Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Công Ty Cũ Và Cơ Hội Mới
Chương 3
Công Ty Cũ Và Cơ Hội Mới
5
Thực tập sinh “từ trên trời rơi xuống” trong phim truyền hình, mở màn kiểu gì cũng phải hứng một trận sóng gió.
Nào là bị đồng nghiệp cô lập.
Nào là bị nói xấu sau lưng.
Nào là bị soi mói từng tí một.
Nhưng… tôi thì không.
Tôi vừa xuống tầng dưới, mọi người đối xử với tôi cực kỳ tốt.
Tốt đến mức hơi kỳ lạ.
Có đồ ăn vặt gì cũng chia cho tôi.
Nói chuyện thân thiết như quen từ lâu.
Không có một câu đàm tiếu lộ liễu nào.
Cứ như thể… họ đã sớm biết tôi sẽ xuống đây vậy.
Tôi nhỏ giọng hỏi một chị bên cạnh:
“Chị ơi, trước đây chị từng gặp em chưa ạ?”
Chị ấy sững lại một giây, rồi bật ra:
“Ơ? Không. Sao chị biết được em là người yêu cũ cực phẩm từng đá Phó tổng chứ.”
“…?”
Tin tức ở tập đoàn lớn đúng là lan nhanh thật.
Nhận ra mình lỡ miệng, chị ấy vội vỗ vỗ miệng:
“Cái mồm này của chị, toàn nói linh tinh.”
Phải công nhận, không khí đồng nghiệp ở đây tốt hơn tôi tưởng.
Chỉ là khi bắt đầu bận, cả tầng làm việc im lặng đến đáng sợ.
Ngoài tiếng gõ bàn phím lách cách, không còn gì khác.
Giữa mùi “mùi tăng ca” nồng nặc ấy, tôi vẫn là một con cá mặn chính hiệu.
Ai cũng biết tôi chỉ đến để lấy giấy xác nhận thực tập.
Phó Chi Hàn không giao việc cho tôi, họ càng không dám tự ý phân công.
Giờ xã hội cuộn quá mức, ai cũng cố gắng hơn ai.
Tôi rất rõ bản thân là loại cá mặn gì, có cố cũng không đua nổi với đám cao thủ này.
Con người sống một đời, quan trọng nhất là tìm được cách sống mình thích.
6
Ngẫm lại.
Tôi và Phó Chi Hàn quen nhau qua một trò chơi.
Khi đó anh vừa tiếp quản công ty, áp lực lớn, muốn chơi game để xả stress.
Và anh gặp tôi — người có “thể chất phá team” bẩm sinh.
Ván đó thua thảm không nỡ nhìn.
Sau khi kết bạn, anh mỉa mai tôi một trận không thương tiếc.
Tôi nhắn:
“Xin lỗi vì làm anh thua thảm vậy. Hay anh chém tôi một nhát cho hả giận đi?”
Rồi tiện tay gửi luôn cho anh link giảm giá trên app mua sắm.
Anh không trả lời.
Sau đó mỗi lần có bài tập, khảo sát, tôi đều tiện tay gửi cho anh một bản.
“Cưng ơi, điền giúp mình nhé.”
“Điền hộ mình.”
“Điền.”
“Điền.”
Cuối cùng tôi chỉ gửi đúng một con số:
“1”
Anh nhịn không nổi nữa:
“Em rảnh lắm à?”
Anh bảo công việc bận lắm, dự án đầu tư vài chục triệu, vài trăm triệu, bảo tôi đừng làm phiền.
Tôi tưởng anh đang chém gió.
Khi đó tôi chỉ là một sinh viên nghèo, đến thứ Năm ăn gà rán còn phải cân nhắc.
Anh chém, tôi cũng chém theo.
Tôi bảo mỗi sáng tôi thức dậy trên chiếc giường năm trăm mét vuông, có năm mươi cô hầu gái nóng bỏng phục vụ tận tình, đút cơm cho tôi.
Thực tế là ký túc xá tám người, giường tầng chen chúc, ai cũng giành đồ ăn như chiến trường.
Có lẽ anh bị tôi làm cho sững người.
Chắc thấy trình chém gió của mình chưa đủ đô.
Từ đó, mỗi sáng anh đều nhắn:
“Dậy khỏi chiếc giường năm trăm mét vuông chưa?”
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện lưng chừng như vậy.
Phải nói là… hợp đến lạ.
Chém gió thì ai mà không biết.
Có một khoảng thời gian anh ít online hẳn.
Đúng lúc tôi tưởng hai người sẽ quên nhau giữa biển người mạng xã hội, anh đột nhiên nói—
Anh yêu tôi.
Và muốn gặp tôi ngoài đời.
Lúc đó tôi thật sự bị dọa.
Quên mất chưa nói — khi ấy tôi chơi acc nam.
Đột nhiên có một “anh chàng” trong game tỏ tình, tôi tưởng gặp phải tình huống tréo ngoe, vội vàng giải thích:
“Xin lỗi, tôi là con gái.”
Anh ấy lại biến mất rất lâu.
Sau này ở bên nhau rồi, tôi mới biết Phó Chi Hàn hoàn toàn bình thường về xu hướng tình cảm.
Chỉ là lúc đó anh tưởng tôi là con trai, đã mất rất nhiều thời gian tự thuyết phục mình vì yêu mà “bẻ cong”.
Lại còn tốn thêm một khoảng thời gian nghiêm túc suy nghĩ xem… nếu thật sự cong thì mình sẽ ở trên hay ở dưới.
Khó khăn lắm mới thông suốt, lấy hết can đảm tỏ tình.
Kết quả tôi lại là con gái.
Cái la bàn xu hướng của anh chắc lúc đó quay loạn xạ như mất phương hướng.
Nhưng với tư cách tổng tài, anh rất nhanh đã “chỉnh lại hướng”.
Chúng tôi bắt đầu yêu nhau say đắm.
Tôi không ngờ anh trước đó không hề khoác lác.
Anh thật sự là một tổng tài giàu có.
Sau khi xác nhận quan hệ, anh tiêu tiền như nước vì tôi.
Quần áo, mỹ phẩm, đồ ăn vặt — mua, mua nữa, mua mãi.
Lần đầu tiên bước vào căn biệt thự cao cấp của anh trong khu nhà giàu, tôi suýt mù mắt.
Anh còn thản nhiên nói một câu:
“Đây chỉ là phần nổi của tảng băng.”
Tảng băng cái gì chứ.
Để tránh gây chú ý, tôi sống cực kỳ kín tiếng.
Bạn cùng phòng chỉ biết tôi đang hẹn hò với một người “thân phận bí ẩn”, còn tưởng tôi yêu đặc vụ quốc gia.
Chỉ khi nghỉ lễ hoặc không có tiết học, tôi mới đến biệt thự của Phó Chi Hàn.
Bên ngoài, anh sát phạt quyết đoán.
Ở nhà, anh chủ động nấu ăn, lau nhà, giặt đồ.
Còn lên kế hoạch ăn uống, sinh hoạt cho tôi đến mức chu kỳ của tôi cũng trở nên đều đặn.
Anh giống như một cỗ máy tinh vi, xử lý mọi việc gọn gàng, chưa từng mệt mỏi.
Có lẽ vì ở bên nhau lâu.
Tôi dần nhận ra khoảng cách giữa tôi và Phó Chi Hàn lớn đến thế nào.
Ở bất kỳ phương diện nào, tôi cũng kém anh quá xa.
Trên mạng người ta nói, đàn ông như vậy thích tình yêu cân xứng.
Mà tôi chỉ là một con cá mặn thích nằm thẳng.
Một đứa thích đạp xe công cộng như tôi, sao xứng với người ngày nào cũng lái Maybach như anh?
Vì thế tôi cố tình gây chuyện vì một việc nhỏ, rồi đề nghị chia tay.
Người đang ở nước ngoài bàn công việc, lập tức đặt vé máy bay về trong đêm.
Anh ép tôi vào góc tường, mắt đỏ hoe chất vấn:
“Tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe. Anh thà tin em bị bắt cóc còn hơn tin em muốn chia tay.”
Tôi ép mình thành kẻ xấu, lạnh lùng lắc đầu.
“Thật ra anh không phải kiểu người tôi thích.”
Giọng anh khàn đi:
“Em thích kiểu nào, anh có thể thay đổi.”
“Không phải anh thì ai cũng được.”
“Ôn Duyệt, vậy những gì chúng ta từng có tính là gì?”
“Tính là anh trí nhớ tốt.”
Anh gần như vỡ vụn.
Tôi biết Phó Chi Hàn từ nhỏ đã được nâng niu, tự tôn rất cao.
Anh sẽ không hạ mình đến mức cầu xin tái hợp.
Anh ôm ngực, nghiến răng:
“Em nghĩ không có em thì anh không sống nổi sao? Phó Chi Hàn này thiếu gì phụ nữ. Em chẳng qua chỉ đáng yêu hơn họ một chút.”
Đến lúc này vẫn còn tiện thể khen tôi.
Nói không đau lòng là nói dối.
Tôi cũng không nỡ rời xa anh.
So với việc sau này bị ép phải rời xa nhau, chi bằng tôi chủ động rút lui trước.
Sau đó hai tháng, chúng tôi không ai liên lạc với ai.
Cho đến khi tôi tốt nghiệp, bắt đầu tìm chỗ thực tập.
Một công việc có cuối tuần nghỉ, không tăng ca… khó như mò kim đáy bể.
Não tôi chập mạch một cái, liền gửi CV cho Phó Chi Hàn.
Đã quyết làm “người xấu” thì làm cho trọn.
Vốn cũng không ôm hy vọng gì nhiều.
Ai ngờ anh thật sự cho tôi vào làm.
…
Nhưng tôi hiểu, tất cả chỉ là tạm thời.
Tôi không thuộc về nơi này.
Đi làm chỉ để lấy giấy xác nhận thực tập.
Tốt nghiệp xong tôi sẽ về quê, kế thừa trại gà của gia đình, sống đời tự do tự tại.
Ba tôi từng nói: “Sống ở đời, quan trọng nhất là biết mình muốn gì.”
So với tiền bạc đánh đổi bằng sức khỏe, tôi thích cuộc sống thảnh thơi hơn.
Chỉ cần không chết đói là được.
Phó Chi Hàn là tổng giám đốc, quyết đoán, sấm rền gió cuốn.
Triết lý sống của anh hoàn toàn không hợp với gia huấn nhà tôi.
Anh quản lý hàng nghìn nhân viên.
Còn tôi sau này quản lý hàng nghìn con gà.
Anh nói chuyện thương trường đấu đá ngầm.
Tôi phàn nàn chuyện gà ăn xong là ị ngay.
Rốt cuộc chúng tôi không cùng một thế giới.
Đợi thực tập kết thúc, chúng tôi sẽ như hai đường thẳng song song, không bao giờ cắt nhau nữa.
6
Sau khi “rèn luyện” ở tầng dưới một tuần.
Hôm đó tôi đang tranh thủ tán gẫu với chị bên cạnh.
Điện thoại rung.
Phó Chi Hàn nhắn:
“Nếu em muốn quay lại trên kia, cũng không phải không được.”
Tôi trả lời ngay:
“Không muốn.”
Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục buôn chuyện.
Mấy ngày sau đó, bầu không khí trong công ty cực kỳ căng thẳng.
Họp là Phó Chi Hàn nổi giận.
Nhân viên nhìn nhau, thở mạnh cũng không dám.
Chỉ khi tôi có mặt, anh mới dịu lại được một lúc.
Dần dần ban lãnh đạo rút kinh nghiệm, họp là kéo tôi theo.
Tôi giống như một bùa bình an, trấn áp vị tổng giám đốc lúc nào cũng sẵn sàng bốc hỏa.
Vài hôm sau, công ty lại có thêm một thực tập sinh mới — Tiểu Lý.
Khác với tôi là hàng “pha ke”, cậu ấy là học bá chính hiệu, đường đường chính chính dựa vào năng lực mà đỗ vào.
Năng lực nổi bật, tinh lực dồi dào vô hạn.
Vì vị trí này chỉ có hai thực tập sinh là tôi và cậu ấy, nên cũng xem như có chút chủ đề chung.
Cậu ấy chủ động bắt chuyện:
“Bạn học trường nào vậy?”
À… thật ra cũng chẳng có chủ đề chung lắm.
Nghe tôi nói tên trường, cậu ấy trầm ngâm:
“Công ty này rất khó vào, còn yêu cầu kinh nghiệm vài năm. Mình nhờ mấy kỳ thực tập ở tập đoàn lớn mới vào được. Không có kinh nghiệm mà vẫn vào được…”
Ánh mắt cậu ấy lập tức chuyển thành sùng bái.
Cách xưng hô cũng đổi luôn:
“Tiền bối! Chắc chắn chị có năng lực làm việc siêu mạnh!”
Tôi: “…”
Không, tôi chỉ là một con cá mặn muốn nằm thẳng.
Để học hỏi kinh nghiệm từ tôi, Tiểu Lý ngày nào cũng mang đồ ăn vặt cho tôi, cố gắng tạo quan hệ.
Nhìn ánh mắt đầy khát khao tri thức ấy, tôi thật sự không nỡ nói mình là “con ông cháu cha” vào đây để lấy giấy thực tập.
Một hôm, khi Tiểu Lý lại gần hỏi kinh nghiệm, tiện tay rửa cho tôi một quả táo.
Tôi bỗng rùng mình.
“Dạo này cậu có thấy lạnh không?”
Tiểu Lý gãi đầu: “Có, điều hòa hỏng à?”
Tôi linh cảm điều gì đó, quay đầu nhìn.
Quả nhiên, trong góc hành lang tối, một người đàn ông cao lớn đang đứng đó.
Gương mặt Phó Chi Hàn phủ một tầng mây đen.
Ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào quả táo trong tay tôi.
Tiểu Lý còn định tiến lại gần hỏi thêm.