Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Giấy Kết Hôn Chưa Kịp Ấm
Chương 1
Giấy Kết Hôn Chưa Kịp Ấm
Vừa lĩnh giấy chứng nhận kết hôn chưa đầy ba tiếng.
Trong bãi đỗ xe của cục dân chính, Lục Minh Viễn đã quay sang nói với tôi bằng giọng hết sức tự nhiên, như thể đang bàn chuyện dời cái tủ trong nhà.
“Căn đại bình tầng ở Cẩm Tú Hoa Đình của em… sang tên cho em trai anh cưới vợ trước được không?”
Tôi siết chặt cuốn sổ kết hôn còn vương hơi ấm điều hòa của cục dân chính.
Bình tĩnh đáp rằng căn nhà đó đã được công chứng là tài sản trước hôn nhân.
Sắc mặt anh ta lập tức đổi trắng thay đen.
“Em đề phòng anh?” Anh ta bật cười lạnh. “Nếu đã tính toán như vậy, vậy kết hôn còn ý nghĩa gì nữa!”
Tôi khi ấy mới hiểu, với anh ta, tờ giấy kết hôn còn chưa kịp nguội, đã bị đem ra mặc cả.
Về sau, tôi đệ đơn ly hôn.
Trên tòa, anh ta mất kiểm soát, đập bàn gào lên:
“Không chia được căn nhà đó, vậy bảy năm thanh xuân của tôi tính sao?”
Cả phòng xử im lặng.
Tôi chỉ nhìn anh ta, trong lòng không còn gợn sóng.
Thanh xuân của anh ta, hóa ra muốn dùng tài sản của tôi để định giá.
--
Giấy kết hôn còn chưa kịp ấm tay
Cuốn giấy kết hôn bìa đỏ nằm trong lòng bàn tay tôi, vẫn còn vương hơi ấm của hệ thống sưởi trong đại sảnh cục dân chính.
Tôi khẽ vuốt ba chữ “Giấy kết hôn” mạ vàng, đầu ngón tay run nhẹ.
Cuối cùng tôi cũng gả cho Lục Minh Viễn.
Người đàn ông theo đuổi tôi suốt ba năm, mang bữa sáng đến trước cửa nhà tôi đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày, túc trực bên giường bệnh của ba tôi tròn một tháng, từng nắm tay tôi thề sẽ chăm sóc tôi cả đời.
Bước ra khỏi cổng cục dân chính, nắng tháng Hai nhạt và lạnh.
Anh ta nắm tay tôi rất chặt, niềm vui hiện rõ trên mặt.
“Noãn Noãn, từ hôm nay em là vợ hợp pháp của anh rồi.”
Giọng anh ta dịu dàng như mật ngọt.
Tôi gật đầu, mắt cay xè.
Bảy năm yêu đương, cuối cùng cũng đến đích.
Tôi từng nghĩ mọi khổ cực đã qua.
Cho đến khi anh ta mở cửa xe cho tôi, ngồi vào ghế lái nhưng không vội nổ máy.
Anh ta quay sang, nở nụ cười quen thuộc, hơi ngượng ngùng.
Nụ cười ấy từng xuất hiện biết bao buổi sáng trước cửa nhà tôi, trên tay là sữa đậu nành nóng và quẩy giòn.
“Noãn Noãn, có chuyện này… anh muốn bàn với em.”
Tim tôi khẽ thắt lại.
“Anh nói đi.”
“Em trai anh, Lục Minh Lượng, em biết mà.” Anh ta xoa tay. “Nó quen bạn gái hai năm rồi, tình cảm cũng ổn.”
“Ừ, nhớ. Tên Tiểu Vũ đúng không?”
“Đúng. Nhà con bé thúc cưới dữ lắm, nhất định phải có nhà ở trung tâm thành phố mới chịu gả.” Giọng anh ta nhỏ dần. “Lương của Minh Lượng cộng với tiền ba mẹ anh dành dụm cũng chỉ đủ đặt cọc căn nhỏ ngoài ngoại ô…”
Tôi im lặng nghe, cảm giác bất an lan ra trong lòng như vệt nước thấm dần trên giấy.
“Anh chỉ có một đứa em trai.” Anh ta ngẩng lên nhìn tôi. “Căn đại bình tầng ở Cẩm Tú Hoa Đình đứng tên em, hai trăm bốn mươi mét vuông ấy, giờ cũng đang để không.”
Anh ta dừng lại một nhịp, như đang lấy hết can đảm.
“Có thể… sang tên cho Minh Lượng cưới vợ trước được không?”
Bãi đỗ xe trước cục dân chính yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng xe ngoài đường.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Hay hôm nay là Cá tháng Tư?
Nhưng bây giờ là tháng Hai.
Hôm nay là ngày mười bảy tháng Hai, qua Tết chưa đầy nửa tháng. Là ngày tôi và anh ta đăng ký kết hôn.
“Anh nói lại lần nữa xem?”
Giọng tôi bình tĩnh đến lạ.
Anh ta dường như không nhận ra điều gì bất thường, thậm chí còn thoải mái hơn.
“Căn lớn nhất ấy, Cẩm Tú Hoa Đình. Dù sao giờ hai đứa mình ở căn nhỏ của em, căn của anh thì đang cho thuê, căn lớn bỏ không cũng phí.”
Anh ta đưa tay định chạm vào mặt tôi.
“Minh Lượng là em ruột anh. Giờ chúng ta là người một nhà rồi, của em là của anh, của anh cũng là của em, đúng không?”
Tôi né khỏi bàn tay ấy.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính.
Lá cờ đỏ trước cục dân chính khẽ lay trong gió.
Ba tháng trước, mẹ nắm tay tôi, giọng trầm xuống.
“Noãn Noãn, mẹ không phải không tin Minh Viễn, nhưng lòng người khó đoán. Ba căn nhà đó là thứ cuối cùng ba con để lại cho con. Nhất định phải làm công chứng tài sản trước hôn nhân.”
Khi ấy tôi còn nghĩ mẹ lo xa.
Minh Viễn tốt như vậy, sao có thể nhắm vào nhà của tôi?
Nhưng không muốn mẹ lo lắng, tôi vẫn đi làm công chứng.
Trên ba giấy chứng nhận quyền sở hữu, đều in rõ ngày công chứng: 8 tháng 11 năm 2025.
Lúc đó tôi còn cười trêu mẹ.
“Giờ yên tâm rồi chứ?”
Mẹ chỉ xoa đầu tôi, khẽ thở dài.
“Mẹ chỉ mong con gái mẹ cả đời đừng phải dùng đến tờ công chứng này.”
Bây giờ, giấy kết hôn còn chưa kịp ấm tay.
Căn nhà lớn nhất đã bị chồng tôi tính toán chuyển đi.
Không, không phải chuyển.
Là sang tên.
“Minh Viễn.”
Tôi quay lại, trên môi thậm chí còn có chút ý cười.
“Căn nhà đó, tôi đã làm công chứng tài sản trước hôn nhân.”
Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại.
“Cái gì cơ?”
“Tôi làm theo ý mẹ.” Tôi vẫn nói rất khẽ. “Cả ba căn đều đã công chứng. Về mặt pháp lý, đó là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi.”
Trong xe im lặng đến nghẹt thở.
Biểu cảm của anh ta từ sững sờ, đến khó hiểu, rồi dần dần chìm xuống thành một vẻ u ám tôi chưa từng thấy.
“Em… công chứng rồi?”
“Ừ.”
“Lúc nào?”
“Tháng Mười năm ngoái.”
“Sao không nói với anh?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy gương mặt ấy xa lạ.
“Khi đó anh đi công tác. Tôi nghĩ cũng không phải chuyện lớn nên…”
“Không phải chuyện lớn?” Giọng anh ta đột ngột vọt cao. “Em coi anh là người ngoài à? Em đề phòng anh?”
“Không phải đề phòng anh, là mẹ tôi…”
“Đủ rồi!” Anh ta đập mạnh tay lên vô lăng. “Tôi biết ngay mà! Nhà em chưa từng thật lòng chấp nhận tôi! Chê tôi xuất thân nông thôn, không xứng với tiểu thư thành phố như em chứ gì?”
Tôi sững người.
Bảy năm rồi, anh ta chưa từng nói chuyện với tôi như thế.
Người đàn ông luôn nhỏ nhẹ, mỗi lần cãi nhau còn xin lỗi trước, giờ gương mặt hơi méo đi vì tức giận.
“Không phải ý đó…” Tôi muốn giải thích.
“Vậy là ý gì?” Anh ta cười lạnh. “Ngày đầu kết hôn, em trai tôi có khó khăn, làm chị dâu không nên giúp sao? Một căn nhà bỏ không, sang tên cho nó cưới vợ trước thì sao? Đợi chúng nó có tiền rồi mua lại không được à?”
“Sang tên tạm thời?” Tôi bắt được đúng hai chữ ấy.
Ánh mắt anh ta thoáng né tránh.
“Đương nhiên là tạm thời! Người một nhà cả, tôi lừa em làm gì?”
Tôi chợt nhớ lời mẹ.
“Noãn Noãn, nhớ kỹ, nhà một khi sang tên rồi, muốn lấy lại rất khó. Tình thân mà dính đến tiền, mùi vị sẽ đổi.”
Tôi hít sâu.
“Minh Viễn, căn đó hơn tám trăm vạn, không phải số nhỏ. Tôi có thể cho em trai anh vay tiền đặt cọc, nhưng sang tên… không được.”
“Vay? Em muốn em trai tôi gánh nợ?” Anh ta như nghe chuyện cười. “Tống Noãn, bây giờ tôi là chồng em! Người nhà tôi cũng là người nhà em! Em tính toán đến vậy sao?”
Tính toán.
Từ ấy như cây kim chọc thẳng vào tim tôi.
Tôi nhớ lại bảy năm qua mỗi lần hẹn hò tôi đều trả nhiều hơn, vì anh ta nói phải để dành tiền cưới tôi.
Tôi nhớ lúc ba tôi bệnh, anh ta túc trực bên giường bệnh, tôi cảm động đến mức chia cho anh ta mười phần trăm cổ phần công ty ba để lại.
Tôi nhớ để kết hôn, tôi lo nhà cưới là căn ba phòng một trăm hai mươi mét vuông, anh ta chỉ phụ trách sửa sang.
Hai mươi vạn tiền sửa nhà, là tôi lén đưa cho anh ta để anh ta chuyển cho ba mẹ mình, nói đó là phía nhà trai lo liệu.
Rốt cuộc ai mới là người tính toán?
“Tôi xuống xe.”
Tôi nghe giọng mình bình tĩnh lạ thường.
“Cái gì?”
“Mở cửa. Tôi xuống xe.”
Anh ta khựng lại, rồi giọng mềm xuống. “Noãn Noãn, em đừng giận. Vừa rồi anh nóng quá. Anh cũng vì Minh Lượng thôi, nó hai mươi tám rồi…”
“Mở cửa.”
Tôi lặp lại, không lớn tiếng, nhưng kiên quyết.
Anh ta nhìn tôi vài giây, cuối cùng cũng bấm mở khóa.
Tôi đẩy cửa bước xuống, không quay đầu mà đi thẳng ra lề đường.
Gió lạnh tháng Hai thổi tung tóc tôi. Giấy kết hôn vẫn bị tôi siết chặt trong tay.
Lớp bìa nhựa cấn vào lòng bàn tay đến đau.
Tôi vẫy một chiếc taxi.
Lên xe, tài xế hỏi: “Cô gái, đi đâu?”
Tôi há miệng, lại phát hiện mình chẳng có nơi nào để đi.
Về nhà ba mẹ? Mẹ chắc sẽ nói: “Mẹ đã bảo rồi.”
Về căn hộ của tôi? Nơi đó giờ chắc đã đầy đồ của anh ta. Từ hôm nay, đó là “nhà” của chúng tôi.
“Chạy đi, đâu cũng được.”
Tôi tựa vào cửa kính, nhìn thành phố quen thuộc lướt qua trước mắt.
Điện thoại rung lên.
Anh ta gửi tin nhắn.
“Noãn Noãn, anh sai rồi, vừa rồi anh quá kích động. Em đang ở đâu? Anh tới đón.”
“Hôm nay mình vừa đăng ký kết hôn, đừng giận dỗi nữa được không?”
“Tối nay ba mẹ anh với Minh Lượng còn đợi ăn cơm mừng với tụi mình.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, loang ra làm nhòe từng dòng chữ.
Tôi chợt nhớ đến đêm đông ba năm trước.
Trước khi rời đi, ba nắm tay tôi, giọng khàn khàn:
“Noãn Noãn, ba để lại cho con ba căn nhà, đó là bảo đảm cơ bản nhất đời con. Nhớ kỹ, bất kể khi nào cũng đừng dễ dàng đưa cho người khác.”
Khi ấy, Lục Minh Viễn đứng ngoài cửa phòng bệnh.
Anh ta hẳn đã nghe thấy.
Chương Hai
Sức nặng của ba căn nhà
Cuối cùng tôi đến công viên ven sông.