Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Cuộc Sống Không Có Tôi
Chương 3
Cuộc Sống Không Có Tôi
Anh ta là khách hàng của tôi, hơn tôi ba tuổi, đã là quản lý cấp trung trong công ty mình. Gia cảnh khá giả, thuộc tầng lớp trung lưu, trong thành phố có mấy căn nhà. So với anh ta, tôi khi ấy nhỏ bé đến mức gần như vô hình.
Kiếp trước, vì công việc mà chúng tôi tiếp xúc vài lần. Sau đó anh ta theo đuổi tôi rất nhiệt tình.
Tôi từng hỏi:
“Anh thích em ở điểm gì?”
Anh ta nói:
“Anh thích cái khí thế tiến lên phía trước của em. Bạn bè anh không có ai như vậy. Anh là con nhà có điều kiện, bạn bè cũng cùng một vòng tròn, không làm việc cũng có đường lui, đương nhiên không cần liều mạng như em.”
Tôi vốn nghĩ anh ta chỉ chơi cho vui nên không nhận lời ngay.
Không ngờ càng từ chối, anh ta càng hăng hái. Sáng nào cũng đứng dưới nhà trọ đợi tôi, mang theo bữa sáng. Tôi tan làm muộn đến mấy, anh ta cũng chờ để đưa về.
Từ trước tới nay tôi toàn là người cho đi.
Rất ít ai đối xử với tôi như thế.
Tôi rung động.
Và đồng ý.
Nhưng chưa đầy nửa năm, anh ta đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn.
Anh ta đem tôi ra so với “cô bạn thân thanh đạm như cúc” của tôi.
“Em quá hiếu thắng rồi. Sao không học Tề Nham đi? Con gái mà mạnh mẽ quá sẽ mất đi sự đáng yêu. Nhìn người ta kìa, hiểu đời mà không lộ đời, không tranh không giành. Còn em thì giống như một nữ cường nhân hiếu chiến.”
“Nữ cường nhân” qua miệng anh ta trở thành lời chê bai.
Ưu điểm ngày xưa, thoáng chốc thành khuyết điểm.
Giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy may mắn.
May mà kiếp này tôi còn chưa nhận lời anh ta.
Vu Hạo thấy tôi phát hiện ra anh ta, liền từ cầu thang bước ra.
“Mễ Tiểu, sao cô đối xử với bạn thân như vậy? Không có chút đồng cảm nào. Trước giờ tôi không biết cô là kiểu người thế này. Thật sự quá thất vọng.”
Tôi bật cười lạnh.
“Anh là ai mà tôi phải quan tâm anh thất vọng hay không? Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa.”
Sắc mặt anh ta vừa kinh ngạc vừa khó tin.
“Mễ Tiểu, sao em nói chuyện kiểu đó?”
Tề Nham lập tức nhập vai.
“Là lỗi của mình… mình không báo trước đã tìm tới. Nhưng mình thật sự không còn chỗ nào để đi. Mễ Tiểu là bạn thân nhất của mình. Mình cứ nghĩ cô ấy sẽ đồng ý…”
Nói xong, cô ta khóc nức nở, nước mắt rơi như mưa xuân.
Vu Hạo nhìn mà xót xa thấy rõ.
“Mễ Tiểu, dù sao em cũng ở một mình, cho cô ấy ở tạm với em đi.”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
“Anh chẳng phải cũng ở một mình sao? Nhà anh nhiều phòng thế, dọn cho cô ấy một phòng đi.”
Vu Hạo đỏ bừng mặt.
“Mễ Tiểu, em nói gì thế? Tôi… tôi không tiện.”
“Không tiện?” Tôi cười nhạt. “Kiếp trước bỏ tôi lại trên cao tốc chỉ để chạy đi gặp cô ta, lúc đó anh có thấy mình không tiện đâu? Tôi cũng không tiện.”
Tôi chẳng buồn nhìn hai kẻ khiến người ta buồn nôn ấy nữa, quay người vào nhà.
Trước khi đóng cửa, tôi nghe cả hai cùng gọi tên tôi.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, lại mở cửa thò đầu ra, nhắc thêm một câu:
“Vu Hạo, trong bụng cô ta còn có một đứa bé đấy. Anh nhớ chăm sóc cho tốt nhé.”
Sắc mặt anh ta sầm xuống thấy rõ.
Sảng khoái thật.
Kiếp trước, sau khi tôi kéo Tề Nham đi làm thủ thuật, cô ta xin công ty nghỉ dài ngày, ở lại chỗ tôi dưỡng sức một thời gian.
Khi đó tôi và Vu Hạo vừa mới bắt đầu.
Anh ta đối với tôi rất nhiệt tình.
Tề Nham dặn tôi đừng nói cho anh ta biết chuyện phá thai.
Tôi nghĩ cô ta là bạn thân, quan hệ tự nhiên còn gần hơn bạn trai, nên đồng ý.
Vì thế Vu Hạo chỉ biết chúng tôi thân nhau, cùng thuê nhà ở chung.
Không hề biết phía sau là chuyện gì.
Mỗi lần anh ta tới tìm tôi, thường sẽ gặp cả Tề Nham.
Chúng tôi ra ngoài ăn uống, nhiều lần còn tiện thể dẫn cô ta theo.
Tề Nham còn hay giành trả tiền, ngoài miệng nói:
“Sao lần nào ra ngoài cũng để anh trả thế? Con gái cũng nên biết bỏ tiền một chút chứ. Tiền của Mễ Tiểu phải để dành cho gia đình. Em trả thay cô ấy vậy.”
Dù cuối cùng cô ta chưa từng thực sự trả.
Nhưng động tác ấy, Vu Hạo ghi nhớ rất kỹ.
Trong mắt anh ta, Tề Nham trở thành “cô gái hiểu chuyện”.
Sau khi tôi và Vu Hạo bắt đầu xảy ra mâu thuẫn, anh ta còn nói thẳng:
“Chắc chắn là vấn đề ở em. Người ta Tề Nham dịu dàng hiểu chuyện bao nhiêu.”
Tôi không chịu nổi việc anh ta suốt ngày đem người khác ra so sánh với mình, liền cãi lại:
“Anh thấy cô ta tốt thì đi mà tìm cô ta.”
Anh ta gằn giọng:
“Nếu không phải cô ấy là bạn thân của em, thì tôi đã…”
Tôi tức đến run người:
“Đã cái gì? Anh đúng là vô lý!”
Thật ra, tôi lẽ ra nên nhận ra từ sớm.
Chỉ là tôi quá dễ tin người.
Có một lần chúng tôi chuẩn bị đi du lịch tự lái. Đang trên cao tốc thì điện thoại anh ta đổ chuông. Màn hình hiện “Khách hàng quan trọng”.
Anh ta tấp xe vào lề, xuống xe nghe máy.
Lúc quay lại, anh ta nói ngắn gọn:
“Em bắt taxi về đi, anh có việc gấp.”
Trên cao tốc.
Bắt taxi kiểu gì?
Anh ta mặc kệ.
Cứ thế bỏ tôi lại.
Sau đó, khi tôi bị chiếc xe tải mất lái đâm trúng, linh hồn lơ lửng giữa không trung, tôi mới biết anh ta đi tìm Tề Nham.
Cô ta nói mình gặp tai nạn, vào viện rồi.
Anh ta cuống cuồng chạy đi.
Kết quả chỉ trầy da chút xíu ở chân.
Nhìn hai bàn tay họ nắm chặt lấy nhau, tôi mới hiểu — họ đã qua lại từ lâu.
Mỗi lần nghĩ đến đó, tim tôi vẫn quặn lại.
Ngày ấy tôi đúng là quá ngu.
Khi còn ở bên tôi, mỗi lần nhắc đến gia đình mình, Vu Hạo đều đầy tự hào:
“Anh nói em nghe nhé, bố mẹ anh yêu cầu rất cao với con dâu tương lai. Không nhất thiết phải giàu như nhà anh, nhưng không được có anh chị em kéo lùi. Trường học, bằng cấp, ngoại hình, công việc đều phải xứng tầm.”
Anh ta ở bên tôi, trước hết là hài lòng về ngoại hình và công việc của tôi.
Còn tôi, vì tin vào cái gọi là “ưu tú” của anh ta, liều mạng làm việc, cố gắng chứng minh mình xứng đáng.
Anh ta nói sẽ có dịp đưa tôi gặp bố mẹ, gặp bạn bè.
Nhưng chưa một lần thực sự xảy ra.
Kiếp trước, sau khi Tề Nham chia tay bạn trai nghèo kia, cô ta bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Cô ta nói ngay trước mặt Vu Hạo:
“Mễ Tiểu nhà mình ấy à, thích cuộc sống hào nhoáng lắm. Không thì đâu có liều mạng như thế. Mình thì khác, mình không có yêu cầu gì với bạn trai tương lai đâu, mình không cần anh ấy phải giàu có quyền thế.”
Nói xong lại liếc nhìn tôi, rồi quay sang Vu Hạo cười:
“Em không có ý gì đâu, Vu Hạo anh đừng hiểu lầm nhé?”
Còn gì rõ ràng hơn nữa?
Chẳng phải đang ngầm nói tôi yêu tiền sao?
Vu Hạo ngoài mặt không nói gì.
Nhưng thái độ với tôi dần thay đổi.
Tề Nham từng thiệt thòi vì chọn nhầm người không có tiền.
Lần này cô ta muốn tìm người có điều kiện, liền nhắm vào Vu Hạo.
Chỉ tiếc, muốn trói buộc Vu Hạo càng là chuyện không thể.
Tôi thật sự rất tò mò — lần đầu Vu Hạo biết Tề Nham đang mang thai con người khác, sắc mặt anh ta sẽ ra sao.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy sảng khoái.
Họ rời đi lúc nào tôi không biết.
Chỉ biết cuộc sống của tôi yên tĩnh được một thời gian.
Cho đến một ngày.