Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu
Chương 1
Quay Về Tuổi 18 Cùng Tên Trẻ Trâu
Trở lại năm 18 tuổi, tôi lại một lần nữa trở thành bạn cùng bàn với một tên "trẻ trâu" tóc vàng.
Cậu ta vẫn ghét học như cũ.
Trong giờ thì ngủ, tan học thì trốn đi đánh bóng, cứ hở ra là chúi mũi vào quán nét.
Tôi không còn giống như kiếp trước, chạy đôn chạy đáo phía sau quản đủ thứ chuyện của cậu ta nữa.
Cho đến một ngày, tôi vô tình liếc thấy chữ ký phụ huynh trên tờ bài kiểm tra của cậu ta.
Hai chữ rồng bay phượng múa: Chu Thuật.
Tôi chếc trân tại chỗ.
Hóa ra... con trai của tôi và Chu Thuật đã lớn thế này rồi sao?
1
Nhìn thấy hai chữ "Chu Thuật", đầu óc tôi trống rỗng.
Hóa ra tên trùm trường ngồi cạnh tôi không phải Chu Thuật, mà là con trai anh ta.
Cuối cùng tôi đã hiểu câu "trở về để chỉnh sửa tuyến cốt truyện của hệ thống là ý gì.
Năm đó tôi xuyên không vào thế giới này, tận tay dắt một tên tóc vàng lên đỉnh cao sự nghiệp. Tên tóc vàng đó chính là Chu Thuật.
Sau khi tôi đi, nghe nói anh ta sống rất tốt, tuổi trẻ tài cao, công thành danh toại.
Tôi cứ ngỡ nhiệm vụ đã hoàn thành viên mãn nên yên tâm trở về thế giới thực.
Ai mà ngờ được, nhiều năm sau con trai anh ta lại "nối nghiệp cha", cũng làm một tên tóc vàng. Thậm chí còn "sóng sau đè sóng trước", trở thành đại ca của đám trẻ trâu thế hệ mới.
Tôi khẽ thở dài.
Giờ lại phải uốn nắn cái mầm non này một lần nữa, không thể để nó mọc lệch, càng không thể để nó sau này làm loạn thế giới được.
2
Năm đó rời khỏi thế giới này, tôi đi vì băng huyết khi sinh.
Hệ thống chưa từng nói với tôi rằng đứa bé đã sống sót.
Thời gian ở thế giới thực trôi qua rất chậm. Tính ra tôi mới chỉ về có ba năm, nhưng đứa trẻ ở đây đã lớn chừng này rồi.
Chưa kịp cảm thán xong, một bóng đỏ đã xông vào cửa lớp.
Chàng thiếu niên ngược sáng, dáng người cao ráo, góc nghiêng lạnh lùng, làn da rất trắng.
Mái tóc đỏ rực nổi bần bật, đôi khuyên tai đen lánh. Gương mặt lúc nào cũng hằm hằm.
Cậu ta thối mặt đi về phía tôi, giọng lạnh như băng: "Tránh ra."
Tôi ngước lên, va vào đôi mắt đen thẳm của cậu ta mà thẫn thờ.
Nó quá giống Chu Thuật.
Nhưng cao hơn bố, lạnh hơn bố, và có vẻ khó bảo hơn bố nhiều.
Tôi im lặng đứng dậy nhường chỗ. Chu Sâm sải đôi chân dài ngồi xuống, rồi gục đầu ngủ ngay lập tức.
Tôi lặng lẽ nhìn nghiêng khuôn mặt ấy. Đây là lần đầu tôi gặp nó kể từ khi trở lại. Suốt nửa tháng qua nó chẳng thèm tới trường, nghe nói không phải ở quán nét thì cũng là đi quậy phá bên ngoài.
Khổ nỗi Chu Thuật quá giàu, vung tiền cho trường nên con trai anh ta chưa bao giờ bị đuổi học.
Tôi khẽ than: Bố là lừa bướng, con là giống lì. Quả là nan giải.
3
Chu Sâm ngủ suốt cả tiết toán. Chuông tan học vừa reo, cậu ta bỗng ôm bụng, sắc mặt trông không tốt lắm.
Bản năng làm mẹ trong tôi trỗi dậy. Tôi xích lại gần: "Sao thế, không khỏe à?"
Cậu thiếu niên liếc nhìn tôi, chỉ buông một chữ: "Cút."
Thật là mất dạy. Bố nó dạy dỗ kiểu gì không biết.
Tay nhanh hơn não, khi tôi kịp phản ứng thì một cú tát đã giáng xuống đầu cậu ta.
Chát!
Cả lớp im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chúng tôi. Bàn tay tôi khựng lại giữa không trung, thu lại không được mà để đó cũng chẳng xong.
Tôi đành đâm lao phải theo lao, bịa chuyện: "Chu Sâm, tóc cậu chói quá, làm tôi lóa mắt không học được."
Chu Sâm nắm chặt ngón tay đến trắng bệch, mặt căng cứng, đôi mắt như muốn phun ra lửa.
Ngay khi cậu ta định phát tác thì chuông vào lớp lại vang lên. Thầy chủ nhiệm bước vào, thấy cậu ta đang giơ tay thì gằn giọng: "Chu Sâm, em lại muốn tôi mời bố em lên uống trà à?"
Rốt cuộc cậu ta không dám làm loạn, đành nuốt cục tức vào trong, hằn học gục xuống bàn.
Cậu bạn bàn sau lén vỗ vai tôi, mắt kính sáng choang đầy thán phục: "Lợi hại thật, dám làm Chu Sâm bẽ mặt."
Tôi gượng cười. Chu Sâm làm sao chịu thiệt được, trước khi hạ tay xuống, cậu ta đã nghiến răng đe dọa: "Tan học đứng lại đó cho tôi."
Kết quả là tan học xong, Chu Sâm chạy mất hút. Đi vội đến nỗi để quên cả áo khoác.
Tôi chờ mãi cho đến khi lớp học vắng hoe, bảo vệ bắt đầu đi tuần mới chuẩn bị rời đi.
Vừa đeo ba lô lên thì chiếc áo khoác cậu ta để trên bàn bỗng rung lên. Đến cả điện thoại cũng quên lấy, cái đứa trẻ xui xẻo này rốt cuộc vội cái gì không biết.
Tôi lôi điện thoại ra. Màn hình sáng lên hiện rõ hai chữ: Chu Thuật.
Tôi vốn không định nghe, nhưng cuộc gọi cứ đến liên hồi không dứt. Giây cuối cùng, tôi vẫn nhấn nghe.
"Đang ở đâu?" Giọng người đàn ông trầm thấp qua ống nghe mang theo vẻ uy nghiêm.
"Chú..." Tôi hắng giọng, thực sự không gọi nổi chữ "chú" này.
Hồi lâu sau, đỏ cả mặt, tôi mới lấy hết can đảm: "Cháu chào chú ạ. Cháu là... của Chu Sâm..."
Lời chưa nói hết đã bị anh ta ngắt lời: "Ừ, phiền cháu bảo nó về nhà một chuyến."
Điện thoại ngắt cái rụp.
Tôi cầm điện thoại, đứng ngây ra đó.
Chu Thuật, anh đã trở nên thiếu kiên nhẫn đến vậy rồi sao?
Đang lo không biết trả điện thoại kiểu gì thì tin nhắn hiện ra:
"Sâm ca, bánh kem mua xong rồi, qua trả tiền đi."
"Sâm ca, ông đến đâu rồi?"
Phía sau có đính kèm địa chỉ. Tôi thử nhập mật mã.
Sinh nhật cậu ta? Sai.
Sinh nhật bố cậu ta? Sai.
Sinh nhật chú chó nhỏ trong nhà? Cũng sai.
Cuối cùng, ma xui quỷ khiến tôi nhập ngày sinh của mình vào. Điện thoại... mở rồi.
Mũi tôi cay xè. Một cảm giác chua xót lan tỏa khắp lồng ngực.
Hóa ra suốt 18 năm tôi rời đi, vẫn có người luôn nhớ đến tôi.
Tôi dụi mắt, tìm theo địa chỉ. Đến nơi thì thấy Chu Sâm cùng đám đàn em đang bị chủ tiệm đuổi ra ngoài. Ông chủ vừa đẩy vừa khinh khỉnh: "Cái đồ lừa đảo, cút mau! Lũ trẻ bây giờ nói dối không chớp mắt, không có tiền thì nói là không có tiền, lại còn bảo quên điện thoại?!"
Thấy đại ca bị bắt nạt, đám đàn em tóc đủ màu cầm gậy định xông vào đại chiến.
Tôi lao tới nắm lấy cánh tay Chu Sâm: "Đừng đánh nhau. Điện thoại tôi mang tới cho cậu này."
Chu Sâm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, nhưng vẫn cầm lấy điện thoại trả tiền. Ông chủ lập tức đổi sắc mặt, rối rít xin lỗi rồi đóng gói bánh kem thật nhanh.
Tôi đứng một bên chờ, nghe thấy tiếng xì xào bên ngoài:
"Chị dâu mới đấy à?"
"Chắc không phải đâu, mấy hôm trước Sâm ca còn dắt bạn gái đi ăn mà."
"Chắc chia tay lâu rồi, Sâm ca yêu đương chưa bao giờ quá một tuần."
Tôi nhíu mày. Ai dạy nó cái thói không trách nhiệm như vậy chứ?
Ngước lên, tôi thấy Chu Sâm đang ngồi ngay ngắn, rất nghiêm túc viết thiệp. Tôi cứ ngỡ nó lại đang dỗ dành cô bé nào đó. Đến gần nhìn kỹ, tôi bỗng khựng lại.
"Bố, sinh nhật vui vẻ."
Viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. Mực thấm đẫm mặt giấy. Nó không biết nên viết gì. Cuối cùng chỉ để lại một câu: "Chúc Chu lão bản làm ăn phát đạt."
Tôi vừa buồn cười vừa xót xa. Đứa trẻ này hoàn toàn không nổi loạn như vẻ bề ngoài. Nó nhớ sinh nhật bố, nhớ bố không thích ăn ngọt nên đặt bánh ít đường nhất. Nó hiểu chuyện và tinh tế hơn tôi tưởng nhiều.
Trước khi đi, tôi nhìn nó, giọng nhẹ nhàng: "Bố cậu đang ở nhà chờ cậu về ăn cơm đấy."
Người đàn ông đó chưa bao giờ thích ở một mình, nhất là vào ngày sinh nhật. Mau về nhà với anh ấy đi.
Chu Sâm không nói gì, định bước đi nhưng vẫn quay đầu nhìn tôi một cái. Giọng nhẹ như gió thoảng:
"Cảm ơn."
4
Nhìn bóng lưng nó, tôi không kìm được mà nhớ về Chu Thuật.
Đó là chuyện của rất lâu, rất lâu về trước rồi. Chu Thuật năm đó còn hung dữ hơn con trai mình nhiều. Vừa ngốc vừa hoang dã. Phụ đạo thì không hiểu, đàn em vừa gọi là chạy nhanh hơn ai hết.
Trong con hẻm nhỏ của thị trấn, mười lần thì chín lần bị tôi tóm được. Tóm được là tôi xách tai lôi cổ về nhà. Lúc đó chúng tôi ở đối diện nhau, mẹ anh ta giao toàn quyền quản lý anh ta cho tôi.
Dì Chu từng đưa cho tôi một cây chổi lông gà. Dì dùng nó đánh anh ta đến rụng sạch lông mà anh ta vẫn không đổi. Đến tay tôi, cây chổi chỉ còn là một thanh gỗ nhẵn thín. Nhưng cái "thanh gỗ trụi lủi" đó vẫn hiệu nghiệm lạ thường. Chu Thuật cứ thấy nó là sợ, lần nào cũng ngoan ngoãn theo tôi về học.
Năm lớp 12, cuối cùng anh ta cũng chí thú làm ăn, kết quả thi đậu đại học. Ngày có điểm, cả anh ta và mẹ đều khóc. Chu Thuật ôm chặt lấy tôi, nước mắt rơi lã chã trên vai áo. Một câu "cảm ơn" nặng trĩu vô cùng.