Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Công Ty Cũ Và Cơ Hội Mới
Chương 4
Công Ty Cũ Và Cơ Hội Mới
Tôi lập tức né ra.
Quả táo cũng trả lại cho Tiểu Lý.
Quay đầu nhìn lại, góc hành lang đã không còn ai.
Nhưng từ hôm đó, khối lượng công việc của Tiểu Lý tăng gấp mấy lần.
Một mình làm việc của năm người.
Ngay cả tôi – một con cá mặn chính hiệu – cũng thấy xót.
Vậy mà cậu nhóc vẫn cười tươi:
“Đây là sự công nhận của công ty với năng lực của em, cũng là cơ hội rèn luyện!”
Nhưng hôm qua cậu tan làm còn chảy máu mũi, đứng cũng không vững đấy nhé!
Thành phố này cuộn quá mức.
Về quê mở trại gà quả nhiên là lựa chọn sáng suốt.
Tôi bắt đầu đếm ngược ngày thực tập kết thúc.
Gần tan làm, điện thoại đổ chuông.
Giọng Phó Chi Hàn vang lên qua ống nghe, lạnh và trầm:
“Lên đây.”
“Sắp tan làm rồi, Phó tổng có việc gì sao?”
“Tăng lương.”
“Tôi lên ngay.”
Bước vào văn phòng.
Phó Chi Hàn ngồi trên sofa. Áo vest đã cởi ra, sơ mi trắng mở vài cúc.
Từ lúc tôi bước vào, anh không rời mắt khỏi tôi.
Ánh nhìn có chút tản mạn, như phủ một tầng men say.
Anh uống rượu rồi?
Anh mở lời:
“Em thích cậu thực tập sinh đó à?”
“Không thích.”
Anh như không nghe thấy.
Đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt tôi.
“Cậu ta hơn anh ở điểm nào? Trẻ hơn?”
Làn da trắng lạnh hơi ửng đỏ. Vị tổng tài ban ngày lạnh lùng giờ bớt đi vài phần xa cách, giọng nói lộ rõ ghen tuông.
“Tại sao em luôn nói chuyện với cậu ta, còn mỗi lần anh đi ngang qua em lại tránh?”
Hơi thở nóng ấm phả vào chóp mũi tôi.
Tôi muốn lùi lại.
Anh không cho.
Anh nắm lấy tay tôi, áp lên mặt mình.
“Anh chăm sóc da rất kỹ.”
Rồi kéo tay tôi xuống cổ, xuống xương quai xanh cuối cùng đặt lên cơ bụng dưới lớp sơ mi.
“Cũng tập luyện mỗi ngày. Rốt cuộc em không thích ở đâu?”
Giọng anh thật sự như đang nghi hoặc.
Nói rồi tay tôi bị kéo xuống thấp hơn.
Chạm phải vùng nóng bỏng ấy, tôi giật mình.
Anh siết tay tôi lại, không cho rút ra.
“Phó tổng, xin anh tự trọng!”
Anh lại nghiêng người tựa hẳn vào tôi:
“Ôn Duyệt, em ghét anh đến vậy sao?”
Không thể nói lý với người đang say.
Tôi định gọi trợ lý vào, lại bị anh kéo mạnh trở lại.
Môi tôi bị cắn lấy.
Nụ hôn bất ngờ như cơn bão ập đến.
Đầu óc tôi trống rỗng, quên cả việc đẩy anh ra.
Anh chiếm lấy từng nhịp thở, tim đập dồn dập sát lồng ngực tôi.
Tôi cũng nghe rõ tim mình loạn nhịp.
“… Em không ghét anh.”
“Vậy tại sao lại chia tay? Nói anh nghe, được không?”
Giọng anh khàn và nhẹ, như đang dụ dỗ.
“Có vấn đề gì, chúng ta cùng đối mặt.”
“Anh còn có thể vì em mà từng nghĩ đến chuyện thay đổi cả xu hướng. Trên đời này không có gì là không chấp nhận được.”
Tôi không chống đỡ nổi kiểu tấn công như vậy.
Bị anh hôn đến thở không nổi, cuối cùng tôi đành buông lỏng.
Nói ra những lo lắng từng giấu kín trong lòng.
Sau khi nghe tôi nói không ghét anh.
Phó Chi Hàn bỗng trở nên im lặng.
Im lặng đến mức… ngoan ngoãn lạ thường.
Anh khẽ hỏi:
“Em nghĩ gia thế là rào cản của chúng ta, nên tự ý quyết định chia tay?”
Tôi cúi đầu: “Em xin lỗi.”
Vòng tay siết chặt hơn.
“Đừng nói xin lỗi. Một câu xin lỗi không giải quyết được gì.”
“Vậy anh muốn…?”
“Quay lại với anh.”
Tôi khựng lại, ngẩng lên nhìn anh.
Khóe mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng ánh nhìn lại vô cùng nghiêm túc.
“Anh có thể về làm rể nhà em, về quản lý trại gà.”
“Nếu em cho rằng gia thế ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta, anh có thể buông nó xuống. Như em nói, con người phải biết điều gì quan trọng nhất với mình.”
“Với anh, quan trọng nhất là em.”
“Anh có thể giúp em phát triển trại gà ra quốc tế. Anh cần em, và cũng muốn em cần anh.”
Anh nhắm mắt lại, giọng khàn đi:
“Đừng bỏ anh nữa.”
Đúng là một kẻ yêu đến điên.
Nước mắt sắp rơi của đàn ông… đúng là “của hồi môn” mạnh nhất.
Tôi không nỡ nhìn ánh mắt tổn thương ấy thêm lần nào nữa.
Khoảnh khắc đó, quyết tâm đi cùng anh đến cùng bỗng chạm đỉnh.
Có khó khăn gì thì cùng đối mặt.
Cá mặn cũng phải có trách nhiệm.
“Quay lại… cũng không phải không được.”
7
Lời đã nói ra thì không thể rút lại.
Tôi trở lại tầng cao nhất — văn phòng tổng giám đốc, chỗ ngồi “độc quyền” của mình.
Trước khi tôi đi, Tiểu Lý đứng nghiêm trang như tiễn thần tượng:
“Quá đỉnh luôn tiền bối! Thăng tiến nhanh thế, em sẽ lấy chị làm mục tiêu!”
Tôi: “… Cố lên.”
Sau khi tái hợp, bầu không khí công ty rõ ràng dịu hẳn.
Khối lượng công việc cũng không còn căng thẳng như trước.
Khóe môi Phó Chi Hàn mấy ngày liền chưa từng hạ xuống.
Tan làm, anh còn trực tiếp kéo tôi về biệt thự:
“Đậu Đậu, mẹ con về rồi!”
Chú Samoyed béo ú lập tức lao ra, xoay vòng quanh tôi, dụi đầu liên tục.
Phó Chi Hàn thì hớn hở đi giặt đồ, nấu cơm, lau nhà.
Dáng vẻ cao lãnh kiêu ngạo hoàn toàn sụp đổ.
Anh còn đăng ảnh chúng tôi nắm tay lên vòng bạn bè.
Chú thích:
“Chí ái. Vĩnh viễn không xa rời.”
Chưa đầy vài phút.
Hà Kiều đã nhắn WeChat bắn phá tôi:
“Các người nhanh thế đã quay lại rồi à? Tôi không tin!”
“Cô cho anh Chi Hàn uống thuốc mê gì vậy?”
“Tại sao não yêu đương của anh ấy không hướng về tôi?!”
“Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu!”
Tôi nhắn lại:
“Chuyển tôi 50 xem thực lực.”
“Đinh — tài khoản nhận được 500.000 tệ.”
Tiếng thông báo bất ngờ vang lên khiến tôi giật mình.
Phó Chi Hàn không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi.
Giọng anh trầm thấp:
“Muốn xem thực lực?”
Ánh mắt anh đầy u oán nhìn tôi.
“Năm mươi là muốn bán anh lần nữa à?”
“Đương nhiên không!”
Tôi còn tưởng vừa mới quay lại, hai người nên giữ ý tứ một chút.
Ai ngờ tối đó anh đã tắm rửa thơm phức, chui thẳng vào chăn tôi.
“Vợ ơi anh có thơm không? Có dễ ngủ không?”
“Ngủ với anh rồi thì không được ngủ với ai khác đâu nhé.”
…
Sau khi lấy lại được tình yêu đã mất, cuộc sống thực tập của tôi càng ngày càng dễ chịu.
Tôi và Phó Chi Hàn ra vào công ty cùng nhau suốt nhiều ngày.
Cuối cùng, thực tập sinh thẳng nam thuần khiết Tiểu Lý cũng nhận ra điều gì đó.
Hôm đó tôi có việc xuống tầng dưới, vừa hay gặp cậu ấy.
Cậu lén lén gọi tôi lại.
Tôi khó hiểu: “Sao vậy?”
Tiểu Lý nhỏ giọng: “Dạo này công việc của em ít đi, em hơi sợ.”
“Ít việc thì sợ gì? Lo bị sa thải à?”
Mặt cậu đỏ bừng, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng vẫn nói ra:
“Trước đây em thắc mắc sao chị ít việc vậy mà vẫn được lên tầng trên. Sau mới phát hiện chị hay đi cùng Phó tổng… Em không có ý xấu đâu, chỉ là… em sẽ không vì công việc mà trở thành đồ chơi của ông ấy. Chị bảo Phó tổng từ bỏ ý định đó đi, em không có hứng thú với ông ấy!”
“…”
Đồ chơi?
Tôi ngơ luôn.
Phó Chi Hàn khi nào lại dính líu tới Tiểu Lý?
Sau này tôi mới hiểu.
Tiểu Lý tưởng tôi ít việc vì được Phó Chi Hàn “nhắm trúng”.
Gần đây việc của cậu ấy giảm đi, lại tưởng Phó Chi Hàn cũng để ý mình.
Tôi bật cười, giải thích rõ ràng.
“Thì ra chị là bạn gái của Phó tổng.”
Cậu ấy bừng tỉnh, vỗ ngực thở phào.
“Xin lỗi, em hiểu lầm rồi. Chị đừng nói lại với Phó tổng nhé.”
Tiểu Lý đúng là thẳng đến mức đáng yêu.
Cũng không trách cậu được, trước đó tôi và Phó Chi Hàn chiến tranh lạnh, nhìn ngoài vào chẳng ai nghĩ chúng tôi từng yêu nhau.
Tiểu Lý lại nói:
“Nhưng em vẫn phải cảm ơn chị.”
“Cảm ơn gì?”
“Chị không dạy em nhiều về công việc, nhưng khiến em nhận ra cuộc sống không chỉ có công việc. Cũng phải biết nghỉ ngơi, tận hưởng. Thực tập thời gian này làm em hơi mệt.”
Tốt lắm, cuối cùng cũng biết mệt rồi.
Tôi vỗ vai cậu:
“Mò cá rất tốt, nhưng mỗi người có một cách sống riêng. Cứ theo nhịp của mình.”
Dù sao… không phải ai cũng có một trại gà đang chờ kế thừa.
8
Thực tập kết thúc, tôi quay về trường, bắt đầu cắm đầu vào đồ án tốt nghiệp và luận văn.
Mấy đứa bạn cùng phòng cũng lần lượt trở về.
Tối nào cũng tụ tập tám chuyện, thay phiên nhau kể khổ về sếp của mình.
Chỉ có tôi… là người duy nhất ngồi khen ông chủ.
Không ai tin chế độ đãi ngộ của tôi là thật.
Có đứa còn sờ trán tôi đầy thương cảm:
“Ăn cơm ghép nhiều quá nên bắt đầu nói mê rồi.”
Cả phòng cười ầm lên.
Trở lại cuộc sống ký túc xá náo nhiệt, Phó Chi Hàn một mình ở biệt thự trống trải.
Ngày nào anh cũng gửi ảnh body mồi chài tôi.
Lúc thì khoe cơ bụng, lúc thì khoe bờ vai ướt nước sau khi tắm.
Nhớ tôi quá thì tự lái xe đến trường.
Hai đứa nắm tay đi dạo chợ đêm trước cổng trường, vừa đi vừa ăn xiên chiên.
Anh chẳng còn dáng vẻ tổng tài ở công ty nữa.
Mỗi lần đến trường tôi đều cố tình mặc đồ phong cách “nam sinh”.
Khiến bao người ngoái lại nhìn.
Anh nói như vậy trông trẻ hơn.
Mấy cô chú bán đồ ăn vặt thấy anh đẹp trai lại nhiệt tình, lần nào cũng cho thêm.
Cuối cùng tất cả đều vào bụng tôi.
Phó Chi Hàn đếm từng ngày chờ tôi tốt nghiệp.
Vừa cầm bằng xong, anh đã hủy bớt công việc, dẫn tôi đi du lịch tốt nghiệp.
Trở về là đòi đưa tôi đi gặp bố mẹ anh.
“Có nhanh quá không?”
“Họ muốn gặp em từ lâu rồi.”
Nói không căng thẳng là nói dối.
Chênh lệch gia cảnh lớn như vậy, tôi không biết họ có chấp nhận tôi và… trại gà nhà tôi không.
Tối trước hôm gặp mặt, tôi gần như không ngủ.
Nhưng gặp rồi mới biết mình lo xa.
Bố mẹ anh rất thích tôi, còn trao luôn vật gia truyền.
“Thằng bé này từ nhỏ đã có chủ kiến. Chúng tôi tin vào lựa chọn của nó.”
Hai bác nắm tay tôi, thân thiết vô cùng.
Sau này tôi mới biết.
Hồi còn yêu qua mạng, anh từng tưởng tôi là con trai, nên đã thẳng thắn công khai xu hướng với bố mẹ.
Vì chuyện đó còn cãi nhau một trận lớn.
Bây giờ thấy anh “trở lại bình thường”, lại dẫn một cô gái về nhà.
Hai bác kích động đến mức chỉ muốn chúng tôi cưới ngay lập tức.
Mọi chuyện thuận lợi ngoài mong đợi.
Theo yêu cầu của Phó Chi Hàn, Tết năm đó tôi cũng dẫn anh về quê.
Anh xách đủ thứ quà lớn nhỏ theo tôi về làng.
Cao một mét tám, ngoại hình nổi bật.
Bố mẹ tôi và họ hàng xa gần đều khen không ngớt.
Ba kéo tôi ra một bên, thì thầm:
“Ba rất hài lòng với thằng rể này.”
“Nhìn nó là biết chăm chỉ. Làm việc hăng như muốn cày luôn hai mẫu ruộng cho nhà mình. Gà trong trại cũng thích nó lắm. Thấy rổ trứng trong bếp không? Toàn mấy con mái nhìn nó mà đẻ ra đấy.”
Tôi sốc.
Đây là sức hút của hormone đỉnh cấp sao?
…
Đêm giao thừa, cả nhà quây quần ăn cơm đoàn viên.
Ngoài sân bỗng vang lên tiếng pháo hoa.
Từng chùm sáng rực rỡ nở tung trên bầu trời.
Năm nay pháo hoa dường như đặc biệt hơn.
Tôi đang định kéo tay Phó Chi Hàn cầu nguyện.
Thì phát hiện những chùm sáng trên cao… ghép thành tên tôi.
Tôi quay đầu lại.
Anh đã quỳ một gối từ lúc nào.
Trên tay là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Ánh mắt dịu dàng như nước, nhìn tôi đầy yêu thương.
“Lấy anh nhé?”
Giữa khoảnh khắc pháo hoa rực rỡ nhất.
Tôi mỉm cười, đưa tay về phía anh.
Những do dự, tự ti, lo lắng ngày xưa.
Tan biến hết.
Gặp được Phó Chi Hàn.
Tôi rất hạnh phúc.
Cũng rất may mắn.
Những năm tháng sau này.
Chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết cả đời.
-Hết-