Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Tiền Thưởng Tượng Trưng Hay Cái Giá Của Sự Cống Hiến

Đang tải...

Chương 6

Tiền Thưởng Tượng Trưng Hay Cái Giá Của Sự Cống Hiến

Chương 12: Khởi đầu mới

Ba năm sau.

Tôi đứng tại lễ khánh thành trụ sở mới của Vân Sáng, nhìn tòa nhà 28 tầng trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó diễn tả.

Ba năm trước, tôi vẫn chỉ là một trưởng nhóm kỹ thuật, cầm mức lương ít ỏi, thuê một căn phòng ngăn nhỏ không có cửa sổ.

Ba năm sau, tôi đã là Phó tổng giám đốc cấp cao của Vân Sáng, Tổng giám đốc bộ phận trí tuệ nhân tạo, đồng thời là một trong những đối tác trẻ nhất của công ty.

Đội ngũ do tôi dẫn dắt từ hơn mười người ban đầu đã phát triển thành hơn 300 người.

Mảng kinh doanh tôi phụ trách từ doanh thu vài chục triệu tệ ban đầu đã tăng lên hơn chục tỷ tệ.

Tôi mua nhà, đổi xe, đón bố mẹ lên thành phố sống cùng.

Sức khỏe của bố ngày càng tốt, ông đã có thể tự xuống dưới nhà đi dạo. Em trai tôi làm việc trong công ty tôi, trở thành một trong những cánh tay đắc lực nhất.

Mọi thứ đều rất tốt.

Tốt đến mức giống như một giấc mơ.

Nhưng tôi nhớ rất rõ tất cả bắt đầu từ đâu.

Không phải nhờ may mắn.

Không phải nhờ quý nhân.

Cũng không phải nhờ cái gọi là “lội ngược dòng”.

Mà là vì đêm hôm đó.

Đêm tôi đứng trong hội trường tiệc tất niên, đối diện ông chủ và các lãnh đạo, nói ra câu:

“Tôi không làm nữa.”

Là nhờ những đêm mất ngủ sau đó.

Những lần nghi ngờ chính mình.

Những khoảnh khắc muốn bỏ cuộc nhưng vẫn cắn răng tiếp tục.

Là nhờ những người xa lạ đã ủng hộ tôi.

Những người đã cho tôi cơ hội.

Những người đã tin tưởng tôi.

Sau khi buổi lễ kết thúc, tôi đứng trên sân thượng của tòa nhà, nhìn xuống toàn cảnh thành phố.

Có người bước tới đứng cạnh tôi.

Là Lục tổng.

“Đang nghĩ gì vậy?” ông hỏi.

Tôi lắc đầu.

“Không có gì. Chỉ cảm thấy… thật khó tin.”

Lục tổng cười.

“Có gì mà khó tin? Cô vốn dĩ nên đứng ở đây.”

Tôi nhìn ông ấy rồi hỏi:

“Lục tổng, năm đó tại sao ông lại sẵn sàng nhận tôi? Lúc đó tôi gần như đắc tội với cả ngành. Rất nhiều người nói tôi là kẻ khó quản.”

Lục tổng im lặng một lúc rồi nói:

“Lâm Duyệt, cô biết không? Khi còn trẻ, tôi cũng từng làm một chuyện giống cô.”

Tôi sững người.

Ông tiếp tục:

“Đó là công ty đầu tiên của tôi. Tôi làm 5 năm, cuối cùng bị ông chủ chơi xấu, tiền thưởng cuối năm không cho một đồng. Tôi cũng làm ầm lên, cũng lật bàn, cũng nghỉ việc. Sau đó tôi ra ngoài khởi nghiệp, trải qua rất nhiều khó khăn, đi qua rất nhiều con đường vòng. Nhưng tôi chưa từng hối hận.”

Ông quay đầu nhìn tôi.

“Bởi vì tôi biết, trong đời người, nhất định phải có một lần sống vì chính mình. Phải có một khoảnh khắc dám đứng lên và nói: ‘Tôi không làm nữa.’”

Hốc mắt tôi nóng lên.

Lục tổng vỗ nhẹ vai tôi.

“Những lời cô nói trong tiệc tất niên hôm đó, tôi xem ba lần. Cô biết điều gì khiến tôi ấn tượng nhất không?”

Tôi hỏi:

“Là gì?”

Ông nói:

“Là khoảnh khắc cô cười. Cô rõ ràng đang khóc, nhưng vẫn cười. Nụ cười đó khiến tôi tin rằng cô là người không thể bị đánh gục. Công ty cần những người như vậy.”

Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhưng tôi vẫn đang cười.

Giống hệt như đêm ba năm trước.

Cười, khóc, nhưng chưa từng gục ngã.

Phía xa, mặt trời chiều đang dần lặn, nhuộm cả bầu trời thành màu vàng rực.

Nhìn khoảng trời ấy, tôi chợt nhớ đến đêm lạnh năm đó.

Khi ấy tôi nghĩ đó là điểm kết thúc của đời mình.

Bây giờ tôi mới hiểu.

Đó thực ra chỉ là điểm bắt đầu.

Hết.

Lời cuối

Câu chuyện này dành tặng cho tất cả những người đang âm thầm cố gắng trong môi trường công sở.

Có thể bạn đang tăng ca đến nửa đêm.

Có thể bạn đang bị cấp trên chèn ép.

Có thể bạn đang bắt đầu nghi ngờ giá trị của chính mình.

Nhưng hãy tin rằng, sự nỗ lực của bạn sẽ không vô nghĩa. Giá trị của bạn sớm muộn cũng sẽ được nhìn thấy.

Không phải câu chuyện nào cũng có kết thúc trọn vẹn như vậy.

Không phải ai cũng có dũng khí lật bàn.

Nhưng ít nhất, câu chuyện này muốn nói với chúng ta một điều:

Con người có thể cúi đầu nhất thời, nhưng không thể mãi mãi khom lưng.

Có thể chịu đựng thiệt thòi, nhưng không thể đánh mất lòng tự trọng.

Đôi khi, thứ thay đổi vận mệnh không phải là sự nhẫn nhịn, mà chính là khoảnh khắc bùng nổ.

Giống như câu nói của tôi:

“Tôi có năng lực, đi đâu cũng sống được.”

Đó không phải là kiêu ngạo.

Mà là bản lĩnh.

Bản lĩnh ấy đến từ nỗ lực của bạn, sự kiên trì của bạn và giá trị không thể thay thế của bạn.

Mong rằng mỗi người đang cố gắng đều được thế giới đối xử dịu dàng.

Mong rằng mỗi người dám nói “không” đều sẽ chờ được ngày thuộc về mình.

 

-Hết-