ tiền.

Tôi ngồi xổm xuống, vuốt lại tóc cho con. Mái bằng dài rồi, đáng lẽ phải cắt. Móng tay cũng nên tỉa. Còn đôi mắt kia—nhắm lại rồi, sẽ không bao giờ mở ra nữa.

Thư tuy ?ệt mệ? ₫nh là một trang giấy xé từ vở bài tập, nhàu nát như đã bị vò rất lâu mới buông ra.

Chỉ một câu:

“mẹ, cuối cùng con cũng không cần phải đứng nhất nữa.”

Tôi siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, siết đến mức móng tay đ?âm rá!!ch da, si rô  thấm vào từng nét chữ.

Mười hai năm.

Tôi ép con học thêm suốt mười hai năm. Toán nâng cao, tiếng Anh, vật lý, hóa học, văn. Cuối tuần còn kín hơn ngày thường. Con khóc, tôi mắng vô dụng. Con ốm, tôi bảo làm màu. Thi được hạng hai, tôi một tuần không nói chuyện.

Có lần con sốt 39 độ vẫn làm đề. Tôi sờ trán, bảo cố một chút, mai còn học. Con gật đầu, không nói một lời.

Có lần nửa đêm con lén đọc truyện tranh, tôi phát hiện. Tôi xé đôi quyển sách, nénn vào m!!ặt con. Con qu!! ỳ dưới đ!ất nhặt từng mảnh, nước mắt rơi làm nhòe những trang con thích nhất.

Tôi tưởng mình làm vậy là vì con.

Tôi tưởng khi con vào đại học tốt, có công việc tốt, con sẽ cảm ơn tôi.

Nhưng con không đợi được đến ngày đó.

Trong lễ truy điệu, họ hàng thay nhau khuyên tôi.

“Đừng buồn quá, chị cũng vì con thôi mà.”

“Con bé không hiểu chuyện, nuôi lớn thế này dễ sao?”

“Trẻ con bây giờ tâm lý yếu lắm, chịu không nổi chút áp lực.”

Tôi nhìn họ.

Trên mặt họ có thương hại, tiếc nuối, và cả một chút “may mà không phải con nhà mình”.

Tôi mỉm cười.

Tối hôm đó, tôi nu?ốt cả một l?ọ thu...

02

Tôi bật mở mắt.

Ánh nắng chói đến nhức mắt. Tôi đưa tay lên che thì phát hiện mu bàn tay đang cắm k?im tru! yền dị!ch.

Trần nhà trắng, ga giường trắng, mùi thu? ốc

s?át tr?ùng nồng nặc.

Bệnh viện.

Tôi nhìn xuống mình—áo bệnh nhân sọc xanh trắng, cổ tay đeo vòng nhập viện. Trên tủ đầu giường có bó hoa cẩm chướng đã héo, cánh hoa bắt đầu thâm đen.

Tôi chưa ch?

Hay là… trùng sinh?

“Mẹ!”

Một giọng nói đập vào tai.

Tôi cứng đờ quay đầu.

Bên giường là một cô bé.

Mười lăm, mười sáu tuổi, mặc đồng phục, đeo ba lô. Gầy như cây trúc, gò má nhô cao, quầng mắt thâm đen, môi nứt nẻ. Tóc buộc qua loa bằng dây chun đen, tóc con dính lên trán.

Mắt con đỏ hoe, sưng như hai quả óc chó. Con nhìn tôi dè dặt như con thỏ sợ hãi, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

“mẹ, mẹ tỉnh rồi? Con sợ ch khiếp… bác sĩ nói mẹ hạ đường huyết ngất bên đường, may có người gọi 120…”

Tôi nhìn chằm chằm con.

Lâm Linh.

Con gái tôi.

Còn sống. Đứng đó. Biết nói.

Tôi bật dậy, ôm chặt lấy con. Kim truyền bị giật ra, si rô  r!ỉ r,a ở mu bàn tay, tôi mặc kệ. Tôi ôm con thật chặt, như muốn nhét con vào xư?ơng, vào si rô  , vĩnh viễn không rời xa.

Con cứng người.

“mẹ… mẹ sao vậy? mẹ gặp ác mộng à?”

Ác mộng.

Đúng, đó là ác mộng.

Chắc chắn là ác mộng.

“Không sao,” tôi buông con ra, nâng mặt con lên nhìn kỹ, sờ đi sờ lại, “mẹ không sao, mẹ chỉ là… nhớ con thôi.”

Con sững lại, tai đỏ lên.

“Con ngày nào cũng ở trước mặt mẹ mà…”

Tôi cười.

Cười rồi nước mắt lại rơi.

Con hoảng, lục ba lô tìm khăn giấy, cuối cùng móc ra một cục giấy nhàu nát, vụng về lau mặt tôi.

“mẹ đừng khóc! Con sai rồi được chưa? Lớp học thêm con đi, con đi được chưa? mẹ đừng dọa con…”

Tôi nắm chặt tay con.

“Không đi.”

“Hả?”

“Không lớp học thêm gì hết. Sau này cũng không.”

Con nhìn tôi đờ đẫn, một lúc sau đưa tay sờ trán tôi.

“mẹ bị sốt à? Hay đập đầu ở đâu rồi?”

Tôi lắc đầu, kéo con vào lòng.

Bên ngoài nắng rất đẹp, chiếu qua cửa kính, phủ lên mái tóc đen của con một lớp ánh sáng vàng mềm.

Trên lịch treo tường ghi: 3 tháng 9 năm 2022.

Ngày thứ ba khai giảng lớp 12.

Kiếp trước, cũng chính ngày này, tôi ép con ký hợp đồng lớp luyện thi “nước rút năm cuối” giá 18.000 tệ. Mỗi tuần bảy ngày, mỗi ngày sáu tiếng.

Tay con run khi ký, tôi quát run cái gì, mẹ bỏ từng ấy tiền cho con, còn không vui?

Con không nói gì.

Con chưa từng nói.

Kiếp này, tôi sẽ không như vậy nữa.

03

Ngày xuất viện, tôi lục ngăn kéo trong nhà.

Một hộp bánh quy bằng thiếc cũ kỹ giấu sâu trong tủ. Bên trong là xấp biên lai dày cộp buộc bằng dây chun. Toán nâng cao 6.800, tiếng Anh tăng cường 8.400, vật lý 5.200, hóa 4.900… Gia sư một kèm một, trại luyện thi mùa đông, lớp đoán đề…

Ba năm, 128.600 tệ.

Kiếp trước, những tờ biên lai này là huân chương của tôi. Tôi khoe với đồng nghiệp, với mẹ tôi, với bất cứ ai chịu nghe: xem tôi đầu tư cho con thế nào, xem tôi có trách nhiệm ra sao.

Tôi xé từng tờ một.

Lâm Linh đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp.

“mẹ… đắt lắm.”

“Đắt thì đắt.”

“Nhưng… đó là tiền mẹ tiết kiệm lâu lắm…”

Tôi dừng lại, nhìn con.

“Lâm Linh, nói cho mẹ biết, con có mệt không?”

Con sững người.

“Gì cơ?”

“Ba năm nay, con có mệt không?”

Con mở miệng rồi lại im.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Trong đáy mắt con lóe lên thứ cảm xúc tôi không dám gọi tên—tủi thân, sợ hãi, và một chút… không dám tin.

Kiếp trước tôi chưa từng hỏi con câu này.

Tôi chỉ hỏi: làm xong bài chưa? Thi bao nhiêu điểm? Hạng mấy? Sao tụt hạng? Người ta đứng nhất được sao con không?

Tôi chưa từng hỏi: con có vui không? Con có mệt không? Con có muốn khóc không?

“Cuối tuần,” tôi nói, “mẹ đưa con đi ăn ngon. Con muốn ăn gì?”

Con chớp mắt như không tin.

“Thật ạ?”

“Thật.”

“Vậy… lẩu?”

“Được.”

“Xem phim?”

“Được.”

“Vậy… con mua mấy cuốn truyện tranh được không?”

Con hỏi rất khẽ, mắt tránh né, không dám nhìn tôi.

Kiếp trước con xin mua truyện tôi mắng một trận. Nói lớn rồi còn đọc thứ vô dụng, có thời gian làm thêm hai bài toán còn hơn. Sau đó con không xin nữa. Tôi tưởng con hiểu chuyện. Giờ mới biết, con không phải hiểu chuyện, mà là tuyệt vọng.

“Mua,” tôi nói. “Mua mười cuốn.”

Con ngẩng phắt đầu lên.

“Mười cuốn?”

“Ừ.”

“Thật ạ?”

“Thật.”

Cuối cùng con cũng cười.

Đó là lần đầu tiên sau hai kiếp, tôi thấy con cười.