Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Cuộc Sống Không Có Tôi

Đang tải...

Chương 2

Cuộc Sống Không Có Tôi

Hôm đó cô ta nói:

“Mễ Tiểu, cậu là bạn thân nhất của tớ. Cậu giúp tớ đi.”

Khi ấy tôi đã quyết định không xen vào chuyện của họ nữa, nên lạnh nhạt đáp:

“Cậu kết hôn với bạn trai, tôi giúp kiểu gì?”

Cô ta ủy khuất:

“Mễ Tiểu, cậu hiểu tớ mà. Tớ ở bên anh ấy không phải vì tiền. Nhưng tiền sính lễ là mẹ tớ nhất định bắt tớ phải đòi. Nếu tự tớ nói, anh ấy sẽ nghĩ khác về tớ. Cậu ra mặt giúp tớ thì sẽ khiến tớ trông bị động hơn.”

Tôi nhíu mày, không muốn dính vào.

Cô ta vuốt bụng, giọng nghẹn lại:

“Cậu nhìn đi, bụng tớ sắp lộ rồi. Người xung quanh đều chờ xem tớ cười nhạo. Bố mẹ với em trai tớ chẳng ai đứng ra giúp tớ. Tớ chỉ còn cậu thôi, Mễ Tiểu…”

Tôi vốn là kiểu người như vậy.

Chỉ cần đã xác định là bạn, tôi sẵn sàng vì người đó mà lao vào đỡ đạn.

Khi ấy, tôi lại một lần nữa đứng ra thay Tề Nham đi gặp Trình Liễu.

Kết quả anh ta thản nhiên nói:

“Mẹ tôi bảo rồi, đàn bà bụng đã lộ thì không đáng để nhà tôi đưa sính lễ.”

Tôi tát thẳng vào mặt anh ta một cái.

Sau đó kéo Tề Nham đến bệnh viện làm thủ thuật.

Tiền… vẫn là tôi trả.

Bây giờ nghĩ lại, chỉ muốn tự vả mình mấy cái thật mạnh. Số tiền đó, đem tự thưởng cho bản thân còn hơn.

Tôi nhìn những lời chúc mừng đính hôn trong nhóm lớp, khẽ lắc đầu.

Đúng lúc đó, điện thoại hiện lên một tin nhắn.

Là Tề Nham.

“Mễ Tiểu, chuyện cũ mình không tính nữa. Mình sắp kết hôn rồi, hy vọng nhận được lời chúc phúc của cậu. Chúng ta vẫn là bạn thân tốt, đúng không?”

Bạn thân tốt.

Ba chữ ấy như một lời nguyền.

Từ ngày đầu vào đại học, cô ta đã gán nó lên người tôi. Vừa vào ký túc xá đã khoác tay tôi, cười tươi rói:

“Ôi, mình thấy cậu quen lắm, nhìn là biết sau này chúng ta sẽ thành bạn thân.”

Bố mẹ tôi luôn dạy: người ta đối tốt với con một phần, con phải trả lại ba phần.

Ấn tượng đầu tiên ấy khiến tôi ngốc nghếch suốt mấy năm.

Còn đánh đổi bằng cả mạng sống.

Tôi chỉ trả lời một câu:

“Vậy chúc cậu hạnh phúc nhé, bạn cũ.”

Chưa đầy một phút sau, cô ta gọi voice.

“Mễ Tiểu, cậu cho mình mượn ít tiền được không? Dạo này Trình Liễu hơi khó khăn, tiền sính lễ còn thiếu chút. Mình biết cậu có tiết kiệm, đợi mình cưới xong nhất định trả.”

À.

Thảo nào nhớ đến tôi.

Thì ra là nhớ đến tiền của tôi.

Tôi đáp:

“Xin lỗi, tiền của tôi không phải để dành cho cậu.”

Rồi tôi tắt cuộc gọi.

Vài ngày sau khi đi công tác về, bạn cùng phòng cũ là Trang Xảo Lâm nhắn tin cho tôi:

“Cậu nghe chưa? Đám cưới của Tề Nham không thành. Mà cô ấy lại đang mang thai, chắc cũng không giữ được đâu.”

Tôi nhếch môi.

“Đúng là không ngoài dự đoán. Mình không nghe gì cả. Chẳng phải cô ấy yêu anh ta lắm sao? Sống chết cũng đòi cưới mà.”

Trang Xảo Lâm gọi điện ngay lập tức.

“Mễ Tiểu, cậu với Tề Nham vẫn còn giận nhau chuyện công việc à?”

“Không có mà. Cô ấy trẻ con, mình còn phải chấp nhặt sao?”

Tôi cười nhẹ.

“Không phải chứ? Trước kia hai người thân nhất mà. Chuyện cô ấy không cưới được cậu cũng không biết à?”

Tôi đâu thể nói mình là người trọng sinh.

Chỉ đành đáp:

“Dạo này mình bận quá, chân không chạm đất. Vừa đi công tác về mới thấy tin nhắn của cậu. Ai cũng có việc riêng, ít liên lạc cũng bình thường. Với lại… Tề Nham và mình vốn không cùng chí hướng.”

Trang Xảo Lâm thở dài:

“Cũng phải. Nghe nói là bạn trai cô ấy không muốn đưa tiền sính lễ nữa. Tề Nham còn có em trai mà, nhà đang trông vào tiền sính lễ của cô ấy để lo cưới vợ cho thằng bé. Bên kia thấy cô ấy có thai rồi nên càng không muốn đưa. Mẹ anh ta lại sợ phiền phức, nói nếu không đưa sính lễ thì bỏ đứa bé đi. Thế là hôn sự tan luôn.”

Trang Xảo Lâm là đồng hương của Tề Nham, biết chuyện gia đình cô ta cũng không lạ.

Tôi im lặng một lúc.

Thì ra kiếp trước… vốn dĩ không cần tôi đứng ra.

Gia đình cô ta đã không đồng ý từ đầu. Trước khi tôi kéo cô ta vào bệnh viện, họ đã ép cô ta đi bỏ thai rồi. Chỉ là không ai chịu trả tiền.

Còn tiền của cô ta thì đã sớm đổ hết vào bạn trai.

Tôi lại một lần nữa thở dài.

Kiếp trước, tôi đúng là một kẻ ngốc.

“Thế cô ấy đã bỏ đứa bé chưa? Cô ấy vẫn chưa có việc làm mà? Bạn trai lại không đáng tin, giờ không cưới nữa còn đuổi cô ấy khỏi chỗ hai người đang ở. Haiz, cũng đáng thương thật. Nhưng cô ấy sĩ diện lắm, chuyện này đừng nói với ai nhé.”

Tôi khẽ cười:

“Yên tâm, mình không rảnh đến vậy.”

Nhưng đời đúng là thích trêu người.

Chuyện ấy vẫn lan ra trong nhóm lớp.

“Bảo sao Tề Nham vội cưới thế, hóa ra là có thai trước hôn nhân à? Suốt ngày tự nhận mình là phụ nữ thời đại mới cơ mà.”

“Nghe nói nhà trai không chịu đưa 200.000 tệ sính lễ, thế là hôn sự toang.”

“Vậy chẳng phải Tề Nham sắp thành mẹ đơn thân rồi sao?”

“Mẹ đơn thân thì sao? Giờ xã hội đầy ra.”

Có người bênh, nhưng Tề Nham cũng từng đắc tội không ít người. Ngay lập tức có người phản bác:

“Người ta thì khác. Trước kia Tề Nham từng nói cô ấy ghét nhất phụ nữ chưa cưới đã để bụng to, bảo là làm xấu mặt gia đình.”

Nói câu này là Tạ Lệ Hoa – bạn cùng phòng năm xưa của chúng tôi.

Lúc gần tốt nghiệp, ai cũng tất bật tìm việc, thi cao học. Chỉ có Tề Nham không vội, còn bảo muốn giải quyết chuyện hôn nhân trước.

Khi đó cô ta “quan tâm” Tạ Lệ Hoa:

“Cậu không phải là mang thai trước hôn nhân đấy chứ? Chuyện này không hay đâu, mất mặt lắm.”

Giờ chuyện rơi vào chính mình, người ta trả lại bằng lời lẽ cũng chẳng lạ.

Tôi nhìn màn hình điện thoại, tự hỏi lúc này Tề Nham có còn giữ nổi vẻ bình thản không.

Không ngờ, cô ta gọi thẳng cho tôi.

Vừa bắt máy đã chất vấn:

“Mễ Tiểu, tại sao cậu lại đi rêu rao chuyện riêng của tôi? Làm vậy cậu được lợi gì?”

Tôi sững lại:

“Chuyện của cậu liên quan gì đến tôi? Tôi rảnh đến mức đó sao?”

Bên kia cô ta gào lên:

“Không ngờ cậu là loại người như vậy! Trang Xảo Lâm nói cô ấy chỉ kể cho cậu. Tôi biết rõ, chỉ có cậu mới lắm chuyện thế này. Mễ Tiểu, thấy tôi sống không tốt, cậu vui lắm đúng không?”

Tôi bật cười lạnh:

“Vui, vui lắm chứ. Nhưng tôi là người thế nào, bốn năm đại học cậu không biết sao? Cậu không có tiền ăn, ai lấy tiền làm thêm nạp vào thẻ cơm cho cậu? Cậu cãi nhau với bạn trai, đứng dưới mưa không chịu về ký túc xá, nửa đêm sốt cao, ai ở cạnh chăm sóc?”

“Tôi từng nghĩ tình nghĩa là điều quý giá, nên mới vô điều kiện cho đi. Còn cậu? Cậu đã làm gì cho tôi?”

Mấy câu ấy khiến cô ta cứng họng.

Chắc là nhận ra tìm nhầm người, cô ta lặng lẽ cúp máy.

Tôi tưởng chuyện đến đó là xong.

Không ngờ mấy ngày sau, tôi lại gặp Tề Nham.

Không biết cô ta dò bằng cách nào, mà tìm đến tận chỗ tôi thuê.

Tan làm về, tôi thấy cô ta đứng trước cửa, dáng vẻ đáng thương.

“Mễ Tiểu, mình thật sự không còn chỗ nào để đi. Cậu cho mình ở nhờ một thời gian được không? Chỉ có cậu là đối xử tốt với mình nhất. Người khác chỉ chờ xem mình cười thôi.”

Đúng là trước kia tôi đối xử với cô ta rất tốt.

Tốt đến mức cô ta coi đó là điều hiển nhiên.

Không biết ơn, còn quay lại cắn tôi một cái.

Lần này, nếu không vì chuyện công việc khiến chúng tôi rạn nứt, chắc cô ta cũng chẳng tìm đến tôi khi đã hết đường lui.

Tôi nhìn cô ta, giọng bình thản:

“Tôi chỉ thuê một phòng nhỏ, không đủ cho hai người. Xin lỗi.”

Tôi vừa định bước đi, cô ta bỗng kéo mạnh tay tôi.

Mắt đỏ hoe.

“Mễ Tiểu, cậu định để tôi ngủ ngoài đường thật sao? Cậu chỉ biết nghĩ cho mình thôi à? Chúng ta ít nhất cũng là bạn học bốn năm. Lúc cậu nhập học, còn là tôi giúp cậu chuyển hành lý đấy! Khi đó cậu nói muốn làm bạn thân cả đời với tôi. Cậu quên rồi sao?”

Nói đến đây, ánh mắt cô ta liếc về phía cầu thang, như đang chờ ai đó chứng kiến màn kịch này.

Tôi thuận theo ánh mắt cô ta nhìn sang.

Hóa ra còn có một người nữa.

Vu Hạo.

Bạn trai kiếp trước của tôi.