Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bụng To Không Còn Đường Lui
Chương 6
Bụng To Không Còn Đường Lui
Chu Hạo.
Nhất định là Chu Hạo!
Tên điên đó…
hắn thật sự dám làm!
Tôi lao ra khỏi nhà như phát điên.
Đầu óc trống rỗng.
Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
Con tôi không thể xảy ra chuyện.
Tuyệt đối không.
Cùng lúc đó, trong phòng giám sát của khu dân cư.
Đội trưởng bảo vệ và vài cư dân đại diện đang chăm chú nhìn màn hình.
Camera cho thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang.
Lợi dụng lúc mẹ tôi đang nói chuyện, hắn lặng lẽ tiến lại gần.
Nhanh chóng đẩy xe nôi đi.
Sau đó rẽ vào một lối thoát hiểm vắng người.
“Chính là hắn!”
“Mau! Đến cầu thang thoát hiểm!”
Mấy bảo vệ khỏe mạnh lập tức chạy đi.
Khi họ đá tung cửa cầu thang…
người đàn ông kia đang lúng túng bế hai đứa trẻ ra khỏi xe.
“Đứng im! Bảo vệ đây!”
Tiếng quát vang lên.
Người đàn ông giật mình, suýt làm rơi đứa trẻ.
Hắn quay đầu định bỏ chạy.
Nhưng bị mấy bảo vệ lập tức lao tới đè chặt xuống đất.
Chiếc mũ và khẩu trang bị kéo xuống.
Nhưng gương mặt lộ ra…
không phải Chu Hạo.
Mà là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Một gương mặt vặn vẹo vì sợ hãi.
“Không phải Chu Hạo?”
Tôi chạy tới nơi, nhìn cảnh tượng đó cũng sững lại.
Người đàn ông bị áp giải đến đồn công an.
Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, hắn nhanh chóng khai hết.
Hắn là một con bạc nợ nần chồng chất.
Có người thuê hắn đi bắt cóc trẻ con.
Nếu thành công, hắn sẽ nhận được 100.000 tệ.
“Người thuê là ai?” cảnh sát hỏi.
Người đàn ông do dự một chút.
“Nói!”
Hắn run rẩy.
“Là… là…”
“Mẹ của Chu Hạo. Lưu Ngọc Mai.”
9.
Sự thật cuối cùng cũng lộ ra.
Không phải Chu Hạo.
Mà là Lưu Ngọc Mai.
Sau khi thua kiện trên tòa, mất hết mọi thứ, người phụ nữ này đã liều lĩnh đến mức thuê người bắt cóc trẻ con.
Bà ta định trộm hai đứa bé mang đi giấu, sau đó dùng chúng để uy hiếp tôi, ép tôi từ bỏ quyền nuôi con, thậm chí còn muốn buộc tôi đổi lại họ của bọn trẻ.
Vừa ngu xuẩn.
Lại vừa độc ác đến cùng cực.
Tôi ngồi trong đồn công an, nghe cảnh sát thuật lại toàn bộ sự việc, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Tôi vẫn đánh giá quá thấp sự xấu xa của con người.
Lưu Ngọc Mai nhanh chóng bị triệu tập đến đồn.
Trước những chứng cứ rõ ràng, bà ta không thể chối cãi, đành phải thừa nhận toàn bộ hành vi phạm pháp của mình.
Thế nhưng khi cảnh sát còng tay bà ta lại, bà ta vẫn điên cuồng gào lên.
“Đó là cháu nội của tôi! Tôi ôm cháu thì có gì sai!”
“Các người dựa vào đâu mà bắt tôi!”
“Tôi làm vậy là để giữ lại huyết mạch cho nhà họ Chu! Tôi có lỗi gì chứ!”
Không lâu sau, Chu Hạo và Chu Đức Hải cũng bị gọi đến đồn.
Khi Chu Hạo nhìn thấy mẹ mình bị còng tay, nghe nói bà ta đã làm ra chuyện đó, cả người anh ta lập tức sụp đổ.
Anh ta lao tới trước mặt tôi, phịch một tiếng quỳ xuống.
“Tĩnh Tĩnh, anh xin em! Em tha cho mẹ anh đi!”
“Bà chỉ nhất thời hồ đồ thôi! Bà cũng chỉ vì quá muốn có cháu nội!”
Anh ta ôm chặt chân tôi, vừa khóc vừa cầu xin.
“Anh lạy em! Anh xin em nói với cảnh sát rằng đây chỉ là hiểu lầm, là chuyện trong gia đình!”
“Nếu em để bà vào tù… đời bà coi như xong rồi!”
Tôi cúi xuống nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem.
Mấy ngày trước, chính anh ta còn đứng trước cổng tòa án, dùng những lời độc địa nhất để đe dọa tôi.
Giờ phút này, anh ta lại quỳ ở đây, dùng tư thế hèn mọn nhất để cầu xin.
Thật vừa đáng thương.
Lại vừa nực cười.
“Chu Hạo.” Tôi chậm rãi lên tiếng, giọng bình thản đến lạnh lẽo. “Ngẩng đầu lên nhìn tôi.”
Anh ta ngơ ngác ngẩng đầu.
Ánh mắt tôi nhìn anh ta.
Như đang nhìn một thứ rác rưởi.
“Khi mẹ anh thuê người bắt cóc con tôi, suýt nữa khiến chúng gặp chuyện, anh có từng nghĩ…”
“Cuộc đời của tôi sẽ bị hủy hoại ra sao không?”
Tiếng khóc của Chu Hạo nghẹn lại trong cổ họng.
“Khi mẹ anh đi khắp nơi bôi nhọ tôi, nói tôi lăng nhăng, anh có từng nghĩ danh dự của một người phụ nữ quan trọng thế nào không?”
“Khi mẹ anh ngang nhiên ép sính lễ từ 18 vạn 8 xuống còn 1 vạn 8, còn anh thì đứng bên cạnh cúi đầu bấm điện thoại như một kẻ hèn nhát…”
“Anh có từng nghĩ rằng, tất cả hy vọng mà tôi từng đặt vào anh, vào cuộc sống tương lai của chúng ta, đã bị chính gia đình anh nghiền nát như thế nào không?”
Tôi nói mỗi một câu.
Sắc mặt Chu Hạo lại trắng thêm một phần.
“Bây giờ anh đến cầu xin tôi tha thứ?”
Tôi bật cười.
Nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt.
“Anh lấy tư cách gì?”
“Anh có tư cách gì?”
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh ta.
Giống như phủi đi một hạt bụi.
“Tôi sẽ không tha thứ.”
“Cả đời này cũng không.”
Tôi quay sang phía cảnh sát.
“Thưa đồng chí, tôi yêu cầu xử lý theo đúng pháp luật.”
“Trừng trị nghiêm khắc.”
Chu Hạo ngồi sụp xuống đất.
Sắc mặt xám như tro.
Cuối cùng, Lưu Ngọc Mai bị tạm giữ hình sự vì tội bắt cóc trẻ em.
Chờ đợi bà ta, sẽ là sự trừng phạt của pháp luật.
Chu Đức Hải chỉ trong một đêm tóc bạc trắng.
Cửa hàng tạp hóa mà ông ta kinh doanh cả đời cũng không thể tiếp tục mở nữa.
Tin đồn “bà chủ thuê người bắt cóc cháu người ta” lan khắp nơi, danh tiếng hoàn toàn sụp đổ.
Công ty của Chu Hạo cũng vì bê bối gia đình mà khuyên anh ta nghỉ việc.
Gia đình từng tính toán chi li đó…
Chỉ trong vòng một tháng, đã tan nát hoàn toàn.
Tất cả bắt nguồn từ quyết định mà họ từng cho là thông minh.
Họ tưởng rằng đã nắm được điểm yếu của tôi.
Nhưng không ngờ…
Sau khi bị chính tay họ bẻ gãy, điểm yếu ấy lại được tôi rèn thành lưỡi dao sắc nhất.
Cuối cùng đâm thẳng vào trái tim tham lam và giả dối của chính họ.
Chuyện này.
Cũng trở thành cơn ác mộng cả đời của gia đình họ Chu.
10.
Sau khi Lưu Ngọc Mai vào tù, bầu trời của gia đình họ Chu coi như hoàn toàn sụp đổ.
Chu Hạo mất việc, ngày ngày chìm trong rượu.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe mới mua cũng bị anh ta bán đi để lấy tiền uống rượu.
Chu Đức Hải đóng cửa tiệm tạp hóa, một mình sống trong căn nhà trống rỗng. Nghe nói tinh thần của ông ta cũng bắt đầu có vấn đề.
Gia đình từng vênh váo trước mặt tôi, giờ đây lại trở thành trò cười tệ hại nhất trong miệng hàng xóm.
Những tin tức đó đều do Lý Duyệt kể lại cho tôi nghe.
Tôi nghe xong, trong lòng không có chút gợn sóng nào.
Ác giả ác báo.
Chỉ vậy thôi.
Cuộc sống của tôi từ lâu đã sang một trang hoàn toàn mới.
Xưởng trang sức thủ công của tôi, dưới sự giúp đỡ của Lý Duyệt, đã đăng ký thương hiệu và mở cửa hàng online.
Nhờ thiết kế độc đáo, chất liệu được chọn lựa kỹ càng, tay nghề tinh xảo, cửa hàng nhanh chóng tích lũy được một lượng khách hàng trung thành trên mạng.
Đơn đặt hàng ngày càng nhiều.
Một mình tôi không làm xuể, nên thuê thêm hai cô thợ khéo tay.
Xưởng cũng chuyển từ góc nhỏ trong nhà sang một căn nhà hai tầng sáng sủa.
Tầng một là xưởng và phòng trưng bày.
Tầng hai là nhà của tôi và phòng ngủ của hai đứa trẻ.
Hứa An Thần và Hứa An Mộ giờ đã gần một tuổi.
Hai đứa bé trắng trẻo, đáng yêu như búp bê.
Chúng đã biết lẫm chẫm tập đi, cũng biết ê a gọi “mẹ”.
Chúng là trung tâm của cuộc sống tôi.
Cũng là động lực lớn nhất khiến tôi tiếp tục cố gắng.
Sau khi nghỉ hưu, mẹ tôi và bố tôi chuyển đến ở cùng, mỗi ngày giúp tôi chăm hai đứa nhỏ.
Cả nhà quây quần bên nhau, ấm áp và bình yên.
Một ngày nọ, một người đã rất lâu không gặp xuất hiện trong xưởng của tôi.
Đó là đàn anh thời đại học của tôi.
Cố Viễn.
Cố Viễn từng là nhân vật nổi bật trong trường, một thiên tài thiết kế. Sau khi tốt nghiệp, anh ra nước ngoài học tiếp, hiện giờ đã trở thành một nhà thiết kế trẻ rất có tiếng trong nước.
“Hứa Tĩnh? Thật sự là em sao?”
Anh nhìn tôi, có chút không dám tin.
Trong ký ức của anh, tôi vẫn là cô đàn em dịu dàng, ít nói, thường ôm bảng vẽ ngồi trong góc ký họa.
“Đàn anh, lâu rồi không gặp.” Tôi cười, rót cho anh một tách trà.
Cố Viễn đi một vòng trong phòng trưng bày của tôi.
Ánh mắt anh đầy kinh ngạc và tán thưởng.
“Thiết kế của em so với thời đại học đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cũng có linh hồn hơn.”
Anh nói.
“Tất cả đều nhờ cuộc sống dạy cho em.” Tôi cười nhẹ.
Chúng tôi trò chuyện rất lâu.
Từ ý tưởng thiết kế đến xu hướng thị trường.
Lần này Cố Viễn về nước là để mở một cửa hàng tập hợp các thương hiệu thiết kế độc lập, quảng bá thiết kế nguyên bản.
Anh nhìn trúng tài năng và tiềm lực của tôi.
Và chính thức mời thương hiệu của tôi tham gia.
Đối với tôi, đó là một cơ hội cực kỳ hiếm có.
Thương hiệu của tôi có thể bước ra khỏi internet.
Được nhiều người nhìn thấy hơn.
Tôi không có lý do gì để từ chối.
“Hợp tác vui vẻ.” Tôi đưa tay ra.
“Hợp tác vui vẻ.”
Cố Viễn nắm lấy tay tôi, trong mắt là sự tán thưởng không hề che giấu.
Anh biết một phần quá khứ của tôi.
Một người phụ nữ mang theo hai đứa con, sau khi trải qua sự phản bội như vậy, không những không gục ngã, mà còn sống rực rỡ đến thế.
Một người như vậy khiến người ta kính trọng.
Và cũng khiến người ta…
động lòng.
Nhưng Cố Viễn không nói gì cả.
Anh biết, tôi giống như một bông hướng dương vừa trải qua giông bão, đang cố gắng vươn mình về phía ánh mặt trời.
Việc anh nên làm không phải là hái lấy bông hoa ấy.
Mà là trở thành một tia sáng bên cạnh.
Âm thầm.
Dịu dàng.
Soi sáng cho tôi.