Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Trò Chơi Của Những Bông Hoa Hồng

Đang tải...

Chương 3

Trò Chơi Của Những Bông Hoa Hồng

Liễu Y Y là người đầu tiên lao tới, định giật lấy bản thỏa thuận.

“Không thể nào! Cái này chắc chắn là giả! Dữ Chu chưa từng nói với tôi!”

Tôi cầm tách trà lên, khẽ thổi hơi nóng.

Giọng nói chậm rãi, bình thản.

“Đương nhiên anh ta không nói với cô.”

“Bởi vì… đó là món nợ anh ta phải trả cho tôi.”

“Năm năm trước, khi khoản đầu tư đầu tiên của anh ta thất bại, công ty đứng bên bờ phá sản, chính tôi lại một lần nữa lấy tài sản riêng trước hôn nhân ra giúp anh ta trả sạch nợ.”

“Đổi lại, anh ta ký vào bản thỏa thuận này.”

“Tôi đã nói rất rõ với anh ta lúc đó: tôi có thể giúp, nhưng con người không thể ngã hai lần ở cùng một chỗ. Nếu còn xảy ra lần nữa… thì mọi thứ của anh ta, sẽ không còn liên quan gì đến anh ta nữa.”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng từng chữ đều rơi rõ ràng vào tai mọi người.

Cả nhà họ Lục đều đứng chết lặng.

Bao năm qua họ chỉ thấy Lục Dữ Chu một đường thăng tiến, tưởng rằng anh ta tự mình gây dựng tất cả.

Chứ nào biết phía sau còn có những chuyện như vậy.

Sắc mặt Liễu Y Y trắng bệch. Cô ta run rẩy chỉ thẳng vào tôi, gào lên mất kiểm soát.

“Giả! Tất cả đều là giả!”

“Văn Tranh, vì tiền mà cô dám làm giả tài liệu! Tôi sẽ kiện cô!”

“Kiện tôi?”

Tôi đặt tách trà xuống, đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt cô ta.

“Liễu Y Y, có lẽ cô còn chưa biết. Bản thỏa thuận này được công chứng tại văn phòng luật Phương Chính, nơi nổi tiếng nhất thành phố.”

“Cô nghĩ… lời nói suông của cô đáng tin hơn, hay con dấu công chứng của Phương Chính đáng tin hơn?”

Tôi dừng lại một nhịp.

Nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì hoảng sợ của cô ta, từng chữ rơi xuống rõ ràng.

“Còn một chuyện nữa.”

“Trong thỏa thuận ghi rất rõ: tử vong bất thường.”

“Lục Dữ Chu rơi xuống vách núi. Cảnh sát tạm thời kết luận là tai nạn, nhưng vẫn chưa loại trừ khả năng có người hại.”

“Mà tôi… hiện là nghi phạm số một.”

“Tuy nhiên nếu tôi thật sự bị kết tội giết chồng… thì theo pháp luật, tôi mất quyền thừa kế.”

“Đến lúc đó, toàn bộ di sản của anh ta… mới có thể rơi vào tay con trai cô.”

Tôi nhìn cô ta, khẽ nhướng mày.

“Vậy bây giờ cô hy vọng điều gì?”

“Hy vọng tôi bị bắt vào tù…”

“Hay hy vọng tôi vẫn đường đường chính chính đứng ở đây?”

Lời nói của tôi giống như một lưỡi dao sắc.

Đâm thẳng vào chỗ yếu nhất của Liễu Y Y.

Chỉ trong một giây, cô ta đã hiểu hết.

Nếu tôi bị kết tội.

Cô ta và con trai sẽ nuốt trọn toàn bộ di sản.

Nhưng nếu tôi vô tội…

Bản thỏa thuận kia sẽ có hiệu lực.

Và cô ta…

trắng tay.

Cho nên lúc này, người mong tôi bị kết tội giết người nhất…

chính là cô ta.

Cô ta nhìn tôi.

Ánh mắt đầy oán độc và điên loạn.

Tôi khẽ mỉm cười.

Liễu Y Y.

Lục Dữ Chu.

Các người thật sự nghĩ rằng Văn Tranh tôi là con cừu mặc cho người khác xẻ thịt sao?

Cuộc chiến này…

bây giờ mới thật sự bắt đầu.

4.

Liễu Y Y rất nhanh đã hoàn hồn sau cú sốc ban nãy.

Trong mắt cô ta lóe lên một tia hung ác, rõ ràng đã lập tức nghĩ ra đối sách.

Cô ta nhào tới trước mặt cha mẹ Lục Dữ Chu, khóc đến nức nở.

“Ba, mẹ! Hai người nghe thấy chưa? Con đàn bà độc ác này đã tính toán từ lâu rồi! Cô ta giết Dữ Chu chỉ để chiếm đoạt tài sản của anh ấy! Chúng ta tuyệt đối không thể để cô ta đạt được mục đích!”

Trương Thúy Lan vốn đã hận tôi tận xương tủy. Nghe vậy càng nổi cơn thịnh nộ.

“Đúng! Nhất định là nó! Sao cảnh sát lại thả loại sát nhân này ra ngoài!”

“Chúng ta phải kiện nó! Bắt nó ngồi tù mục xương!”

Lục Kiến Quốc cũng trầm mặt, quay sang luật sư Chu.

“Luật sư Chu, bản thỏa thuận này chúng tôi không chấp nhận! Con trai tôi chết rồi, không có người đối chứng. Ai biết có phải cô ta làm giả hay không! Chúng tôi yêu cầu giám định chữ ký!”

Luật sư Chu lộ vẻ khó xử.

“Ông Lục, văn bản này đã được công chứng, hiệu lực pháp lý gần như không thể nghi ngờ. Về giám định chữ ký thì tất nhiên có thể làm, nhưng kết quả e rằng…”

Ông ta không nói tiếp.

Nhưng ý tứ đã quá rõ.

Văn bản đã công chứng, khả năng làm giả gần như bằng không.

“Tôi mặc kệ! Tôi vẫn phải giám định!”

Trương Thúy Lan bắt đầu làm loạn.

“Tiền con trai tôi vất vả kiếm được,dựa vào gì lại để con đàn bà ngoài này chiếm hết!”

Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch của cả gia đình họ Lục, trong lòng không gợn chút sóng.

“Được.”

Tôi nói.

“Muốn giám định thì giám định. Phí giám định các người trả.”

“Nếu kết quả chứng minh văn bản là thật… các người phải công khai xin lỗi tôi.”

“Xin lỗi? Nằm mơ đi!”

Lục Dao gào lên.

“Cô hại chết anh tôi! Không bắt cô đền mạng đã là may rồi!”

“Vậy thì gặp nhau ở tòa.”

Tôi không muốn tiếp tục tranh cãi vô nghĩa.

Tôi quay sang luật sư Chu.

“Luật sư Chu, vì di chúc và bản thỏa thuận này có xung đột, vậy mọi thứ cứ theo đúng trình tự pháp luật.”

“Trước khi tòa án đưa ra phán quyết, toàn bộ tài sản của Lục Dữ Chu… đều phải bị phong tỏa.”

“Phong tỏa?”

Sắc mặt Liễu Y Y lập tức tái đi.

Cô ta còn đang mơ tưởng có thể lập tức cầm tiền, sống cuộc đời phu nhân giàu sang.

Một khi tài sản bị phong tỏa…

Cô ta sẽ không lấy được một xu.

“Văn Tranh! Cô dựa vào đâu!”

“Chỉ dựa vào tôi là vợ hợp pháp của Lục Dữ Chu.”

Tôi nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo.

“Còn cô… chẳng là gì cả.”

“Liễu Y Y, tốt nhất cô nên cầu trời khấn phật rằng cái chết của Lục Dữ Chu không liên quan đến tôi.”

“Nếu không… cô và con trai cô, ngay cả hai trăm nghìn tiền dưỡng lão cũng không có phần.”

Nói xong, tôi không nhìn họ thêm lần nào nữa, quay người bước thẳng lên lầu.

Sau lưng vang lên những tiếng chửi rủa điên cuồng.

Tôi coi như không nghe thấy.

Về đến phòng, tôi khóa trái cửa rồi bấm gọi một số điện thoại.

“Alô, là tôi.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp.

“Đại tiểu thư, mọi chuyện xử lý xong rồi chứ?”

“Ừ.”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn mấy gương mặt xấu xí dưới sân đang lủi thủi rời đi.

Giọng nói bình thản.

“Đội trưởng Trần, giúp tôi điều tra một người.”

“Cô nói đi.”

“Trước khi chết, Lục Dữ Chu có tiếp xúc với ai đặc biệt không? Hoặc có giao dịch tài chính bất thường nào không?”

“Tất cả sổ sách của những công ty đứng tên anh ta… tôi cũng muốn xem.”

“Rõ. Ba ngày nữa tôi sẽ trả lời cô.”

Cúp máy.

Tôi thở dài một hơi thật sâu.

Đội trưởng Trần từng là cấp dưới của cha tôi, cũng là người tôi tin tưởng nhất.

Sau khi cha mẹ qua đời, ông ấy vẫn luôn coi tôi như con gái ruột mà chăm sóc.

Bao năm nay, tuy tôi gả cho Lục Dữ Chu, làm một người vợ toàn thời gian, nhưng chưa từng thật sự cắt đứt với thế giới bên ngoài.

Mạng lưới quan hệ mà cha tôi để lại…

vẫn luôn nằm trong tay tôi.

Lục Dữ Chu cứ tưởng mình cưới một cô gái mồ côi, gia cảnh sa sút, không nơi nương tựa.

Anh ta không biết…

sức mạnh đứng sau lưng tôi, đủ để nghiền nát cả anh ta lẫn đế chế kinh doanh mà anh ta vất vả xây dựng.

Mười năm nhẫn nhịn của tôi…

chỉ là vì muốn cho anh ta một cơ hội.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần mình dốc hết lòng, sẽ đổi lại được chân tâm của anh ta.

Nhưng tôi sai rồi.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Một người đàn ông ích kỷ từ trong xương tủy…

vĩnh viễn không thể nuôi cho thuần.

Nếu đã vậy…

thì tôi sẽ tự tay thu lại tất cả những gì mình từng cho.

Công ty của anh ta.

Tiền của anh ta.

Thậm chí…

mạng của anh ta.

Không.

Cái chết của Lục Dữ Chu không liên quan đến tôi.

Nhưng tôi nhất định phải tìm ra chân tướng.

Tôi luôn có cảm giác…

cái chết của anh ta không hề đơn giản.

Lục Dữ Chu tuy kiêu ngạo tự phụ, nhưng không phải kẻ ngu.

Anh ta chọn đúng thời điểm ấy để ngả bài với tôi, chuyển hết tài sản đi…

chắc chắn là vì đã gặp phải chuyện gì đó khiến anh ta bắt buộc phải làm vậy.

Xe mất lái rơi xuống vách núi?

Nghe giống một vụ tai nạn quá hoàn hảo.

Mà càng hoàn hảo…

phía sau càng dễ ẩn giấu âm mưu.

Tôi mở máy tính, truy cập vào một trang web được mã hóa.

Rất nhanh, trên màn hình hiện ra một khung trò chuyện.

“Dạ Oanh, chào mừng trở lại.”

Tôi gõ xuống một dòng lệnh.

“Trích xuất toàn bộ camera giám sát trên tuyến đường núi phía tây thành phố, từ 22 giờ đến 24 giờ ngày 5 tháng 11.”

“Đã nhận.”

Lục Dữ Chu.

Rốt cuộc anh đã đụng phải ai?

Anh tưởng rằng chuyển tài sản cho con riêng là có thể thoát thân sao?

Anh để lại đống hỗn loạn này cho tôi, còn mình thì chết sạch sẽ.

Trên đời này…

làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.