Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bụng To Không Còn Đường Lui
Chương 5
Bụng To Không Còn Đường Lui
Chu Hạo và Lưu Ngọc Mai ngồi phía dưới.
Trên mặt họ lộ ra nụ cười đắc ý.
Trong suy nghĩ của họ, vụ này chắc thắng.
Tôi ngồi yên lặng nghe tất cả.
Gương mặt không hề có biểu cảm.
Đến lượt Lý Duyệt phát biểu.
Cô ấy không vội phản bác.
Trước tiên cô ấy đưa ra một loạt chứng cứ.
“Thưa thẩm phán, đây là bản ghi âm tin nhắn đe dọa mà thân chủ của tôi – cô Hứa Tĩnh – nhận được từ gia đình nhà họ Chu trong thời gian mang thai.”
“Có cực đoan hay không, xin tòa tự đánh giá.”
Đoạn ghi âm được phát ngay tại tòa.
Câu nói của Lưu Ngọc Mai vang lên rõ ràng giữa phòng xử án trang nghiêm:
“Có bản lĩnh thì sinh đứa bé ra đi, xem chúng tôi xử cô thế nào!”
Sắc mặt nhà họ Chu lập tức thay đổi.
“Đây là video giám sát tại bệnh viện, ghi lại cảnh gia đình họ Chu tìm cách cướp đứa trẻ ngay sau khi sinh.”
“Một gia đình như vậy có phù hợp hỗ trợ nuôi dưỡng hay không, xin thẩm phán xem xét.”
Trong video không có âm thanh.
Nhưng gương mặt hung hăng của Lưu Ngọc Mai khi lao tới giành con và hình ảnh mẹ tôi dang tay bảo vệ cháu ngoại tạo thành sự đối lập rõ rệt.
“Tiếp theo.”
“Đây là sao kê tiền lương do chính Chu Hạo cung cấp. Thu nhập trung bình của anh ta khoảng 8.000 tệ mỗi tháng.”
“Nhưng đồng thời…”
“Chúng tôi còn có một bằng chứng khác.”
Lý Duyệt rút ra một tập hồ sơ mới.
“Đây là hóa đơn mua xe trị giá 220.000 tệ, được thanh toán toàn bộ một tháng trước.”
“Đây là văn bản của chính quyền, chứng minh ba tháng trước cha mẹ Chu Hạo nhận được 300.000 tệ tiền đền bù giải tỏa.”
“Và đây là giấy xác nhận của môi giới bất động sản, chứng minh nhà họ Chu từng hứa mua nhà cưới nhưng chỉ trả tiền giữ chỗ, chưa ký hợp đồng.”
Mỗi khi Lý Duyệt đưa ra một chứng cứ, sắc mặt nhà họ Chu lại trắng thêm một phần.
Khi toàn bộ chứng cứ được đặt trước mặt thẩm phán…
Chu Hạo và Lưu Ngọc Mai đã mặt cắt không còn giọt máu.
Lý Duyệt nhìn thẳng vào Chu Hạo đang ngồi trên ghế bị đơn, giọng nói vang dội.
“Một gia đình nắm trong tay hàng trăm nghìn tiền đền bù, mua xe hơn hai trăm nghìn, nhưng lại nói rằng không có tiền trả sính lễ.”
“Xin hỏi, sự trung thực ở đâu?”
“Một người đàn ông lừa dối, đe dọa và bỏ rơi người phụ nữ đang mang thai tám tháng…”
“Xin hỏi, phẩm hạnh ở đâu?”
“Họ nói thân chủ của tôi không có khả năng nuôi con.”
“Nhưng sự thật là…”
“Sau khi bị phản bội và tổn thương, cô Hứa Tĩnh đã dựa vào chính năng lực và tiền tiết kiệm của mình, sinh con an toàn, đồng thời trong thời gian ở cữ đã thành lập thương hiệu thiết kế độc lập.”
“Đây là sao kê thu nhập trong tháng vừa qua của cô ấy.”
“Thu nhập của cô ấy đã vượt qua Chu Hạo.”
Lý Duyệt đưa chứng cứ cuối cùng lên.
“Thưa thẩm phán.”
“Ai đúng ai sai, rõ ràng như ban ngày.”
“Còn về việc hai đứa trẻ mang họ ai…”
Lý Duyệt dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua nhà họ Chu đã gần như sụp đổ.
“Một người đàn ông không muốn gánh trách nhiệm làm cha, phải nhờ pháp luật cưỡng chế mới chịu trả tiền nuôi con…”
“thì lấy tư cách gì…”
“đòi tranh quyền đặt họ cho con?”
Trong phòng xử án…
im phăng phắc.
Đây đã không còn đơn thuần là một vụ kiện.
Mà là một phiên xét xử công khai.
Một phiên xét xử…
vạch trần toàn bộ bộ mặt thật của nhà họ Chu.
8.
Phán quyết của tòa án được đưa ra rất nhanh.
Không có bất kỳ bất ngờ nào.
Thứ nhất, Chu Hạo phải thanh toán 37.000 tệ chi phí khám thai và sinh nở cho tôi trong vòng mười ngày sau khi bản án có hiệu lực.
Thứ hai, kể từ tháng bản án có hiệu lực, Chu Hạo phải trả 6.000 tệ tiền nuôi con mỗi tháng cho hai đứa trẻ, cho đến khi chúng đủ mười tám tuổi.
Thứ ba, bác bỏ toàn bộ yêu cầu của Chu Hạo về quyền nuôi con và quyền quyết định họ của con. Hai đứa trẻ do mẹ là tôi nuôi dưỡng, tên đăng ký là Hứa An Thần và Hứa An Mộ, hộ khẩu theo mẹ.
Chiếc búa của thẩm phán gõ xuống.
Mọi chuyện đã được định đoạt.
Chu Hạo ngồi sụp xuống ghế bị đơn, ánh mắt trống rỗng.
Ở hàng ghế phía sau, Lưu Ngọc Mai phát ra một tiếng gào gần như không giống tiếng người, suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Họ thua rồi.
Thua đến mức không còn gì để mất.
Khi bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống.
Nhưng tôi lại cảm thấy nó hơi chói mắt.
Tôi thắng kiện, nhưng trong lòng không có quá nhiều vui mừng.
Chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi sau khi mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.
“Xong rồi.” Lý Duyệt vỗ nhẹ vai tôi.
“Ừ.” Tôi gật đầu. “Xong rồi.”
Tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà.
Ôm hai đứa con của mình.
Nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị lên xe, Chu Hạo đột nhiên đuổi theo.
Anh ta trông như già đi cả chục tuổi chỉ trong một đêm.
Tóc rối bù, mắt đỏ ngầu, ánh nhìn đầy sự điên loạn.
“Hứa Tĩnh!”
Anh ta đứng chắn trước xe.
“Cô nghĩ cô thắng rồi sao?”
Anh ta nhìn tôi, cười lạnh một cách kỳ quái.
“Cô nghĩ lấy được tiền, lấy được quyền nuôi con là thắng rồi à?”
Tôi cau mày, không muốn nói chuyện với anh ta.
“Tôi nói cho cô biết.” Giọng Chu Hạo hạ xuống thấp, lạnh như rắn độc. “Đừng đắc ý quá sớm.”
“Cô thật sự nghĩ… hai đứa trẻ đó có thể bình an lớn lên sao?”
Câu nói đó khiến tim tôi chùng xuống.
“Anh muốn nói gì?”
“Không có gì.” Nụ cười của Chu Hạo càng méo mó. “Tôi chỉ nhắc cô… trông chừng chúng cho kỹ.”
“Dù sao chúng còn nhỏ như vậy.”
“Nhỡ đâu… xảy ra tai nạn thì sao?”
Một lời đe dọa trắng trợn.
Sắc mặt Lý Duyệt lập tức thay đổi. Cô đứng chắn trước tôi.
“Chu Hạo! Anh dám thử xem! Tôi lập tức báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát?” Chu Hạo nhún vai, vẻ mặt đầy thách thức. “Chứng cứ đâu?”
“Tôi chỉ quan tâm đến con mình một chút thôi. Có phạm pháp không?”
Anh ta nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt đầy thù hận và điên loạn khiến người ta lạnh sống lưng.
“Hứa Tĩnh.”
“Chúng ta chờ xem.”
“Chuyện này… chưa xong đâu.”
Nói xong, anh ta quay lưng rời đi, bước chân loạng choạng.
Nhìn theo bóng lưng đó, lưng tôi toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
Một kẻ đã bị dồn vào đường cùng, mất hết lý trí…
có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Tôi không sợ anh ta làm gì tôi.
Nhưng tôi sợ…
anh ta làm gì hai đứa con.
“Đừng sợ.” Lý Duyệt nắm chặt tay tôi. “Anh ta chỉ đang dọa cậu thôi.”
“Nếu anh ta dám động vào một sợi tóc của hai đứa nhỏ, mình sẽ khiến anh ta ngồi tù cả đời.”
Dù nói vậy, lòng tôi vẫn không thể yên.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là chạy thẳng vào phòng ngủ.
Thấy hai đứa nhỏ đang ngủ say trong nôi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lập tức tôi thay khóa cửa thông minh cao cấp nhất, lắp hệ thống camera giám sát toàn bộ căn nhà.
Thậm chí cả thói quen đưa con ra ngoài đi dạo cũng dừng lại.
Tôi thà ở trong nhà còn hơn mạo hiểm.
Tôi không thể để xảy ra bất kỳ nguy cơ nào.
Nhưng dù phòng bị thế nào…
tai họa vẫn xảy ra.
Chiều hôm đó, mẹ tôi đẩy xe nôi đưa hai đứa nhỏ ra vườn trong khu dân cư phơi nắng.
Đó là thói quen mỗi ngày.
Khu này an ninh rất tốt, toàn người quen.
Mẹ tôi đang đứng nói chuyện với bác Vương hàng xóm.
Chỉ trong một khoảnh khắc quay đầu lại…
chiếc xe nôi đã biến mất.
Trong xe…
là hai đứa cháu ngoại của bà.
Đầu mẹ tôi lập tức ong lên một tiếng.
Máu dồn lên đầu, trước mắt tối sầm, suýt nữa ngã quỵ.
“Con tôi! Cháu tôi!”
Tiếng hét của bà xé toạc sự yên tĩnh của buổi chiều.
Cả khu dân cư lập tức náo loạn.
Bảo vệ nhanh chóng phong tỏa tất cả các cổng ra vào.
Hàng xóm cũng tự phát đi tìm giúp.
Khi tôi nhận được điện thoại, tôi đang trong phòng làm việc hoàn thành một đơn hàng.
Nghe thấy giọng mẹ nghẹn ngào trong điện thoại…
dụng cụ trong tay tôi rơi xuống đất.