Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Hành Trình Tìm Kiếm Lại Tình Yêu
Chương 2
Hành Trình Tìm Kiếm Lại Tình Yêu
03
Với quyền lực của Thời Cận, việc lấy được số điện thoại của tôi là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nên tôi chẳng ngạc nhiên khi nhận được tin nhắn từ anh.
"Lâm Tri Nghi! Em có dám đưa con đi làm xét nghiệm ADN với tôi không?"
Tôi thẳng tay chặn số. Nhưng anh như đoán trước được tôi sẽ làm vậy, chỉ trong vòng một ngày, điện thoại của tôi tràn ngập hàng trăm tin nhắn với cùng một nội dung nhưng đến từ các số máy khác nhau.
Tôi tức đến mức muốn ném luôn cái điện thoại. Ngày xưa sao tôi không nhận ra anh ta phiền phức đến mức này nhỉ?
Tôi tắt máy, ném sang một bên. Con trai xem tivi chán rồi, đang ngồi bệt trong phòng tôi lục tung đồ đạc.
"Tiểu An, con làm gì đó?"
"Con đang tìm kho báu của mẹ nè Thằng bé chẳng biết học đâu ra mấy câu nịnh nọt ấy.
Ai ngờ nó lục lọi một hồi, lại lôi ra được mấy tấm ảnh cũ từ trong góc kẹt.
"Ơ, đây chẳng phải là chú xấu tính chúng ta gặp hôm nọ sao?"
Tôi sững người, nhìn theo tấm ảnh con trai đang giơ lên. Ký ức vốn đã định chôn vùi bỗng chốc ùa về.
Những tấm ảnh đó chụp lúc Thời Cận vẫn chưa khôi phục thị lực. Có một tấm, anh dựa dẫm vào vai tôi ngủ trưa, còn tôi thì nằm nửa người trên sofa đọc sách, ánh nắng chan hòa chiếu lên hai người, tỏa ra ánh kim nhạt nhòa. Đó là tấm ảnh mẹ Thời chụp.
Hai tấm còn lại, Thời Cận đang mở mắt. Dù ánh mắt vẫn còn đục mờ nhưng tiêu điểm của anh luôn hướng về phía tôi. Ai nhìn vào cũng sẽ cảm thán rằng, người đàn ông trong ảnh chắc hẳn phải yêu người phụ nữ đó sâu đậm lắm.
Đúng vậy, anh ta quả thực yêu người phụ nữ trong trí tưởng tượng của mình. Anh ta cũng từng rất yêu cô bạn gái cũ. Nhưng cô ta đã chọn bỏ rơi anh khi anh gặp tai nạn và bị mù. Sự xuất hiện của tôi khi đó đã mang lại sự an ủi mà Thời Cận đang vụn vỡ cần nhất.
Có lẽ anh ta đã ảo tưởng tôi chính là cô bạn gái kiêu sa ngày nào vẫn còn mặn nồng với mình. Hoặc có lẽ sự hy sinh và chăm sóc vô điều kiện của tôi đã khiến chàng thiếu gia nhà giàu này cảm nhận được hơi ấm chưa từng có. Anh ta từng thề thốt với tôi rằng đời này, không phải tôi thì sẽ không cưới ai khác.
Anh ta thậm chí muốn kết hôn ngay khi mắt còn chưa nhìn thấy. Nhưng tôi hiểu anh ta là người coi trọng sĩ diện đến mức nào, một chàng công tử hào hoa phóng khoáng làm sao cam lòng để người ta bàn tán về đôi mắt mù lòa ngay trong ngày trọng đại. Vì thế, tôi đã nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng an ủi:
"Không vội, đợi mắt anh lành lại rồi cưới cũng chưa muộn."
"Nhưng lỡ như mãi không lành được..."
"Sẽ không đâu." Tôi ngắt lời anh, cảm nhận bàn tay to lớn khô ráo nhưng hơi lành lạnh của anh đang bồn chồn xoa xoa mu bàn tay mình.
Anh đang căng thẳng. Anh cũng rất sợ mắt mình không bao giờ nhìn thấy lại được. Nhưng trước mặt tôi, anh vẫn cố gồng mình tỏ ra mạnh mẽ để tôi không phải lo lắng theo.
"Thời Cận, anh nhất định sẽ khỏi."
"Một ngày không được thì một năm. Một năm không được thì mười năm."
"Em sẽ đợi anh."
Dứt lời, tôi lập tức được ôm vào một vòng tay ấm áp. Cằm Thời Cận gác lên vai tôi, anh phát ra những tiếng ầm ừ từ mũi, như thể đã trút bỏ hết mọi gánh nặng lên người tôi. Anh phơi bày toàn bộ sự yếu đuối của mình trước mặt tôi mà không hề giữ kẽ.
"Tri Nghi, anh yêu em."
"Cảm ơn em."
Tôi mỉm cười, vuốt ve mái tóc đã lâu chưa cắt của anh, từng chút một. Và sau ngày hôm đó, tình cảm của tôi và Thời Cận thăng hoa nhanh chóng, đến mức người ngoài khó lòng xen vào được. Ai nấy đều nghĩ Thời Cận đã quên hẳn cô bạn gái cũ.
Nào ngờ, tình yêu đến nhanh mà đi cũng vội. Một Thời Cận từng yêu tôi đến thế, lại có thể vào giây phút nhìn thấy ánh sáng đã phớt lờ ánh mắt mong chờ của tôi, né tránh lời đề nghị của mẹ mình.
Anh ta của ngày xưa đã từng vội vàng đến thế.
Anh ta của ngày xưa từng tranh cãi gay gắt với mẹ, nắm chặt tay tôi bảo rằng anh chẳng quan tâm môn đăng hộ đối, chỉ biết anh yêu tôi là đủ.
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ anh cần thời gian để thích nghi lại với ánh sáng nên vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh chăm sóc như mọi khi. Cho đến khi anh không biết là lần thứ bao nhiêu cau mày né tránh cái chạm tay của tôi.
Tay tôi sững sờ dừng lại giữa không trung. Phản ứng bản năng luôn là thứ thể hiện rõ nhất nội tâm của một con người. Sau khi làm động tác đó, anh như mới bừng tỉnh, ngượng ngùng liếc nhìn tôi một cái rồi lảng mắt đi chỗ khác.
Cho đến một ngày, tôi thay đổi thói quen và chọn đến thăm anh vào sáng sớm. Nhờ vậy mà tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và mẹ.
"Mẹ, con thực sự không thể chấp nhận việc vợ mình sau này lại có ngoại hình tầm thường như vậy được. Sau này con làm sao dắt cô ấy đi dự tiệc? Đám anh em của con sẽ cười nhạo con thế nào đây?"
"Thời Cận, con không thể cứ lấy tiêu chuẩn của người phụ nữ đó ra để áp đặt lên người bạn đời tương lai của mình. Mẹ thừa nhận cô ta rất đẹp, nhưng cô ta đã bỏ mặc con lúc tai nạn! Mẹ sẽ không đồng ý cho hai đứa quay lại đâu."
Bà nói tiếp:
"Lâm Tri Nghi tuy ngoại hình có phần bình thường, nhưng con bé đã thật lòng thật dạ chăm sóc con suốt năm năm qua giờ nó còn đang mang thai nữa. Con đừng quên, chính con đã mở miệng cầu xin mẹ cho cưới con bé làm vợ đấy."
"Sớm biết cô ta trông thế này, con nhất định sẽ không..."
Có lẽ thấy lời nói quá khó nghe nên Thời Cận không nói tiếp nữa. Cả hai rơi vào im lặng ngắn ngủi. Tôi chua xót nhìn bát canh bổ dưỡng mình đã hầm cả đêm trên tay, thấy bản thân thật nực cười. Hóa ra tôi lại định dùng bát canh mà anh thích nhất lúc mù để cứu vãn một trái tim đang ngày càng xa cách.
Nhưng cũng thật may mắn. Nếu không nghe thấy cuộc đối thoại đó, có lẽ cả đời này tôi vẫn sẽ bị dắt mũi. Ít ra dừng lại kịp lúc cũng là một điều tốt.
Khi quay người đi, tôi suýt va vào Mạc Tư Châm cũng đang đến thăm Thời Cận. Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh khựng lại một chút rồi ngẩng đầu nhìn qua lớp cửa kính. Thấy trong phòng chỉ có Thời Cận và mẹ anh, cộng thêm những tiếng cãi vã thoang thoảng lọt qua khe cửa, anh dường như hiểu ngay ra vấn đề.
Người đàn ông đó cúi người, nhận lấy bình giữ nhiệt từ tay tôi. Đuôi mắt dài nheo lại, dáng vẻ ôn hòa của anh khi cười khác hẳn với sự ngông cuồng của Thời Cận. Trong đôi đồng tử màu hổ phách trong veo phản chiếu hình ảnh một tôi đang thẫn thờ.
"Anh chưa ăn sáng, giờ thấy đói bụng quá."
"Em có phiền nếu cho anh uống một ít không?"
4.
Mạc Tư Châm là bạn thân từ nhỏ của Thời Cận.
Có lẽ vì anh là con bên họ ngoại, lại sớm mất cha.
So với Thời Cận – đứa cháu đích tôn được cả nhà nâng như nâng trứng – thì Mạc Tư Châm tuy mang họ khác nhưng lại sớm tham gia việc kinh doanh nhờ năng lực vượt trội. Vì vậy anh thường bị họ hàng soi mói, bàn tán sau lưng.
Chính vì thế tính cách anh trầm ổn hơn nhiều.
Hầu như không để lộ cảm xúc ra ngoài.
Mỗi lần gặp anh, anh đều mang dáng vẻ nhàn nhạt, như thể chẳng mấy hứng thú với bất cứ chuyện gì trên đời.
Nghĩ lại, tôi chăm sóc Thời Cận năm năm, cũng quen Mạc Tư Châm năm năm.
Nhưng giữa chúng tôi từ trước đến nay chỉ là gật đầu chào xã giao.
Không ngờ lúc này anh lại chủ động mở lời mời trò chuyện.
Tôi sững lại một giây, ngây ngốc đưa bình giữ nhiệt trong tay cho anh.
Đầu ngón tay anh lướt qua ngón út của tôi, mang theo hơi lạnh của mùa đông.
“Cảm ơn.”
Sau đó, lấy cớ trả lại bình giữ nhiệt, anh chủ động tới nhà tôi.
Cha mẹ tôi vẫn chưa biết chuyện tình cảm giữa tôi và Thời Cận đã rạn nứt.
Khi nghe nói Mạc Tư Châm là bạn của tôi và Thời Cận, họ liền kéo anh sang một bên, nhỏ giọng hỏi:
“Nghe nói nhà giàu nhiều quy tắc lắm, gả vào dễ bị bắt nạt. Ba mẹ nó trước khi nghỉ hưu chỉ là giáo viên cấp ba, cả đời cũng chẳng mong con gái giàu sang phú quý, chỉ mong nó sống bình an vui vẻ là được.”
“Cháu à, nhìn cháu là biết người tốt. Bạn trai của con gái bác lại là bạn của cháu, vậy bác cũng nói thẳng luôn. Con bé Tri Nghi này trước giờ không cho chúng tôi gặp cậu ta, nói sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta.”
“Chúng tôi chỉ muốn hỏi cháu, cháu thấy cậu ta là người thế nào? Tật ở mắt thì không đáng nói, nhưng liệu cậu ta có cùng người khác bắt nạt con gái bác không?”
Mạc Tư Châm đã nói gì với cha mẹ tôi, tôi không biết.
Nhưng tôi nghĩ, với tư cách bạn thân của Thời Cận, anh chắc chắn sẽ không nói xấu bạn mình.
Vì vậy khi anh ăn tối xong rời đi, cha mẹ tôi bỗng đồng loạt khuyên tôi phải suy nghĩ lại chuyện kết hôn, khiến tôi không khỏi khó hiểu.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng thấy hợp lý.
Cha mẹ vốn đã không hài lòng vì đôi mắt của Thời Cận, cho rằng tôi quá thiệt thòi khi chăm sóc một người đàn ông như vậy cả đời.
Trước đó không lâu, khi Thời Cận khôi phục thị lực, tôi lại nói với họ chuyện kết hôn.
Giờ họ khuyên tôi lại, cũng là chuyện bình thường.
Thế nên trước khi họ nói khô cả cổ, tôi nhanh chóng lên tiếng:
“Ba mẹ, con không định kết hôn với Thời Cận nữa.”
Hai người lập tức ngừng lại.
Tôi tưởng họ sẽ hỏi dồn.
Nhưng họ nhìn nhau, như vừa thở phào nhẹ nhõm, rồi lại lúng túng giải thích:
“Ba mẹ không phải có ý đó… Chỉ là con không cho chúng ta gặp cậu ta nên ba mẹ sợ con bị bắt nạt thôi. Nếu con thật sự thích…”
“Con định học tiếp cao học.”
Trước đây để tiện chăm sóc Thời Cận, tôi đã từ chối lời mời tha thiết của giáo sư.
Bây giờ nghĩ lại, vì một người đàn ông mà từ bỏ việc học của mình… đúng là chuyện ngu ngốc nhất trên đời.
Tôi cũng không định nói cho cha mẹ biết chuyện mình mang thai.
Chỉ dự định tìm một ngày nào đó âm thầm tới bệnh viện bỏ đứa bé đi.
Lúc xuống lầu vứt rác, tôi bị một bóng người mặc đồ đen dọa giật mình.
Người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen, thân hình cao lớn dựa vào tường. Nếu không có ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, anh gần như hòa lẫn vào màn đêm.
“Mạc Tư Châm? Anh vẫn chưa về sao?”
Tôi bước tới hai bước, anh cũng cúi đầu nhìn tôi.
Trước đây sao tôi không nhận ra anh cao đến vậy nhỉ.
Ngẩng đầu nhìn anh cũng thấy hơi mỏi cổ.
Nhưng trước giờ chúng tôi vốn chẳng có mấy giao tiếp. Hôm nay nói chuyện một ngày thôi cũng gần bằng năm năm trước cộng lại.