Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Tự Do Sau Ly Hôn
Chương 5
Tự Do Sau Ly Hôn
9.
Khoảnh khắc đó, máu trong người tôi như đông cứng lại.
Nỗi sợ trùm xuống như một tấm lưới lạnh ngắt.
Nhưng chỉ vài giây sau, cơn phẫn nộ dữ dội đã nuốt chửng mọi sợ hãi.
Chu Hạo.
Anh ta dám tìm đến bố mẹ tôi.
Anh ta đã chạm vào giới hạn cuối cùng của tôi.
“Mẹ đừng sợ!”
Giọng tôi run lên vì giận, nhưng tôi ép mình bình tĩnh.
“Mẹ với bố khóa chặt cửa lại, tuyệt đối đừng mở! Đừng nói chuyện với anh ta!”
“Con gọi cảnh sát rồi về ngay!”
Tôi cúp máy, lập tức gọi 110.
Địa chỉ.
Tên người.
Tình trạng say rượu, tiền sử quấy rối.
Cả câu “cùng chết” anh ta vừa thốt ra.
Tôi nhấn mạnh từng chi tiết.
Đầu dây bên kia xác nhận sẽ xuất cảnh ngay.
Tôi lại gọi cho luật sư Vương.
Anh nghe xong, giọng lập tức nghiêm lại.
“Cô đừng đi một mình.”
“Người say rất khó kiểm soát.”
“Chúng ta gặp nhau ở cổng khu nhà bố mẹ cô.”
Tôi chộp lấy chìa khóa xe, khoác vội áo, thậm chí chưa kịp thay dép.
Đêm khuya, đường gần như trống rỗng.
Tôi đạp ga sát sàn.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
Bố mẹ nhất định không được xảy ra chuyện.
Mười lăm phút.
Tôi đến nơi.
Từ xa đã thấy đèn cảnh sát chớp xanh đỏ.
Xe luật sư Vương cũng đỗ bên cạnh.
Chúng tôi chạy lên lầu.
Vừa tới hành lang đã nghe tiếng gào.
“Mở cửa! Mở cho tao!”
“Hứa Tịnh! Cô cút ra đây!”
“Cô tưởng cô thắng à? Tao không sống được thì cả nhà cô cũng đừng mong yên!”
Mùi rượu nồng nặc.
Hai cảnh sát đang cố giữ anh ta.
Nhưng anh ta như con thú điên, vùng vẫy, đá cửa liên tục.
Cánh cửa gỗ nhà tôi rung lên từng hồi.
Tôi lao tới.
“Chu Hạo!”
Anh ta khựng lại khi nghe tiếng tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu xoáy vào tôi.
“Hứa Tịnh!”
Anh ta hất được một cảnh sát, lao về phía tôi.
“Tao giết cô!”
Luật sư Vương kéo tôi ra sau.
Cảnh sát còn lại nhanh chóng quật anh ta xuống sàn.
Tiếng còng số tám khép lại.
Cánh cửa nhà bố mẹ tôi mở hé.
Mẹ tôi bước ra, chân mềm nhũn.
Bố tôi đỡ lấy bà.
“Bố mẹ có sao không?”
Giọng tôi nghẹn lại.
Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi, bật khóc.
Bố tôi chỉ thẳng xuống đất, giận đến run người.
“Thằng khốn!”
Chu Hạo bị kéo dậy.
Anh ta vẫn gào.
“Cô báo cảnh sát bắt tôi? Cô độc ác thật đấy!”
“Tôi nói cho cô biết, chuyện này chưa xong!”
“Tôi ra tù rồi cũng không để cô yên!”
“Tôi không còn gì nữa! Cô có công việc, có danh dự! Tôi chẳng sợ mất gì cả!”
“Tôi sẽ khiến cô sống trong sợ hãi cả đời!”
Mỗi câu như một lời nguyền.
Một cảnh sát lớn tuổi quát lớn.
“Im ngay! Đến lúc này còn dám đe dọa?”
“Áp giải đi!”
Cửa thang máy khép lại.
Tôi mới thấy chân mình mềm ra.
Luật sư Vương đỡ tôi.
“Hành vi tối nay đủ cấu thành gây rối trật tự và đe dọa.”
“Chúng ta sẽ đề nghị tạm giữ và xin lệnh bảo vệ.”
Tôi nhìn cánh cửa bị đá lõm, nhìn bố mẹ vẫn còn run.
Trong lòng không còn sợ.
Chỉ còn một lớp lạnh lẽo sắc bén.
Chu Hạo nghĩ rằng không còn gì để mất là vũ khí mạnh nhất.
Anh ta sai rồi.
Đối với kẻ mất kiểm soát, nói lý lẽ là vô nghĩa.
Phải dùng pháp luật.
Phải khiến anh ta hiểu rõ cái giá của sự điên cuồng.
Để lần sau chỉ cần nghe tên tôi thôi, anh ta cũng phải chùn bước.
10.
Cảnh sát vừa đưa Chu Hạo đi, tôi lập tức đưa bố mẹ về nhà.
Trong nhà hỗn loạn như vừa trải qua một cơn bão.
Tủ giày trước cửa bị đá lật, chiếc bình hoa vỡ tung thành từng mảnh.
Trên tường vẫn in rõ những vết giày bẩn do anh ta điên cuồng đạp lên.
Mẹ tôi nhìn cảnh tượng ấy, người lại run lên, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bố tôi không nói gì, cầm chổi quét từng mảnh sứ vỡ.
Lưng ông thẳng nhưng căng cứng.
Tôi biết ông đang kìm nén.
Giận dữ.
Và cả nỗi sợ muộn màng.
Tôi ôm mẹ từ phía sau.
“Mẹ, không sao rồi.”
Giọng tôi nhẹ, nhưng chắc như đinh đóng cột.
“Anh ta sẽ không bao giờ có cơ hội làm hại bố mẹ nữa.”
“Con hứa.”
Trấn an xong, tôi bắt đầu hành động ngay trong đêm.
Tôi đặt hệ thống an ninh thông minh cao cấp nhất.
Camera 360 độ phủ kín hành lang, cửa ra vào, cửa sổ.
Khóa cửa nhận diện khuôn mặt, có cảnh báo khi có người lạ đứng lâu.
Cánh cửa, tôi yêu cầu thay bằng loại chống trộm cấp cao nhất.
Không chỉ để khóa.
Mà để tạo cảm giác bất khả xâm phạm.
Luật sư Vương nói đúng.
Với kẻ mất kiểm soát, lời nói vô dụng.
Phải xây tường thành.
Tường thành đủ cao để hắn ta nhìn thấy mà nản lòng.
Sáng hôm sau, luật sư Vương cùng tôi đến đồn công an nộp hồ sơ xin lệnh bảo vệ.
Video đêm qua chính là bằng chứng mạnh nhất.
Viên cảnh sát xem xong, sắc mặt nặng nề.
“Có xu hướng bạo lực rõ ràng.”
“Chúng tôi sẽ xử lý theo pháp luật. Tạm giữ hành chính là chắc chắn.”
“Phía tòa án chúng tôi cũng sẽ phối hợp thúc đẩy lệnh bảo vệ.”
Rời đồn, tôi không đưa bố mẹ về nhà ngay.
Tôi đón họ về căn hộ của mình.
Trước khi hệ thống an ninh hoàn thiện, tôi không cho phép bất kỳ rủi ro nào tồn tại.
Tôi chuẩn bị phòng khách cho họ, mua chăn ga mới, đồ dùng mới.
Mẹ nhìn tôi tất bật, mắt lại đỏ hoe.
“Con còn phải bảo vệ bố mẹ…”
Tôi nắm tay bà.
Bàn tay lạnh, vẫn run nhẹ.
“Mẹ nói ngược rồi.”
“Là con từng quá ngây thơ, mới để mọi chuyện thành ra thế này.”
“Bây giờ con bảo vệ bố mẹ.”
“Và sẽ bảo vệ mãi.”
Ba năm qua tôi nợ họ quá nhiều.
Giờ là lúc tôi trả.
Tôi xin nghỉ mấy ngày, ở nhà cùng họ.
Nấu cơm.
Xem tivi.
Trò chuyện như ngày tôi còn chưa lấy chồng.
Không khí dần ấm lại.
Chỉ có bố tôi ít nói hơn trước.
Ông hay ngồi một mình ngoài ban công hút thuốc.
Tôi biết ông đang tự trách.
Trách mình đã không ngăn tôi năm đó.
Trách mình không bảo vệ được vợ con.
Có những vết thương, lời an ủi là vô ích.
Chỉ có thời gian và kết quả mới chữa lành được.
Tôi không khuyên ông.
Tôi chỉ làm.
Để ông thấy.
Con gái ông đã đủ mạnh.
Đủ mạnh để chống đỡ.
Đủ mạnh để trở thành trụ cột của gia đình.
Thứ Sáu, quyết định của tòa được ban hành.
Lệnh bảo vệ chính thức có hiệu lực.
Chu Hạo bị cấm tiếp cận tôi và bố mẹ trong phạm vi một trăm mét.
Cấm mọi hình thức quấy rối, đe dọa, theo dõi.
Vi phạm sẽ bị phạt tiền, tạm giam, nặng hơn có thể truy cứu trách nhiệm hình sự.
Luật sư Vương đưa văn bản cho tôi, giọng nghiêm túc.
“Tờ giấy này là vũ khí.”
“Nhưng không phải bùa hộ mệnh.”
“Người bị dồn vào đường cùng có thể làm điều thiếu lý trí.”
“Cô không được chủ quan.”
Tôi gật đầu.
Tôi hiểu.
Lệnh bảo vệ chỉ là một bước.
Chu Hạo bị tạm giữ mười lăm ngày.
Mười lăm ngày nữa, anh ta sẽ ra.
Và tôi phải dùng mười lăm ngày này để chuẩn bị cho khả năng anh ta phản công điên cuồng hơn.
11.
Tin Chu Hạo bị tạm giữ giống như một viên đá ném xuống mặt nước tù đọng của nhà họ Chu, tạo nên những gợn sóng cuối cùng.
Người sụp đổ đầu tiên là Lưu Ngọc Mai.
Trại tạm giữ không cho người nhà thăm gặp.
Đứa con trai duy nhất của bà ta, lần đầu tiên trong đời bị nhốt sau song sắt.
Với một người coi con là cả bầu trời, đó là cú đánh chí mạng.
Bà ta bắt đầu gọi điện cho tôi như phát điên.
Tôi không chặn số. Nhưng cũng không nghe máy.
Bà ta đổi hết số này đến số khác, kiên trì đến mức đáng sợ.
Tôi để điện thoại ở chế độ im lặng, nhìn màn hình sáng lên rồi tắt đi hết lần này đến lần khác.
Gọi cho tôi không được, bà ta chuyển sang gọi cho mẹ tôi.
Lúc điện thoại reo, tôi đang ngồi bên cạnh gọt táo.
Tôi ra hiệu cho mẹ bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia không còn giọng chua ngoa sắc lẹm nữa, mà là tiếng nức nở cầu xin.
“Bà thông gia… tôi cầu xin bà… bảo Hứa Tịnh giơ cao đánh khẽ đi!”
“Chu Hạo biết sai rồi! Nó thật sự biết sai rồi!”
“Nó chỉ uống nhiều quá, hồ đồ nhất thời mới đến nhà bà gây chuyện!”
“Bà thương tôi một bà già, bảo nó rút đơn đi!”
“Nó không thể có tiền án! Có tiền án là cả đời coi như xong!”
Mẹ tôi mặt lạnh như nước.
Sau đêm kinh hoàng đó, chút nể nang cuối cùng bà dành cho nhà họ Chu cũng đã sạch trơn.
“Lưu Ngọc Mai.”
Giọng mẹ tôi bình tĩnh đến lạ.
“Lúc con bà đập cửa nhà tôi, bà có thấy nó hồ đồ không?”
“Lúc nó đòi kéo cả nhà tôi chết chung, bà có nghĩ đến tiền đồ của nó không?”
“Giờ biết sợ rồi à? Muộn rồi.”
“Con gái tôi không làm sai điều gì. Là nhà bà ép người quá đáng.”
“Từ nay đừng gọi nữa. Hai nhà chúng ta không còn quan hệ gì.”
Mẹ tôi cúp máy dứt khoát, rồi kéo thẳng vào danh sách chặn.
Bà nhìn tôi, ánh mắt kiên quyết chưa từng có.
“Trước đây mẹ luôn bảo con nhẫn nhịn, rộng lượng.”
“Mẹ sai rồi.”
“Đối với sói, không thể làm cừu.”
Tôi đưa miếng táo đã gọt xong cho bà, trong lòng ấm áp lạ thường.
Gia đình tôi cuối cùng đã đứng cùng tôi, thành một chiến tuyến vững chắc.
Bên Lưu Ngọc Mai thất bại, áp lực dồn sang Chu Vũ.
Cậu ta – đứa trẻ khổng lồ được nuông chiều suốt bao năm – lần đầu tiên nếm mùi tuyệt vọng.
Hạn trả nợ đến.
Tám nghìn tệ vẫn chưa xoay đủ.
Điện thoại ngân hàng dồn dập.
Tin nhắn nhắc nợ ngày một gắt.
Giọng nhân viên tín dụng từ nhắc nhở chuyển thành cảnh cáo.
“Anh Chu Vũ, khoản vay của anh đã quá hạn ba ngày.”
“Nếu trước thứ Sáu không thanh toán, chúng tôi sẽ khởi động thủ tục pháp lý.”
“Điểm tín dụng của anh sẽ bị ghi nhận xấu, ảnh hưởng toàn bộ các khoản vay, thẻ tín dụng và cả tiêu dùng lớn sau này.”
Chu Vũ hoảng loạn thật sự.
Cậu ta tìm khắp họ hàng, bạn bè.
Không ai cho vay.
Ai cũng nhìn thấy con thuyền nhà họ Chu đang chìm.
Chu Hạo mất việc, mất mặt, lại còn bị tạm giữ.
Không ai ngu đến mức nhảy lên con thuyền đó.
Trong tuyệt vọng, Chu Vũ đưa ra quyết định khiến cậu ta phải trả giá cả đời.
Cậu ta tải một ứng dụng vay tiền online.
Vì tám nghìn tệ trước mắt, cậu ta ký vào hợp đồng lãi chồng lãi, đầy bẫy rập.
Cậu ta nghĩ chỉ là giải pháp tạm thời.
Không biết rằng một khi bước chân vào, sẽ không còn đường rút.
Từ một kẻ quen được nuôi dưỡng, cậu ta trượt dài vào một vực sâu khác.
Còn tôi, sau vài ngày ở bên bố mẹ, quay lại công ty.
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi đã thay đổi.
Không còn thương hại.
Mà là nể phục.
Tiểu Trần hớn hở.
“Chị Hứa, chị đỉnh thật!”
“Em nghe rồi, gã đó bị tạm giữ, quá đã!”
“Chị đúng là hình mẫu phụ nữ độc lập!”
Tôi chỉ cười.
Tôi không cần làm hình mẫu cho ai.
Tôi chỉ không muốn bị bắt nạt nữa.
Chiều hôm đó, khi tôi đang xem báo cáo dự án, luật sư Vương gửi cho tôi một tin nhắn.
Là một bức ảnh.
Cửa sổ căn nhà của Chu Vũ treo biển “bán gấp” của môi giới.
Bên dưới chỉ có một câu.
“Cậu ta chống không nổi nữa.”
Tôi nhìn bức ảnh.
Trong lòng phẳng lặng.
Đó là con đường cậu ta tự chọn.
Tôi mở điện thoại, gửi ảnh chụp màn hình bài viết bôi nhọ trước đây cho bộ phận truyền thông đối tác của công ty.
Kèm theo một dòng tin nhắn.
“Giúp tôi truy IP và toàn bộ thông tin đăng ký của tài khoản ẩn danh này. Tôi cần chi tiết nhất.”
Chu Hạo nghĩ rằng xóa bài là xong?
Núp sau bàn phím là có thể muốn nói gì thì nói?
Mạng internet không phải vùng ngoài vòng pháp luật.
Danh dự tôi bị tổn hại thế nào, tôi sẽ tính lại đủ như thế.
Mười lăm ngày tạm giữ chỉ là món khai vị.
Bữa chính… còn ở phía sau.