Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Tiền Thưởng Tượng Trưng Hay Cái Giá Của Sự Cống Hiến
Chương 4
Tiền Thưởng Tượng Trưng Hay Cái Giá Của Sự Cống Hiến
Tiêu đề viết:
“Tiệc tất niên tập đoàn Thiên Thịnh: nhân viên công khai chỉ trích lãnh đạo, tiền thưởng 200 tệ gây bùng nổ.”
Trong video là cảnh tôi nói chuyện tại tiệc tất niên hôm đó.
“Tôi làm ở Thiên Thịnh 8 năm, không có công lao cũng có khổ lao…”
“Tôi mong điều gì? Chỉ mong cuối năm nhận được khoản tiền thưởng xứng đáng với những gì mình bỏ ra…”
“Kết quả thì sao? 200 tệ…”
Hình ảnh rung lắc, âm thanh hơi ồn, nhưng khuôn mặt tôi rất rõ, từng câu nói cũng nghe rõ ràng.
Phần bình luận bên dưới đã vượt quá 10.000.
“Xem mà khóc, chẳng phải đây chính là tôi sao?”
“8 năm cho 200 tệ, đúng là sỉ nhục người ta!”
“Vương Đại Hải kia ghê thật, cướp cả tiền chia của cấp dưới!”
“Chị Lâm quá ngầu! Không làm nữa!”
Tôi xem xong video, im lặng rất lâu.
Tôi nhắn cho Tiểu Trương:
“Ai quay vậy?”
Tiểu Trương trả lời:
“Không biết nữa, tự nhiên lan ra khắp nơi. Bây giờ cả mạng đang chia sẻ, còn lên cả hot search rồi!”
Tôi mở Weibo.
Quả nhiên, chủ đề “Tiền thưởng 200 tệ của tập đoàn Thiên Thịnh” đã leo lên top 3 tìm kiếm.
Phần bình luận cực kỳ sôi nổi.
“Loại công ty này nên sớm phá sản!”
“Ông chủ kiếm mấy chục tỷ, nhân viên nhận 200 tệ, nhìn mà ghê!”
“Ủng hộ chị Lâm kiện họ!”
Nhìn những bình luận đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác rất phức tạp.
Tôi không ngờ một hành động bộc phát của mình lại gây ra phản ứng lớn như vậy.
Nhưng điều tôi càng không ngờ hơn là…
Chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Buổi chiều, điện thoại của tôi gần như bị gọi cháy máy.
Có truyền thông muốn phỏng vấn.
Có luật sư muốn giúp tôi bảo vệ quyền lợi.
Có headhunter muốn mời tôi sang công ty khác.
Thậm chí còn có lãnh đạo của Thiên Thịnh gọi điện xin tôi gỡ video xuống.
Ngay cả số điện thoại riêng của Vương Đại Hải cũng gọi tới.
Giọng ông ta lần đầu tiên hạ thấp đến vậy.
“Lâm Duyệt, chuyện này chúng ta giải quyết riêng được không? Cô ra giá đi, bao nhiêu tiền cũng được.”
Tôi bật cười.
“Vương tổng, tôi đã nói rồi, không phải chuyện tiền.”
Vương Đại Hải cuống lên.
“Vậy rốt cuộc cô muốn gì? Cô biết chuyện này ảnh hưởng đến công ty lớn thế nào không? Giá cổ phiếu cũng rớt rồi!”
Tôi nói bình thản:
“Vương tổng, ông lo cho cổ phiếu chi bằng lo cho chính mình đi. Chuyện cướp tiền chia của cấp dưới, đủ để ông gặp rắc rối rồi.”
Tôi cúp máy.
Ngày hôm sau, sự việc tiếp tục leo thang.
Tài khoản chính thức của tập đoàn Thiên Thịnh đăng thông báo, nói rằng đã tiến hành điều tra đối với lãnh đạo liên quan, sẽ xử lý nghiêm túc, đồng thời gửi lời xin lỗi đến cô Lâm Duyệt.
Nhưng cư dân mạng không chấp nhận.
“Điều tra cái gì? Đuổi việc luôn đi chứ!”
“Xin lỗi có ích thì còn cần cảnh sát làm gì?”
“Loại công ty thế này, sau này ai còn dám vào làm?”
Ngay sau đó, truyền thông đào ra thêm nhiều chuyện chấn động. Những năm qua việc Vương Đại Hải cướp công lao của cấp dưới không chỉ xảy ra với tôi. Ít nhất 5 nhân viên đã ẩn danh lên tiếng, nói rằng tiền chia dự án của họ từng bị Vương Đại Hải “chuyển sang tên mình”.
Dư luận lập tức bùng nổ.
Đến ngày thứ ba, tập đoàn Thiên Thịnh đăng thông báo:
Sau khi điều tra, lãnh đạo cấp cao Vương Đại Hải bị xác định có hành vi vi phạm nghiêm trọng. Kể từ hôm nay, ông ta bị cách chức toàn bộ và chuyển hồ sơ sang cơ quan pháp luật xử lý.
Đồng thời công ty tuyên bố sẽ cải cách toàn diện chế độ lương thưởng, đảm bảo mọi nỗ lực của nhân viên đều được trả công công bằng.
Tôi nhìn bản tin đó rồi mỉm cười.
Tôi không cười vì Vương Đại Hải bị xử lý.
Tôi cười vì những đồng nghiệp cuối cùng cũng dám đứng ra nói sự thật.
Họ đã chờ quá lâu.
Nhưng cuối cùng cũng chờ được.
Chương 8: Bắt đầu mới
Sau khi mọi chuyện dần lắng xuống, tôi bắt đầu tìm việc.
Tôi từng nghĩ với kinh nghiệm của mình, tìm việc sẽ không khó. Nhưng thực tế tặng tôi một cú tát thẳng mặt.
Những bản CV tôi gửi đi, phần lớn đều như đá chìm xuống biển. Một vài công ty có phản hồi, nhưng sau vòng phỏng vấn thì cũng im lặng luôn.
Tôi gọi cho một headhunter hỏi tình hình.
Người kia nói khá khéo léo:
“Cô Lâm hồ sơ của cô rất tốt. Nhưng chuyện ở Thiên Thịnh… có một số công ty cảm thấy cô ‘khó quản’.”
Tôi sững người.
Lúc đó tôi mới hiểu.
Cơn bão dư luận khiến tôi nổi tiếng trên mạng, nhưng cũng khiến tôi trở thành “người nguy hiểm” trong mắt nhiều ông chủ.
Một người dám lật bàn ngay trong tiệc tất niên.
Ai dám nhận?
Tôi bắt đầu hoảng.
Trong tài khoản có hơn 2 triệu tệ, nhìn thì nhiều, nhưng trừ tiền chữa bệnh cho bố, trừ tiền trả khoản vay mua nhà, trừ học phí của em trai… phần còn lại chẳng thể chống đỡ được bao lâu.
Đêm nào tôi cũng mất ngủ.
Ban ngày vẫn phải gượng cười gọi điện cho mẹ, nói rằng:
“Chuyện công việc không vội đâu, con từ từ tìm.”
Nhưng làm sao có thể không vội?
Tôi đã 33 tuổi. Không chồng, không con. Chỉ có một căn nhà vẫn đang trả góp và một gia đình cần tôi nuôi.
Tôi không được phép gục ngã.
Một ngày nọ, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
“Xin hỏi cô là Lâm Duyệt phải không?”
“Tôi đây.”
“Tôi là HR của công ty Vân Sáng, tên Chu Lâm Chúng tôi thấy câu chuyện của cô trên mạng, muốn mời cô đến phỏng vấn.”
Tôi ngẩn người.
Vân Sáng.
Đó là một công ty công nghệ kỳ lân nổi tiếng trong ngành, định giá hàng chục tỷ tệ, thực lực kỹ thuật đứng đầu.
“Các anh… chắc chứ?”
Chu Lâm cười.
“Cô Lâm ông chủ chúng tôi xem video của cô rồi. Ông ấy chỉ nói một câu.”
“Người kỹ sư dám lật bàn ngay trong tiệc tất niên, Vân Sáng nhất định phải có.”
Hốc mắt tôi bỗng nóng lên.
Buổi phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi.
Giám đốc kỹ thuật của Vân Sáng là một người phụ nữ hơn 40 tuổi. Câu đầu tiên khi gặp tôi là:
“Lâm Duyệt, tôi đã xem code của cô rồi. Viết rất tốt. Đám người ngu kia không biết giá trị của cô, nhưng chúng tôi biết.”
Tôi cười.
Cười một lúc thì nước mắt lại rơi.
Tôi nhận được offer.
Mức lương gấp đôi trước đây.
Ngày đầu đi làm, Chu Lâm dẫn tôi đi tham quan công ty.
Khi đi tới phòng kỹ thuật, một người đàn ông trung niên bước tới, gật đầu với tôi.
“Lâm Duyệt, hoan nghênh cô.”
Chu Lâm giới thiệu:
“Đây là sếp của chúng tôi, Lục tổng.”
Tôi hơi sững lại.
Lục tổng mỉm cười.
“Video hôm đó của cô, tôi xem ba lần. Cô biết điều gì khiến tôi ấn tượng nhất không?”
Tôi lắc đầu.
Ông ấy nói:
“Không phải lời cô nói. Mà là khoảnh khắc cô cười. Cô rõ ràng đang khóc, nhưng vẫn cười. Nụ cười đó khiến tôi thấy cô là người không dễ bị đánh gục.”
Tôi không biết nên nói gì.
Lục tổng vỗ nhẹ vai tôi.
“Cố gắng làm việc. Ở đây, sẽ không có ai cướp công lao của cô.”
Tôi gật đầu.
Nước mắt lại trào ra.
Lần này là nước mắt ấm áp.