Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
Chương 4
Ba Mươi Ngày Chờ Đợi
08 Tái Thiết Bộ Phận
Sáng sớm hôm sau.
Nội bộ tập đoàn Viễn Trì gần như nổ tung.
Một email bổ nhiệm nhân sự.
Lặng lẽ xuất hiện trong hộp thư của toàn bộ nhân viên.
Tiêu đề viết rất rõ:
“Thông báo về việc thành lập Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế và bổ nhiệm bà Diệp Tình.”
Nội dung email ngắn gọn, rõ ràng.
“Nhằm tăng cường quản lý tuân thủ thuế và phòng ngừa rủi ro thuế, sau khi hội đồng quản trị xem xét quyết định, kể từ hôm nay thành lập Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế.”
“Bổ nhiệm bà Diệp Tình làm Giám đốc Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế, toàn quyền phụ trách mọi công việc của bộ phận và trực tiếp báo cáo với Chủ tịch.”
“Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế có quyền phê duyệt tài chính độc lập, quyền kiểm tra độc lập, đồng thời có thể điều chỉnh và tối ưu quy trình tài chính hiện tại của công ty khi cần thiết.”
Thông báo bổ nhiệm này.
Lập tức gây chấn động toàn bộ tập đoàn Viễn Trì.
Đặc biệt là phòng tài chính.
Những chuyện kịch tính xảy ra tối hôm qua.
Cùng màn xoay chuyển cục diện của Diệp Tình.
Đã lan truyền khắp công ty.
Còn bây giờ.
Thông báo chính thức này.
Khiến tất cả mọi người hiểu rõ.
Diệp Tình.
Thật sự đã quay trở lại.
Hơn nữa còn với một vị thế chưa từng có.
Vị thế nắm giữ mạch máu tài chính của cả công ty.
Trong văn phòng của Lưu tổng.
Ông nhìn email trên màn hình máy tính.
Ánh mắt phức tạp.
Vừa có chút không cam lòng vì quyền lực bị chia bớt.
Nhưng cũng đầy sự thừa nhận đối với năng lực của Diệp Tình.
Ông hiểu rất rõ.
Công ty thật sự cần một người cứng rắn như vậy.
Để chỉnh lý hệ thống thuế phức tạp.
Đảm bảo trong lúc công ty phát triển nhanh chóng.
Không xảy ra bất kỳ rủi ro nào.
Hoàng tổng và Lý Vy.
Đã hoàn toàn biến mất.
Thủ tục nghỉ việc của họ.
Đã hoàn tất ngay chiều hôm qua.
Rời đi lặng lẽ.
Không một ai khi họ rời công ty.
Nói một câu giữ lại.
Thậm chí.
Ngay cả một lời tạm biệt cũng không có.
Đó chính là sự tàn khốc của chốn công sở.
Khi tôi bước vào tòa nhà tập đoàn Viễn Trì lần nữa.
Cô lễ tân không còn vẻ bối rối như lần trước.
Mà lập tức cúi người chào.
“Giám đốc Diệp, chào buổi sáng!”
Tôi chỉ khẽ gật đầu.
Thang máy đưa tôi thẳng đến văn phòng mới.
Văn phòng Giám đốc Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế.
Căn phòng này.
Lớn hơn chỗ làm trước đây của tôi trong phòng tài chính không chỉ một lần.
Cách bài trí cũng tinh tế hơn.
Ngoài cửa kính sát đất.
Là khung cảnh tráng lệ của cả thành phố.
Trên bàn làm việc.
Đã chuẩn bị sẵn một bộ máy tính hoàn toàn mới.
Bên cạnh là tấm thẻ nhân viên mới tinh.
Trên đó in rõ ràng:
Diệp Tình
Chức vụ: Giám đốc Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế
Thư ký riêng của tôi.
Một cô gái trẻ gọn gàng, nhanh nhẹn.
Đã đứng chờ từ lâu.
“Chào giám đốc Diệp.”
Cô cung kính nói.
“Tôi là thư ký của cô, Tiểu Chu.”
“Lịch trình hôm nay tôi đã đặt trên bàn của cô.”
“Ngoài ra, thư ký của chủ tịch thông báo, mười giờ sáng nay chủ tịch Trần sẽ đích thân chủ trì cuộc họp thành lập bộ phận.”
Tôi gật đầu.
“Được, tôi biết rồi.”
“Cô ra ngoài trước đi.”
Tiểu Chu lập tức rời đi.
Tôi bước đến bên cửa kính.
Nhìn xuống thành phố dưới chân.
Ánh mắt tôi sâu thẳm.
Mang theo sự tự tin của người nắm quyền kiểm soát.
Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế.
Bộ phận mới thành lập này.
Sẽ hoàn toàn do tôi lãnh đạo.
Nó không chỉ đảm bảo công ty tuân thủ quy định thuế.
Mà còn trở thành một thanh kiếm Damocles treo trên đầu tất cả mọi người.
Những kẻ cố gắng dùng sổ sách giả.
Những kẻ âm thầm thao túng dòng tiền.
Để trục lợi cá nhân.
Tôi sẽ khiến họ.
Trả giá thật đắt.
Đúng mười giờ.
Trong phòng họp.
Trần Viễn Trì ngồi ở vị trí chủ tọa.
Lưu tổng, các trưởng bộ phận, cùng một số lãnh đạo cấp cao.
Đều có mặt.
Chỗ ngồi của tôi.
Ngay bên cạnh chủ tịch.
Đó là vị trí cao nhất.
Cũng là biểu tượng cho địa vị hiện tại của tôi trong công ty.
Lời mở đầu của chủ tịch Trần rất thẳng thắn.
“Hôm nay triệu tập cuộc họp này, chủ yếu để thông báo hai việc.”
“Thứ nhất, như mọi người đã biết, công ty đã chính thức thành lập Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế.”
“Thứ hai, bổ nhiệm bà Diệp Tình làm giám đốc bộ phận, toàn quyền phụ trách.”
Ông quay sang nhìn tôi.
“Bây giờ, mời giám đốc Diệp nói vài lời.”
Tôi đứng dậy.
Ánh mắt quét qua từng người trong phòng.
Những gương mặt quen thuộc.
Những người từng coi thường tôi.
Những người từng nghĩ việc tôi bị sa thải là chuyện hiển nhiên.
Bây giờ.
Tất cả đều đang nhìn tôi.
Chờ xem tôi sẽ nói gì.
Lúc này.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều trở nên thận trọng.
“Tôi chào tất cả mọi người.”
Giọng tôi bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.
“Chức năng của Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế, chắc hẳn mọi người đã hiểu rõ.”
“Nhiệm vụ của bộ phận chúng tôi chỉ có một.”
“Đó là đảm bảo công ty tuyệt đối an toàn về mặt thuế.”
“Vì mục tiêu đó, tôi sẽ tiến hành rà soát và tối ưu lại toàn bộ quy trình tài chính của công ty.”
“Tất cả các khâu liên quan đến dòng tiền, quản lý hóa đơn, lập báo cáo… đều sẽ nằm trong phạm vi giám sát của bộ phận kiểm soát rủi ro.”
“Bộ phận của tôi có quyền kiểm tra độc lập và quyền phê duyệt độc lập.”
“Trong tương lai, bất kỳ khoản chi nào vượt quá hạn mức quy định.”
“Bất kỳ quyết định nào liên quan đến tuân thủ thuế.”
“Đều phải được bộ phận kiểm soát rủi ro thông qua.”
“Tất cả hành vi vi phạm quy định của công ty.”
“Hoặc cố tình sử dụng thủ đoạn không minh bạch, khiến công ty đối mặt với rủi ro thuế.”
“Bộ phận của tôi sẽ xử lý nghiêm khắc.”
“Không bao giờ dung túng.”
Từng lời tôi nói ra rõ ràng, dứt khoát.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Không một ai dám phản bác.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Người đang nói những lời này.
Không còn là Diệp Tình của trước kia.
Tôi bây giờ.
Là người nắm quyền thực sự.
Giám đốc Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế.
Người nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ chủ tịch.
“Ngoài ra.”
Tôi tiếp tục.
“Xét đến sự phức tạp của hệ thống thuế hiện tại trong công ty.”
“Tôi sẽ tái tổ chức lại đội ngũ của bộ phận kiểm soát rủi ro.”
“Trong vài ngày tới sẽ có những thành viên mới gia nhập.”
“Tôi hy vọng mọi người có thể phối hợp đầy đủ với bộ phận chúng tôi.”
“Cùng nhau bảo đảm sự phát triển bền vững của công ty.”
Nói xong.
Tôi ngồi xuống.
Trong phòng họp vang lên những tràng vỗ tay rời rạc.
Trên mặt chủ tịch Trần là nụ cười hài lòng.
Ông biết.
Ông đã không nhìn nhầm người.
Sự trở lại của tôi.
Không chỉ giúp công ty vượt qua nguy cơ trước mắt.
Mà còn đặt nền móng vững chắc cho tương lai.
Sau khi cuộc họp kết thúc.
Lưu tổng bước đến bên tôi.
Biểu cảm trên mặt ông lúc này đã hoàn toàn khác.
Không còn sự hoảng loạn của ngày hôm qua.
Thay vào đó là một sự tôn trọng cẩn trọng.
“Giám đốc Diệp.”
Ông đưa tay ra.
“Chúc mừng!”
“Sau này phòng tài chính và bộ phận kiểm soát rủi ro chắc phải phối hợp nhiều hơn rồi.”
Tôi bắt tay ông.
“Tất nhiên rồi, Lưu tổng.”
Nhưng ánh mắt tôi.
Lại nhìn qua phía sau ông.
Những đồng nghiệp cũ của phòng tài chính.
Những người từng làm việc cùng tôi.
Thậm chí khi tôi bị sa thải.
Chỉ đứng nhìn.
Không nói một lời.
Tôi hiểu rất rõ.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Mục tiêu của tôi.
Chưa bao giờ chỉ đơn giản là quay trở lại.
Mà là…
từng bước.
Từng bước một.
Giành lại toàn bộ những gì vốn thuộc về mình.
Và để tất cả mọi người hiểu.
Thế nào mới gọi là…
quyền lực thật sự.
09 Lưỡi Dao Báo Thù
Sự báo thù của tôi.
Không phải là những tiếng gào thét cuồng nộ.
Cũng không phải là một đòn đánh khiến đối phương lập tức sụp đổ.
Mà là một lưỡi dao sắc bén.
Âm thầm.
Chính xác.
Lạnh lùng.
Không để lại đường lui.
Ngày thứ ba sau khi Bộ phận Kiểm soát Rủi ro Thuế được thành lập.
Đội ngũ của tôi đã hoàn chỉnh.
Tôi bỏ ra mức lương rất cao để mời từ bên ngoài về vài luật sư thuế và kiểm toán viên giàu kinh nghiệm.
Họ không chỉ am hiểu luật thuế.
Mà còn rất giỏi kiểm soát rủi ro nội bộ trong doanh nghiệp.
Hành động đầu tiên của tôi.
Là tiến hành kiểm tra toàn diện tình hình tài chính của tất cả các công ty con thuộc tập đoàn Viễn Trì.
Cùng với các giao dịch dòng tiền giữa chúng và công ty mẹ.
Trước đây.
Những sổ sách này đều do phòng tài chính của Lưu tổng quản lý.
Do liên quan đến rất nhiều lợi ích chồng chéo.
Cùng những “quy tắc ngầm” trong nội bộ.
Không ít vùng xám.
Đã bị cố tình hoặc vô tình bỏ qua.
Nhưng bây giờ.
Với sự tồn tại của bộ phận kiểm soát rủi ro độc lập.
Và với sự có mặt của tôi.
Tất cả những thứ đó.
Sẽ không còn chỗ ẩn nấp.
Tôi ban hành thông báo chính thức đầu tiên.
Yêu cầu tất cả các công ty con.
Trong vòng ba ngày.
Phải nộp đầy đủ báo cáo tài chính của ba năm gần nhất.
Kèm theo toàn bộ chứng từ gốc liên quan.
Đồng thời phối hợp với bộ phận kiểm soát rủi ro để tiến hành kiểm toán toàn diện.
Thông báo này.
Ngay lập tức gây chấn động nội bộ tập đoàn.
Đặc biệt là những người phụ trách các công ty con vốn tự cho mình “có hậu thuẫn”.
Họ bắt đầu bất an.
Bắt đầu cảnh giác.
Bởi vì họ biết.
Lưỡi dao của Diệp Tình.
Đã đặt ngay trên cổ họ.
Trong văn phòng của tôi.
Mỗi ngày đều chất đầy tài liệu gửi từ các công ty con.
Các thành viên trong đội của tôi.
Làm việc ngày đêm.
Phân tích dữ liệu.
Đối chiếu chứng từ.
Còn tôi thì trực tiếp ngồi chỉ huy.
Nhờ sự hiểu biết sâu sắc về hệ thống thuế của tập đoàn Viễn Trì.
Chỉ trong thời gian ngắn.
Tôi đã phát hiện ra không ít vấn đề.
Người đầu tiên lộ diện.
Là một công ty con mang tên Viễn Trì Thương mại.
Trên bề mặt.
Công ty này phụ trách mua nguyên vật liệu cho tập đoàn.
Nhưng thực tế.
Nó lại trở thành công cụ.
Cho một số người chuyển lợi ích vào túi riêng.
Tôi phát hiện.
Giá thu mua của Viễn Trì Thương mại.
Thường xuyên cao hơn mức trung bình của thị trường.
Hơn nữa.
Rất nhiều nhà cung cấp.
Đều là những công ty mới thành lập.
Vốn đăng ký thấp.
Thời gian hoạt động ngắn.
Đó là đặc điểm điển hình của những công ty “vỏ bọc”.
Quan trọng hơn.
Trong sổ sách của Viễn Trì Thương mại.
Xuất hiện rất nhiều khoản “phí tư vấn” và “phí dịch vụ”.
Số tiền cực lớn.
Nhưng lại không có hợp đồng chi tiết.
Cũng không có báo cáo dự án tương ứng.
Những khoản tiền đó.
Cuối cùng đã chảy vào túi của ai?
Ánh mắt tôi lạnh đi.
Tôi biết.
Đây chỉ mới là phần nổi của tảng băng.
Tôi không vội ra tay.
Mà tiếp tục thu thập thêm chứng cứ.
Tôi yêu cầu luật sư của bộ phận kiểm soát rủi ro.
Kiểm tra toàn bộ hợp đồng của Viễn Trì Thương mại trong ba năm qua.
Theo dõi từng dòng tiền bất thường.
Tôi thậm chí còn trích xuất toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng của công ty.
Phân tích từng khoản.
Cuối cùng tôi phát hiện.
Những khoản “phí tư vấn” và “phí dịch vụ” đó.
Sau nhiều lần luân chuyển.
Đều chảy vào vài tài khoản cá nhân.
Mà chủ tài khoản.
Lại chính là một số quản lý cấp trung và cấp cao trong tập đoàn Viễn Trì.
Trong số đó.
Có một cái tên.
Khiến ánh mắt tôi lạnh hẳn.
Hoàng tổng.
Người từng là trưởng phòng nhân sự.
Người đã chủ trương sa thải tôi năm đó.
Dù Hoàng tổng đã rời công ty.
Nhưng tội lỗi của ông ta.
Không biến mất chỉ vì nghỉ việc.
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Hoàng tổng.
“Tiểu Diệp” của ông đã quay lại.
Hơn nữa.
Còn mang theo một món quà…
mà ông tuyệt đối không ngờ tới.
Tôi tổng hợp toàn bộ chứng cứ thành một bản báo cáo chi tiết.
Sau đó.
Đích thân gửi lên văn phòng chủ tịch Trần Viễn Trì.
Chủ tịch Trần đọc xong báo cáo.
Sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Ông không ngờ.
Những con sâu mọt trong công ty.
Đã ngang nhiên đến mức này.