Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Thử Lòng Chồng Với Tiền Trúng Sổ Xố
Chương 4
Thử Lòng Chồng Với Tiền Trúng Sổ Xố
7.
Cái gọi là “Long ca” chẳng qua chỉ là hổ giấy.
Bị mấy nhân viên an ninh chuyên nghiệp ấn chặt xuống đất, hắn sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, suýt nữa thì tè ra quần.
Chưa cần chúng tôi báo cảnh sát, hắn đã tuôn sạch mọi chuyện như đổ đậu trong ống tre.
Hắn không phải xã hội đen gì cả. Chỉ là một kẻ thất nghiệp, quen biết Hứa Thần qua mấy ván bài.
Toàn bộ chuyện này là một vở kịch do Hứa Dương và Hứa Thần dựng lên.
Hứa Dương hứa sau khi xong việc sẽ cho hắn mười vạn tiền công, đổi lại hắn phải diễn tròn vai chủ nợ hung hãn.
Mục tiêu ban đầu của họ rất rõ ràng.
Khoản “bồi thường sáu bảy mươi vạn” mà tôi vừa bịa ra.
Họ định lừa lấy trước, nộp tiền đặt cọc cho căn nhà biển sáu trăm vạn.
Phần còn lại của tiền nhà thì sao?
Thời gian còn dài.
Có thể từ từ “vắt” ra từ tôi.
Trong điện thoại của “Long ca” vẫn còn nguyên đoạn chat bàn kế hoạch giữa hắn với Hứa Dương và Hứa Thần.
Người của thám tử Vương cũng đã ghi lại toàn bộ diễn biến trong phòng.
Bằng chứng rõ ràng.
Không thể chối cãi.
Tôi nhìn Hứa Dương.
Sắc mặt anh ta xám như tro.
Hứa Thần thì đã mềm nhũn dưới đất, khóc đến không thành tiếng.
Nhưng trong tôi không có chút hả hê nào.
Chỉ là một khoảng trống cháy xém, sau khi mọi yêu thương và oán hận đều bị thiêu rụi.
Tôi bước đến trước mặt Hứa Dương.
Giọng bình thản đến đáng sợ.
“Tôi chỉ hỏi anh một câu.”
“Từ khi chúng ta quen nhau ở đại học, đến khi kết hôn từng ấy năm.”
“Anh có từng nói với tôi một câu thật lòng không?”
Anh ta không trả lời.
Anh ta quỳ dưới đất, hai tay ôm đầu, cổ họng phát ra tiếng gào nghẹn như thú bị dồn vào đường cùng.
Đôi mắt từng dịu dàng nhìn tôi, giờ chỉ còn lại tuyệt vọng thuần túy.
Phản ứng đó… rất lạ.
Không giống một kẻ lừa đảo bị bóc trần, nổi giận hay van xin.
Mà giống một người đã đặt cược tất cả, đang đứng bên bờ vực thẳm, và sợi dây cuối cùng vừa bị cắt đứt.
Một hồi chuông cảnh báo vang lên trong đầu tôi.
Một ý nghĩ đáng sợ bỗng xuất hiện.
Chẳng lẽ…
Nợ cờ bạc là thật?
Chỉ là họ muốn dùng một “chủ nợ giả” để xử lý chuyện với cái giá rẻ hơn, kết quả diễn quá tay, lộ hết?
Ngay khi tôi còn đang rối bời.
Hứa Dương đột nhiên như phát điên.
Anh ta bật dậy khỏi mặt đất, lao thẳng về phía cửa sổ!
Cửa sổ cũ kỹ ấy nhìn thẳng xuống con đường đông xe bên dưới.
Anh ta gào lên, giọng vỡ vụn.
“Xong rồi! Tất cả xong rồi!”
“Nó chết chắc rồi! Nó chết chắc rồi! Tôi cũng không sống nổi nữa!”
Vừa hét, anh ta vừa trèo lên bệ cửa sổ!
“Hứa Dương!”
Tôi hét lên.
Thám tử Vương và đội an ninh phản ứng cực nhanh, nhào tới kéo anh ta xuống khỏi bệ cửa.
Cả căn phòng lập tức hỗn loạn.
Tiếng khóc của Hứa Thần.
Tiếng gào điên loạn của Hứa Dương.
Và nhịp tim tôi đập loạn trong lồng ngực.
Tôi nhìn người đàn ông bị giữ chặt dưới đất, vẫn vùng vẫy điên cuồng.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Có lẽ…
Mọi chuyện còn phức tạp hơn rất nhiều so với những gì tôi nghĩ.
8.
Hứa Dương được kéo xuống khỏi bệ cửa sổ, cả người như bị rút sạch linh hồn.
Anh ta ngồi bệt dưới đất, mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Xong rồi… tất cả xong rồi…”
Tôi ra hiệu cho người của thám tử Vương rời khỏi phòng, chỉ giữ lại tôi và luật sư Lý.
Không khí trong phòng riêng tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Tôi bước tới trước mặt Hứa Dương, ngồi xổm xuống, ép anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Hứa Dương, nhìn tôi.”
“Rốt cuộc là chuyện gì? Nói thật.”
“Nếu lúc này anh vẫn còn nói dối, tôi lập tức báo cảnh sát, tố cả nhà anh tội lừa đảo.”
Giọng tôi rất lạnh.
Nhưng lần này, không còn giận dữ hay mỉa mai.
Hứa Dương run bắn lên.
Sau cú lao ra cửa sổ vừa rồi, tuyến phòng thủ cuối cùng của anh ta đã sụp đổ hoàn toàn.
Anh ta nhìn tôi, nước mắt rơi không tiếng động.
Cuối cùng, anh ta mở miệng, giọng khàn đặc như cát mài.
“Tiểu Thần… không nợ cờ bạc.”
“Em ấy… lái xe tông người.”
Tim tôi như bị búa nện mạnh lần nữa.
Hứa Dương cúi đầu, từng chữ mang theo hối hận và sợ hãi, bóc trần một bí mật còn nặng nề hơn cả trò lừa tiền.
Nửa năm trước, Hứa Thần không có bằng lái, vẫn lấy xe của Hứa Dương đi đua xe.
Ở một ngã tư, vì chạy quá tốc độ, cậu ta tông thẳng vào một chiếc xe điện.
Người đi xe bị hất văng, chấn thương sọ não nặng, đến giờ vẫn hôn mê trong ICU, sống chết chưa rõ.
Mà người bị tông…
Là con trai độc nhất của một nhân vật có tiếng trong giới ngầm địa phương.
Sau tai nạn, phía bên kia không báo cảnh sát.
Họ dùng con đường riêng để lần ra Hứa Dương, tìm đến tận nhà.
Họ đưa ra hai lựa chọn.
Một, đưa sáu trăm vạn, coi như tiền bồi thường và bịt miệng, mọi chuyện dừng ở đó.
Hai, nếu không, họ sẽ “xử lý theo cách của họ”. Không chỉ là ngồi tù, mà là hủy hoại cả đời Hứa Thần.
Gia đình Hứa chỉ là gia đình công chức bình thường.
Sáu trăm vạn với họ là con số không tưởng.
Họ sợ đến mất vía, nhưng cũng không dám báo cảnh sát.
Vì đối phương nói rõ: nếu báo, họ sẽ khiến tội danh nặng thêm, và cả nhà sẽ không có ngày yên ổn.
Hứa Dương, trụ cột duy nhất trong nhà, bị dồn đến đường cùng.
Anh ta nghĩ tới tôi.
Nghĩ tới số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng bao năm qua.
Nhưng anh ta không dám nói sự thật.
Sợ tôi hoảng.
Sợ tôi khăng khăng báo cảnh sát, khiến mọi chuyện vượt tầm kiểm soát.
Vì vậy, dưới sự im lặng đồng thuận của cả gia đình, anh ta dựng lên câu chuyện “mua nhà biển”, định lừa lấy tiền trước.
Thậm chí, anh ta còn chuẩn bị tinh thần để tôi phải gánh thêm khoản vay khổng lồ.
Nhưng đúng lúc kế hoạch sắp thực hiện, tôi “trúng thưởng”.
Tôi không trúng hai nghìn vạn.
Tôi trúng ngay bản hợp đồng nhà biển sáu trăm vạn mà anh ta nghĩ tôi sẽ không bao giờ biết.
Anh ta tưởng tôi phát hiện kế hoạch, hoảng loạn, mới bịa thêm câu chuyện “nợ cờ bạc” để cứu vãn.
Nói xong, anh ta như cạn sạch sức lực.
Từ góc phòng, mẹ chồng cũng bò lại, ôm chân tôi khóc lóc.
“Tiểu Vãn à! Mẹ cầu xin con! Con cứu Tiểu Thần đi!”
“Nó là gốc rễ duy nhất của nhà này! Nó mà xảy ra chuyện, hai ông bà già này cũng không sống nổi!”
Tiếng khóc của bà ta xác nhận mọi lời Hứa Dương nói.
Tôi đứng đó, đầu óc trống rỗng.
Nhìn người đàn ông tôi tưởng đã nhìn thấu.
Nhìn người phụ nữ đang quỳ khóc dưới chân tôi.
Tâm trạng rối bời đến cực điểm.
Anh ta lừa tôi.
Từ đầu đến cuối đều lừa tôi.
Sự lừa dối đó thấp hèn, ích kỷ, ngu ngốc.
Nhưng phía sau nó lại là một lý do nặng nề và tuyệt vọng như vậy.
Anh ta không đơn thuần vì tham tiền, không chỉ để thỏa mãn gia đình.
Anh ta muốn cứu em trai.
Muốn giữ cái gọi là “nhà”.
Yêu thương và lừa dối.
Tình thân và toan tính.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả quấn lấy nhau méo mó.
Còn tôi.
Bị kẹt giữa đạo đức và cảm xúc, giữa lý trí và tàn dư của yêu thương.
Một bước đi sai.
Có thể hủy hoại tất cả.
9.
Tôi ngồi lặng trong phòng rất lâu.
Lâu đến mức tiếng khóc của Hứa Dương và mẹ chồng cũng dần nhỏ lại, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn.
Tôi tiêu hóa sự thật nặng nề ấy, đầu óc rối như tơ vò.
Sự lừa dối của Hứa Dương như một lưỡi dao cắm thẳng vào tim tôi.
Nhưng nỗi tuyệt vọng phía sau nó lại khiến tôi không thể đơn giản gọi anh ta là “kẻ xấu”.
Rốt cuộc, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Giọng tôi bình tĩnh, nhưng chưa bao giờ dứt khoát đến thế.
“Anh lừa tôi. Từ đầu đến cuối đều lừa tôi.”
“Anh nghĩ anh đang bảo vệ tôi, bảo vệ gia đình này. Nhưng anh sai rồi. Sai lớn nhất của anh là anh không tin tôi.”
“Anh không tin tôi có thể cùng anh gánh chuyện. Trong tiềm thức của anh, tôi chỉ là người có thể bị lợi dụng, bị giấu giếm, chứ không phải người có thể đứng ngang hàng chiến đấu.”
“Đó mới là vấn đề lớn nhất giữa chúng ta.”
Hứa Dương cúi đầu, không nói được lời nào.
Tôi chuyển ánh mắt sang Hứa Thần, đang co rúm lại như một đứa trẻ phạm lỗi.
“Cậu trưởng thành rồi. Phạm sai lầm thì phải tự chịu hậu quả.”
“Ngày mai, đi tự thú.”
“Cái gì?!”
Mẹ chồng bật dậy như mèo bị giẫm đuôi, gào lên rồi lao về phía tôi, giơ tay định đánh.
“Con đàn bà độc ác! Mày muốn dồn con trai tao vào đường chết à!”
Luật sư Lý kịp thời chặn lại.
Tôi nhìn thẳng vào bà ta, từng chữ rành rọt.
“Nó là con bà. Nhưng người đang nằm trong ICU kia cũng là con của người khác.”
“Phạm pháp thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Trốn tránh và dùng tiền bịt miệng chỉ khiến cả nhà các người sống trong sợ hãi và bị người ta nắm thóp mãi mãi.”
Tôi không nhìn bà ta nữa, quay sang Hứa Dương, nói ra phương án cuối cùng của mình.
“Thứ nhất. Ngày mai, các người đưa Hứa Thần đến công an tự thú. Khai rõ toàn bộ sự việc, xin được khoan hồng.”
“Thứ hai. Tiền bồi thường, tôi sẽ đứng ra.”
Nghe đến đó, mắt Hứa Dương và mẹ chồng đều lóe lên.
“Nhưng,” tôi nhấn mạnh, “số tiền đó không phải đưa cho các người, cũng không phải đưa cho cái gọi là ‘đại ca’ kia.”
“Tôi sẽ thông qua con đường pháp lý chính thức, bồi thường dân sự trực tiếp cho gia đình nạn nhân, dùng vào điều trị và phục hồi.”
“Tôi sẽ không đưa sáu trăm vạn. Tôi sẽ nhờ luật sư tính toán một mức bồi thường hợp pháp và hợp lý.”
“Khoản tiền đó là tôi cho nhà các người vay. Hứa Dương, Hứa Thần, hai người phải ký hợp đồng vay nợ có hiệu lực pháp lý. Cả đời sau, dùng chính sức mình mà trả.”
Tôi nhìn họ, ánh mắt lạnh và sắc.
“Nếu đồng ý, chúng ta làm theo cách này.”
“Nếu không,” tôi dừng lại một nhịp, “tôi lập tức báo cảnh sát. Tố các người mưu đồ lừa đảo, đồng thời cung cấp toàn bộ chứng cứ về vụ tai nạn và ý định dàn xếp trái pháp luật.”
“Đến lúc đó, tội chồng tội, hậu quả thế nào, tự các người cân nhắc.”
Những lời ấy như dội một gáo nước lạnh lên toàn bộ hy vọng của họ.
Mẹ chồng ngồi sụp xuống đất, mặt trắng bệch.
Hứa Thần run rẩy không nói nổi.
Hứa Dương nhìn tôi.
Trong ánh mắt anh ta có kinh ngạc, xấu hổ, giằng xé.
Cuối cùng, tất cả lắng xuống thành một thứ nhẹ nhõm kỳ lạ.
Anh ta hiểu.
Đây là con đường duy nhất.
Cũng là con đường tốt nhất.
Anh ta chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt mẹ và em trai.
Giọng khàn nhưng kiên định.
“Nghe cô ấy.”
“Chúng ta… đi tự thú.”
Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã thắng.
Nhưng chiến thắng này không mang theo chút vui mừng nào.
Tôi giữ được giới hạn và công lý của mình.
Đồng thời cũng tự tay gõ vỡ hôn nhân và tình yêu từng tin là vững chắc nhất.