Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
Chương 6
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
11.
Ba ngày sau.
Bố tôi xuất viện.
Tôi đến đón ông.
Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, ánh nắng chói lòa.
Bố nheo mắt nhìn lên trời, hít một hơi dài.
“Vẫn là bên ngoài dễ chịu hơn.”
Tôi khoác tay ông.
“Bố về nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ nhiều nữa.”
“Ừ, nghe con.”
Đi đến bãi đỗ xe, điện thoại tôi bỗng rung.
Một số lạ.
Tôi nhấc máy.
“Xin hỏi có phải cô Phùng Nghiên không? Tôi là người của Viện Kiểm sát Thành Đông.”
“Vụ án của Hứa Lãng đã được chuyển sang viện kiểm sát.”
“Chúng tôi cần cô đến làm thêm một bản ghi lời khai, bổ sung một số tài liệu.”
“Được, khi nào ạ?”
“Ba giờ chiều nay, cô có tiện không?”
“Tiện.”
Tôi cúp máy.
Bố nhìn tôi.
“Có chuyện gì vậy?”
“Bên viện kiểm sát gọi, bảo con qua làm lời khai.”
Bố gật đầu.
“Đi đi, việc nên làm con cũng làm rồi.”
“Chuyện này coi như sắp kết thúc.”
Tôi nhìn ông.
“Bố… bố không trách con chứ?”
“Trách con chuyện gì?”
“Trách con làm mọi chuyện ầm lên.”
“Trách con không chịu nhường nhịn.”
“Trách con không chịu buông tha cho anh ta.”
Bố dừng bước.
Ông quay sang nhìn tôi.
“Con gái, nghe bố nói.”
“Lúc anh ta bắt nạt con, con đã tha cho anh ta chưa?”
“Chưa.”
“Anh ta có tha cho con không?”
“Không.”
“Vậy là đúng rồi.”
“Anh ta không buông tha cho con, con dựa vào đâu phải buông tha cho anh ta?”
“Anh ta bắt nạt con, tại sao con không được làm lớn chuyện?”
“Trên đời này, chính vì người tốt quá biết nhẫn nhịn nên kẻ xấu mới dám lấn tới.”
“Lần này con không nhịn, là đúng.”
“Bố ủng hộ con.”
Hốc mắt tôi lại nóng lên.
“Bố…”
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
“Mau đi đi, đừng để người ta chờ.”
Ba giờ chiều.
Viện kiểm sát.
Người tiếp tôi là một kiểm sát viên họ Chu.
Trông còn khá trẻ, chắc chỉ hơn ba mươi.
Cách nói chuyện rất lịch sự.
“Cô Phùng, làm phiền cô phải chạy thêm một chuyến.”
“Không sao, đây là việc tôi nên làm.”
“Chúng tôi đã xem hồ sơ vụ án, chứng cứ rất đầy đủ.”
“Những đoạn chat, giấy tiếp nhận báo án, cùng giấy xác nhận của ngân hàng mà cô cung cấp đều rất hoàn chỉnh.”
“Bên Hứa Lãng cũng đã nhận tội.”
“Anh ta thừa nhận các ảnh chụp chuyển khoản là giả mạo, những đoạn trò chuyện kia cũng là do anh ta bịa ra.”
“Cũng thừa nhận từng quấy rối cô và Kha Nhu.”
“Nhưng mà…”
Anh ta khựng lại một chút.
Tim tôi chợt thắt lại.
“Nhưng sao?”
“Gia đình anh ta đã thuê luật sư, muốn xin giảm nhẹ hình phạt.”
“Lý do là anh ta không có tiền án, thái độ nhận tội tốt, lại đồng ý bồi thường.”
“Còn chuyện bố cô nhập viện… giấy chứng nhận của bệnh viện ghi là ‘tăng huyết áp cấp’, không ghi nguyên nhân trực tiếp.”
“Luật sư có thể sẽ lập luận rằng chuyện này không có quan hệ nhân quả trực tiếp với Hứa Lãng.”
Tôi sững lại.
“Nhưng rõ ràng bố tôi bị anh ta chọc tức mới như vậy.”
Kiểm sát viên Chu gật đầu.
“Tôi biết, tôi cũng tin.”
“Nhưng pháp luật cần chứng cứ.”
“Nếu trong giấy chứng nhận của bệnh viện không ghi rõ ‘do kích động tinh thần dẫn đến’, thì rất khó xác định quan hệ trực tiếp.”
“Vậy phải làm sao?”
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng cô nên chuẩn bị tâm lý.”
“Có thể mức án cuối cùng… sẽ nhẹ hơn dự đoán.”
Tôi im lặng một lúc.
“Vậy rốt cuộc anh ta có thể bị phạt bao nhiêu năm?”
Kiểm sát viên Chu suy nghĩ rồi nói:
“Tội phỉ báng, nếu tình tiết nghiêm trọng thì tối đa ba năm.”
“Tội giả mạo chứng cứ cũng tối đa ba năm.”
“Nếu gộp hai tội lại, trong trường hợp thái độ nhận tội tốt, bồi thường đầy đủ, có thể khoảng ba năm.”
“Nếu thái độ không tốt thì có thể ba đến năm năm.”
“Nhưng hiện tại anh ta đã nhận tội, lại có luật sư xin giảm nhẹ… khả năng cao khoảng ba năm.”
Ba năm.
Ba năm thì ba năm vậy.
Ít nhất… vẫn hơn là không có gì.
“Còn chuyện bồi thường thì sao?”
“Anh ta nói sẵn sàng bồi thường, nhưng anh ta không có tiền.”
“Bố mẹ anh ta sẽ góp một phần, nhưng cũng không nhiều.”
“Khoảng bao nhiêu?”
“Có thể hai, ba vạn.”
Tôi bật cười.
Hai, ba vạn.
Bố tôi nhập viện đã tốn tám nghìn.
Tôi nghỉ làm ba ngày, mất hơn một nghìn tiền lương.
Còn việc bị bạo lực mạng, tổn thất tinh thần, tổn hại danh dự… tôi còn chưa tính.
Anh ta định dùng hai, ba vạn để giải quyết hết?
Kiểm sát viên Chu nhìn tôi.
“Cô có thể không chấp nhận.”
“Nếu không chấp nhận, khi tòa xét xử cũng sẽ cân nhắc.”
“Nhưng thực tế anh ta không có tiền, cưỡng chế thi hành cũng khó thu được gì.”
“Cô nên suy nghĩ kỹ.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Được, tôi chấp nhận.”
“Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Anh ta phải công khai xin lỗi.”
“Viết cam kết, sau này không được quấy rối tôi, cũng không được quấy rối bất kỳ ai khác.”
“Đăng lên mạng cho mọi người đều thấy.”
Kiểm sát viên Chu gật đầu.
“Điều này có thể.”
“Chúng tôi sẽ ghi vào thỏa thuận hòa giải.”
Bốn giờ chiều.
Tôi bước ra khỏi viện kiểm sát.
Ánh nắng vẫn rất đẹp.
Tôi đứng trước cổng, nhìn dòng người qua lại.
Điện thoại rung.
Kha Nhu nhắn tin.
“Chị, thế nào rồi?”
“Chị vừa ra khỏi viện kiểm sát.”
“Họ nói sao?”
“Anh ta nhận tội rồi, đồng ý bồi thường. Có thể bị phạt khoảng ba năm.”
“Ba năm? Nhẹ quá nhỉ?”
“Không còn cách nào, thái độ nhận tội của anh ta khá tốt.”
“Bồi thường bao nhiêu?”
“Khoảng hai, ba vạn.”
“Ít vậy?”
“Anh ta không có tiền.”
“Bố mẹ anh ta trả.”
Kha Nhu gửi một chuỗi dấu chấm.
Một lát sau cô ấy hỏi:
“Chị… chị cam tâm không?”
Tôi im lặng một lúc.
“Không cam tâm.”
“Nhưng biết làm sao được?”
“Anh ta ngồi tù, còn chị tiếp tục sống.”
“Chuyện này coi như khép lại.”
Kha Nhu không trả lời.
Một lát sau, cô ấy gửi thêm một tin.
“Chị, em quyết định rồi.”
“Em cũng báo cảnh sát.”
“Để anh ta bị phạt nặng hơn.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Trong lòng bỗng ấm lên.
“Em chắc chứ?”
“Chắc.”
“Em đợi ngày này lâu rồi.”
“Bây giờ anh ta bị bắt, cũng đã nhận tội, em cũng nên đứng ra.”
“Không thể để anh ta chỉ bị ba năm.”
“Anh ta từng quấy rối em, từng đe dọa em, còn ép em phải chuyển nhà.”
“Anh ta phải trả giá.”
Tôi trả lời:
“Được.”
“Chị ủng hộ em.”
“Nếu cần giúp gì cứ nói.”
“Ừ.”
Nhắn xong, tôi cất điện thoại.
Đứng trước cổng viện kiểm sát, ngẩng đầu nhìn trời.
Trời rất xanh.
Mây rất trắng.
Gió thổi qua hơi lạnh.
Nhưng trong lòng lại ấm.
Buổi tối, bảy giờ.
Hot search lại thay đổi.
“Kha Nhu báo cảnh sát.”
Tôi bấm vào.
Đó là bài đăng Weibo của cô ấy.
Tiêu đề:
“Tôi cũng là nạn nhân của Hứa Lãng. Hôm nay tôi đã báo cảnh sát.”
Nội dung:
“Năm 2018, giống như Phùng Nghiên, tôi cũng từng bị Hứa Lãng quấy rối.”
“Cùng một kiểu tiếp cận, cùng một cách đe dọa, cuối cùng cũng phải báo cảnh sát.”
“Sau đó tôi chuyển nhà, đổi số điện thoại, cứ nghĩ mọi chuyện đã qua.”
“Cho đến khi thấy anh ta bịa đặt về Phùng Nghiên, tôi mới biết… anh ta chưa từng thay đổi.”
“Hôm nay tôi đã đến đồn công an báo án, vụ việc đã được lập hồ sơ.”
“Tôi muốn anh ta biết, bắt nạt người khác phải trả giá.”
Kèm theo bài viết là ảnh giấy tiếp nhận báo án của cô ấy.
Phần bình luận gần như toàn là ủng hộ.
“Giỏi lắm chị em!”
“Phải thế chứ, để hắn bị phạt nặng thêm.”
“Hai nạn nhân cùng đứng ra, hắn xong rồi.”
“Loại biến thái này nên ngồi tù đến mục xương.”
Tôi bấm thích rồi chia sẻ.
Viết thêm một dòng:
“Kha Nhu cố lên, chúng ta cùng nhau.”
Vừa đăng xong.
Điện thoại lại rung.
Em họ Hứa Lãng gửi tin nhắn riêng.
“Phùng Nghiên, các cô còn chưa đủ à?”
“Anh tôi đã nhận tội rồi, các cô còn muốn gì nữa?”
“Để anh ấy bị phạt thêm vài năm thì các cô vui lắm sao?”
Tôi nhìn những dòng chữ đó.
Lần này tôi trả lời.
“Đúng.”
“Chúng tôi vui.”
“Anh ta bị phạt bao nhiêu năm, chúng tôi vui bấy nhiêu năm.”
Bên kia im lặng một lúc.
Rồi gửi lại:
“Các cô thật tàn nhẫn.”
Tôi trả lời:
“Lúc anh họ cô quấy rối chúng tôi, sao không nói anh ta tàn nhẫn?”
“Lúc anh ta bịa đặt vu khống chúng tôi, sao không nói anh ta tàn nhẫn?”
“Lúc anh ta đe dọa chúng tôi, sao không nói anh ta tàn nhẫn?”
“Lúc anh ta làm bố tôi tức đến mức nhập viện, sao không nói anh ta tàn nhẫn?”
“Bây giờ anh ta ngồi tù rồi, cô lại quay sang nói chúng tôi tàn nhẫn?”
“Muộn rồi.”
Bên kia không trả lời nữa.
Tôi tắt khung tin nhắn.
Ngả người xuống sofa.
Trong nhà rất yên tĩnh.
Bên ngoài có tiếng xe chạy, tiếng người nói chuyện, tiếng chó sủa.
Những âm thanh rất bình thường của một buổi tối bình thường.
Tôi nhắm mắt lại.
Sáu năm rồi.
Cuối cùng… cũng có thể ngủ một giấc yên ổn.
Một tuần sau.
Phiên tòa mở.
Tôi không đi.
Tôi không muốn gặp lại anh ta.
Kha Nhu đã đi.
Cô ấy nhắn tin cho tôi.
“Chị, tuyên án rồi.”
“Bao nhiêu?”
“Bốn năm rưỡi.”
“Bố mẹ anh ta khóc ngay tại tòa, anh ta cũng khóc.”
“Lúc thẩm phán đọc bản án, anh ta cứ liên tục nói ‘tôi sai rồi’.”
“Nhưng không có tác dụng gì, chứng cứ quá đầy đủ.”
“Chị với em, cộng thêm hai cô gái nữa chịu ra làm chứng.”
“Bốn nạn nhân, đủ để anh ta chịu rồi.”
Tôi sững lại.
“Còn hai người nữa?”
“Ừ.”
“Trước đây họ không dám nói, nhưng sau khi thấy chúng ta báo cảnh sát, họ cũng đứng ra.”
“Một người là đồng nghiệp cũ của anh ta, bị anh ta quấy rối suốt nửa năm.”
“Một người là hàng xóm của anh ta, từng bị anh ta trộm đồ lót.”
“Tất cả đều được tính vào, nhiều tội gộp lại, bốn năm rưỡi.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó.
Trong lòng có một cảm giác rất khó gọi tên.
Bốn năm rưỡi.
Không phải ba năm.
Là bốn năm rưỡi.
Một năm rưỡi thêm đó…
Là của Kha Nhu.
Là của hai cô gái kia.
Là của tất cả những cô gái từng bị anh ta bắt nạt, nhưng giờ cuối cùng đã dám đứng ra.
Tôi nhắn lại:
“Cảm ơn em, Kha Nhu.”
“Cảm ơn em chuyện gì?”
“Cảm ơn em đã đứng ra.”
“Cảm ơn em đã cho chị biết, chị không hề một mình.”
Bên kia im lặng một lúc.
Rồi cô ấy trả lời:
“Chị, em cũng cảm ơn chị.”
“Cảm ơn chị đã cho em biết, em cũng có thể không im lặng nữa.”
“Từ giờ về sau, chúng ta sống thật tốt nhé.”
Tôi bật cười.
“Ừ.”
“Sống thật tốt.”
Buổi tối.
Tôi ngồi một mình ngoài ban công.
Nhìn những ô cửa sáng đèn khắp thành phố.
Trong điện thoại đang phát nhạc.
Một bài rất cũ.
“Ngày mai sẽ tốt hơn.”
Tôi khe khẽ hát theo.
Hát được một lúc, nước mắt bỗng rơi xuống.
Nhưng lần này…
Không phải vì tủi thân.
Mà là vì nhẹ nhõm.
Sáu năm.
Từ lúc bị anh ta quấy rối, rồi chặn anh ta.
Từ lúc phải đổi số, chuyển nhà, tưởng rằng mọi chuyện đã qua.
Từ đêm nhìn thấy hot search.
Đến lúc báo cảnh sát, lập án.
Từ lúc bị hàng vạn người mắng chửi.
Đến khi anh ta bị bắt.
Từ ba năm…
Đến bốn năm rưỡi.
Cuối cùng.
Cuối cùng… cũng kết thúc.
Điện thoại rung.
Mẹ tôi gửi tin nhắn.
“Con gái, mai về nhà ăn cơm nhé.”
“Bố con hầm sườn rồi.”
Tôi trả lời:
“Dạ.”
“Mai con về.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Tiếp tục nhìn thành phố sáng đèn.
Phía xa, có pháo hoa bỗng bắn lên.
Không biết nhà ai đang có chuyện vui.
Sắc màu rực rỡ, rất đẹp.
Tôi nhìn những chùm pháo hoa đó và nghĩ:
Ngày mai sẽ tốt hơn.
Chắc chắn sẽ tốt hơn.
Hết.