Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
Chương 5
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
Khóc.
Bố tôi nằm trên giường bệnh cũng đỏ mắt.
“Được… được rồi… ông trời có mắt.”
Tôi lau nước mắt, mở Weibo.
Đăng bài mới.
Tiêu đề:
“Cảnh sát đã lập án, Hứa Lãng làm giả chứng từ chuyển khoản.”
Nội dung:
“Vừa nhận được điện thoại từ đồn công an.”
“Họ đã trích xuất sao kê ngân hàng của Hứa Lãng năm 2018.”
“Thời điểm đó, số dư cao nhất trong tài khoản của anh ta là 3.200 tệ.”
“Không có một trăm hai mươi vạn, cũng không có ba lần chuyển khoản.”
“Ba tấm ảnh anh ta đăng đều là ảnh chỉnh sửa.”
“Cảnh sát đã lập án với tội phỉ báng và làm giả chứng cứ.”
“Hứa Lãng, chuẩn bị nhận giấy triệu tập đi.”
Ảnh đính kèm là bức ảnh tôi chụp cổng đồn công an.
Đăng xong.
Mười giây sau.
Phần bình luận bắt đầu tăng vọt.
“Trời ơi! Chốt rồi!”
“Cảnh sát đã lập án, lần này lật kèo thật rồi.”
“Những người vừa nãy chửi Phùng Nghiên đâu? Ra xin lỗi đi!”
“Tôi đã nói rồi mà, ba tấm ảnh kia định dạng thời gian khác nhau.”
“Kẻ lừa đảo giả làm nạn nhân, ghê thật.”
“Ngay từ lúc bạn gái cũ của hắn lên tiếng là tôi biết hắn có vấn đề.”
“Bây giờ còn gì để nói? Nợ ngập đầu mà còn bảo bị lừa một triệu?”
“Người này bị điên à? Dám bịa chuyện lớn vậy?”
“Họ hàng của hắn đâu? Ra nói gì đi.”
“Em họ Hứa Lãng đâu rồi? Không phải nói có chứng cứ sao? Đưa ra đi.”
Tôi lướt những bình luận đó, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó tả.
Buổi sáng, những người này còn đang mắng tôi.
Bây giờ họ lại quay sang mắng anh ta.
Buổi sáng họ nói tôi đang tẩy trắng.
Bây giờ họ nói tôi dũng cảm.
Buổi sáng họ nói kẻ lừa đảo đáng chết.
Bây giờ họ nói kẻ lừa đảo là anh ta.
Thế giới này… vốn là như vậy.
Sự thật không quan trọng.
Lập trường mới là thứ quyết định.
Ai lên tiếng trước, người đó là nạn nhân.
Ai lên tiếng sau, người đó bị cho là đang biện minh.
Nếu tôi không giữ lại chứng cứ.
Nếu Kha Nhu không đứng ra.
Nếu cảnh sát không điều tra rõ ràng.
Thì lúc này…
Tôi có lẽ đã bị bạo lực mạng dìm chết.
Bố tôi có thể đã bị tức chết.
Còn Hứa Lãng thì vẫn đang giả làm nạn nhân, chờ người ta chuyển tiền cho mình.
Càng nghĩ tôi càng rùng mình.
Điện thoại lại rung.
Một số lạ.
Tôi nghe máy.
Vẫn là Hứa Lãng.
Giọng anh ta lần này hoàn toàn khác.
Không còn hoảng loạn.
Mà mềm xuống, mang theo sự van xin.
“Phùng Nghiên… anh sai rồi.”
“Thật sự sai rồi.”
“Em xóa Weibo đi, bảo cảnh sát rút án.”
“Anh sẽ bồi thường cho em, trả tiền viện phí cho bố em.”
“Em cứ nói một con số, bao nhiêu anh cũng chịu.”
Tôi bật cười.
“Hứa Lãng, anh không có tiền.”
“Trong tài khoản của anh nhiều nhất chỉ có ba nghìn hai, anh lấy đâu ra tiền bồi thường?”
Bên kia im lặng.
Một lúc sau anh ta nói nhỏ:
“Anh có thể vay.”
“Anh vay tiền để trả em.”
“Em tha cho anh… được không?”
Tôi nói:
“Lúc anh quấy rối tôi, anh có nghĩ đến việc tha cho tôi không?”
“Lúc anh quấy rối Kha Nhu, anh có nghĩ đến việc tha cho cô ấy không?”
“Lúc anh làm bố tôi tức đến mức nhập viện, anh có nghĩ đến việc tha cho ông không?”
“Lúc anh đăng căn cước của tôi, đăng công ty tôi, đăng địa chỉ nhà tôi… anh có nghĩ đến việc tha cho tôi không?”
“Không.”
“Bây giờ anh lại cầu tôi tha cho anh?”
“Dựa vào đâu?”
Bên kia… anh ta bật khóc.
“Anh thật sự sai rồi.”
“Anh chỉ nhất thời hồ đồ.”
“Anh chỉ tức chuyện năm đó em chặn anh.”
“Anh chỉ muốn xả cơn tức.”
“Không ngờ mọi chuyện lại lớn đến vậy.”
Tôi nói chậm rãi:
“Hứa Lãng, sáu năm trước anh quấy rối tôi.”
“Cảnh sát đã cảnh cáo anh, anh hứa sẽ không tái phạm.”
“Anh làm được không?”
“Không.”
“Anh lập tài khoản phụ tiếp tục quấy rối.”
“Anh gửi tin nhắn đe dọa.”
“Anh ép tôi phải đổi số điện thoại, phải chuyển nhà.”
“Lần này anh lại bịa chuyện.”
“Anh lại làm giả chứng cứ.”
“Anh lại đe dọa tôi.”
“Anh đã bao giờ thật sự thay đổi chưa?”
“Chưa.”
“Anh chỉ biết xin tha khi bị bắt.”
“Nếu không bị bắt, anh vẫn tiếp tục hại người khác.”
“Lần này không được nữa.”
“Lần này anh phải trả giá.”
Bên kia khóc càng lớn.
“Xin em…”
“Anh quỳ xuống cũng được.”
“Em bảo anh làm gì anh cũng làm.”
Tôi nói:
“Hứa Lãng, đừng khóc nữa.”
“Để dành nước mắt đó… lên tòa mà khóc.”
“Biết đâu thẩm phán sẽ giảm nhẹ cho anh.”
Tôi cúp máy.
10.
Tám giờ tối.
Hot search đứng hạng nhất.
“Hứa Lãng bị bắt.”
Tôi bấm vào.
Là thông báo chính thức của Đồn công an phía đông thành phố.
“Ngày gần đây, cơ quan chúng tôi nhận được trình báo của cô Phùng (nữ) cho rằng có người tung tin vu khống trên mạng. Sau khi điều tra xác minh, Hứa (nam, 34 tuổi) do mâu thuẫn cá nhân đã bịa đặt thông tin giả rằng cô Phùng lừa đảo số tiền hơn một triệu, đồng thời làm giả ảnh chuyển khoản ngân hàng đăng lên mạng, gây ảnh hưởng xã hội nghiêm trọng. Hiện Hứa đã bị tạm giữ hình sự với nghi vấn phạm tội phỉ báng và làm giả chứng cứ. Vụ việc đang được tiếp tục điều tra.”
Phần bình luận đã hơn ba trăm nghìn.
“Quá hả lòng!”
“Loại người này đáng bị bắt.”
“Bạn gái cũ của hắn cũng báo cảnh sát rồi, hình như đang xử lý.”
“Quấy rối hai cô gái, vu khống hai cô gái, đúng là bệnh hoạn.”
“Hắn còn đe dọa cả gia đình người ta, làm bố cô ấy nhập viện.”
“Chắc bị phạt mấy năm?”
“Tội phỉ báng tối đa ba năm, làm giả chứng cứ tối đa ba năm, cộng lại chắc ba đến năm năm.”
“Nhẹ quá, loại này phải nhốt mười năm.”
“Luật là vậy thôi.”
Tôi lướt những bình luận đó.
Trong lòng cuối cùng cũng bình yên.
Tạm giữ hình sự.
Không phải tạm giữ hành chính.
Điều đó có nghĩa…
Anh ta thật sự có thể phải vào tù.
Không phải cảnh cáo vài câu là xong.
Không phải nộp phạt vài đồng là xong.
Mà là ngồi tù thật.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thở dài một hơi thật sâu.
Sáu năm.
Từ 2018 đến 2024.
Từ lúc bị anh ta quấy rối.
Đến khi tôi chặn anh ta.
Từ lúc phải đổi số điện thoại, chuyển nhà.
Đến khi tưởng mọi chuyện đã qua.
Từ lúc nửa đêm nhìn thấy hot search.
Đến lúc báo cảnh sát lập án.
Từ lúc bị hàng vạn người mắng chửi.
Đến lúc anh ta bị bắt.
Chỉ trong một ngày một đêm.
Tôi đã trải qua ngày dài nhất đời mình.
Điện thoại rung.
Kha Nhu nhắn tin.
“Chị Phùng Nghiên, chị thấy chưa? Hắn bị bắt rồi!”
“Thấy rồi.”
“Cảm ơn chị… thật sự cảm ơn.”
“Nếu không phải chị đứng ra trước, em cũng không dám.”
“Chúng ta cùng đứng ra.”
“Sau này hắn sẽ không thể hại người khác nữa.”
“Đúng.”
“Bố chị thế nào rồi?”
“Vẫn ở viện, nhưng huyết áp đã ổn.”
“Thế thì tốt.”
“Cảnh sát đã liên lạc với em chưa?”
“Rồi, mai em tới lấy lời khai.”
“Được, chúng ta cùng đưa hắn vào tù.”
“Ừ.”
Gửi tin xong, tôi ngả lưng vào ghế.
Mệt.
Mệt đến mức cảm giác xương cốt rã rời.
Nhưng lòng lại nhẹ bẫng.
Mười giờ đêm.
Hành lang bệnh viện.
Mẹ bảo tôi về nhà ngủ một chút, bà sẽ ở lại trông bố.
Tôi không chịu.
Bố tôi nói:
“Con về đi, ngày mai còn phải tới đồn công an.”
“Ở đây cũng không giúp được gì, về nghỉ ngơi đi.”
Tôi nhìn bố.
Sắc mặt ông đã khá hơn nhiều, không còn đáng sợ như ban ngày.
“Bố, vậy bố nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Có chuyện gì thì gọi cho con.”
“Ừ, đi đi.”
Tôi đứng dậy, bước ra ngoài.
Đến cửa, bố gọi tôi lại.
“Con gái.”
Tôi quay đầu.
Ông nhìn tôi, trong mắt lấp lánh nước.
“Bố tin con.”
“Lúc nào cũng tin.”
Mũi tôi chợt cay.
“Vâng.”
Tôi bước ra khỏi bệnh viện.
Gió đêm thổi qua hơi lạnh.
Tôi đứng ở cửa, nhìn dòng người ra vào.
Ai cũng cúi đầu lướt điện thoại.
Không biết họ đang xem gì.
Có thể vẫn đang xem hot search.
Có thể vẫn đang xem chuyện Hứa Lãng bị bắt.
Có thể vẫn đang đọc những bình luận chửi tôi… rồi chửi anh ta.
Thế giới này vốn là vậy.
Hôm qua họ mắng tôi.
Hôm nay họ mắng anh ta.
Ngày mai mắng ai… không ai biết.
Nhưng lúc nào cũng phải có một mục tiêu.
Lúc nào cũng phải có một người để trút giận.
Ai xui xẻo… người đó là kẻ xấu.
Ai đáng thương… người đó là người tốt.
Tôi không muốn làm người tốt nữa.
Cũng không muốn làm kẻ xấu.
Tôi chỉ muốn làm một người bình thường.
Đi làm.
Tan ca.
Ăn cơm.
Ngủ.
Thỉnh thoảng lướt điện thoại, xem vài chuyện trên mạng.
Không bị chửi.
Cũng không đi chửi ai.
Chỉ vậy thôi.
Điện thoại rung.
Em họ Hứa Lãng gửi tin nhắn.
“Phùng Nghiên, cô hài lòng rồi chứ?”
“Anh tôi bị cô tống vào rồi.”
“Cô vui chưa?”
Tôi nhìn mấy dòng chữ đó.
Không trả lời.
Cô ta lại nhắn tiếp.
“Anh tôi sai thật.”
“Nhưng cô có cần làm quá vậy không?”
“Để anh ấy ngồi tù, lương tâm cô không cắn rứt sao?”
“Sau này anh ấy phải làm sao? Công việc mất, danh tiếng cũng mất.”
“Cô vừa lòng chưa?”
Tôi nhìn màn hình.
Ngón tay đặt lên bàn phím.
Có rất nhiều câu muốn nói.
“Lúc anh ta bịa chuyện về tôi, anh ta có nghĩ sau này tôi phải làm sao không?”
“Lúc anh ta đăng căn cước của tôi, anh ta có nghĩ sau này tôi phải làm sao không?”
“Lúc anh ta làm bố tôi tức đến mức nhập viện, anh ta có nghĩ bố tôi sẽ ra sao không?”
Không.
Anh ta chưa từng nghĩ.
Bây giờ anh ta vào tù…
Cô lại hỏi tôi có quá đáng không.
Nhưng cuối cùng…
Tôi không gửi.
Không cần thiết.
Nói với loại người như vậy để làm gì?
Trong mắt cô ta, anh trai cô ta luôn đáng thương.
Còn tôi… luôn là người quá đáng.
Cô ta sẽ không bao giờ nghĩ xem anh trai mình đã quấy rối bao nhiêu cô gái.
Đã bịa đặt bao nhiêu chuyện.
Đã làm bố tôi nhập viện.
Cô ta chỉ nghĩ đến anh ta.
Vậy thì cứ để cô ta nghĩ vậy đi.
Tôi tắt khung tin nhắn.
Tiếp tục đi về nhà.
Mười giờ bốn mươi.
Tôi mở cửa.
Trong nhà tối om.
Tôi bật đèn.
Trên sofa vẫn vứt bộ quần áo tôi thay ra tối qua.
Trên bàn trà còn cốc nước chưa uống hết.
Máy tính vẫn mở, màn hình vẫn sáng.
Trang Weibo vẫn còn đó.
Hot search hạng nhất vẫn là:
“Hứa Lãng bị bắt.”
Tôi ngồi xuống trước máy tính.
Đọc từng bình luận.
“Phùng Nghiên thật gan, báo cảnh sát luôn.”
“Nếu là tôi chắc không dám.”
“Cô ấy giữ chứng cứ sáu năm, chắc chờ ngày này lâu rồi.”
“Loại phụ nữ như vậy mới đáng sợ, nhớ thù tận sáu năm.”
“Nhớ thù thì sao? Bị quấy rối mà không nhớ thù mới lạ.”
“Đúng vậy, ai mà không nhớ.”
“Bạn trai cũ của cô ấy đúng là xui xẻo, chọc nhầm người rồi.”
Tôi nhìn dòng bình luận cuối.
Bạn trai cũ?
Hứa Lãng chưa từng là bạn trai tôi.
Thậm chí còn chưa từng được gọi là người quen.
Anh ta chỉ là một kẻ quấy rối.
Nhưng tôi cũng không muốn giải thích nữa.
Không cần thiết.
Họ nghĩ gì… kệ họ.
Chỉ cần họ biết anh ta đã bịa đặt.
Chỉ cần họ không còn chửi tôi.
Như vậy là đủ.
Tôi tắt máy tính.
Đi tắm.
Khi nước nóng chảy xuống, tôi bật khóc.
Tất cả uất ức của một ngày một đêm… trào ra.
Lúc bị chửi, tôi không khóc.
Lúc bị đe dọa, tôi không khóc.
Lúc bị nghi ngờ, tôi cũng không khóc.
Bây giờ mọi chuyện đã kết thúc.
Anh ta bị bắt.
Tôi thắng.
Thế mà… lại khóc.