Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
Chương 7
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
13 Cơn Hoảng Loạn Lan Rộng
Tin Lưu Nghị bị đưa đi điều tra.
Chỉ trong nửa giờ.
Đã lan khắp toàn bộ tập đoàn.
Lần này.
Chấn động còn lớn hơn rất nhiều so với vụ Hoàng tổng.
Dù sao.
Lưu Nghị là giám đốc tài chính.
Là một trong những nhân vật cốt lõi thật sự của tập đoàn.
Cũng từng là cánh tay trái đắc lực mà Trần Viễn Trì tin tưởng nhất.
Sự sụp đổ của ông ta.
Khiến tất cả mọi người đều ngửi thấy một mùi vị khác thường.
Cơn giông sắp kéo đến.
Gió đã bắt đầu nổi lên.
Cả tập đoàn Viễn Trì.
Bị bao trùm bởi bầu không khí nặng nề và hoảng loạn.
Đặc biệt là những lãnh đạo từng rất thân thiết với Lưu Nghị.
Hoặc bản thân cũng không sạch sẽ.
Lúc này càng như ngồi trên đống lửa.
Ai nấy đều bất an.
Điện thoại trong văn phòng tôi gần như bị gọi đến cháy máy.
Vô số người.
Thông qua đủ loại quan hệ.
Muốn dò hỏi tin tức từ tôi.
Hoặc cố gắng giải thích.
Tìm cách phủi sạch liên quan.
Đối với tất cả những cuộc gọi đó.
Tôi không nghe bất kỳ cuộc nào.
Thư ký Tiểu Chu.
Theo đúng chỉ thị của tôi.
Chỉ dùng giọng điệu công vụ tiêu chuẩn để trả lời.
“Bộ phận kiểm soát rủi ro thuế đang tiến hành rà soát nội bộ theo chỉ thị của chủ tịch. Mọi thông tin cụ thể hiện chưa thể công bố.”
Chính thái độ mập mờ đó.
Ngược lại càng khiến họ hoảng sợ hơn.
Bởi vì.
Điều đáng sợ nhất.
Chính là sự không biết.
Trong khi đó.
Đội của tôi.
Dưới lớp màn hoảng loạn ấy.
Bắt đầu làm việc với hiệu suất cao hơn bao giờ hết.
Cuốn sổ mà chủ tịch giao cho tôi.
Trở thành tấm bản đồ trong tay chúng tôi.
Trong đó ghi rõ.
Lý lịch của từng lãnh đạo cấp cao.
Bộ phận họ phụ trách.
Cùng với một số nghi ngờ mà chủ tịch đã âm thầm ghi lại suốt nhiều năm.
Những thông tin ấy.
Chỉ thẳng hướng điều tra cho chúng tôi.
Chúng tôi chia làm nhiều nhóm.
Một nhóm tiếp tục đào sâu vụ án của Lưu Nghị.
Theo dây leo.
Lần ra những quả dưa phía sau.
Nhóm khác.
Dựa theo manh mối trong cuốn sổ.
Bắt đầu kiểm toán các bộ phận cốt lõi khác trong tập đoàn.
Bộ phận thu mua.
Bộ phận kinh doanh.
Bộ phận marketing.
Thậm chí.
Cả bộ phận hành chính.
Mỗi bộ phận.
Đều giống như một vương quốc riêng.
Mỗi người đứng đầu.
Đều là một lãnh chúa thống trị địa bàn của mình.
Trước đây.
Họ quen với việc “núi cao hoàng đế xa”.
Quen với việc muốn làm gì thì làm trong lãnh địa của mình.
Nhưng bây giờ.
Đội của tôi giống như những con dao phẫu thuật sắc bén.
Chính xác.
Và lạnh lùng.
Rạch thẳng vào lớp vỏ ngụy trang của họ.
Vấn đề.
Lần lượt bị phơi bày.
Bộ phận thu mua.
Có vô số hợp đồng mua hàng cao hơn giá thị trường.
Tiền hoa hồng phía sau khiến người ta rùng mình.
Bộ phận kinh doanh.
Để đạt chỉ tiêu.
Đã làm giả hàng loạt hợp đồng bán hàng.
Lừa lấy tiền thưởng doanh số của công ty.
Bộ phận marketing.
Một sự kiện quảng bá hoành tráng.
Ngân sách lên tới năm triệu.
Nhưng chi phí thực tế.
Có lẽ chưa đến một nửa.
Những vấn đề đó.
Đều chỉ thẳng vào người đứng đầu các bộ phận.
Những phó tổng giám đốc vốn luôn ăn mặc chỉnh tề.
Bề ngoài đạo mạo.
Chứng cứ.
Từng phần một.
Được chuyển lên bàn làm việc của tôi.
Chồng chất như núi.
Tôi nhìn những tập tài liệu ấy.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Cây đại thụ mang tên tập đoàn Viễn Trì.
Nhìn từ bên ngoài.
Tán lá xanh tốt.
Nhưng bên trong.
Đã bị đám sâu mọt gặm nhấm đến thủng lỗ chỗ.
Nếu không phải lần sa thải đó.
Dồn tôi đến đường cùng.
Nếu không phải tôi quay lại.
Vén tấm màn che này lên.
Có lẽ chỉ vài năm nữa thôi.
Cây đại thụ này.
Sẽ sụp đổ vào một buổi sáng rất bình thường.
Tôi không có chút thương hại nào.
Những người này.
Trong lúc hưởng thụ đãi ngộ hậu hĩnh mà công ty mang lại.
Lại giống như lũ đỉa hút máu.
Tham lam hút cạn máu của tập đoàn.
Mỗi đồng tiền bẩn họ lấy thêm.
Đều đồng nghĩa với việc những nhân viên bình thường ở tuyến đầu.
Bị cắt đi một phần thu nhập đáng lẽ thuộc về họ.
Chiều hôm đó.
Phó tổng bộ phận thu mua.
Một người đàn ông trung niên tên Trương Vĩ.
Tìm đến văn phòng tôi.
Ông ta không giả tạo như Lưu Nghị.
Cũng không hung hăng như vậy.
Vừa bước vào.
Ông ta đã “bịch” một tiếng.
Quỳ xuống trước mặt tôi.
“Diệp tổng giám đốc!”
Ông ta vừa khóc vừa nói.
“Là tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi!”
“Chỉ vì nhất thời bị lòng tham che mắt nên mới làm chuyện hồ đồ!”
“Xin cô… nể tình tôi đã cống hiến cho công ty bao nhiêu năm…”
“Hãy cho tôi một cơ hội!”
“Tôi sẽ trả lại toàn bộ số tiền!”
“Tôi chấp nhận mọi hình phạt của công ty!”
“Chỉ xin cô… đừng đưa tôi cho cảnh sát!”
Ông ta nghĩ.
Làm vậy có thể khiến tôi mềm lòng.
Tôi chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.
“Trương tổng.”
“Bây giờ mới nói những lời này… ông không thấy đã quá muộn sao?”
“Khi ông nhét đồng tiền hoa hồng đầu tiên vào túi mình.”
“Ông đáng lẽ phải nghĩ đến ngày hôm nay.”
“Tập đoàn Viễn Trì không phải nơi đứng ngoài pháp luật.”
“Quy định của công ty cũng không phải đồ trang trí.”
“Ông đã phạm tội.”
“Thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”
“Đó là cái giá ông phải trả.”
Những lời của tôi.
Đập nát hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của ông ta.
Trương Vĩ ngồi bệt xuống sàn.
Mặt xám như tro.
Tôi gọi bảo vệ.
Đưa ông ta ra ngoài.
Tôi biết.
Đây chỉ là một hình ảnh thu nhỏ.
Tiếp theo.
Sẽ còn nhiều người hơn nữa.
Dùng đủ mọi cách để cầu xin.
Để chống cự.
Nhưng quyết tâm của tôi.
Sẽ không dao động dù chỉ một chút.
Tôi sẽ dùng những biện pháp mạnh mẽ nhất.
Để hoàn thành cuộc thanh lọc này.
Để tất cả mọi người đều hiểu.
Trong tập đoàn Viễn Trì.
Quy tắc do tôi đặt ra.
Không ai có thể lay chuyển.
14 Kẻ Đứng Sau
Cuộc thanh trừng.
Kéo dài suốt một tuần.
Bên trong tập đoàn Viễn Trì.
Đã trải qua một cuộc cải tổ chưa từng có.
Phó tổng bộ phận thu mua Trương Vĩ.
Phó tổng bộ phận kinh doanh Lý Minh.
Giám đốc marketing Vương Phương.
Từng cái tên vốn cao cao tại thượng.
Lần lượt biến mất khỏi danh bạ nội bộ của công ty.
Người thì bị chuyển giao cho cơ quan điều tra.
Người thì bị sa thải ngay lập tức.
Đồng thời bị yêu cầu hoàn trả toàn bộ số tiền phi pháp.
Trong nội bộ tập đoàn.
Bầu không khí căng thẳng như dây đàn.
Những lãnh đạo còn lại.
Ngay cả khi đi lại.
Cũng bắt đầu cúi đầu.
Sợ rằng người tiếp theo bị gọi tên.
Sẽ là mình.
Còn cái tên của tôi.
Diệp Tình.
Đã trở thành một điều cấm kỵ.
Một cái tên khiến người ta nghe thấy cũng phải biến sắc.
Tôi biết.
Mục tiêu của mình đã đạt được một nửa.
Những khối u lộ ra bên ngoài.
Đã bị tôi từng cái một cắt bỏ.
Nhưng ánh mắt tôi.
Vẫn luôn dõi theo tấm lưới cốt lõi nhất.
Lưu Nghị.
Trương Vĩ.
Lý Minh…
Tuy đều là người đứng đầu từng bộ phận.
Nhưng họ giống những quân cờ hơn.
Đằng sau họ.
Chắc chắn còn một người.
Hoặc vài người.
Điều phối tất cả.
Che chắn cho họ.
Người đó.
Mới là kẻ đứng sau thật sự.
Cũng là mục tiêu cuối cùng.
Của cuộc báo thù lần này.
Tôi sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ của các vụ án.
Cố gắng tìm mối liên hệ giữa những sự việc tưởng chừng độc lập ấy.
Rất nhanh.
Một chi tiết khiến tôi chú ý.
Tất cả những lãnh đạo đã bị xử lý.
Con đường thăng tiến của họ trong công ty.
Đều có một điểm chung.
Mỗi lần thăng chức quan trọng.
Đều không tách rời sự đề cử.
Và ủng hộ.
Của một người.
Người đó chính là.
Phó tổng giám đốc thường trực của tập đoàn.
Vương Hải Phong.
Vương Hải Phong.
Nhân vật quyền lực chỉ đứng sau chủ tịch Trần Viễn Trì.
Một nguyên lão đã cùng chủ tịch gây dựng sự nghiệp từ những ngày đầu.
Một người luôn nổi tiếng là nghiêm khắc.
Cứng rắn.
Công tư phân minh.
Có thể là ông ta sao?
Trong lòng tôi dâng lên một câu hỏi khổng lồ.
Trong cuốn sổ tay mà chủ tịch đưa cho tôi.
Đánh giá về Vương Hải Phong là:
“Năng lực xuất chúng, trung thành tuyệt đối, có thể giao trọng trách.”
Không có bất kỳ ghi chép tiêu cực nào.
Điều đó có nghĩa.
Ngay cả chủ tịch.
Cũng hoàn toàn tin tưởng ông ta.
Nếu thật sự là ông ta.
Vậy ông ta đã ẩn mình sâu đến mức nào?
Mưu tính lại đáng sợ đến đâu?
Trực giác nói với tôi.
Có lẽ tôi đã chạm vào trung tâm của tấm lưới tội lỗi này.
Nhưng tôi không nói với ai.
Thay vào đó.
Tôi bắt đầu bí mật điều tra Vương Hải Phong.
Đó là một hành động cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ cần ông ta phát hiện.
Với quyền lực của mình trong công ty.
Mọi nỗ lực của tôi.
Có thể sụp đổ trong chớp mắt.
Thậm chí.
Tôi cũng có thể rơi vào vực sâu không lối thoát.
Nhưng tôi không còn đường lui.
Khối u cuối cùng.
Cũng là khối u lớn nhất.
Tôi nhất định phải nhổ tận gốc.
Tôi để đội của mình bắt đầu điều tra từ những thông tin bên ngoài.
Tài sản công khai của Vương Hải Phong.
Gia cảnh của ông ta.
Các mối quan hệ xã hội.
Mọi thứ.
Đều sạch sẽ đến mức hoàn hảo.
Ông ta giống như một hình mẫu đạo đức hoàn mỹ.
Không có bất kỳ điểm yếu nào để công kích.
Nhưng tôi biết.
Điều đó là không thể.
Một người.
Nếu thật sự muốn che giấu điều gì.
Thì nhất định sẽ giấu phần thật nhất của mình.
Ở nơi tầm thường nhất.
Tôi bắt đầu lật lại hồ sơ cũ của công ty hơn mười năm trước.
Những tài liệu giấy.
Đã phủ đầy bụi thời gian.
Tôi muốn tìm dấu vết của người đàn ông này.
Ngay từ điểm khởi đầu.
Đó là một đêm khuya.
Tôi ở một mình trong phòng lưu trữ của công ty.
Trong không khí.
Là mùi giấy ẩm mốc.
Tôi lật từng trang.
Từng trang một.
Cuối cùng.
Trong một bản hồ sơ tuyển dụng từ mười năm trước.
Tôi nhìn thấy một cái tên.
Khiến tim tôi đập mạnh.
Lý Vy.
Người học trò đã cướp vị trí của tôi.
Rồi sau đó bị chính tay tôi đuổi khỏi công ty.
Ở mục người giới thiệu.
Ký tên ba chữ.
Vương Hải Phong.
Trong đầu tôi.
Như có tia chớp lóe lên.
Tôi từng nghĩ.
Lý Vy chỉ là người của Hoàng tổng cài vào.
Nhưng bây giờ xem ra.
Hoàng tổng.
Có lẽ cũng chỉ là một người truyền tin.
Ngay từ đầu.
Lý Vy.
Đã là người của Vương Hải Phong.
Vậy vì sao ông ta phải cài một người như vậy.
Để thay thế vị trí của tôi?
Câu trả lời.
Gần như đã lộ ra.
Bởi vì tôi.
Tôi — người phụ trách thuế.
Một người cực kỳ nhạy cảm với sổ sách và dòng tiền.
Sự tồn tại của tôi.
Khiến mạng lưới tham nhũng khổng lồ của ông ta.
Bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị lộ.
Cho nên.
Ông ta phải loại bỏ tôi.
Đợt cắt giảm nhân sự.
Chỉ là cái cớ.
Một cái cớ hoàn toàn hợp pháp.
Lại không khiến ai nghi ngờ.
Ông ta để Hoàng tổng đứng ra thao tác.
Để Lý Vy.
Một người mới nhìn có vẻ vô hại.
Thay thế vị trí của tôi.
Ông ta nghĩ.
Như vậy là có thể ngủ yên.
Ông ta nghĩ.
Diệp Tình tôi.
Chỉ là một quả hồng mềm.
Muốn bóp thế nào cũng được.
Nhưng ông ta đã tính sai một bước.
Ông ta không ngờ.
Hệ thống thuế của công ty.
Lại phụ thuộc vào tôi đến vậy.
Ông ta càng không ngờ.
Tôi sẽ trở lại.
Với tư thế của một người chiến thắng.
Quay về Viễn Trì.
Và từng bước.
Nhổ bỏ những quân cờ của ông ta.
Còn bây giờ.
Lưỡi kiếm của tôi.
Cuối cùng.
Đã chĩa thẳng vào ông ta.
Kẻ đứng sau tất cả.
Tôi dựa lưng vào tủ hồ sơ lạnh lẽo.
Khẽ thở ra một hơi dài.
Hóa ra là vậy.
Nguyên nhân thật sự khiến tôi bị sa thải.
Cũng là nỗi nhục lớn nhất trong sự nghiệp của tôi.
Đều bắt nguồn từ đây.
Chuyện này.
Đã không còn đơn thuần là thanh lọc nội bộ cho công ty nữa.
Đây là.
Sự trả thù của riêng tôi.
Tôi nhìn ra bầu trời đêm đen đặc ngoài cửa sổ.
Khóe môi khẽ cong lên.
Một nụ cười lạnh.
Vương Hải Phong.
Ván cờ của chúng ta.
Bây giờ mới thật sự bắt đầu.
15 Miếng Mồi Cuối Cùng
Ba chữ Vương Hải Phong.
Giống như một tảng đá nặng.
Đè lên ngực tôi.
Tôi biết.
Kẻ tôi phải đối mặt.
Là đối thủ đáng sợ nhất từ trước đến nay.
Ông ta không ngu xuẩn tham lam như Hoàng tổng.
Cũng không phải kiểu khôn ngoan nhưng vẫn để lại dấu vết như Lưu Nghị.
Vương Hải Phong.
Là một con cá sấu khổng lồ ẩn sâu dưới vực thẳm.
Bình thường không động.
Nhưng một khi ra tay.
Nhất định sẽ là sấm sét.
Nếu dùng những manh mối hiện có để trực tiếp buộc tội ông ta.
Không khác nào lấy trứng chọi đá.
Ông ta có vô số cách.
Để phủi sạch mọi liên quan.
Thậm chí.
Ông ta còn có thể quay ngược lại cắn tôi.
Nói rằng tôi đang thanh trừng nội bộ.
Trả thù cá nhân.
Với thế lực ăn sâu trong tập đoàn.
Cùng với sự tin tưởng tuyệt đối của chủ tịch.
Kết cục của tôi.
Có thể còn thảm hơn lần bị sa thải đầu tiên.
Tôi không thể vội.
Càng đến gần sự thật.
Càng phải bình tĩnh.
Đối phó với loại đối thủ như vậy.
Chỉ có một cách.
Buộc ông ta tự bước ra ánh sáng.
Tôi cần một miếng mồi.
Một miếng mồi đủ lớn.
Đủ hấp dẫn.
Để ông ta không thể cưỡng lại.
Tôi nhốt mình trong văn phòng suốt hai ngày.
Từ chối mọi cuộc họp.
Tất cả các buổi xã giao.
Tôi đọc toàn bộ kế hoạch chiến lược của tập đoàn trong năm năm tới.
Nghiên cứu các cơ hội đầu tư tại những thị trường mới nổi trên toàn cầu.
Cuối cùng.
Một kế hoạch khổng lồ.
Dần hình thành trong đầu tôi.
Tôi sẽ thúc đẩy Viễn Trì.
Thực hiện một thương vụ mua lại ở nước ngoài.
Chưa từng có tiền lệ.