Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
Chương 5
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
“Giám đốc Diệp.”
Giọng ông trầm xuống.
“Cô định xử lý thế nào?”
“Từ những chứng cứ hiện có.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Trong thời gian còn tại chức, Hoàng tổng đã lợi dụng công ty con Viễn Trì Thương mại…”
“để thực hiện hành vi tham ô chức vụ và chuyển lợi ích bất hợp pháp.”
“…Tổng số tiền lên tới tám trăm vạn.”
“Theo quy định của công ty, ông ta không chỉ phải hoàn trả toàn bộ số tiền thu lợi bất hợp pháp.”
“Mà còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Tôi dừng lại một chút.
Sau đó nhìn thẳng vào chủ tịch Trần.
“Ngoài ra…”
“Trong nội bộ công ty.”
“Còn có vài lãnh đạo cấp cao khác.”
“Cũng bị nghi ngờ có liên quan.”
Nắm tay của Trần Viễn Trì siết chặt.
Ông hiểu rõ.
Điều này có nghĩa là một cuộc chiến.
Một cuộc chiến đủ sức thanh lọc toàn bộ những khối u mục ruỗng trong tập đoàn Viễn Trì.
“Được.”
Chủ tịch Trần hít sâu một hơi.
“Cứ làm theo kế hoạch của cô.”
“Bắt đầu từ Viễn Trì Thương mại.”
“Cần điều tra thế nào thì điều tra.”
“Cần xử lý thế nào thì xử lý.”
“Không cần nể mặt bất kỳ ai.”
“Vâng, chủ tịch!”
Giọng tôi dứt khoát.
Rời khỏi văn phòng chủ tịch.
Tôi lập tức triệu tập toàn bộ thành viên của bộ phận kiểm soát rủi ro.
“Tất cả nghe đây.”
Tôi nhìn quanh đội ngũ của mình.
“Trận chiến đầu tiên của chúng ta.”
“Sắp bắt đầu.”
“Mục tiêu.”
“Viễn Trì Thương mại.”
“Chúng ta phải dùng thái độ chuyên nghiệp nhất.”
“Cũng là thái độ nghiêm ngặt nhất.”
“Phơi bày toàn bộ hành vi vi phạm.”
“Khiến những con sâu mọt kia.”
“Không còn chỗ trốn.”
“Rõ!”
Cả đội đồng thanh đáp.
Trong ánh mắt họ là sự quyết tâm.
Trong nội bộ tập đoàn Viễn Trì.
Một cơn bão kiểm toán mạnh mẽ.
Chính thức bắt đầu.
Người phụ trách của Viễn Trì Thương mại.
Nhanh chóng bị triệu tập đến bộ phận kiểm soát rủi ro.
Trước những chứng cứ không thể chối cãi trong tay tôi.
Ông ta nhanh chóng sụp đổ.
Khai ra toàn bộ những người có liên quan.
Bao gồm Hoàng tổng đã rời công ty.
Cùng vài lãnh đạo cấp cao khác.
Hoàng tổng.
Sau khi nhận được điện thoại triệu tập từ công ty.
Vẫn còn muốn chối cãi.
Nhưng khi luật sư của tập đoàn.
Đặt từng chứng cứ chi tiết trước mặt ông ta.
Ông ta hoàn toàn câm lặng.
Ông ta cố gắng cầu xin.
Cố gắng đổ lỗi cho người khác.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Sự phán xét của pháp luật.
Đang chờ ông ta.
Tôi không đến tận nơi nhìn bộ dạng thảm hại của ông ta.
Cũng không nghe lời hối hận của ông ta.
Đối với tôi.
Ông ta chỉ là một món khai vị nhỏ bé.
Trong con đường báo thù của tôi.
Ánh mắt tôi.
Đã hướng đến những mục tiêu cao hơn.
Những người thật sự từng quyết định vận mệnh của tôi.
Những người từng lạnh lùng đứng nhìn.
Và cả…
Những người từng lợi dụng tôi.
Rồi lại vứt bỏ tôi.
Lưỡi dao báo thù của tôi.
Mới chỉ vừa rút khỏi vỏ.
Ánh sáng của nó.
Sẽ sớm chiếu rọi.
Từng góc tối của cả tập đoàn Viễn Trì.
10 Sợi Dây Vô Hình
Cơn bão từ vụ Viễn Trì Thương mại lan khắp toàn bộ tập đoàn với tốc độ chóng mặt.
Tin Hoàng tổng bị lập án điều tra giống như một trận động đất.
Khắp công ty, ở đâu cũng có người bàn tán.
Và trung tâm của mọi câu chuyện.
Không ngoại lệ.
Đều là tôi.
Người phụ nữ vừa quay lại.
Giám đốc bộ phận kiểm soát rủi ro thuế vừa được bổ nhiệm.
Cái tên Diệp Tình.
Bây giờ trong nội bộ Viễn Trì đã trở thành một biểu tượng.
Nó đại diện cho sự chuyên nghiệp tuyệt đối.
Đồng thời cũng đại diện cho sự cứng rắn lạnh lùng.
Thậm chí.
Còn mang theo một thứ khiến người ta lạnh sống lưng.
Sự sợ hãi.
Văn phòng của bộ phận kiểm soát rủi ro.
Trở thành nơi yên tĩnh nhất trong toàn bộ tập đoàn.
Cũng là nơi khiến người ta kính sợ nhất.
Không ai dám nói chuyện lớn tiếng ở đây.
Những người đi ngang qua.
Theo bản năng đều bước nhẹ lại.
Giống như bên trong không phải là một nhóm kiểm toán viên.
Mà là một nhóm thẩm phán nắm quyền phán quyết.
Còn tôi.
Chính là người phán xử đứng đầu.
Tôi biết.
Đó chính là hiệu quả tôi muốn.
Tôi muốn tất cả mọi người hiểu.
Luật chơi.
Đã được tôi viết lại.
Sự sụp đổ của Hoàng tổng.
Chỉ là bước mở màn.
Một lá cờ tế lễ.
Ánh mắt tôi.
Từ lâu đã xuyên qua lớp vỏ của Viễn Trì Thương mại.
Nhìn thấy phía sau.
Một tấm lưới vô hình.
Hoàng tổng chỉ là một nút thắt trong tấm lưới đó.
Một nút thắt vừa tham lam.
Vừa ngu ngốc.
Còn kẻ thật sự dệt nên tấm lưới.
Vẫn đang ẩn trong bóng tối.
Đội của tôi.
Tiếp tục đào sâu sổ sách của Viễn Trì Thương mại.
Rất nhanh chúng tôi phát hiện.
Tám trăm vạn mà Hoàng tổng tham ô.
Chỉ là phần nổi của tảng băng.
Công ty con tưởng chừng bình thường này.
Trong ba năm qua.
Thông qua việc nâng khống giá mua.
Và tạo ra những dự án dịch vụ giả.
Đã chuyển ra ngoài tổng cộng hơn năm mươi triệu.
Một con số khiến người ta lạnh sống lưng.
Nhưng điều đáng sợ hơn.
Là dòng tiền cuối cùng.
Vô cùng phức tạp.
Sau khi đi qua hơn mười tài khoản trung gian.
Cuối cùng.
Chảy vào một quỹ tín thác ở nước ngoài.
Người thụ hưởng của quỹ đó.
Lại là… ẩn danh.
Manh mối.
Dường như bị cắt đứt ở đây.
Nhưng tôi biết.
Không thể nào.
Trên đời này không tồn tại bức tường hoàn toàn kín.
Chỉ cần có con người tham gia.
Nhất định sẽ để lại dấu vết.
Tôi yêu cầu chuyên gia an ninh mạng trong đội.
Theo dõi toàn bộ email và lịch sử chuyển khoản có liên quan.
Đồng thời.
Tôi bắt đầu kiểm tra một bộ hồ sơ khác.
Tất cả các văn bản phê duyệt cấp cao của tập đoàn trong ba năm qua.
Đặc biệt là những quyết định liên quan đến dòng tiền lớn.
Tôi muốn xem.
Ai là người đã bật đèn xanh.
Cho những khoản tiền phi pháp đó.
Không mất quá lâu.
Một cái tên quen thuộc.
Lặp đi lặp lại trước mắt tôi.
Lưu Nghị.
Giám đốc tài chính.
Lưu tổng.
Gần như tất cả những khoản chi bất thường của Viễn Trì Thương mại.
Người phê duyệt cuối cùng.
Đều là ông ta.
Đương nhiên.
Chữ ký của ông ta.
Xét về quy trình.
Hoàn toàn hợp lệ.
Mỗi khoản chi đều có báo cáo dự án.
Có chữ ký của người phụ trách công ty con.
Với tư cách giám đốc tài chính.
Ông ta chỉ là người đóng dấu ở bước cuối.
Nếu nhìn bề ngoài.
Nhiều nhất ông ta chỉ bị coi là thiếu trách nhiệm.
Nhưng trực giác của tôi nói.
Chuyện này không đơn giản như vậy.
Một người quản lý dòng tiền của cả tập đoàn hàng chục tỷ.
Lại có thể bất cẩn đến thế sao?
Lại có thể làm ngơ trước những vấn đề sổ sách rõ ràng như vậy?
Tôi không tin.
Chiều hôm đó.
Lưu tổng chủ động đến văn phòng của tôi.
Đây là lần đầu tiên.
Ông ta bước vào bộ phận kiểm soát rủi ro kể từ khi nơi này được thành lập.
Trên mặt ông ta là nụ cười lịch sự.
Trong tay còn cầm hai ly cà phê.
“Giám đốc Diệp, vất vả rồi.”
Ông đặt một ly cà phê xuống trước mặt tôi.
“Dạo này trong tập đoàn ai cũng căng thẳng vì chuyện kiểm toán.”
“Ngọn lửa cô đốt lên lần này… quả thật rất lớn.”
Tôi dựa lưng vào ghế.
Nhìn ông ta.
Không hề chạm vào ly cà phê.
“Lưu tổng nói quá rồi.”
“Tôi chỉ đang làm đúng trách nhiệm của mình.”
“Dọn dẹp sâu mọt trong công ty.”
“Đối với sự phát triển lâu dài của tập đoàn… là chuyện tốt.”
Lưu tổng ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Ông cố tỏ ra thoải mái.
Nhưng bàn tay cầm ly cà phê.
Lại khẽ run.
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Ông nhấp một ngụm cà phê.
“Chuyện của Hoàng tổng đúng là tự làm tự chịu.”
“Trước đây chúng tôi cũng bị ông ta che mắt.”
“Bây giờ nghĩ lại… đúng là sai lầm trong việc dùng người.”
Ông bắt đầu chủ động phủi sạch trách nhiệm.
Điều đó càng khiến tôi chắc chắn.
Ông ta đang chột dạ.
“Lưu tổng.”
Tôi đột nhiên lên tiếng.
Cắt ngang lời ông ta.
“Ông đã xem sổ sách của Viễn Trì Thương mại ba năm qua chưa?”
Nụ cười trên mặt Lưu tổng khựng lại một chút.
“Dĩ nhiên… dĩ nhiên là có.”
“Nhưng cô cũng biết rồi, hoạt động của tập đoàn rất nhiều.”
“Tôi không thể kiểm tra từng khoản chi quá chi tiết.”
“Tôi chủ yếu xem quy trình có hợp lệ hay không.”
“Chỉ cần quy trình không có vấn đề… tôi thường sẽ phê duyệt.”
Câu trả lời đó.
Gọn gàng.
Hoàn hảo.
Giống như đã luyện tập vô số lần.
“Vậy sao?”
Tôi rút một tập hồ sơ từ chồng tài liệu bên cạnh.
Nhẹ nhàng đẩy về phía ông ta.
“Vậy hợp đồng này…”
“Lưu tổng còn nhớ không?”
Đó là hợp đồng dịch vụ.
Giữa Viễn Trì Thương mại.
Và một công ty tư vấn ở Hong Kong.
Giá trị hợp đồng.
Mười hai triệu.
Hợp đồng ấy.
Nội dung lại vô cùng mơ hồ.
Cái gọi là “tư vấn chiến lược thị trường”.
Không hề có bất kỳ kết quả bàn giao thực chất nào.
Quan trọng nhất là.
Người phê duyệt cuối cùng trên hợp đồng.
Chính là chữ ký của Lưu Nghị.
Lưu tổng.
Ánh mắt ông ta rơi xuống bản hợp đồng.
Đồng tử đột nhiên co lại.
Ông ta nâng ly cà phê lên.
Uống một ngụm lớn.
Cố che giấu sự hoảng loạn của mình.
“Chuyện này… lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ.”
“Có lẽ lúc đó cấp dưới trình lên, tôi thấy thủ tục đầy đủ nên ký.”
“Có vấn đề gì với hợp đồng này sao?”
Tôi nhìn ông ta.
Khóe môi khẽ cong lên.
Một nụ cười lạnh.
“Vấn đề rất lớn.”
Tôi chậm rãi nói.
“Bởi vì tài khoản nhận tiền của công ty tư vấn Hong Kong này.”
“Trùng với tài khoản nhận tiền của quỹ tín thác nước ngoài năm mươi triệu kia.”
“Lưu tổng.”
“Ông nói xem… có trùng hợp quá không?”
Sắc mặt Lưu tổng lập tức trắng bệch.
Ly cà phê trong tay ông ta đập mạnh xuống bàn.
Nước cà phê nâu sẫm văng ra.
Bắn lên bộ vest đắt tiền của ông ta.
Nhưng ông ta hoàn toàn không để ý.
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Trong ánh mắt là sự kinh hãi.
Và nỗi sợ.
Ông ta biết rất rõ.
Con dao trong tay tôi.
Đã đặt ngay trước cổ ông ta.