Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Ba Mươi Ngày Chờ Đợi

Đang tải...

Chương 8

Ba Mươi Ngày Chờ Đợi

Mục tiêu.

Là một công ty năng lượng mới tại châu Âu.

Sở hữu công nghệ hàng đầu.

Ngân sách của thương vụ này.

Sẽ vượt quá một tỷ.

Vì liên quan đến giao dịch xuyên quốc gia.

Và cấu trúc thuế cực kỳ phức tạp.

Dòng tiền.

Bắt buộc phải đi qua một số công ty mục đích đặc biệt.

Đặt tại các thiên đường thuế.

Và đó.

Chính là cái bẫy.

Tôi chuẩn bị riêng cho Vương Hải Phong.

Những công ty SPV đó.

Trên danh nghĩa.

Là để tối ưu thuế và giảm rủi ro cho thương vụ.

Nhưng trong bóng tối.

Chúng chính là con đường hoàn hảo để chuyển tiền.

Một con đường.

Tinh vi hơn gấp trăm lần.

So với Viễn Trì Thương mại.

Cũng như quỹ tín thác ở nước ngoài của Lưu Nghị.

Tôi tin rằng.

Khi nhìn thấy kế hoạch này.

Vương Hải Phong chắc chắn sẽ động lòng.

Bởi vì mạng lưới mà ông ta dày công xây dựng.

Vừa mới bị tôi phá hủy.

Ông ta cần gấp.

Một con đường mới.

Kín đáo hơn.

An toàn hơn.

Để thỏa mãn lòng tham không đáy của mình.

Và tôi.

Đích thân dâng lên con đường ấy.

Bản kế hoạch mua lại dài hơn một trăm trang.

Tôi làm đến mức hoàn hảo.

Từ phân tích triển vọng thị trường.

Đến đánh giá giá trị công nghệ.

Từ kiểm soát rủi ro pháp lý.

Đến mô hình tài chính chi tiết.

Mỗi một chi tiết.

Đều thể hiện sự chuyên nghiệp.

Và cả tham vọng của tôi.

Đây là một bản kế hoạch.

Đủ để khiến bất kỳ doanh nhân có tầm nhìn nào.

Cũng phải phấn khích.

Tôi trình bản kế hoạch này.

Cho chủ tịch Trần Viễn Trì xem trước.

Sau khi đọc xong.

Ông kích động đến mức đi qua đi lại trong phòng.

“Diệp tổng giám đốc!”

“Cô đúng là phúc tinh của tôi!”

“Nếu kế hoạch này thành công.”

“Tập đoàn Viễn Trì sẽ nhảy vọt lên hàng đầu trong lĩnh vực năng lượng mới toàn cầu!”

“Đây chính là tương lai của Viễn Trì!”

Tôi nhìn vẻ hưng phấn của ông.

Trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.

“Chủ tịch.”

“Kế hoạch này tuy triển vọng rất lớn.”

“Nhưng rủi ro cũng cực kỳ cao.”

“Đặc biệt là ở khâu dòng tiền.”

“Hơn một tỷ cho giao dịch xuyên quốc gia.”

“Đối với hệ thống kiểm soát tài chính của chúng ta.”

“Đây là một thử thách khổng lồ.”

“Chỉ cần sơ suất.”

“Có thể xuất hiện lỗ hổng cực lớn.”

Tôi cố ý nhấn mạnh rủi ro.

Nhưng Trần Viễn Trì lại phất tay.

“Có cô ở đây thì tôi còn lo gì!”

“Hệ thống kiểm soát tài chính của Viễn Trì bây giờ.”

“Là hàng đầu cả nước!”

“Tôi tin cô xử lý được!”

Tôi chờ đúng câu nói này.

“Nếu chủ tịch tin tưởng tôi như vậy.”

“Tôi xin ông giao toàn bộ quyền điều phối tài chính của dự án cho tôi.”

“Nhưng để đảm bảo công bằng và minh bạch.”

“Tôi đề nghị hội đồng quản trị lập một tổ giám sát đặc biệt.”

“Cùng theo dõi tiến độ dự án.”

“Và tôi đề cử phó tổng Vương Hải Phong làm trưởng nhóm giám sát.”

“Ông ấy giàu kinh nghiệm.”

“Uy tín cao trong tập đoàn.”

“Để ông ấy giám sát tôi… là phù hợp nhất.”

Trần Viễn Trì nghe xong.

Ánh mắt đầy tán thưởng.

“Tốt!”

“Cô suy nghĩ rất chu toàn!”

“Để Hải Phong giám sát cô.”

“Vừa giúp cô yên tâm làm việc.”

“Vừa bịt miệng những lời dị nghị!”

“Quyết định vậy đi!”

Tôi cúi đầu.

Che đi tia lạnh trong mắt.

Chủ tịch.

Ông sẽ không bao giờ ngờ.

Hai người ông tin tưởng nhất.

Một người.

Đang giúp ông mở rộng đế chế.

Người còn lại.

Lại đang đứng phía sau.

Mài dao.

Chờ đâm vào lưng người kia.

Tại cuộc họp hội đồng quản trị.

Kế hoạch mua lại của tôi.

Không ngoài dự đoán.

Được thông qua toàn bộ.

Tất cả đều bị viễn cảnh lớn lao tôi vẽ ra thuyết phục.

Vương Hải Phong.

Vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

Ông ta tượng trưng đưa ra vài câu hỏi về kiểm soát rủi ro.

Tôi trả lời hoàn hảo từng điểm.

Cuối cùng.

Ông ta mỉm cười.

Bày tỏ sự ủng hộ.

“Kế hoạch của giám đốc Diệp.”

“Có tầm nhìn xa.”

“Quyết đoán.”

“Tôi hoàn toàn tán thành.”

“Là trưởng nhóm giám sát.”

“Tôi nhất định sẽ phối hợp toàn lực với giám đốc Diệp.”

“Đảm bảo dự án không xảy ra sai sót.”

Ánh mắt ông ta.

Sâu như biển.

Trong độ sâu ấy.

Tôi nhìn thấy.

Một đốm lửa tham lam.

Không thể che giấu.

Tôi biết.

Ông ta đã cắn câu.

Con cá sấu khổng lồ.

Ẩn mình suốt hơn mười năm.

Gần như nuốt trọn cả tập đoàn Viễn Trì.

Cuối cùng.

Cũng bị miếng mồi cuối cùng tôi chuẩn bị.

Dẫn ra khỏi vực sâu.

16 Thu Lưới

Dự án mua lại chính thức khởi động.

Một cơn bão khổng lồ vô hình.

Bắt đầu hình thành trên bầu trời Viễn Trì.

Hàng chục tỷ.

Bắt đầu được điều phối.

Chuyển dịch khắp thế giới.

Bề ngoài.

Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.

Mỗi ngày.

Tôi đều xuất hiện trong phòng họp của nhóm dự án.

Làm việc cùng đội luật sư.

Đội tài chính.

Đội kỹ thuật.

Trao đổi nhanh gọn và hiệu quả.

Sự chuyên nghiệp.

Và quyết đoán của tôi.

Khiến mọi người hoàn toàn tin tưởng.

Còn Vương Hải Phong.

Với vai trò trưởng nhóm giám sát.

Biểu hiện cũng hoàn hảo đến mức không thể chê.

Ông ta định kỳ nghe báo cáo của tôi.

Thỉnh thoảng đưa ra vài đề xuất cho dự án.

Mỗi lời ông ta nói.

Đều rất công bằng.

Rất “vì công ty”.

Thậm chí.

Ông ta còn chủ động đề nghị.

Để giảm bớt gánh nặng cho tôi.

Ông ta có thể sử dụng một số “mối quan hệ ở nước ngoài”…

Để hỗ trợ xử lý một vài khâu trung chuyển dòng tiền phức tạp.

Ông ta nói rất tự nhiên.

Rất chân thành.

Như thể thật sự đang giúp tôi gánh bớt áp lực.

Còn tôi.

Đương nhiên cũng vui vẻ đồng ý.

Thậm chí còn chân thành cảm ơn.

Sự phối hợp giữa chúng tôi.

Nhìn bề ngoài.

Hoàn hảo đến mức không có kẽ hở.

Giống như hai đồng đội ăn ý nhất.

Nhưng.

Ở nơi không ai nhìn thấy.

Một cuộc chiến khác.

Đã âm thầm bắt đầu.

Trong tầng sâu nhất của bộ phận kiểm soát rủi ro thuế.

Tôi thiết lập một trung tâm giám sát dữ liệu.

Nơi này.

Mới là trái tim thật sự của toàn bộ dự án mua lại.

Đội nòng cốt của tôi.

Luân phiên trực 24 giờ.

Theo dõi từng dòng tiền.

Dù chỉ là một đô la.

Hệ thống giám sát này.

Tôi đã bí mật cài vào.

Ngay từ lúc thiết kế toàn bộ lộ trình dòng tiền cho thương vụ.

Nó giống như một tấm mạng nhện vô hình.

Bao phủ tất cả các công ty trung gian.

Tất cả các tài khoản ngoài khơi.

Vương Hải Phong tưởng rằng.

Ông ta đang lợi dụng con đường phức tạp do tôi thiết kế.

Để âm thầm rút tiền.

Nhưng ông ta không hề biết.

Mỗi bước ông ta đi.

Đều nằm trong tầm mắt của tôi.

Ông ta giống như một tên trộm lạc vào mê cung.

Tưởng rằng mình đã thông minh tìm được nơi cất giấu kho báu.

Nhưng lại không biết.

Người thiết kế mê cung.

Đang đứng trên đỉnh cao nhất.

Lạnh lùng nhìn xuống.

Tuần đầu tiên.

Vương Hải Phong rất cẩn trọng.

Không hề có bất kỳ động thái nào.

Tất cả dòng tiền đều hoàn toàn hợp lệ.

Ông ta đang thăm dò.

Sang tuần thứ hai.

Ông ta bắt đầu hành động.

Một khoản tiền.

Năm triệu đô la.

Khi đi qua một công ty SPV đặt tại quần đảo Cayman.

Đã bị chuyển hướng.

Dưới danh nghĩa “phí tư vấn dự án”.

Sang một tài khoản không liên quan.

Thao tác này.

Làm rất sạch.

Hợp đồng.

Hóa đơn.

Đầy đủ.

Nếu chỉ nhìn trên sổ sách.

Hoàn toàn không có vấn đề.

Nếu là phòng tài chính trước đây.

Khoản tiền này.

Đã biến mất một cách êm ái.

Nhưng trong hệ thống giám sát của tôi.

Dòng tiền bất thường ấy.

Ngay lập tức bị đánh dấu.

Cảnh báo đỏ cấp cao nhất.

Đội của tôi lập tức bắt đầu truy vết.

Trong vòng bốn mươi tám giờ tiếp theo.

Khoản tiền đó.

Đi qua bảy quốc gia khác nhau.

Mười hai tài khoản công ty.

Mỗi lần chuyển.

Lại khoác một lớp vỏ mới.

Phí tư vấn.

Biến thành phí dịch vụ kỹ thuật.

Phí dịch vụ kỹ thuật.

Lại biến thành tiền đầu tư cổ phần.

Cuối cùng.

Khoản tiền đó.

Dưới danh nghĩa “quà tặng cá nhân”.

Được chuyển vào một tài khoản ngân hàng tư nhân tại Thụy Sĩ.

Tim tôi bắt đầu đập mạnh.

Tôi biết.

Tôi chỉ còn cách sự thật cuối cùng.

Một bước nữa.

Tôi huy động tất cả nguồn lực mình có.

Bao gồm những luật sư thuế quốc tế mà tôi đã chiêu mộ trước đó.

Thông qua những kênh đặc biệt.

Sau khi trả một cái giá không nhỏ.

Cuối cùng.

Chúng tôi lấy được thông tin chủ tài khoản Thụy Sĩ đó.

Khi nhìn thấy cái tên ấy.

Máu trong người tôi.

Như đông cứng lại trong một giây.

Vương Triết.

Con trai duy nhất của Vương Hải Phong.

Một cậu sinh viên hai mươi tuổi.

Đang du học tại Anh.

Tôi cầm tờ giấy in thông tin đó.

Bàn tay khẽ run.

Không phải vì sợ.

Mà vì sự phấn khích cực độ.

Vương Hải Phong.

Ông thua rồi.

Ông tưởng rằng mình giấu kín không một kẽ hở.

Ông tưởng rằng dùng tình thân làm bức tường lửa cuối cùng.

Sẽ không ai phá được.

Nhưng ông quên mất một điều.

Trên thế giới này.

Chỉ cần tiền từng đi qua.

Thì nhất định sẽ để lại dấu vết.

Nhưng tôi không vội hành động.

Tôi chờ.

Chờ ông ta phạm sai lầm lớn hơn.

Chờ ông ta chuyển thêm tiền vào tài khoản đó.

Chờ số tiền tích lũy.

Đến mức đủ để ông ta.

Không bao giờ có cơ hội quay đầu.

Một tháng sau.

Số tiền trong tài khoản đó.

Đã lên tới ba mươi triệu đô la.

Tương đương hơn hai trăm triệu nhân dân tệ.

Tôi biết.

Thời điểm.

Đã chín muồi.

Đã đến lúc.

Thu lưới.

Tôi gửi yêu cầu triệu tập một cuộc họp khẩn.

Cho chủ tịch Trần Viễn Trì.

Chủ đề chỉ có một.

“Báo cáo kiểm toán tài chính giai đoạn giữa của dự án mua lại ở nước ngoài.”

Tất cả các thành viên hội đồng quản trị.

Bắt buộc phải tham dự.

Bao gồm cả.

Phó tổng thường trực.

Vương Hải Phong.

Trong phòng họp.

Không khí vô cùng nghiêm trọng.

Vương Hải Phong ngồi bên phải chủ tịch.

Vẻ mặt ông ta.

Vẫn bình tĩnh như thường.

Thậm chí.

Còn nở một nụ cười khích lệ với tôi.

Như thể đang nói.

Đừng căng thẳng.

Cứ báo cáo thật tốt đi.

Tôi bước đến trước màn chiếu.

Cúi đầu chào mọi người.

Sau đó.

Tôi mở bản trình chiếu của mình.

Trang đầu tiên.

Một tiêu đề cực lớn.

Nổi bật đến chói mắt.

“Con chuột lớn của Viễn Trì – kẻ phản bội của tập đoàn.”

Cả phòng họp lập tức xôn xao.

Mọi ánh mắt.

Đều dồn về phía tôi.

Nụ cười trên mặt Vương Hải Phong.

Cũng đông cứng ngay lập tức.

Ông ta nhận ra.

Có điều gì đó không ổn.

Nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Giám đốc Diệp, cô có ý gì vậy?”

Giọng ông ta mang theo chút uy nghi.

“Cô phát hiện vấn đề gì sao?”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhấn nút chuyển trang.

Trên màn hình.

Một sơ đồ dòng tiền khổng lồ hiện ra.

Vô số mũi tên.

Xuất phát từ tài khoản của tập đoàn Viễn Trì.

Đan chéo như một mạng lưới phức tạp.

Cuối cùng.

Tất cả mũi tên.

Đều hội tụ về một điểm.

Điểm đó.

Bị tôi khoanh tròn bằng màu đỏ chói.

Bên dưới.

Là một dòng chữ rõ ràng.

“Ngân hàng UBS Thụy Sĩ – tài khoản cá nhân. Chủ tài khoản: Vương Triết.”

Tôi quay người.

Ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Hải Phong.

Lạnh như lưỡi dao.

“Phó tổng Vương.”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng vang rõ trong phòng họp.

“Ông có thể giải thích giúp mọi người một chuyện không?”

“Vì sao.”

“Hai trăm triệu tiền dự án mua lại của chúng ta.”

“Lại chạy vào tài khoản của con trai ông?”

Cả phòng họp.

Chết lặng.

Tất cả ánh mắt.

Từ tôi.

Chuyển sang Vương Hải Phong.

Khuôn mặt ông ta.

Trong một giây.

Trắng bệch.

Trán lấm tấm mồ hôi.

Ông ta há miệng.

Như muốn nói điều gì.

Nhưng không thốt ra nổi một chữ.

Sự trầm ổn mà ông ta giữ suốt hơn mười năm.

Lớp mặt nạ kiên cố như núi.

Trong khoảnh khắc này.

Bị tôi.

Đập nát hoàn toàn.

Không còn mảnh nào.

17 Mọi Thứ Khép Lại

Vương Hải Phong ngồi sụp xuống ghế.

Ánh mắt trống rỗng.

Mặt xám như tro.

Sự mưu sâu tính kỹ mà ông ta luôn tự hào.

Trước những bằng chứng thép tôi chuẩn bị suốt một tháng.

Trở nên yếu ớt đến đáng thương.

Ông ta biết.

Mình xong rồi.

Bao năm gây dựng.

Mọi tham vọng và dục vọng.

Đều tan thành bọt nước.

Chủ tịch Trần Viễn Trì.

Chậm rãi đứng dậy.

Cơ thể ông khẽ run.

Không ai biết.

Đó là vì phẫn nộ.

Hay vì đau lòng.

Ông từng bước.

Đi đến trước mặt Vương Hải Phong.

Không quát mắng.

Không chửi rủa.

Chỉ nhìn ông ta.

Nhìn người từng kề vai chiến đấu.

Từng thân thiết như anh em.

“Hải Phong.”

Giọng Trần Viễn Trì khàn khàn.

Mệt mỏi.

“Tại sao?”

Ba chữ ấy.

Nhẹ đến mức tưởng như không có trọng lượng.

Nhưng lại nặng đến mức.

Đủ nghiền nát mọi phòng tuyến tâm lý.

Cơ thể Vương Hải Phong chấn động.

Ông ta ngẩng đầu.

Nhìn Trần Viễn Trì.

Trong mắt.

Là vô vàn cảm xúc chồng chéo.

Hối hận.

Không cam tâm.

Sợ hãi.

Cuối cùng.

Chỉ còn lại một tiếng thở dài.

Ông ta không biện minh.

Bởi vì biết.

Mọi thứ đều vô ích.

Cửa phòng họp mở ra.

Người của bộ phận pháp chế và an ninh bước vào.

Họ đứng bên cạnh Vương Hải Phong.

Làm động tác “mời”.

Ông ta không chống cự.

Chậm rãi đứng dậy.

Chỉnh lại bộ vest đắt tiền.

Như muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng.

Trước khi bước ra khỏi phòng.

Ông ta quay đầu.

Nhìn tôi thật sâu.

Trong ánh mắt ấy.

Không còn uy nghi.

Không còn giả tạo.

Chỉ còn lại.

Sự thất bại hoàn toàn.

Và một tia.

Giải thoát mà tôi không hiểu nổi.

Khi Vương Hải Phong sụp đổ.

Cuộc thanh lọc lớn nhất.

Và sâu nhất.

Trong lịch sử tập đoàn Viễn Trì.

Cuối cùng.

Cũng khép lại.

Từ trên xuống dưới.

Cả tập đoàn.

Đã trải qua một cuộc phẫu thuật cắt bỏ tận xương.

Dù tổn thương nặng nề.

Nhưng cũng nhờ vậy.

Mà tái sinh.

Trong cuộc họp hội đồng quản trị sau đó.

Trần Viễn Trì tuyên bố trước toàn thể.

Bổ nhiệm tôi.

Làm Ủy viên điều hành của tập đoàn Viễn Trì.

Đồng thời giữ chức Giám đốc rủi ro toàn cầu.

Phụ trách toàn bộ hệ thống tài chính.

Pháp lý.

Và kiểm soát nội bộ.

Quyền lực của tôi.

Đạt đến đỉnh cao chưa từng có.

Tôi trở thành nhân vật số hai của Viễn Trì.

Một người phụ nữ.

Dựa vào năng lực.

Và thủ đoạn.

Từng bước từ đáy vực.

Leo lên đỉnh quyền lực.

Tin tức lan ra.

Cả công ty chấn động.

Những người từng khinh thường tôi.

Chế giễu tôi.

Giờ gặp tôi.

Đều phải cung kính cúi đầu.

Gọi một tiếng.

“Diệp tổng.”

Văn phòng của tôi.

Cũng được chuyển lên tầng cao nhất của tòa nhà.

Ngay cạnh phòng của chủ tịch.

Đứng trước bức tường kính khổng lồ.

Tôi có thể nhìn xuống.

Thành phố từng nuôi dưỡng tôi.

Cũng từng vứt bỏ tôi.

Nhưng lòng tôi.

Lại bình yên lạ thường.

Không có niềm hả hê khi báo thù thành công.

Cũng không có sự phấn khích khi nắm quyền lực.

Chỉ là cảm giác.

Nhẹ nhõm.

Sau khi mọi bụi đất đã lắng xuống.

Tôi cầm điện thoại.

Mở ra một số quen thuộc.

Một số từng bị tôi chặn.

Sau đó lại được ghim lên đầu danh sách.

Tôi gửi một tin nhắn.

Chỉ hai chữ.

“Cảm ơn.”

Không xưng hô.

Không ký tên.

Nhưng tôi biết.

Anh ấy sẽ hiểu.

Rất nhanh.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn trả lời.

Cũng chỉ hai chữ.

“Chúc mừng.”

Tôi nhìn hai chữ ấy.

Khóe môi.

Cuối cùng cũng nở nụ cười thật sự.

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh hoàng hôn.

Nhuộm cả thành phố thành màu vàng rực.

Cuộc đời tôi.

Cũng giống như mặt trời kia.

Từng rơi vào vực tối sâu nhất.

Nhưng cuối cùng.

Vẫn tự mình đứng dậy.

Tỏa sáng.

Còn rực rỡ hơn trước.

Câu chuyện của tôi.

Có lẽ đến đây là kết thúc.

Nhưng cuộc đời mới của Diệp Tình.

Mới chỉ bắt đầu.

Tôi không còn là trưởng bộ phận thuế cần một hệ thống mã hóa để tự bảo vệ mình.

Cũng không còn là giám đốc kiểm soát rủi ro phải dùng trả thù để chứng minh bản thân.

Tôi là một trong những người cầm lái Viễn Trì.

Là người bảo vệ đế chế thương nghiệp này.

Phía trước.

Còn cả một bầu trời rộng lớn đang chờ.

Và tôi.

Đã sẵn sàng.

Đón nhận.

Thử thách tiếp theo.

Huyền thoại của tôi.

Vẫn chưa kết thúc.

 

-Hết-