Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Thử Lòng Chồng Với Tiền Trúng Sổ Xố

Đang tải...

Chương 1

Thử Lòng Chồng Với Tiền Trúng Sổ Xố

Tôi trúng 2000 vạn tệ (20.000.000 tệ, khoảng 70 tỷ VNĐ).

Nhưng tôi không nói cho chồng biết. Tôi chỉ nhẹ nhàng bảo anh ta rằng mình bị mất việc.

Anh ta ôm tôi vào lòng, giọng đầy xót xa: “Đừng sợ, còn có anh. Anh nuôi em cả đời.”

Quay lưng một cái, anh ta đã lén ra ban công gọi điện cho mẹ.

“Mẹ, tạm thời đừng mua căn nhà biển 6 triệu tệ (khoảng 21 tỷ VNĐ) nữa. Cô ấy thất nghiệp rồi, tiền có thể không đủ.”

Tôi nắm chặt tấm vé số trong tay, khẽ bật cười.

Sau khi trúng 20 triệu tệ, tôi thử lòng được người chồng “phượng hoàng nam” của mình. Và cái kết là tôi khiến anh ta gánh khoản nợ trăm vạn.

1.

Tấm vé số mỏng dính trong lòng bàn tay tôi, bị mồ hôi làm ướt nhẹp rồi lại được tôi cẩn thận vuốt phẳng. Dãy số dưới ánh đèn hắt lên thứ ánh sáng hư ảo đến mức không chân thật.

Tôi đối chiếu hai số cuối không dưới hai mươi lần.

Là 2000 vạn.

Trừ thuế, còn lại 1600 vạn.

Tim tôi đập điên cuồng trong lồng ngực, máu dồn thẳng lên đỉnh đầu, cả thế giới như quay cuồng.

Tôi, Lâm Vãn, một quản lý marketing làm việc cần mẫn suốt bảy năm ở công ty nước ngoài, vậy mà lại bị một khoản tiền khổng lồ như thế này “đập trúng”.

Sau cơn cuồng hỉ, là một nỗi bất an ập đến bất ngờ.

Người đầu tiên tôi nên chia sẻ tin này, đáng lẽ phải là chồng tôi, Hứa Dương.

Nhưng tôi chần chừ.

Trong đầu vang lên những câu anh ta gần đây hay nhắc tới:

“Tiểu Vãn, đồng nghiệp anh mua một căn nhà biển ở Tam Á, nhìn mà thèm.”

“Bố mẹ anh vất vả cả đời, còn chưa từng nhìn thấy biển.”

“Đợi chúng ta tích cóp đủ tiền, cũng mua cho họ một căn, để họ hưởng phúc.”

Trước đây tôi từng nghĩ đó là biểu hiện của sự hiếu thuận và trách nhiệm.

Còn bây giờ, từng câu từng chữ như những mũi gai nhỏ li ti, đâm vào trái tim vừa được niềm vui lấp đầy của tôi.

Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu.

Tôi cất kỹ tấm vé số, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào nhà.

Phòng khách sáng trưng ánh đèn. Hứa Dương đang buộc tạp dề, bận rộn trong bếp, mùi thức ăn thơm nức lan ra.

Nghe tiếng động, anh ta thò đầu ra, trên mặt là nụ cười dịu dàng quen thuộc:

“Vợ về rồi à, sắp ăn được rồi.”

Khung cảnh ấm áp này, suốt bảy năm qua vẫn luôn là bến đỗ tôi tham luyến nhất.

Tôi thay giày, không như thường lệ bước tới ôm anh ta, mà tiện tay quăng túi lên sofa, cả người mệt mỏi thả xuống.

Hứa Dương lập tức nhận ra điều bất thường.

Anh ta tắt bếp, bước nhanh ra, quỳ xuống trước mặt tôi, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy quan tâm.

“Sao vậy Tiểu Vãn? Hôm nay không vui à?”

Tôi cúi đầu, giọng trầm thấp, cố ý ép ra chút khàn khàn mệt mỏi.

“Hứa Dương… em… em bị cho thôi việc rồi.”

Không khí lập tức đông cứng.

Cơ thể anh ta khựng lại trong một giây, rồi vòng tay ôm chặt lấy tôi.

Vòng ôm ấy vẫn ấm áp như mọi khi, lồng ngực vững chãi.

“Không sao, không sao đâu vợ, đừng sợ.”

Anh ta vuốt lưng tôi từng cái một, giọng dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước.

“Trời có sập còn có anh đỡ. Chỉ là một công việc thôi mà, mất thì mất, vừa hay ở nhà nghỉ ngơi một thời gian.”

“Anh nuôi em. Anh nuôi em cả đời.”

Giọng anh ta áp sát bên tai tôi, từng chữ đều mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người.

Tôi vùi mặt vào hõm vai anh ta, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Một nửa là diễn, một nửa… thật sự bị sự thâm tình lúc này của anh ta làm rung động.

Tôi gần như muốn tin rằng, tấm chân tình của anh ta là thứ không thể lay chuyển.

Bữa tối hôm đó, Hứa Dương hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.

Anh ta gắp thức ăn cho tôi, rót nước cho tôi, thậm chí còn vụng về học mấy mẩu chuyện cười trên mạng để chọc tôi vui.

Anh ta nhắc lại quãng thời gian từ lúc yêu nhau ở đại học đến khi bước vào hôn nhân, nhớ lại những ngày chúng tôi cùng chịu khổ, cùng phấn đấu.

“Tiểu Vãn, em quên rồi à, hồi mới tốt nghiệp chúng ta chen chúc trong căn phòng trọ mười mét vuông, đến một bữa ăn tử tế cũng không có. Bây giờ chẳng phải đều vượt qua rồi sao? Chuyện nhỏ này tính là gì.”

Mỗi một câu anh ta nói, đều đang gia cố hình tượng “người chồng hoàn mỹ”.

Tôi được anh ta dỗ dành đến mức tâm trạng dần ổn định, thậm chí còn nảy sinh chút áy náy, cảm thấy mình không nên dùng cách này để thử lòng anh ta.

Sau bữa tối, anh ta đi rửa bát, tôi ngồi trên sofa thẫn thờ.

Một lúc sau, anh ta nói muốn ra ban công hít thở, hút một điếu thuốc.

Anh ta rất ít khi hút thuốc, trừ khi áp lực cực lớn.

Không hiểu vì sao, tôi lặng lẽ đi theo, chân trần giẫm trên nền gạch lạnh buốt.

Cửa kính ban công khép hờ. Bóng anh ta chìm trong màn đêm, chỉ có đầu thuốc đỏ rực lúc tắt lúc sáng.

Anh ta hạ thấp giọng, nhưng âm sắc quen thuộc ấy vẫn rõ ràng lọt vào tai tôi.

“Mẹ, con đây.”

“… Vâng, con nói với cô ấy rồi.”

“Lâm Vãn thất nghiệp rồi… đúng, bị cắt giảm đột ngột, hôm nay mới biết.”

Tim tôi chợt trầm xuống.

Ngay sau đó, câu nói rõ ràng nhất vang lên.

“Căn nhà biển 600 vạn kia tạm thời đừng đặt nữa, tiền có thể không đủ.”

“… Vâng, để sau rồi nói, con cúp máy đây.”

Điện thoại ngắt.

Thế giới rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Tôi như rơi xuống hầm băng, máu trong người dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.

Hóa ra cái gọi là “nuôi tôi” của anh ta, là dùng tiền của tôi để “nuôi” cả nhà họ.

Hóa ra họ đã sớm tính toán xong, từng đồng tiền tôi có thể kiếm được trong tương lai sẽ dùng vào đâu.

Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra ở đầu dây bên kia, gương mặt thất vọng của mẹ chồng khi nghe tin căn nhà 600 vạn phải hoãn lại.

Tôi lặng lẽ quay về phòng khách, ngồi xuống sofa. Cả người lạnh run.

Tôi thò tay vào túi, lấy ra tấm vé số vẫn còn hơi ấm, siết chặt trong lòng bàn tay.

Trên môi, chậm rãi hiện lên một nụ cười lạnh đến thấu xương.

Hứa Dương đẩy cửa bước vào, trên người phảng phất mùi thuốc lá.

Anh ta đi tới, rất tự nhiên ôm tôi vào lòng, tiếp tục đóng vai người chồng si tình.

“Bên ngoài gió lớn lắm. Vợ à, mai em muốn đi đâu giải khuây không? Chúng ta đi xem phim, hoặc ra ngoại ô dạo một vòng nhé?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt đầy vẻ quan tâm của anh ta, mỉm cười đáp:

“Được mà.”

Trong lòng tôi, một ván cờ lặng lẽ bắt đầu bày trận.

Trò chơi chính thức mở màn.

2.

Sáng sớm hôm sau, chuông cửa đã vang lên.

Hứa Dương mở cửa. Người đứng ngoài không ai khác ngoài “người mẹ chồng hiền từ” của tôi, Trương Thúy Phân.

Bà ta xách theo một giỏ trứng gà quê, trên mặt chất đầy vẻ quan tâm.

“Tiểu Dương, mẹ nghe con nói Tiểu Vãn không khỏe nên qua xem. Trứng này mẹ nhờ họ hàng dưới quê gửi lên, bổ lắm.”

Miệng nói cười niềm nở, nhưng bà ta đã chen vào nhà, ánh mắt như tia X quét từ trên xuống dưới người tôi, dường như muốn tìm cho ra dáng vẻ sa sút, thất nghiệp, khốn quẫn trên mặt tôi.

Hứa Dương nhận giỏ trứng, niềm nở:

“Mẹ đến là được rồi, còn mang đồ làm gì.”

Tôi ngồi trên sofa, gượng cười:

“Mẹ, sao mẹ lại qua đây.”

“Mẹ không qua sao được? Con bé này, chuyện lớn như vậy cũng không nói với gia đình.”

Trương Thúy Phân ngồi phịch xuống đối diện tôi, nắm tay tôi, giọng thấm thía:

“Tiểu Vãn à, đừng buồn quá. Công việc thôi mà, làm thuê cho người ta, mất thì mất. Nhân cơ hội này ở nhà nghỉ ngơi, tiện thể tính chuyện sinh con với Tiểu Dương đi.”

Nghe thì câu nào cũng có lý.

Nhưng trong đôi mắt láu lỉnh kia, thứ lóe lên lại là sự tính toán.

Đến bữa ăn, màn chính mới thực sự bắt đầu.

Hứa Dương múc cho tôi một bát canh gà, mẹ chồng lập tức chen lời.

“Haizz…” Bà ta thở dài một tiếng thật dài.

Một tiếng thở dài đủ mở màn cho vở kịch khóc nghèo.

“Mẹ với bố con cả đời này cũng chẳng trông mong gì nữa. Chỉ mong hai đứa, với cả em trai con là Hứa Thần, sống được tốt hơn.”

“Nhưng thằng Hứa Thần cũng đâu còn nhỏ. Nó có bạn gái rồi, nhà gái mở miệng đòi phải có nhà có xe trong thành phố. Con nói xem… hai ông bà già này đập nồi bán sắt cũng không gom nổi.”

Nói đến đây, mắt bà ta đỏ hoe, rút khăn giấy lau thứ nước mắt vốn chẳng hề tồn tại.

“Lương hưu của mẹ với bố con, tự lo còn không đủ, lấy đâu ra tiền mua nhà cho nó. Mấy hôm nay hai ông bà lo đến mất ngủ.”

Hứa Dương bên cạnh rất đúng lúc phụ họa:

“Mẹ đừng lo quá, giữ gìn sức khỏe quan trọng. Con với Tiểu Vãn sẽ nghĩ cách.”

Lời nói của anh ta tròn trịa không một kẽ hở.

Nhưng ánh mắt lại như móc câu, thẳng thừng quăng về phía tôi.

Tôi giả vờ không thấy, cúi đầu uống canh, mặt đầy khó xử.

“Mẹ cũng biết rồi đó, con vừa thất nghiệp, trong tay thật sự không còn bao nhiêu tiền. Số tiền trước kia tiết kiệm được, con đem đi đầu tư hết rồi, giờ chưa rút ra được…”

Chưa nói hết câu, sắc mặt bà ta đã lập tức thay đổi.

Vẻ hiền hòa ban nãy biến mất sạch, giọng chói lên.

“Đầu tư? Cái chút lãi đó được bao nhiêu tiền! Lúc này rồi còn nghĩ đến lãi với lời!”

“Chuyện của em con là chuyện cả đời! Có thể dùng tiền mà so đo sao?”

“Làm anh làm chị dâu, chẳng phải nên đỡ đần sao?”

Giọng điệu chính đáng đến mức như thể tôi đang nợ nhà họ mấy trăm vạn.

Tôi cúi đầu gắp cơm, không dám nhìn gương mặt viết đầy chữ “con phải có trách nhiệm” kia.

Trong khóe mắt, tôi thấy Hứa Dương dưới gầm bàn nhẹ đá bà ta một cái.

Trương Thúy Phân lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, bực bội im lặng, nhưng ánh mắt bất mãn và khinh miệt thì chẳng hề giảm đi.

Bữa cơm đó, tôi ăn mà như nhai sáp.

Tiễn được “tôn đại phật” ấy đi, tôi gần như kiệt sức.

Vừa ngả người xuống sofa, điện thoại rung lên.

Là nhóm gia đình của chúng tôi, cái nhóm mang tên “Tương thân tương ái một nhà”, ngoài tôi và Hứa Dương còn có bố mẹ chồng và cậu em chồng.

Hứa Thần vừa chia sẻ một ảnh chụp màn hình từ vòng bạn bè.

Trong ảnh là máy chơi game PS5 phiên bản mới nhất, cùng một đôi giày AJ giới hạn giá không hề rẻ.

Chú thích đầy tự đắc:

“Trang bị mới về tay, cảm ơn anh trai chị dâu yêu quý! @Hứa Dương Lâm Vãn”

Tôi nhìn dòng chữ đó, chỉ thấy ngực nghẹn lại.

Đây chính là đứa con “lo đến mất ngủ”, “không có tiền mua nhà” mà họ vừa kể lể.

Dùng tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi mua đồ xa xỉ, rồi còn vào nhóm khoe khoang, như sợ tôi – người chị dâu – không biết tiền đã chảy đi đâu.

Tôi lặng lẽ lưu lại ảnh chụp màn hình, nụ cười lạnh trong lòng càng sâu.

Hứa Dương từ bếp bước ra, thấy sắc mặt tôi không tốt, liền lại gần giải thích.

“Vợ à, em đừng để bụng. Mẹ anh chỉ là nóng ruột thôi, miệng dao nhưng lòng đậu hũ, cũng vì lo cho Hứa Thần.”

Tôi ngẩng lên, nở nụ cười thấu tình đạt lý.

“Em sao lại để ý chứ, đều là người một nhà mà.”

“Anh yên tâm, chuyện của em chồng cũng là chuyện của chúng ta. Em sẽ nghĩ cách.”

Hứa Dương thở phào, cúi xuống hôn lên trán tôi.

“Anh biết vợ anh rộng lượng nhất.”

Anh ta không nhìn thấy.

Trong đáy mắt tôi, tia mỉa mai lạnh lẽo đã đậm đến mức gần như đông đặc.

Vở kịch này, càng lúc càng thú vị.

Tôi thật muốn xem thử, đám “ma cà rồng” nhà các người, rốt cuộc khẩu vị lớn đến mức nào.