Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Ai Là Chu Vy

Đang tải...

Chương 4

Ai Là Chu Vy

10.

Bữa cơm đó không ăn hết.

Trần Phương dẫn chồng con về trước. Trước khi đi, chị ta nói nhỏ với tôi một câu:

“Em dâu, xin lỗi.”

Tôi nói không sao.

Mẹ chồng ngồi ở phòng khách khóc nửa tiếng.

Khóc xong, lau nước mắt, hỏi một câu:

“Vậy sau này làm sao?”

Không phải hỏi tôi.

Hỏi Trần Hạo.

Anh ta không trả lời.

Ngồi trước bàn ăn, nhìn ba tập tài liệu, bất động.

Rất lâu sau, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Lâm Niệm… có thể… không ly hôn được không?”

“Không.”

“Anh trả tiền cho em—”

“Tiền, tòa sẽ phán.”

“Căn nhà đó anh sẽ xóa tên Chu Vy—”

“Đó là chuyện của anh và vợ cũ. Không liên quan đến tôi.”

“Sau này anh—”

“Không có sau này.”

Tôi nhìn anh ta.

“Trần Hạo, anh biết năm năm qua tôi sống thế nào không?”

“Mỗi tháng nhìn tài khoản còn hơn 3.000 tệ, tự trách mình không biết kiếm tiền.”

“Mua mớ rau cũng phải tính từng đồng, sợ cuối tháng thiếu.”

“Sinh nhật mẹ tôi, tôi muốn mua cho bà một sợi dây chuyền vàng, tiết kiệm nửa năm mới đủ.”

“Anh nói ‘đang khó khăn’, tôi tin. Anh nói ‘tiết kiệm thêm chút nữa’, tôi cũng tin.”

“Kết quả thì sao?”

“Từng đồng tôi tiết kiệm được đều chảy vào túi vợ cũ anh.”

“Tôi sống như một người nghèo.”

“Vợ cũ anh sống trong căn nhà 3.800.000 tệ, dùng lò hấp nướng âm tủ.”

“Anh nghĩ còn cái gì gọi là ‘sau này’ nữa?”

Anh ta cúi đầu.

Tôi đứng dậy.

“Thỏa thuận ở trên bàn. Anh tự xem.”

“Ký hay không, anh có ba ngày.”

“Sau ba ngày, gặp nhau ở tòa.”

Tôi quay vào phòng ngủ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn.

Quần áo thay, giấy tờ, laptop.

Tôi mở cửa.

“Con đi đâu?” Mẹ chồng chạy theo.

Tôi không quay lại.

“Về nhà ba mẹ tôi.”

“Còn căn nhà này—”

“Căn nhà này do ba mẹ tôi mua.”

Tôi quay đầu nhìn bà.

“Trên sổ đỏ là tên tôi.”

“Muốn ở lại cũng được.”

“Tiền thuê 3.500 tệ một tháng.”

“Trả trước rồi ở.”

Tôi đóng cửa.

Ra khỏi cổng chung cư, trời đang mưa.

Tôi mở ô, kéo vali, đi chậm.

Không khóc.

Một giọt cũng không.

Nước mắt của 510.000 tệ, tôi đã khóc hết rồi.

Từ giờ chỉ còn tính sổ.

Từng khoản một.

Từng đồng một.

Ba ngày sau, Trần Hạo ký.

Không phải vì anh ta muốn.

Mà vì anh ta buộc phải ký.

Quyết định bảo toàn tài sản đã được tòa ban hành.

Tài khoản ngân hàng đứng tên anh ta bị phong tỏa. Quyền giao dịch căn hộ ở Thúy Viên cũng bị hạn chế.

Anh ta muốn bán nhà trả tiền cho tôi cũng không được. Vì căn nhà đồng sở hữu với Chu Vy, cô ta không ký, không bán được.

Bên phía Chu Vy cũng rối.

Luật sư của tôi, Đào Nhiên, gửi cho cô ta một thư luật sư, thông báo: nếu không phối hợp hoàn trả khoản tiền nhận được trong thời kỳ hôn nhân dưới hình thức tặng cho trái pháp luật, sẽ bị khởi kiện đòi lại lợi ích bất chính.

Ngày Chu Vy nhận thư, cô ta gọi cho Trần Hạo.

Trần Hạo bật loa ngoài.

Có lẽ quên rằng chúng tôi vẫn dùng chung một hệ thống nhà thông minh.

Tôi ngồi ở nhà ba mẹ, mở ứng dụng, nghe trọn cuộc gọi.

“Vợ anh điên à? Gửi thư luật sư cho tôi?”

“Em… em bình tĩnh đã—”

“Tôi không bình tĩnh được! Cô ta kiện tôi hưởng lợi bất chính! Mỗi tháng 8.500 tệ là anh tự chuyển cho tôi, liên quan gì đến cô ta?”

“Cái đó… tiền là từ thẻ lương của cô ấy…”

“Tôi quan tâm tiền từ thẻ ai à? Anh nói giúp tôi trả vay nhà, anh tự nguyện, bây giờ vợ anh đòi tiền tôi, anh tự giải quyết đi!”

“Vy Vy—”

“Đừng gọi tôi là Vy Vy! Anh không giải quyết được thì đừng mong chia được một xu từ căn nhà đó!”

Điện thoại bị cúp.

Tôi ngồi trên sofa nhà ba mẹ.

Nghe xong.

Vy Vy.

Anh ta vẫn gọi cô ta là Vy Vy.

Kết hôn năm năm.

Anh ta gọi tôi Lâm Niệm”.

Gọi cô ta “Vy Vy”.

Tôi tắt ứng dụng.

Rồi khẽ cười.

Không phải vì vui.

Mà vì cuối cùng, mọi thứ đã rõ ràng đến mức không cần thêm một giọt nước mắt nào nữa.

11.

Ngày bản án ly hôn được tuyên là một ngày nắng đẹp.

Tòa án quyết định:

Một, chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn Lâm Niệm, cho ly hôn với bị đơn Trần Hạo.

Hai, Trần Hạo phải hoàn trả cho Lâm Niệm 514.000 tệ tiền tài sản chung vợ chồng trong vòng ba mươi ngày kể từ khi bản án có hiệu lực.

Ba, căn nhà đứng tên Lâm Niệm, do ba mẹ cô mua toàn bộ và đăng ký dưới tên cô, thuộc quyền sở hữu riêng của Lâm Niệm. Trần Hạo không có quyền phân chia.

Bốn, do bị đơn có hành vi che giấu thu nhập, chuyển dịch tài sản chung vợ chồng, khi phân chia tài sản chung, nguyên đơn được chia phần nhiều hơn.

Trần Hạo có thuê luật sư, cố gắng lập luận rằng “căn nhà đó có tăng giá, nên coi như một khoản đầu tư”.

Thẩm phán hỏi anh ta:

“Anh có được sự đồng ý của vợ không?”

Anh ta nói không.

“Anh có thông báo cho vợ không?”

Anh ta nói không.

“Vậy không tồn tại khái niệm ‘đầu tư’. Việc tự ý định đoạt tài sản chung mà không có sự đồng ý của phối ngẫu, bên kia có quyền yêu cầu hoàn trả.”

Bản án tuyên.

514.000 tệ.

Ba mươi ngày.

Anh ta không có tiền.

Phần lớn tiền đã chuyển cho Chu Vy, trong tài khoản chỉ còn chưa tới 50.000 tệ.

Anh ta đi tìm Chu Vy đòi tiền.

Chu Vy không trả.

“Dựa vào đâu? Tiền là anh tự chuyển cho tôi, chuyện của anh thì anh tự gánh.”

Anh ta lại đi tìm mẹ.

Lương hưu của bà hơn 3.000 tệ một tháng.

“Tao lấy đâu ra 500.000 tệ cho mày…”

Cuối cùng anh ta chỉ còn một cách.

Đồng ý bán căn nhà ở Thúy Viên.

Nhưng muốn bán phải có chữ ký của Chu Vy.

Chu Vy không ký.

“Đó là nhà của tôi! Dựa vào đâu bán?”

Hai người bắt đầu kiện tụng.

Trần Hạo kiện Chu Vy, yêu cầu phân chia tài sản đồng sở hữu.

Chu Vy phản tố, yêu cầu xác nhận phần quyền sở hữu của mình.

Một căn nhà 3.800.000 tệ.

Hai cái tên trên sổ.

Hai vụ kiện.

Tiền luật sư cộng lại gần 100.000 tệ.

Tất cả những chuyện đó.

Không còn liên quan đến tôi.

Tôi chỉ chờ 514.000 tệ của mình.

Cục thi hành án sẽ giúp tôi thu hồi.

12.         

Ba tháng sau ly hôn.

Tôi dọn về căn nhà của mình.

Ba mẹ giúp tôi sửa sang lại.

Không tốn quá nhiều.

Phòng khách sơn lại tường.

Phòng ngủ thay rèm mới.

Trong bếp đặt thêm một chiếc lò nướng.

Không phải loại âm tủ.

Là loại đặt trên mặt bàn, tôi tự mua 899 tệ.

Lần đầu tiên dùng nó, tôi nướng một khay bánh tart trứng.

Rất thơm.

Ngồi trên sofa ăn bánh, điện thoại tôi reo.

Một tin tức đẩy lên.

“Căn hộ số 1602, tòa 7, khu Thúy Viên được đưa ra đấu giá tư pháp, giá khởi điểm 3.100.000 tệ.”

Tôi khựng lại một giây.

Rồi bật cười.

3.100.000 tệ khởi điểm.

Chưa chắc đã bán được.

Giả sử bán được, trừ dư nợ 670.000 tệ, trừ phí luật sư, thuế phí, mỗi người chắc còn hơn 1.000.000 tệ một chút.

Trần Hạo phải trả tôi 514.000 tệ.

Còn lại hơn 500.000 tệ.

Năm năm trước, anh ta có một căn nhà 3.800.000 tệ, một người vợ sẵn sàng trả vay thay, một công việc lương 15.000 tệ mỗi tháng.

Bây giờ anh ta có—

Một cuộc ly hôn.

Một vụ kiện.

Hơn 500.000 tệ tiền mặt.

Không nhà.

Không vợ.

Chu Vy cũng chẳng khá hơn.

Nhà mất.

“Chồng cũ” không còn trông cậy được.

Căn nhà sửa sang 200.000 tệ phải giao cho người khác.

Mỉa mai nhất là gì?

Tôi nghe Trần Phương kể, sau khi căn nhà bị đưa ra đấu giá, Chu Vy gọi cho Trần Hạo lần cuối.

“Trần Hạo, anh đúng là vô dụng.”

Anh ta nghe xong câu đó, uống rượu suốt một đêm.

Còn tôi.

Ăn hết bánh tart.

Rửa đĩa.

Mở tủ quần áo.

Chiếc áo khoác 299 tệ mùa đông năm ngoái vẫn treo đó.

Tôi nhìn nó một lát.

Rồi đóng tủ lại.

Mùa đông này, tôi muốn mua một chiếc tốt hơn.

Không cần hỏi ai.

Điện thoại lại rung.

Số của Trần Hạo.

Tôi nhìn một cái.

Tắt máy.

Tiếp tục tưới cây trầu bà ngoài ban công.

Ánh nắng chiếu vào.

Lá xanh óng ánh.

Rất đẹp.

 

-Hết-