Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Hành Trình Tìm Kiếm Lại Tình Yêu
Chương 4
Hành Trình Tìm Kiếm Lại Tình Yêu
“Chơi xong nhớ dọn dẹp nhé.”
Tôi nhẹ giọng nhắc.
Con trai ngoan ngoãn gật đầu.
Vài phút sau, thằng bé nhặt hết những chiếc máy bay giấy vương vãi trên sàn…
Rồi ném tất cả vào thùng rác.
7.
Chiều hôm sau, tôi ra sân bay đón Mạc Tư Châm.
Vừa nhìn thấy tôi, anh đã lập tức kéo tôi vào lòng ôm chặt, như thể hai chúng tôi đã xa nhau cả thế kỷ.
Ôm một lúc vẫn chưa thấy đủ, anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.
Cho đến khi tôi thật sự ngại ngùng vì đang ở nơi đông người, phải vỗ nhẹ vào eo anh ra hiệu buông tay.
Lúc đó anh mới lưu luyến vén lọn tóc rơi trước trán tôi ra sau tai.
Rồi hỏi:
“Mẹ đã đỡ hơn chưa?”
“Ừm, bác sĩ nói may là đưa đến bệnh viện kịp thời nên tim không bị ảnh hưởng.”
Mạc Tư Châm nắm lấy tay tôi.
“Anh đã đặt cho ba mẹ một gói khám tổng quát rồi, vài hôm nữa chúng ta đưa họ đi kiểm tra.”
“Tuổi của ba mẹ tốt nhất nên kiểm tra sức khỏe mỗi năm.”
Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy.
Tôi siết nhẹ tay anh, lòng bàn tay ấm áp.
“Haiz, người lớn tuổi là vậy đó, không chịu nghe lời. Đến khi phải vào bệnh viện mới chịu lo.”
“Ông ngoại cũng thế.”
Hai chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện.
Ngày trước chúng tôi chẳng có gì để nói với nhau.
Còn bây giờ, giữa tôi và Mạc Tư Châm dường như chuyện gì cũng có thể chia sẻ.
Dù chỉ là những chuyện rất nhỏ, chúng tôi cũng có thể nói mãi không chán.
Chúng tôi vốn định cùng nhau về nhà tổ thăm ông ngoại.
Nhưng mẹ gọi điện tới, nói con trai tôi lén ăn kem nên bị đau bụng, bảo tôi về xem sao.
Tôi nghiến răng cúp máy.
“Cái thằng nhóc này…”
Mạc Tư Châm vừa lái xe vừa lắc đầu.
“Chúng ta chiều nó quá rồi.”
Vì thế Mạc Tư Châm một mình quay về nhà tổ trước.
Nhưng điều bất ngờ là trước cổng nhà đã đỗ sẵn mấy chiếc xe sang cực kỳ phô trương.
Mấy người bạn cũ của anh vừa thấy anh xuất hiện liền lập tức vây quanh.
“Nghe nói cậu về nước là tụi tôi chạy tới ngay.”
“Hay lắm Mạc Tư Châm, kết hôn chuyện lớn như vậy mà giấu tụi tôi lâu thế.”
“Đến cả bài đăng trên mạng xã hội cũng không thấy.”
“Cưới thiên kim nhà nào vậy? Khiến Mạc thiếu gia chịu kết hôn chớp nhoáng thế?”
“Khi nào dẫn ra cho tụi tôi gặp đi. Nghe ông cụ nói cậu còn có cả con rồi, nhanh như tia chớp vậy à?”
Trong số những người đứng đó… có cả Thời Cận.
Nhưng anh chỉ đứng xa ngoài đám đông.
Vẫn là Mạc Tư Châm mỉm cười chủ động chào anh trước.
Lúc đó Thời Cận mới ngẩng đầu khỏi điện thoại.
Trên mặt anh lộ rõ vẻ bực bội, dường như chẳng hề quan tâm Mạc Tư Châm có kết hôn hay không.
Đến khi người bên cạnh nhắc vài câu, anh mới hờ hững nói:
“Cũng nên dẫn ra gặp một lần, anh em tụi này ăn với nhau một bữa.”
Mạc Tư Châm chỉ cười, không nói gì.
Trong lòng thầm nghĩ…
Anh đã gặp rồi.
“Buổi tối đi đua xe không? Chỗ cũ.” Một thiếu gia khác hỏi. Đó từng là trò giải trí của bọn họ.
Nhưng Mạc Tư Châm lắc đầu từ chối.
“Không đi. Nguy hiểm lắm, vợ tôi không cho.”
Mấy người kia sững lại.
Bọn họ đa số đều là hôn nhân thương mại, ai chơi việc nấy, nên nghe câu “vợ không cho” liền cảm thấy lạ lùng.
Nhưng cũng không tiện nói thẳng, bèn đổi cách hỏi.
“Vậy uống rượu?”
“Bỏ rồi.”
“…?”
“Không phải chứ Tư Châm.”
Mấy người kia lập tức xúm lại như vừa nghe chuyện buồn cười nhất thế giới.
“Cậu nói thật à?”
“Không thì sao?”
“Đối với vợ thì phải nghiêm túc chứ.”
Một câu vợ, hai câu cũng vợ… khiến mấy người kia ghen tị đến phát cáu.
“Đây đúng là cảnh cây sắt nở hoa trong truyền thuyết, hôm nay tụi tôi mở mang rồi.”
“Nhất định phải gặp cô gái đó mới được, xem người thế nào mà thu phục được Mạc Tư Châm sắt đá của chúng ta.”
“À đúng rồi, ông cụ nói sẽ tổ chức tiệc đón gió cho con trai cậu, tụi tôi đều nhận được thiệp mời rồi.”
“Ông ấy ít khi tổ chức tiệc như vậy, chẳng lẽ đang có ý định gì với chuyện người thừa kế sao?”
Mạc Tư Châm chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.
“Có khi… ông chỉ đơn giản muốn giới thiệu vợ tôi thôi.”
“…”
Mấy người anh em xung quanh lập tức đồng loạt lộ ra vẻ mặt khó nói thành lời, như thể vừa nuốt phải thứ gì đó rất khó chịu.
Chỉ có Thời Cận là khẽ nhìn Mạc Tư Châm một cái, ánh mắt trở nên nặng nề.
8.
Thời Cận mãi vẫn không nhận được hồi âm của Lâm Tri Nghi.
Thậm chí tất cả những số điện thoại anh dùng để nhắn tin… cũng đều bị cô chặn.
Thời Cận không tin.
Lâm Tri Nghi thật sự không muốn gặp anh đến vậy sao?
Không thể nào.
Năm đó cô yêu anh nhiều đến mức nào, ai cũng nhìn thấy rõ.
Ngay cả trong quãng thời gian gần như tất cả mọi người đều xa lánh anh, Lâm Tri Nghi vẫn cam tâm tình nguyện ở bên chăm sóc, bầu bạn với anh suốt năm năm.
Bốn năm trước, khi mẹ anh nói Lâm Tri Nghi đã ra nước ngoài, anh cũng chỉ thấy chẳng có gì đáng bận tâm.
Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ ngoại hình bình thường.
Việc anh thích Lâm Tri Nghi khi đó…
Chỉ đơn giản là hiệu ứng “cây cầu treo” khi con người rơi vào hoàn cảnh tối tăm, dễ nhầm lẫn cảm xúc mà thôi.
Hơn nữa không lâu sau khi anh khôi phục thị lực, người bạn gái cũ quyến rũ của anh cũng quay trở lại.
Anh tuy vẫn còn oán hận cô ta, nhưng khi nhìn thấy cô ta, vẫn không tránh khỏi bị vẻ đẹp ấy thu hút.
Bỗng nhiên anh nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi mẹ:
“Đứa bé đâu rồi?”
Phu nhân nhà họ Thời hiển nhiên không ngờ anh lại hỏi chuyện này.
Bà khựng lại một chút rồi đáp:
“Nghe nói đã bỏ rồi.”
“Con chẳng lẽ còn mong một cô gái trẻ không kết hôn với con mà vẫn giữ đứa bé của con sao?”
“Con yên tâm, mẹ đã đưa cho cô ấy một khoản tiền. Coi như bù đắp cho cô ấy. Đứa bé đó cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc sau này cô ấy kết hôn hay sinh con nữa.”
Nghe xong câu nói đó, trong lòng Thời Cận bỗng siết lại.
Một cảm giác khó chịu đột ngột dâng lên.
Đặc biệt là câu…
“Sau này cô ấy kết hôn và sinh con.”
Sau này…
Cô sẽ bước vào hôn nhân với một người đàn ông khác.
Sẽ mang thai… sinh con cho một người đàn ông khác.
Thời Cận lắc đầu, tự cho rằng năm năm kia đã ảnh hưởng đến mình quá nhiều.
Sau khi khôi phục thị lực, anh nhanh chóng quay lại cuộc sống phóng túng trước kia.
Uống rượu, đua xe, lui tới những câu lạc bộ xa hoa, tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh nịnh bợ.
Những người từng rời bỏ anh khi anh mù mắt…
Sau khi anh hồi phục, lại lần lượt tìm đến.
Mẹ anh không chỉ một lần khuyên anh nên nghỉ ngơi cho tử tế, nhưng Thời Cận đều bỏ ngoài tai.
Quãng thời gian tối tăm đau khổ đó khiến anh nảy sinh tâm lý bù đắp, liều lĩnh tìm kiếm cảm giác kích thích.
Chỉ là vào những đêm khuya tĩnh lặng, anh lại bất chợt nhớ đến người con gái từng nhẹ nhàng kể bên tai anh những chuyện bình dị trong ngày.
Trên người Lâm Tri Nghi luôn phảng phất một mùi hương rất nhẹ.
Không giống mùi nước hoa nồng nặc của những người phụ nữ khác.
Đó là một mùi hương khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu.
Sau khi cô rời đi, không còn ai nấu được bát canh bổ có hương vị giống hệt như trước nữa.
Anh bắt đầu cảm thấy chán ghét bộ dạng ra sức lấy lòng của cô bạn gái cũ.
Cuối cùng, trong một lần say rượu, anh bực bội ném vỡ chiếc ly rượu vang ngay trước chân người phụ nữ đang khóc không ngừng.
“Năm đó cô bỏ mặc tôi ở hiện trường tai nạn, giờ còn mong tôi đối xử với cô như trước?”
“Đúng là mơ giữa ban ngày.”
“Phụ nữ đẹp hơn cô có cả ngàn cả vạn, cô lấy gì mà nghĩ tôi vẫn còn thích cô?”
Bị sỉ nhục, cô bạn gái cũ khóc lóc bỏ chạy.
Thời Cận lảo đảo ngả người xuống ghế sofa, tay vô lực buông thõng.
Ánh mắt mất tiêu cự nhìn về phía cánh cửa phòng bao đang mở.
Anh chợt nhận ra…
Cuộc sống xa hoa trụy lạc trước kia, bỗng nhiên không còn là thứ anh muốn nữa.
Anh từng thử đi tìm Lâm Tri Nghi.
Sai người điều tra những quốc gia cô có thể đến.
Nhưng rồi anh lại cảm thấy hành động của mình thật nực cười.
Cho dù tìm được cô thì sao?
Anh sẽ nói gì với cô?
Bảo anh xin lỗi sao?
Thời Cận không làm được.
Lòng tự tôn quá lớn khiến anh chỉ có thể chấp nhận một khả năng duy nhất.
Đó là Lâm Tri Nghi quay lại tìm anh.
Vì thế anh cứ giằng co trong mâu thuẫn, nhưng vẫn không tra ra được nơi cô đang ở.
Cô giống như biến mất khỏi thế gian vậy.
Những năm qua mẹ anh lại giới thiệu cho anh không ít người phụ nữ có ngoại hình và gia thế xứng đôi.
Trước kia anh thích nhất là đắm mình giữa những mối quan hệ phong lưu.
Nhưng lúc này…
Anh lại cảm thấy chẳng còn hứng thú.
Cuối cùng, anh tùy tiện đồng ý với một người phụ nữ làm vị hôn thê của mình.
Chỉ như một tấm bình phong mà thôi.
Anh cố gắng quên đi người con gái luôn tồn tại sâu trong ký ức.
Nhưng không ngờ…
Bốn năm sau, anh lại gặp Lâm Tri Nghi.
Cô đã trở nên chín chắn và thanh lịch hơn.
Trên gương mặt toát ra vẻ tự tin rạng rỡ.
Bên cạnh cô còn dắt theo một đứa trẻ tầm ba bốn tuổi, nói đó là con trai của mình.
Anh cố gắng tìm kiếm trên gương mặt đứa bé những nét giống mình.
Phản ứng đầu tiên của anh…
Là vui mừng vì Lâm Tri Nghi đã không bỏ đứa bé.
Anh âm thầm tính toán tuổi tác.
Nhìn thì có vẻ nhỏ hơn một chút, nhưng có lẽ chỉ là do đứa trẻ phát triển chậm, trông nhỏ hơn tuổi mà thôi.
Từ đầu đến cuối…
Anh vẫn không tin rằng sau khi rời khỏi mình, Lâm Tri Nghi lại có thể kết hôn với người khác và sinh con cho người khác.