Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Sang Tên Đáng Sợ
Chương 6
Sang Tên Đáng Sợ
7.
Khi tôi bước vào đồn cảnh sát, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, không hề có chút hoảng loạn.
Người tiếp tôi là một cảnh sát trẻ. Nhìn thấy tôi, anh ta dường như có chút ngạc nhiên.
Có lẽ anh ta không ngờ rằng người bị tố cáo “cố ý gây thương tích dẫn đến sảy thai” lại là một phụ nữ trông có vẻ điềm tĩnh và lý trí như vậy.
“Cô Tô Tình phải không? Mời cô theo tôi.”
Tôi được dẫn vào một phòng hỏi cung.
Không lâu sau, cửa mở ra.
Chu Minh Khải cùng luật sư của anh ta bước vào.
Anh ta rõ ràng cả đêm không ngủ. Hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt tiều tụy. Nhưng khi nhìn thấy tôi, trong mắt anh ta lập tức bùng lên cơn giận dữ dữ dội.
“Tô Tình! Cô là đồ sát nhân!”
Anh ta vừa bước vào đã gào lên.
“Chu tiên sinh, xin giữ trật tự!” Cảnh sát lập tức lên tiếng ngăn lại.
Luật sư của anh ta kéo nhẹ tay, ra hiệu bảo anh ta bình tĩnh.
Hai bên ngồi xuống.
Cảnh sát bắt đầu hỏi theo thủ tục:
“Tô Tình, khoảng mười giờ tối hôm qua tại nhà bố mẹ Chu Minh Khải, cô đã xảy ra tranh chấp với Bạch Nguyệt và đẩy cô ấy ngã, dẫn đến sảy thai. Có chuyện đó không?”
Tôi bình tĩnh lắc đầu.
“Thứ nhất, tôi không hề đẩy cô ta.”
“Thứ hai, cô ta cũng không hề sảy thai.”
“Bốp!”
Chu Minh Khải đập mạnh bàn, bật dậy.
“Cô nói bậy! Chính Nguyệt Nguyệt nói là cô đẩy cô ấy! Giấy chẩn đoán của bệnh viện cũng có rồi! Cô còn muốn chối à?”
Luật sư của anh ta vội kéo anh ta ngồi xuống, sau đó đưa ra một tập hồ sơ.
“Thưa cảnh sát, đây là giấy chứng nhận chẩn đoán do bệnh viện cung cấp. Trên đó ghi rõ Bạch Nguyệt vì bị tác động ngoại lực nên xuất hiện dấu hiệu sảy thai.”
Cảnh sát nhận lấy xem qua rồi nhìn tôi.
“Tô Tình, cô giải thích thế nào?”
Tôi không nhìn tờ chẩn đoán kia.
Chỉ bình tĩnh lấy từ trong túi xách ra một chiếc điện thoại và một tập tài liệu.
“Thưa cảnh sát, tôi muốn mời mọi người xem một đoạn video trước.”
Tôi đưa điện thoại ra.
Video đã được tua sẵn đến đoạn quan trọng.
Trong phòng hỏi cung, tất cả ánh mắt đều dồn về màn hình nhỏ đó.
Video ghi lại rõ ràng mọi chuyện xảy ra tối qua ở nhà họ Chu.
Từ những lời chửi rủa của mẹ chồng, đến việc Chu Minh Khải ép tôi quỳ xuống, rồi cảnh tôi bật đoạn ghi âm.
Cuối cùng là Bạch Nguyệt… trong khi không có bất kỳ ai chạm vào, tự ôm bụng, vẻ mặt đau đớn rồi ngã xuống.
Ở đoạn cuối video còn đặc tả ánh mắt oán độc của Bạch Nguyệt trước khi ngã, cùng khẩu hình không tiếng:
“Tôi không sống yên được, cô cũng đừng hòng.”
Video kết thúc.
Phòng hỏi cung rơi vào im lặng tuyệt đối.
Sắc mặt Chu Minh Khải trong nháy mắt trắng bệch.
Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi lại nhìn tôi, môi run lên nhưng không thốt được một lời.
Anh ta không thể ngờ rằng… tôi lại ghi hình.
Luật sư của anh ta cũng tái mặt. Anh ta liếc nhìn thân chủ đang như bị sét đánh, biết lần này rắc rối thật rồi.
Làm giả chứng cứ, vu cáo hãm hại… tội danh này không nhẹ.
Gương mặt cảnh sát cũng trở nên nghiêm nghị.
Anh ta nhìn Chu Minh Khải, ánh mắt đã mang theo sự thẩm tra và nghi ngờ.
“Chu tiên sinh, với đoạn video này, anh giải thích thế nào?”
“Tôi… tôi…” Chu Minh Khải lắp bắp “Là cô ta! Là cô ta cắt ghép! Là giả!”
Tôi cười lạnh, không nói gì.
Tôi biết kiểu biện minh yếu ớt đó chẳng có chút giá trị nào.
Tôi đưa tiếp tập tài liệu trong tay ra.
“Thưa cảnh sát, đây là chứng cứ thứ hai.”
“Đây là báo cáo chẩn đoán thật của Bạch Nguyệt tại cùng bệnh viện ngày hôm qua do một bác sĩ khác lập.”
Cảnh sát nhận lấy, cúi đầu đọc.
Chu Minh Khải và luật sư của anh ta cũng nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó.
Khi thấy rõ nội dung trên đó, biểu cảm của hai người… đồng loạt đông cứng.
【Kết luận chẩn đoán: Mang thai giả, kèm viêm vùng chậu cấp tính.】
【Chỉ định: Điều trị kháng viêm, nghỉ ngơi, kiêng đồ cay nóng.】
Mang thai giả.
Bốn chữ đó giống như bốn cái tát vang dội, tát thẳng vào mặt Chu Minh Khải.
Anh ta chỉ cảm thấy đầu óc mình “ong” lên một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
Giả?
Nguyệt Nguyệt mang thai là giả?
Vậy khoảng thời gian này, vì cái “đứa bé” đó mà anh ta đã làm mọi thứ…
Chuyển nhượng nhà cửa, xé toang mặt mũi với tôi, thậm chí còn không tiếc lấy bố mẹ tôi ra uy hiếp…
Tất cả…
đều được dựng lên trên một lời nói dối?
Anh ta từ đầu đến cuối chỉ là một thằng ngốc.
Một trò cười khổng lồ.
“Không… không thể nào…”
Chu Minh Khải lẩm bẩm như mất hồn.
“Nguyệt Nguyệt cô ấy… cô ấy sẽ không lừa anh…”
Tôi nhìn bộ dạng thất thần đó của anh ta, trong lòng không có lấy một tia hả hê.
Chỉ có lạnh.
Lạnh đến tận xương.
Đến nước này rồi, anh ta vẫn còn tự lừa mình.
“Thưa cảnh sát.” Giọng tôi phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong phòng. “Bây giờ sự thật đã rất rõ ràng.”
“Chính cô Bạch Nguyệt đã cấu kết với anh Chu Minh Khải, lợi dụng thông tin mang thai giả để uy hiếp, ép buộc tôi. Sau khi kế hoạch thất bại, họ lại định dùng cách tự làm hại bản thân để vu khống, hãm hại tôi.”
“Tôi yêu cầu lập tức mở hồ sơ điều tra hành vi của hai người họ.”
Người cảnh sát khép tập tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn Chu Minh Khải đang mặt cắt không còn giọt máu.
“Chu Minh Khải, xem ra những chuyện anh cần giải thích… còn nhiều hơn tưởng tượng.”
Luật sư của anh ta hít sâu một hơi.
Ông ta biết rõ, vụ này đã thua rồi.
Không chỉ thua.
Mà là thua tan nát.
Bây giờ điều ông ta cần làm không còn là giúp Chu Minh Khải thoát tội, mà là tìm cách khiến hình phạt của anh ta nhẹ đi một chút.
“Thưa cảnh sát, chuyện này có thể có hiểu lầm…”
Đúng lúc đó, cửa phòng hỏi cung bị đẩy ra.
Luật sư Trương Tịnh bước vào.
Phía sau cô ấy còn có hai cảnh sát mặc đồng phục.
Nhưng đồng phục của họ khác với cảnh sát trong phòng.
Là cảnh sát kinh tế.
Trương Tịnh đi tới bên cạnh tôi, khẽ gật đầu, rồi quay sang hai người kia.
“Thưa cảnh sát, người này chính là Chu Minh Khải.”
Người dẫn đầu đội cảnh sát kinh tế bước lên trước, lấy từ trong người ra một tờ giấy, giơ thẳng ra trước mặt Chu Minh Khải.
“Chu Minh Khải, chúng tôi là đội điều tra kinh tế của thành phố.”
“Hiện tại chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến một vụ hối lộ thương mại với số tiền đặc biệt lớn, đồng thời còn có hành vi làm giả giấy tờ và xử lý trái phép tài sản của người khác.”
“Mời anh đi theo chúng tôi để phục vụ điều tra.”
Hối lộ thương mại.
Làm giả giấy tờ.
Xử lý trái phép tài sản.
Từng tội danh một như từng ngọn núi đè xuống, khiến Chu Minh Khải không thở nổi.
Anh ta hoàn toàn mềm nhũn trên ghế.
Ánh mắt trống rỗng.
Sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Anh ta biết.
Mình xong rồi.
Xong thật rồi.
Cảnh sát kéo anh ta từ trên ghế dậy, còng tay lại.
Lúc đi ngang qua tôi, anh ta đột ngột dừng bước.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Đôi mắt từng chứa đầy dịu dàng ấy, giờ chỉ còn lại oán độc và hối hận vô tận.
“Tô Tình…”
Giọng anh ta khàn đặc như ống bễ rách.
“Em thật độc.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không lùi một bước.
Chậm rãi đáp từng chữ:
“Chút độc này của tôi…”
“chẳng phải đều học từ anh sao?”
Chu Minh Khải bị dẫn đi.
Luật sư của anh ta đứng chết lặng tại chỗ rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Rõ ràng ban đầu ông ta chỉ nhận một vụ tranh chấp gia đình.
Sao lại…
sao đột nhiên biến thành đại án hình sự thế này?
Ông ta nhìn người phụ nữ từ đầu đến cuối luôn bình tĩnh trước mắt mình, sau lưng bất giác nổi lên một luồng lạnh.
Người phụ nữ này…
quá đáng sợ.
Cô không phải đang kiện tụng.
Cô đang giăng lưới.
Một tấm lưới trời.
Từng bước từng bước kéo tất cả mọi người vào trong.
Còn Chu Minh Khải…
chính là con mồi ngu xuẩn lao đầu vào đó, ngu đến mức hết thuốc chữa.
Tôi cùng Trương Tịnh bước ra khỏi đồn cảnh sát.
Ánh nắng bên ngoài rực rỡ đến chói mắt.
“Luật sư Trương, cảm ơn chị.”
“Không cần khách sáo, đó là việc tôi nên làm.” Trương Tịnh cười. “Tiếp theo là đến Bạch Nguyệt. Cô ta có hành vi vu cáo hãm hại, cũng không thoát được đâu.”
Tôi gật đầu, không nói gì.
Điện thoại bỗng reo lên.
Là mẹ chồng gọi.
Có lẽ bà ta đã biết tin Chu Minh Khải bị đội kinh tế dẫn đi.
Tôi nhìn số điện thoại đó, ánh mắt lạnh tanh, trực tiếp tắt máy.
Sau đó tôi đưa màn hình cho Trương Tịnh xem.
“Luật sư Trương, những cuộc gọi quấy rối của mẹ chồng tôi, cộng thêm đoạn ghi âm trước đó Chu Minh Khải đe dọa tôi, có thể xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân được không?”
Trương Tịnh khựng lại một giây, rồi bật cười.
“Tất nhiên là được.”
“Rút củi đáy nồi, nhổ cỏ tận gốc. Tô tiểu thư, cô đúng là…”
“kín kẽ không chừa một khe hở.”
Tôi cũng cười.
Chỉ là trong nụ cười ấy có chút mỏi mệt, có chút hoang lạnh.
Tôi không phải sinh ra đã tàn nhẫn như vậy.
Là bọn họ…
từng bước từng bước ép tôi thành ra thế này.
Đúng lúc đó, một chiếc xe cấp cứu hú còi lao vụt qua trước mặt chúng tôi.
Hướng đi…
chính là bệnh viện khi nãy.
Mi mắt tôi bỗng giật khẽ.