Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Sự Trở Lại Của Ký Ức Hai Năm

Đang tải...

Chương 6

Sự Trở Lại Của Ký Ức Hai Năm

9.

Cuộc sống vẫn tiếp tục.

Chu Xảo Vân không còn đến tìm tôi nữa.

Hứa Hạo Vũ cũng vậy.

Những lời đồn trong làng dần dần ít đi.

Những cuộc gọi đến để ép tôi “phải giúp đỡ” cũng biến mất theo.

Cuộc sống của tôi trở lại yên bình.

Mỗi ngày đi làm, tan ca, trả tiền thế chấp nhà, dành dụm tiền.

Cuối tuần thì về làng thăm bố mẹ, giúp mẹ nhặt rau, nghe bố lải nhải mấy chuyện quen thuộc.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Ba tháng sau.

Một lần ở phòng trà nước của công ty, tôi gặp đồng nghiệp Tiểu Lâm.

“Chị Tô, làng chị có người tên Hứa Hạo Vũ đúng không?”

Tôi hơi khựng lại.

“Sao cậu biết?”

“Em thấy trên tin tức.” Tiểu Lâm đưa điện thoại cho tôi. “Chị xem này, anh ta lại lên báo rồi.”

Tôi cầm lấy điện thoại, nhìn vào màn hình.

Tiêu đề bài viết là:

“‘Thanh niên làm từ thiện’ Hứa Hạo Vũ ngày nào: Bắt đầu lại sau khi tự nhìn lại chính mình.”

Ảnh minh họa là ảnh của Hứa Hạo Vũ.

Trông anh ta có vẻ khá hơn ba tháng trước.

Tóc đã cắt gọn, mặt cạo râu sạch sẽ.

Trên người mặc một bộ đồng phục lao động màu xanh.

Tôi bấm vào bài báo, lướt nhanh qua nội dung.

Đại ý nói rằng sau một khoảng thời gian rơi vào khủng hoảng, Hứa Hạo Vũ bắt đầu nhìn lại bản thân. Anh ta tìm được một công việc bình thường — làm nhân viên phân loại tại một trạm chuyển phát nhanh.

Mỗi ngày làm hơn mười tiếng.

Lương tháng hơn ba nghìn tệ.

Anh ta nói:

“Trước đây tôi quá tự cao, luôn nghĩ mình đứng trên đỉnh cao đạo đức. Bây giờ tôi mới hiểu, lòng tốt thật sự không phải là ném ra một số tiền khổng lồ, mà là sống một cuộc đời chân thành, không gây thêm phiền phức cho người khác.”

Phóng viên hỏi:

“Anh có hối hận vì đã quyên góp 500 vạn không?”

Anh ta trả lời:

“Không hối hận. Số tiền đó thật sự đã giúp được nhiều đứa trẻ. Nhưng điều tôi hối hận là khi đưa ra quyết định ấy, tôi quá độc đoán, đã làm tổn thương những người bên cạnh.”

Phóng viên lại hỏi:

“Vậy bây giờ anh có dự định gì?”

Anh ta nói:

“Trước hết cứ sống cho tử tế đã. Từng bước trả lại những món nợ ân tình trước kia.”

Cuối bài báo là một bức ảnh anh ta đang làm việc tại trạm chuyển phát.

Vai vác một thùng hàng lớn, mồ hôi đầm đìa.

So với “thanh niên làm từ thiện” đầy khí thế hai năm trước, gần như là hai con người khác nhau.

Tôi trả lại điện thoại cho Tiểu Lâm.

“Chị Tô, người này là bạn trai cũ của chị à?”

“Ừ.”

“Trời, quyên góp 500 vạn cơ đấy.” Tiểu Lâm cảm thán. “Người này đúng là có hơi…”

“Có hơi gì?”

“Có hơi… ngốc.”

Tôi cười nhẹ, không nói gì.

Ngốc sao?

Có lẽ vậy.

Nhưng ít nhất, anh ta đang cố gắng thay đổi.

Tối hôm đó, nằm trên giường, tôi suy nghĩ rất lâu.

Trong bức thư kia, Hứa Hạo Vũ từng viết:

“Anh không mong em tha thứ.”

Tôi đã tha thứ cho anh ta chưa?

Tôi cũng không biết.

Có lẽ… rồi.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là cuộc sống của tôi và anh ta không còn bất kỳ liên quan nào.

Anh ta ở trạm chuyển phát của mình, vác từng thùng hàng.

Còn tôi ở công ty của mình, làm công việc của tôi.

Mỗi người tiếp tục bước về phía trước.

Như vậy… là đủ rồi.

10

Nửa năm sau.

Trong làng có chuyện vui.

Em họ tôi kết hôn.

Đám cưới tổ chức ngay trong làng, tôi về phụ giúp.

Bận rộn cả ngày, đến tối tiệc tàn, tôi ra sân đứng hóng gió.

“Tiểu Hòa.”

Một giọng nói vang lên phía sau.

Tôi quay lại.

Hứa Hạo Vũ đứng cách tôi vài mét.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác bình thường, trên tay cầm một hộp quà.

“Anh đến đây làm gì?”

“Đến mừng cưới.” Anh ta giơ hộp quà lên. “Em họ em kết hôn, mẹ anh bảo anh mang quà tới.”

Tôi nhìn anh ta.

Anh ta lại thay đổi rồi.

So với hình ảnh trên bài báo ba tháng trước còn có tinh thần hơn.

Mặt mũi đầy đặn hơn một chút, da dẻ cũng không còn vàng vọt.

“Anh… dạo này ổn chứ?”

“Cũng tạm.” Anh ta cười nhẹ. “Làm ở trạm chuyển phát khá vất vả, nhưng ít nhất tự nuôi sống được bản thân.”

Tôi gật đầu, nhất thời không biết nói gì.

“Tiểu Hòa.” Anh ta lại lên tiếng. “Cảm ơn em.”

“Cảm ơn tôi chuyện gì?”

“Cảm ơn em…” Anh ta nghĩ một lát. “Cảm ơn em đã mắng cho anh tỉnh ra.”

Tôi khựng lại.

“Tôi đâu có mắng anh.”

“Những lời em nói còn nặng hơn cả mắng.” Anh ta cười khổ. “Em nói anh ‘tự làm tự chịu’, hỏi anh ‘dựa vào đâu mà quay lại tìm em’.”

“Những lời đó… anh đã nghĩ rất lâu.”

“Em nói đúng. Quyết định là do anh tự đưa ra, hậu quả cũng phải tự mình gánh. Anh không có tư cách tìm bất cứ ai giúp.”

Anh ta nhìn tôi.

“Cho nên… cảm ơn em.”

Tôi im lặng một lúc.

“Không có gì.”

Anh ta cười nhẹ, quay người định rời đi.

“Hứa Hạo Vũ.”

Anh ta dừng lại.

“Có chuyện gì?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Bức thư anh gửi… tôi đã đọc rồi.”

Anh ta gật đầu, không nói gì.

“Những gì anh viết…” tôi khựng lại một chút, “tôi tin là anh nói thật.”

Anh ta sững người.

“Cảm ơn anh… vì đã xin lỗi.”

Nói xong, tôi quay người bước vào trong nhà.

Sau lưng tôi, im lặng rất lâu.

Rồi tiếng bước chân dần dần xa đi.

 

11

Ba tháng sau nữa.

Tôi được thăng chức.

Từ nhân viên bình thường lên làm trưởng nhóm.

Lương tăng ba mươi phần trăm, khối lượng công việc cũng tăng ba mươi phần trăm.

Ngày nào cũng bận đến mức chân không chạm đất.

Nhưng tôi rất mãn nguyện.

Tất cả những thứ này… đều do tôi tự mình kiếm được.

Không dựa vào bất kỳ ai.

Cuối tuần tôi về làng thăm bố mẹ.

Mẹ đang phơi chăn ngoài sân.

“Mẹ, để con giúp.”

“Không cần, mẹ làm được.” Mẹ cười. “Con vừa thăng chức, chắc mệt lắm, nghỉ ngơi đi.”

Tôi vẫn giúp bà treo chăn lên, rồi hai mẹ con ngồi xuống chiếc ghế đá trong sân.

“Mẹ, dạo này trong làng có chuyện gì mới không?”

“Có gì đâu mà mới.” Mẹ nghĩ một lúc. “À đúng rồi, thằng con nhà họ Hứa hình như có người yêu rồi.”

Tôi khựng lại.

“Ai?”

“Không quen. Nghe nói là quen ở trạm chuyển phát.” Mẹ nói. “Nghe đâu là một cô gái hiền lành lắm.”

“Vậy à.”

Tôi gật đầu, không nói thêm gì.

“Tiểu Tô.” Mẹ nhìn tôi. “Con không ghen à?”

“Con ghen làm gì?”

“Dù sao hai đứa trước kia…”

“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà. “Chuyện đó qua lâu rồi.”

Mẹ nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng bà thở dài.

“Thôi vậy, con nghĩ thông là tốt rồi.”

Tôi ngả người ra ghế đá, nhìn lên bầu trời.

Trời xanh ngắt, không một gợn mây.

Hứa Hạo Vũ có người yêu rồi.

Cũng tốt.

Hy vọng anh ta sẽ sống cho tử tế.

Còn tôi —

Tôi cũng sẽ sống thật tốt.

 

12

Một năm sau.

Tôi chuyển nhà.

Mua một căn hộ lớn hơn ở trung tâm thành phố.

Ba phòng ngủ một phòng khách.

Có ban công, có cửa sổ sát đất.

Dù không có vườn, nhưng tôi mua rất nhiều chậu cây, xếp đầy ban công.

Ngày chuyển nhà, bố mẹ đều lên giúp.

“Tiểu Tô, căn nhà này đẹp thật.” Mẹ hài lòng nhìn xung quanh. “Con tự mua à?”

“Vâng, tiền đặt cọc là con tự tiết kiệm.”

“Giỏi lắm.” Bố hiếm khi lên tiếng. “Còn giỏi hơn cả bố.”

Tôi bật cười.

“Bố đừng trêu con nữa.”

Tối hôm đó, tôi một mình ngồi ở ban công.

Nhìn xuống thành phố về đêm.

Ánh đèn rực rỡ, xe cộ tấp nập.

Tôi chợt nhớ đến rất nhiều năm trước, khi Hứa Hạo Vũ nói sẽ mua cho tôi một căn nhà có cửa sổ sát đất, để có thể ngắm sao.

Bây giờ, tôi đã tự mua được rồi.

Dù ở thành phố không nhìn thấy sao.

Nhưng như vậy thì đã sao?

Đây là nhà của tôi.

Do chính tôi kiếm tiền mua.

Không dựa vào bất kỳ ai.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của mẹ.

“Tiểu Tô, hôm nay là ngày tốt. Mẹ gửi con bao lì xì, chúc nhà mới phát đạt.”

Tôi mở bao lì xì.

Năm trăm tệ.

Với mẹ tôi, đó đã là một khoản tiền không nhỏ.

Tôi nhắn lại:

“Cảm ơn mẹ. Bố mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Mẹ trả lời ngay:

“Yên tâm đi, bố mẹ khỏe lắm.”

Tôi đặt điện thoại xuống, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố rất sáng.

Nhưng tôi biết, dù ánh đèn có sáng đến đâu, cũng không bằng ngọn đèn ở nhà luôn chờ tôi trở về.

Bố mẹ tôi.

Họ luôn đứng về phía tôi.

Như vậy là đủ.

Một năm sau nữa.

Tôi nghe nói Hứa Hạo Vũ kết hôn.

Đám cưới rất đơn giản, không mời nhiều người.

Mẹ anh ta, Chu Xảo Vân, cũng không làm rình rang, chỉ bày vài bàn tiệc trong làng.

Tôi không đến.

Không phải là tôi không muốn đi.

Chỉ là… không còn cần thiết nữa.

Cuộc sống của tôi và anh ta đã hoàn toàn không còn giao điểm.

Tối hôm đó, tôi ở nhà một mình nấu ăn.

Đang thái rau, bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện của nhiều năm trước.

Chúng tôi từng ngồi dưới gốc cây hòe lớn ở đầu làng, dùng cành cây vẽ lên mặt đất hình một căn nhà.

Anh ta nói sau này sẽ mua cho tôi một căn bốn phòng một phòng khách.

Tôi nói nhất định phải có cửa sổ sát đất.

Khi ấy, chúng tôi đều tin rằng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Sau đó thì sao?

Sau đó anh ta quyên góp 500 vạn, rồi nói tôi quá thực dụng.

Sau nữa, anh ta rơi vào cảnh khó khăn, quay lại tìm tôi giúp đỡ.

Sau nữa nữa, tôi từ chối anh ta, anh ta đi làm chuyển phát nhanh, rồi quen một người mới.

Cuộc đời có lẽ chính là như vậy.

Quanh đi quẩn lại, cuối cùng mỗi người lại đi một con đường khác.

Không ai nợ ai.

Chỉ có những lựa chọn khác nhau, và những cuộc đời khác nhau.

Tôi xào xong món ăn, bày ra đĩa, mang lên bàn.

Một mình ăn bữa tối đơn giản.

Ăn xong, tôi ngồi ở ban công nhìn ra ngoài.

Mặt trời đang lặn, chân trời nhuộm một màu cam đỏ.

Rất đẹp.

Tôi chợt nhớ tới ngày hôm đó ở ủy ban làng, Chu Xảo Vân từng hỏi tôi:

“Cháu thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”

Tôi đã trả lời:

“Tôi không nợ bất kỳ ai.”

Tôi không nói dối bà ta.

Tôi thật sự không nợ bất kỳ ai.

Căn nhà của tôi là do tôi tự mua.

Công việc của tôi là do tôi tự phấn đấu.

Cuộc sống của tôi là do tôi tự sống.

Tôi không cần sự ban phát của bất kỳ ai.

Cũng không cần lời xin lỗi của bất kỳ ai.

Thứ tôi cần chỉ là —

được là chính mình.

Sống tốt cuộc đời của chính mình.

Như vậy là đủ.

Ngoài cửa sổ, mặt trời dần dần khuất hẳn.

Đèn trong thành phố lần lượt sáng lên.

Tôi đứng dậy, đóng cửa sổ.

Rồi bật tivi, rót cho mình một tách trà.

Cuộc sống phía trước…

vẫn còn rất dài.

 

-Hết-