Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Ai Là Chu Vy

Đang tải...

Chương 3

Ai Là Chu Vy

8.

Thứ bảy.

Sinh nhật Trần Hạo.

Bố mẹ anh ta đến từ sáng sớm.

Mẹ chồng vừa bước vào cửa đã bắt đầu chỉ huy:

“Mua đủ đồ chưa? Đặt bánh chưa? Hôm nay đông người, làm thêm vài món.”

Tôi nói mua rồi, đặt rồi, chuẩn bị hết rồi.

Chị gái anh ta, Trần Phương, cũng đến, dẫn theo chồng và con.

Tổng cộng tám người.

Tôi bận rộn trong bếp cả buổi sáng.

Mười hai giờ trưa, món ăn được bưng lên bàn.

Sáu món một canh, bánh kem đặt bên cạnh.

Trần Hạo ngồi vị trí chủ, bên trái là mẹ anh ta, bên phải là chị gái.

Tôi ngồi đối diện.

Mẹ chồng nâng ly:

“Nào, chúc Hạo sinh nhật vui vẻ, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc!”

Mọi người cụng ly.

Tôi cũng nâng lên.

Ăn được vài miếng, mẹ chồng bắt đầu câu chuyện quen thuộc.

“Niệm à, hai đứa cưới cũng năm năm rồi, bao giờ sinh con?”

“Để xem thêm ạ.” Tôi nói.

“Xem gì nữa, mẹ nhắc bao nhiêu lần rồi.”

Bà gắp một miếng thức ăn, giọng đầy vẻ thuyết giảng:

“Phụ nữ dù sự nghiệp tốt đến đâu, cũng phải có đứa con mới trọn vẹn.”

Trần Phương phụ họa:

“Đúng đó, bé Hiên nhà chị đã đi mẫu giáo rồi, hai đứa cũng nên tính đi.”

Tôi nhìn họ.

Mỉm cười.

“Mẹ, chị, em có chuyện muốn nói.”

Trần Hạo ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chuyện gì? Đang ăn mà, lát nữa nói.”

“Không. Bây giờ nói.”

Giọng tôi rất bình thản.

Cả bàn nhìn về phía tôi.

“Là chuyện tiền.”

Đũa của mẹ chồng khựng lại một chút.

“Tiền nong gì nữa? Sinh nhật mà nói tiền làm gì…”

“Năm mươi mốt vạn.”

Tôi nói.

Cả bàn im phăng phắc.

“Cái gì năm mươi mốt vạn?” Trần Phương hỏi.

Tôi không nhìn chị ta.

Tôi nhìn thẳng Trần Hạo.

“Trần Hạo. 510.000 tệ. Anh biết tôi đang nói gì.”

Sắc mặt anh ta đổi màu.

Nhưng phản ứng rất nhanh.

“Em nói linh tinh gì vậy? 510.000 tệ nào?”

Anh ta cười, quay sang mọi người:

“Cô ấy dạo này áp lực công việc lớn, mọi người đừng để ý.”

Mẹ chồng lập tức tiếp lời:

“Đúng đó, Niệm à con có phải mệt quá không? Nói gì kỳ vậy.”

Ánh mắt bà nhìn tôi, đầy cảnh cáo.

Trần Phương cũng nói:

“Em dâu, có chuyện gì ăn xong hẵng nói, sinh nhật mà làm vậy không hay.”

Anh rể gật đầu:

“Đúng rồi đúng rồi, ăn đi ăn đi.”

Tất cả đều giúp anh ta lấp liếm.

Không một ai đứng về phía tôi.

Tôi nhìn từng gương mặt trên bàn.

Có người giả vờ không biết.

Có người giả vờ quan tâm tôi.

Có người lén ra hiệu bằng ánh mắt.

Mẹ chồng thậm chí chủ động chuyển đề tài:

“Nào, nói chuyện bé Hiên đi, lần trước ở trường nó…”

“Mẹ.”

Tôi cắt ngang.

“Mẹ đừng vội chuyển chủ đề.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Con biết mẹ biết.”

Mặt bà biến sắc.

“Con… con nói gì vậy?”

“‘Yên tâm đi, nó không biết. Hồi đó chính là nhìn trúng điểm này.’”

Tôi đọc rõ từng chữ.

“Đó là lời mẹ nói trong cuộc gọi hai tuần trước. Con đã ghi âm.”

Đũa trong tay bà rơi xuống bàn.

“Con… con nghe lén điện thoại mẹ?”

“Không phải nghe lén.” Tôi nói. “Mẹ nói ở phòng khách, rất to.”

Tôi quay sang Trần Hạo.

“Bây giờ anh còn muốn nói tôi nói linh tinh nữa không?”

Môi anh ta động đậy, nhưng không phát ra tiếng.

Trần Phương nhìn em trai, rồi nhìn mẹ, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang hoang mang.

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

Tôi mở ảnh chụp sao kê ngân hàng.

“Đây là lịch sử giao dịch thẻ lương của tôi.”

Tôi đưa điện thoại cho Trần Phương.

“Từ tháng 3 năm 2020 đến tháng 12 năm 2024, ngày 15 mỗi tháng, tự động chuyển 8.500 tệ. Người nhận: Chu Vy.”

Trần Phương cúi đầu nhìn.

“Chu Vy là ai?”

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Anh nói cho chị anh biết Chu Vy là ai đi.”

Anh ta không nói.

“Vậy tôi nói thay.”

Giọng tôi rất đều.

“Chu Vy là vợ cũ của Trần Hạo.”

Tay Trần Phương khựng lại.

“Anh ta mỗi tháng lấy tiền lương của tôi, trả tiền vay nhà cho vợ cũ.”

Tôi lướt sang ảnh tiếp theo.

“Năm mươi tám tháng, mỗi tháng 8.500 tệ, tổng cộng 493.000 tệ. Cộng thêm các khoản lẻ, hơn 510.000 tệ.”

Trần Phương liếc nhìn em trai.

Mặt Trần Hạo trắng bệch.

“Anh… anh… cái đó… không phải trả vay cho cô ấy, đó là nhà của anh—”

“Nhà của anh?”

Tôi bật cười.

Tôi lướt sang ảnh thứ ba.

“Đây là thông tin đăng ký bất động sản. Chung cư Thúy Viên, tòa 7 căn 1602. Chủ sở hữu: Trần Hạo, Chu Vy. Đồng sở hữu.”

Trần Phương hít vào một hơi lạnh.

“Đến bây giờ vẫn là hai người đứng tên.” Tôi nói.

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Anh nói với tôi mọi chuyện đã xử lý sạch sẽ. Anh nói không có bất kỳ tranh chấp tài sản nào.”

Tôi nói chậm rãi từng chữ.

“Năm năm rồi. Căn nhà đó vẫn ghi tên anh và vợ cũ. Anh dùng tiền lương của tôi trả vay. Vợ cũ anh ở trong đó, chi hơn 200.000 tệ sửa nhà.”

Tôi đưa tiếp ảnh chụp Weibo của Chu Vy.

“Đây là bài cô ta đăng. Nhà mới hoàn thiện. Sàn đá cẩm thạch, tủ đặt riêng, lò hấp nướng âm tủ.”

Tôi nhìn thẳng vào Trần Hạo.

“Tiền sửa cũng là anh chuyển. Từ tài khoản của anh.”

Tôi lướt sang ảnh sao kê của anh ta.

“Lương của anh không phải 8.000 tệ. Là 15.000 tệ. Anh lừa tôi suốt năm năm.”

“Phần chênh lệch đó, 50.000 tệ chuyển cho Chu Vy sửa nhà, 30.000 tệ mua nội thất, 20.000 tệ mua đồ gia dụng.”

Tôi chỉ vào từng dòng trên ảnh chụp.

“Đều ở đây.”

Không ai trên bàn nói gì.

Nến trên bánh sinh nhật còn chưa thắp.

Đồ ăn đã nguội.

Trần Phương đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào em trai.

“Là thật à?”

Trần Hạo há miệng.

“Anh… chuyện này… rất phức tạp…”

“Phức tạp?”

Tôi đứng dậy.

“Để tôi nói cho anh biết thế nào là phức tạp.”

“Mỗi tháng tôi thực lĩnh 12.000 tệ. Bị chuyển đi 8.500 tệ, còn lại hơn 3.000 tệ để sống.”

“Tôi mua rau phải lựa hàng giảm giá. Quần áo ba năm không mua cái mới. Một chiếc áo khoác 299 tệ anh cũng nói tôi tiêu hoang.”

“Tết tôi muốn biếu ba mẹ chút tiền mừng tuổi, anh bảo ‘năm nay căng thẳng, bớt lại đi’.”

“Tôi tưởng chúng ta cùng nhau tiết kiệm, cùng nhau cố gắng.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Kết quả là anh dùng tiền của tôi nuôi vợ cũ.”

“510.000 tệ.”

“Đó là cái gọi là ‘liệu cơm gắp mắm’ của anh.”

“Đó là cái gọi là ‘anh quản lý tài chính giúp em’.”

Trần Hạo bật dậy.

“Em nghe anh giải thích—”

“Giải thích cái gì?”

Tôi lấy ra thứ cuối cùng.

Một bộ tài liệu đã in sẵn, ba trang giấy.

“Đây là ý kiến pháp lý do luật sư lập.”

Tôi đặt xuống bàn.

“Trong thời kỳ hôn nhân, nếu một bên chưa được sự đồng ý của vợ hoặc chồng mà dùng tài sản chung để trả nợ cho bất động sản mua trước hôn nhân cùng người thứ ba, bên còn lại có quyền yêu cầu hoàn trả toàn bộ khoản tiền.”

Tôi nhìn anh ta.

“510.000 tệ. Không thiếu một đồng.”

Tôi lấy từ trong túi ra bộ thứ hai.

“Đây là đơn yêu cầu áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản. Tôi đã nộp lên tòa.”

Sắc mặt Trần Hạo từ trắng chuyển sang xanh.

“Em… em đã ra tòa rồi?”

“Thứ sáu tuần trước.”

“Em—”

“Còn cái này.”

Tôi lấy ra bộ thứ ba.

“Đơn khởi kiện ly hôn.”

Tôi đặt ba tập giấy song song trên bàn.

Ý kiến pháp lý.

Bảo toàn tài sản.

Khởi kiện ly hôn.

Một.

Hai.

Ba.

“Anh ký đi.” Tôi nói.

9.

Phòng khách im lặng khoảng mười giây.

Rồi mẹ chồng là người lên tiếng trước.

“Con… con là vợ mà làm ầm lên như vậy đúng ngày sinh nhật, rốt cuộc con muốn làm gì?”

Giọng bà run nhưng vẫn cố giữ cứng rắn.

“Hạo trả vay cho nhà của nó thì có gì sai? Đó là nhà của nó!”

Tôi nhìn bà.

“Nhà của anh ta?”

“Trên sổ có tên nó!”

“Cũng có tên Chu Vy.” Tôi nói. “Đồng sở hữu.”

“Thì… sau này bán đi chẳng phải Hạo cũng có một phần sao? Chẳng phải cũng là của hai đứa à?”

“Của tôi?”

Tôi bật cười.

“Mẹ, căn nhà đó ghi tên Trần Hạo và Chu Vy. Không phải Trần Hạo và con.”

“Bán đi, một nửa thuộc về Chu Vy.”

“510.000 tệ của con, cuối cùng có một nửa chảy vào túi con dâu cũ của mẹ.”

“Mẹ thật sự nghĩ đó là ‘nhà của chúng con’ sao?”

Môi bà run lên, không nói được.

Trần Phương lúc này quay sang em trai.

“Em điên rồi à?”

Trần Hạo cúi đầu.

“Chị, chị đừng nóng, chuyện này—”

“Đừng nóng? Em lấy tiền vợ trả vay cho vợ cũ, giấu suốt năm năm, chị không được nóng?”

Giọng Trần Phương cao hẳn lên.

“Em có biết cái này gọi là gì không? Chuyển dịch tài sản chung vợ chồng!”

Chị ta quay sang mẹ.

“Mẹ cũng biết?”

Mẹ chồng lắp bắp.

“Mẹ… mẹ chỉ sợ Niệm suy nghĩ nhiều…”

“Suy nghĩ nhiều?” Trần Phương nhìn bà. “510.000 tệ! Gọi là suy nghĩ nhiều à?”

Không khí trong phòng thay đổi hẳn.

Anh rể vốn im lặng nãy giờ, khẽ nói một câu:

“Chuyện này… đúng là khó nói cho qua.”

Trần Hạo đột ngột ngẩng lên nhìn tôi.

“Lâm Niệm, em bình tĩnh đi.”

“Tôi rất bình tĩnh.”

“Chúng ta có thể nói chuyện tử tế, không cần đến mức này—”

“Nói chuyện tử tế?”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh có năm năm để nói chuyện tử tế. Anh chọn lừa tôi.”

“Anh không lừa—”

“Vậy anh làm gì?”

“Anh chỉ nghĩ… em có thể không hiểu… căn nhà đó thật sự có phần của anh… sau này bán đi—”

“Sau này bán đi?” Tôi cắt lời. “Vậy sao anh không nói với tôi?”

Anh ta im.

“Vì sao không cho tôi biết khoản tiền đó tồn tại?”

“Vì sao thiết lập chuyển khoản tự động?”

“Vì sao nói lương anh 8.000 tệ?”

“Vì sao nói nhà mình không có vay?”

Tôi hỏi liên tiếp.

Anh ta không trả lời nổi một câu.

“Anh không nói thì tôi nói thay.”

“Vì anh biết nếu nói, tôi sẽ không đồng ý.”

“Vì anh biết số tiền đó không phải của riêng anh.”

“Vì anh biết nếu tôi không đồng ý, anh không thể tiếp tục trả vay cho căn nhà đó.”

“Cho nên anh lấy thẻ lương của tôi, thiết lập chuyển khoản tự động, lừa tôi năm năm.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Đó không phải ‘em không hiểu’. Đó là gian dối.”

Môi anh ta run lên.

“Lâm Niệm…”

“Còn nữa.”

Tôi mở điện thoại, bật đoạn ghi âm anh ta từng thừa nhận.

“Tôi hỏi anh 8.500 tệ khấu trừ tự động là gì, anh nói là ‘đầu tư định kỳ’.”

“Bây giờ cả nhà đều ở đây. Anh nói lại lần nữa đi. 8.500 tệ đó là gì?”

Đoạn ghi âm vang lên.

Giọng tôi: “Khấu trừ gì?”

Giọng anh ta: “Thì… mấy sản phẩm đầu tư định kỳ.”

Giọng tôi: “Đầu tư bao lâu rồi?”

Giọng anh ta: “Lâu rồi, trước anh cài giúp em, lợi nhuận cũng ổn.”

Căn phòng im phăng phắc.

Không còn ai có thể giả vờ không hiểu nữa.

Đoạn ghi âm kết thúc.

Tôi nhìn anh ta.

“Đầu tư định kỳ? Lợi nhuận ổn?”

“Lợi nhuận nằm trong căn nhà mới của Chu Vy. Sàn đá cẩm thạch. Lò hấp nướng âm tủ.”

“Đó là cái gọi là ‘lợi nhuận’ của anh.”

Anh ta không nói nổi một chữ.

Trần Phương đứng bật dậy.

“Trần Hạo, ký đi.”

Mẹ chồng hoảng hốt: “Phương Phương!”

“Mẹ!” Trần Phương quay sang bà. “Mẹ đừng nói nữa. Chuyện này mẹ cũng có phần.”

Mặt bà đỏ bừng.

“Mẹ… mẹ một bà già thì có phần gì…”

“‘Hồi đó chính là nhìn trúng điểm này.’”

Tôi bật lại đoạn ghi âm của bà.

“Yên tâm đi, nó không biết… Hồi đó chính là nhìn trúng điểm này…”

Tôi nhìn bà.

“Mẹ nhìn trúng cái gì? Nhìn trúng việc nhà con có sẵn nhà. Cưới con thì không cần mua nhà. Tiền tiết kiệm được đem trả vay cho căn nhà của vợ cũ.”

“Con là gì? Cây ATM à?”

Mẹ chồng ngồi sụp xuống ghế, môi run rẩy, không thốt được câu nào.

Tôi cất điện thoại.

“Tôi nói rõ.”

“Thứ nhất, ly hôn.”

“Thứ hai, 510.000 tệ, trả đủ một đồng.”

“Thứ ba, toàn bộ tài sản chung bị anh ta chuyển dịch trong thời kỳ hôn nhân, tôi sẽ thu hồi theo pháp luật.”

“Thứ tư, căn nhà ba mẹ tôi mua trả hết tiền không liên quan đến anh ta một xu nào. Anh ta ra đi tay trắng.”

Tôi nhìn Trần Hạo.

“Anh có thể không ký.”

“Nhưng giấy triệu tập của tòa đã trên đường.”

Anh ta nhìn ba tập giấy trên bàn.

Ý kiến pháp lý.

Bảo toàn tài sản.

Đơn khởi kiện ly hôn.

Tay anh ta run lên.

“Em… em chuẩn bị những thứ này từ bao giờ?”

“Hai tuần trước.”

“Hai tuần? Em biết hết rồi mà vẫn… vẫn sống bình thường với anh?”

“Tôi vẫn làm gì? Vẫn nấu cơm hai tuần. Vẫn giặt đồ hai tuần. Vẫn nói chuyện như không có gì.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Anh lừa tôi năm năm. Tôi diễn với anh hai tuần.”

“Ai thiệt hơn?”

Anh ta không nói nổi nữa.

Phòng khách im lặng đến đáng sợ.

Chỉ còn tấm biển chocolate trên bánh kem ghi “Chúc mừng sinh nhật” vẫn dựng đó.

Mỉa mai đến lạnh người.