Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Học Phí Con Gái Là Ai
Chương 1
Học Phí Con Gái Là Ai
Tôi trả nợ thẻ tín dụng giúp chồng.
Thuận tay lướt qua lịch sử giao dịch của anh ta.
Một khoản trích tự động.
Ngày mười lăm mỗi tháng.
Chưa từng chậm dù chỉ một ngày.
Hai nghìn tệ.
Người nhận: Chu nào đó.
Ghi chú: Học phí con gái.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình đúng ba mươi giây.
Ba mươi giây đủ để tim tôi đập chậm lại.
Đủ để lý trí và trực giác bắt đầu đánh nhau kịch liệt trong đầu.
Tôi và Phương Viễn Châu kết hôn đã ba năm.
Không có con.
Tôi kéo xuống.
Lại kéo xuống nữa.
Cùng một số tiền.
Cùng một ghi chú.
Lặp lại như một bản sao hoàn hảo.
Không phải một lần.
Không phải vài tháng.
Từ trước khi chúng tôi đăng ký kết hôn.
Cho đến tận bây giờ.
Ba năm bảy tháng.
Mỗi tháng một khoản.
Tổng cộng tám vạn tám nghìn tệ.
Tám vạn tám.
Con số hiện trên màn hình lạnh lẽo như một cái tát.
Vậy thì…
“Con gái” kia là ai?
1.
Tôi úp màn hình điện thoại xuống đùi.
Ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa. Phương Viễn Châu vừa thay giày vừa huýt sáo, tâm trạng nghe có vẻ rất tốt.
“Hoà Hoà, tối nay ăn gì?”
Tôi không đáp.
Anh ta bước vào phòng khách, tiện tay vắt áo khoác lên tay ghế sofa.
“Sao vậy? Sắc mặt em kém thế.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
Gương mặt này tôi đã nhìn suốt năm năm. Đường nét hiền hòa, khi cười còn vương chút khí chất thiếu niên. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người đàn ông tử tế, ổn định, đáng tin.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố tìm một tia chột dạ.
Không có gì cả.
“Viễn Châu, thẻ Công Thương của anh, ngày mười lăm hằng tháng có một khoản trích tự động, anh biết không?”
Tay anh ta khựng lại một nhịp.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi làm tài chính sáu năm, đã nhìn quá nhiều bảng cân đối và báo cáo lỗ lãi. Tôi hiểu thế nào là một sự khựng lại vô thức, và thế nào là một sự khựng lại có chuẩn bị.
Cái vừa rồi… không giống bất ngờ. Giống như đã chờ sẵn câu hỏi này.
“À, cái đó.” Anh ta mở tủ lạnh, lấy một lon cola. “Bên công ty trích hộ gì đó, quỹ công đoàn hay sao ấy, anh cũng không để ý kỹ.”
“Quỹ công đoàn hai nghìn tệ một tháng?”
“Chắc cộng thêm phí đào tạo gì đó.” Anh ta bật nắp lon, tiếng “tách” vang lên trong không gian yên tĩnh. “Em uống không?”
Tôi lắc đầu.
Giải thích của anh ta trơn tru đến mức gần như qua loa.
Như thể tôi đang hỏi hôm nay đặt đồ ăn vị gì, chứ không phải một khoản chuyển tiền kéo dài ba năm bảy tháng.
Nhưng anh ta quên một điều.
Khoản trích tự động đó, mục người nhận ghi rõ ràng: Chu nào đó.
Tài chính công ty không bao giờ hiện tên cá nhân.
Tôi không vạch trần ngay.
Bữa tối tôi vẫn nấu như bình thường. Tôm xào tỏi và canh cà chua trứng. Phương Viễn Châu ăn hai bát cơm, khen ngon, còn chủ động rửa bát.
Chín giờ rưỡi, anh ta ngồi trong phòng làm việc chơi game.
Tôi đóng cửa phòng ngủ, mở lại bảng sao kê.
2000.
2001.
2002.
Tháng nào cũng vậy. Không lệch một lần.
Chuẩn giờ hơn cả khoản tiền sinh hoạt anh ta chuyển cho tôi.
Tôi mở danh bạ trong điện thoại anh ta. Mật khẩu màn hình chưa bao giờ đổi — ngày sinh của tôi cộng ngày sinh của anh ta, sáu chữ số.
Trong danh bạ không có ai họ Chu.
Tôi tìm trên WeChat theo họ. Không có.
Cuối cùng, tôi mở chiếc số phụ mà anh ta rất ít dùng.
Phương Viễn Châu có hai số điện thoại, tôi biết. Anh ta nói số phụ để nhận cuộc gọi công việc, bình thường hầu như không bật.
Danh bạ của số phụ rất ít, chưa đến hai mươi người.
Liên hệ thứ ba từ dưới lên, ghi chú: “Chu Công”.
Tôi mở đoạn chat.
Trống không.
Xóa sạch sẽ, không còn một dấu vết.
Nhưng lịch sử cuộc gọi vẫn còn.
Ba ngày trước, thời lượng bốn mươi bảy phút.
Bốn mươi bảy phút.
Tôi lục lại trí nhớ.
Ba ngày trước anh ta nói tăng ca, mười giờ mới về. Vừa vào cửa đã đi tắm ngay.
Tôi ngồi bên mép giường, ghép hai mảnh lại với nhau trong đầu.
Mỗi tháng hai nghìn tệ. Ghi chú “học phí con gái”. Người nhận họ Chu.
Danh bạ có “Chu Công”, lịch sử chat bị xóa sạch.
Ba ngày trước gọi bốn mươi bảy phút, tối đó nói tăng ca đến mười giờ.
Tôi không muốn nghĩ theo hướng xấu nhất.
Nhưng tôi làm tài chính bao nhiêu năm, tôi hiểu một điều rất rõ.
Con số không biết nói dối.
Chỉ có con người mới biết.
2.
Hôm sau tôi xin nghỉ nửa ngày.
Thẻ Công Thương của Phương Viễn Châu liên kết với số phụ của anh ta. Tin nhắn thông báo biến động tôi không xem được.
Trong lịch sử chuyển khoản, tên người nhận chỉ hiện “Chu *”.
Tôi cần nhiều thông tin hơn.
Tôi đến quán cà phê dưới tòa nhà công ty anh ta.
Không phải theo dõi.
Tôi tìm một người.
Hàn Triết, đồng nghiệp của Phương Viễn Châu. Từng ăn cơm cùng chúng tôi vài lần. Nói nhiều, miệng không chặt.
Tôi nhắn tin bảo tiện đường mời cà phê. Anh ta trả lời ngay: “Vâng chị Khương.”
“Hàn Triết, bên bộ phận cậu có ai họ Chu không? Nữ.”
“Chu?” Anh ta nghĩ một lúc. “Không có. Bộ phận em chỉ có hai nữ, một họ Triệu, một họ Tôn.”
“Các bộ phận khác thì sao?”
“Cả chi nhánh hình như chỉ có một người họ Chu, anh Chu, hơn bốn mươi tuổi, làm kiểm thử.”
Anh ta gãi đầu. “Chị Khương hỏi làm gì thế?”
Tôi cười nhẹ: “Viễn Châu có nhắc đến một ‘Chu công’, bảo là đối tác công việc, nên tôi hỏi thử.”
“Đối tác? Vậy chắc bên khách hàng hoặc outsource rồi.” Hàn Triết không nghi ngờ gì, lại chuyển sang chuyện khác.
Tôi không hỏi thêm.
Về nhà, tôi mở ứng dụng ngân hàng của Phương Viễn Châu.
Lần này không xem sao kê.
Tôi vào mục chuyển khoản cố định.
Tài khoản nhận tiền mở tại một ngân hàng nông thương trong thành phố.
Chủ tài khoản: Chu Mạn.
Tôi tra tên này trên trình duyệt.
Không có thông tin công khai nào.
Tôi đổi cách.
Mở Alipay của anh ta, tìm lịch sử chuyển tiền.
Không có khoản nào chuyển cho Chu Mạn.
Nhưng tôi thấy thứ khác.
Năm ngoái, dịp 11/11, anh ta mua một bộ truyện tranh thiếu nhi trên Taobao.
Địa chỉ nhận hàng không phải nhà chúng tôi.
Thành Đông đường Học Phủ số 87, tòa 3 căn 1402.
Người nhận: Chu Mạn.
Tay tôi lạnh ngắt.
Tôi lướt tiếp.
Hai năm trước, ngày Quốc tế Thiếu nhi, một bộ búp bê Barbie.
Tháng chín năm đó, một chiếc cặp màu be.
Mỗi món đều gửi về cùng một địa chỉ.
Mỗi món đều là đồ cho trẻ con.
Phương Viễn Châu đã mua quà cho con của một người phụ nữ tên Chu Mạn suốt ba năm.
Tối đó anh ta vẫn về nhà như thường lệ.
Vẫn ăn cơm, vẫn ngồi sofa lướt điện thoại.
Tôi đứng trong bếp rửa bát. Vòi nước mở hết cỡ.
Anh ta không nghe thấy tiếng tôi nghiến chặt răng.
“Viễn Châu.”
“Hửm?”
“Trong bạn học cũ của anh có ai họ Chu không?”
Anh ta không ngẩng đầu: “Chu nào?”
“Không biết, hôm nay em mơ thấy một người họ Chu, nghĩ mãi không nhớ gặp ở đâu.”
“Em nghĩ nhiều quá rồi.” Anh ta cười một tiếng, chuyển kênh.
Tự nhiên đến mức đáng sợ.
Hoặc anh ta thật sự vô tội.
Hoặc anh ta đã nói dối quá lâu, đến mức cơ thể cũng học được cách phối hợp.
Tôi tắt vòi nước, lau khô tay.
Đường Học Phủ số 87.
Ngày mai tôi sẽ đến đó xem, trong căn hộ ấy rốt cuộc là kiểu người như thế nào đang sống.
3.
Đường Học Phủ số 87 là một khu chung cư cũ.
Tường ngoài quét sơn vàng nhạt, hành lang dán đầy thông báo của ban quản lý và quảng cáo dạy thêm.
Tòa 3, căn 1402, nằm ở tầng mười bốn.
Tôi không lên.
Tôi đứng trong tiệm trái cây trước cổng khu dân cư, mua nửa cân dâu tây, chậm rãi lựa từng quả.
Ba giờ bốn mươi chiều, một người phụ nữ bước ra từ bên trong.
Tóc ngắn, váy hoa nhỏ, đi giày bệt, dáng người hơi gầy.
Cô ta đi thẳng về phía trường mầm non đối diện đường.
Mầm Non Ánh Dương. Trường tư. Học phí hơn ba nghìn tệ một tháng.
Tôi đã tra rồi. Gần đây chỉ có mỗi trường này.
Mười phút sau, cô ta dắt theo một bé gái đi ra.
Ba lô hồng, tóc tết hai bên, bước đi nhún nhảy. Nhìn khoảng bốn, năm tuổi.
Tôi đứng bên này đường nhìn họ.
Người phụ nữ đó — nếu cô ta chính là Chu Mạn — đang ngồi xổm xuống, lau vụn bánh trên khóe miệng con bé, ánh mắt dịu dàng.
Khung cảnh bình thường đến mức tàn nhẫn.
Bình thường đến mức tôi gần như tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là trùng hợp.
Có lẽ Phương Viễn Châu thật sự chỉ tài trợ cho con của một người bạn?
Cho đến chiều hôm sau.
Tôi lại đến.
Lần này không vào tiệm trái cây. Tôi ngồi ở trạm xe buýt đối diện, đội mũ, đeo kính râm.
Ba giờ năm mươi.
Một chiếc xe màu xám đậm dừng trước cổng trường.
Tôi nhận ra chiếc xe đó.
Xe của Phương Viễn Châu.
Hôm nay anh ta không tăng ca.
Anh ta xin nghỉ.
Anh ta bước xuống từ ghế lái, đứng trước cổng sắt chờ.
Vài phút sau, cổng mở.
Con bé đeo ba lô hồng lao ra, đâm thẳng vào lòng anh ta.
Giọng nó trong veo, vang vọng qua cả con đường.
“Ba!”
Phương Viễn Châu ngồi xổm xuống, cười, bế con bé lên xoay một vòng.
Tôi ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt.
Không nhúc nhích.
Gió thổi tóc phủ kín mặt, tôi cũng không buồn gạt đi.
Ba.
Con bé gọi anh ta là ba.
Anh ta đặt con bé vào ghế an toàn phía sau xe.
Ghế an toàn.
Xe anh ta trước nay chưa từng lắp ghế an toàn.
Anh ta mới lắp sau khi đến đây?
Hay nó vốn luôn nằm trong cốp xe?
Tôi không biết.
Một lúc sau, người phụ nữ kia cũng bước tới, mở cửa ghế phụ và ngồi vào.
Xe nổ máy, rời đi.
Tôi vẫn ngồi đó, nhìn chiếc xe xám biến mất ở ngã rẽ, cho đến khi đèn hậu cũng không còn thấy nữa.
Bên cạnh, một bà cụ liếc nhìn tôi, có lẽ thấy tôi ngồi quá lâu.
“Cô gái, cháu đợi tuyến nào thế?”
“Không đợi nữa.” Tôi đứng dậy, chân tê rần. “Không cần đợi nữa rồi.”