Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Người Từng Yêu Bây Giờ Là Kẻ Thù
Chương 9
Người Từng Yêu Bây Giờ Là Kẻ Thù
Năm phút sau.
Lục Trạch dừng tay.
Anh xoay máy tính bảng lại.
Trên màn hình xuất hiện một giao diện mới.
Một bộ đếm ngược.
Và một nút màu đỏ.
Trên đó viết hai chữ: “Thực thi.”
“Xong rồi.”
Lục Trạch dựa lưng vào ghế, nói lười biếng.
“Tôi vừa viết một chương trình nhỏ.”
“Chỉ cần trong lúc hệ thống bảo trì…”
“nhấn nút này.”
“Toàn bộ tiền trong quỹ sẽ chuyển vào tài khoản chúng ta chỉ định trong 0,1 giây.”
“Sau đó chương trình sẽ tự động xóa toàn bộ dấu vết giao dịch.”
“Đồng thời đổ lỗi cho một địa chỉ IP ở Nam Mỹ.”
“Toàn bộ quá trình… sạch sẽ, gọn gàng.”
“Không để lại dấu vết.”
Những lời đó giống như lời thì thầm của quỷ dữ.
Hơi thở của Giang Lâm trở nên dồn dập.
Trong mắt cô ta chỉ còn tham lam và cuồng nhiệt.
“Vậy… bây giờ chúng ta…”
“Bây giờ thì chưa.”
Lục Trạch cắt ngang.
“Chưa đúng thời điểm.”
Anh liếc đồng hồ.
“Còn mười tiếng nữa mới đến cửa sổ bảo trì.”
“Trước lúc đó…”
“bất kỳ thao tác nào cũng sẽ kích hoạt cảnh báo.”
Anh đứng dậy.
“Tôi tới đây…”
“không phải để giúp các người kiếm tiền.”
Ánh mắt anh chậm rãi quét qua ba người chúng tôi.
Ánh mắt anh lạnh băng, mang theo sự dò xét sắc bén.
“Tôi đến đây để đàm phán điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
Giang Lâm lập tức hỏi, giọng đầy sốt ruột.
“Rất đơn giản.”
Lục Trạch giơ một ngón tay.
“Lần hành động này, tôi là người chỉ huy.”
“Tất cả kế hoạch đều phải nghe theo tôi.”
Anh giơ ngón tay thứ hai.
“Sau khi thành công…”
“số tiền bên trong, tôi lấy một nửa.”
“Phần còn lại, ba người các cô tự chia.”
Một nửa!
Anh mở miệng đòi ngay 50% số tiền.
Trên mặt Giang Hách thoáng hiện vẻ bất mãn.
Nhưng Giang Lâm lại gần như không cần suy nghĩ.
“Được!”
Trong mắt cô ta, cho dù chỉ còn một nửa…
vẫn là vài triệu tệ.
Chỉ cần vậy thôi cũng đủ khiến cô ta đổi đời.
“Rất tốt.”
Lục Trạch dường như khá hài lòng với sự dứt khoát của cô ta.
“Còn một điều kiện cuối cùng.”
Ánh mắt anh chuyển sang tôi.
“Tài khoản trung gian này…”
“không thể dùng của cô ta.”
“Quá ngu ngốc.”
“Rất dễ bị phát hiện.”
Anh nhìn sang Giang Hách.
“Dùng tài khoản của cậu.”
“Tài khoản của cậu trong hai năm qua có nhiều giao dịch với cô ta nhất.”
“Nếu dùng tài khoản của cậu làm trung gian…”
“sau đó đổ tội lại cho cô ta…”
“mới là kế hoạch hoàn hảo.”
“Để tất cả mọi người nghĩ rằng…”
“chính cô ta – kẻ bị lừa – vì yêu hóa hận.”
“trả thù bạn trai cũ rồi cuỗm tiền bỏ trốn.”
Những lời của Lục Trạch giống như một con dao sắc.
Đâm thẳng vào tâm lý của Giang Lâm và Giang Hách.
Kế hoạch này…
so với kế hoạch ban đầu của họ còn tàn nhẫn và hoàn hảo hơn.
Họ hoàn toàn không có lý do từ chối.
Sắc mặt Giang Hách hơi tái đi.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt vừa thúc giục vừa ra lệnh của Giang Lâm…
anh ta vẫn cúi đầu.
Rồi gật mạnh.
“Được.”
“Dùng tài khoản của tôi.”
Đến đây…
toàn bộ cái bẫy đã hoàn thành mảnh ghép cuối cùng.
Con mồi…
đã tự mình đưa cổ vào chiếc thòng lọng.
“Vậy thì…”
Lục Trạch nhặt lá joker trên bàn lên.
“Bắt đầu hành động.”
“Đêm nay mười hai giờ.”
“Nhà máy bỏ hoang ở phía tây thành phố.”
“Tòa A, tầng ba.”
“Mang theo máy tính, điện thoại, thẻ ngân hàng.”
“Bất cứ thứ gì các người có.”
“Chúng ta sẽ hoàn tất bước cuối ở đó.”
Anh dừng lại một chút.
“Nhớ kỹ.”
“Chỉ hai người các người được đến.”
“Nếu tôi phát hiện có người thứ ba…”
Giọng anh đột nhiên lạnh hẳn.
“Các người không chỉ không lấy được một đồng nào.”
“Tôi còn gửi toàn bộ video hôm nay cho cảnh sát.”
“Tin tôi đi.”
“Tôi có rất nhiều bản sao lưu.”
19.
Nửa đêm.
Nhà máy bỏ hoang ở phía tây thành phố.
Nơi này hoang vắng không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít len qua những khung sắt mục nát.
Tôi làm theo chỉ dẫn của Lục Trạch, một mình đến trước.
Bên trong nhà máy nồng nặc mùi gỉ sắt và bụi bặm.
Những ô cửa kính cao vỡ vụn, ánh trăng chiếu vào, hắt xuống nền xi măng những mảng sáng tối loang lổ.
Tôi tìm một góc khuất.
Lắp một camera siêu nhỏ hướng thẳng về khu vực trung tâm.
Đây là thiết bị cuối cùng Lục Trạch đưa cho tôi.
Để đảm bảo… không có bất kỳ sơ suất nào.
Tim tôi đập rất nhanh.
Một nửa vì căng thẳng.
Một nửa vì chờ đợi.
11 giờ 50.
Cánh cửa sắt lớn của nhà máy bật mở, phát ra tiếng két chói tai.
Hai bóng người bước vào.
Là Giang Hách và Giang Lâm.
Mỗi người đều đeo một chiếc ba lô lớn, bên trong là máy tính xách tay.
Trên gương mặt họ xen lẫn tham lam và bất an.
Ngay khi nhìn thấy tôi, ánh mắt Giang Lâm lập tức trở nên sắc lạnh.
“Chỉ có mình cô thôi à?”
Cô ta hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Tôi gật đầu.
“Còn anh ta đâu?”
“Anh ấy nói sẽ đến đúng giờ.”
Giang Lâm hừ lạnh một tiếng, không nói thêm.
Cô ta ra hiệu cho Giang Hách.
Hai người nhanh chóng dựng máy tính và thiết bị ở giữa nhà xưởng.
Động tác khá thuần thục.
Có lẽ để chuẩn bị cho hôm nay, họ đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.
Thời gian trôi chậm từng giây.
Bầu không khí trong nhà máy ngày càng nặng nề.
Trên trán Giang Hách đã bắt đầu rịn mồ hôi.
Anh ta liên tục xoa tay, thỉnh thoảng lại nhìn sang chị mình.
Giang Lâm thì tỏ ra bình tĩnh hơn.
Nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa…
vẫn để lộ sự nôn nóng.
Đúng 12 giờ đêm.
Một bóng người cao lớn lặng lẽ xuất hiện ở cửa.
Không một tiếng động.
Là Lục Trạch.
Anh vẫn mặc chiếc áo hoodie đen và đội mũ lưỡi trai.
Trông như một cái bóng bước ra từ màn đêm.
Ngay khi anh xuất hiện…
khí thế trong không gian lập tức thay đổi.
Giang Hách và Giang Lâm gần như vô thức đứng thẳng người.
“Chuẩn bị xong hết rồi chứ?”
Giọng Lục Trạch khàn khàn, lạnh lẽo.
Giang Lâm vội gật đầu.
“Thưa… thưa anh, mọi thứ đã sẵn sàng.”
Cách xưng hô của cô ta đã đổi từ “anh” sang “thưa anh”.
Trong giọng đầy vẻ kính nể.
Lục Trạch bước đến trước dàn thiết bị.
Anh liếc qua máy tính của họ.
Sau đó lấy một chiếc USB cắm vào cổng máy.
Màn hình máy tính của anh lập tức được chiếu lên bức tường đối diện.
Trên đó là giao diện quen thuộc của nền tảng đầu tư giả.
Ở góc màn hình là một đồng hồ đếm ngược màu đỏ.
“Còn mười phút nữa hệ thống sẽ bước vào cửa sổ bảo trì.”
Giọng Lục Trạch vang vọng trong không gian trống trải của nhà máy.
“Trong mười phút này…”
“tôi sẽ kiểm tra lại mã lần cuối.”
“Còn các người…”
“chuẩn bị cho bước cuối cùng.”
Nói xong, anh không nhìn ai nữa.
Ngón tay gõ bàn phím liên tục.
Trên bức tường, những dòng dữ liệu chảy xuống như thác.
Hoa cả mắt.
Giang Hách và Giang Lâm hoàn toàn bị cảnh tượng đó chấn động.
Ánh mắt họ nhìn Lục Trạch lúc này…
không còn chút nghi ngờ nào.
Chỉ còn kính nể và tin tưởng tuyệt đối.
Thời gian dường như bị kéo dài vô tận.
Từng giây trôi qua nặng nề như một thế kỷ.
Đồng hồ trên tường từ 10 phút…
xuống 5 phút…
rồi 1 phút.
Hơi thở của Giang Lâm đã trở nên gấp gáp.
Cô ta nhìn chằm chằm vào những con số đỏ rực trên tường.
Không chớp mắt.
Còn Giang Hách thì gần như run rẩy toàn thân.
“Ba mươi giây cuối.”
Giọng Lục Trạch vang lên.
Anh dừng tay.
Quay đầu nhìn Giang Hách.
“Tài khoản của cậu đã sẵn sàng chưa?”
“Trong lúc chuyển tiền không được xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Nếu không…”
“tất cả chúng ta sẽ bị khóa ngay lập tức.”
Giang Hách nuốt khan.
Anh ta liếc nhìn chị mình.
Giang Lâm lập tức gật mạnh.
Trong ánh mắt là sự kích động điên cuồng.
“Chuẩn… chuẩn bị xong rồi…”
Giang Hách lắp bắp.
“Rất tốt.”
Lục Trạch quay lại.
Con số trên tường chuyển sang màu đỏ rực.
10… 9… 8…
Tim mọi người đều như treo lơ lửng nơi cổ họng.
3… 2… 1…
Đồng hồ đếm ngược về 0.
Giao diện trên tường lập tức chuyển thành một khung lệnh đơn giản.
Bên dưới là nút đỏ chói.
“THỰC THI.”
Giọng Lục Trạch vang lên.
Lạnh lẽo như một phán quyết từ địa ngục.
“Bắt đầu.”
20.
Tay Giang Hách run run đặt lên bàn phím.
Theo chỉ dẫn của Lục Trạch.
Anh ta bắt đầu gõ từng ký tự một.
Đó là đoạn mã lệnh giả mà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Mỗi lần gõ xuống một chữ…
hơi thở của anh ta lại gấp gáp thêm một chút.
Giang Lâm đứng phía sau.
Hai tay siết chặt.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Đoạn mã đã nhập xong.
“Xác nhận không sai.”
Giọng Lục Trạch bình tĩnh.
“Nhấn nút thực thi.”
Bàn tay Giang Hách dừng lại trên phím Enter.
Anh ta do dự.
Đây là bước cuối cùng.
Cũng là bước quan trọng nhất.
Chỉ cần nhấn xuống…
sẽ không còn đường quay lại.
“Mau lên!”
Giang Lâm đứng sau mất kiên nhẫn quát.
“Chần chừ cái gì! Không muốn tiền nữa à?”
Giang Hách nghiến răng.
Nhắm mắt lại.
Rồi ấn mạnh xuống.
Màn chiếu trên tường lập tức thay đổi.
Một thanh tiến độ xuất hiện giữa màn hình.
Bên dưới hiện lên dòng chữ:
“Đang chuyển tiền…”
Thanh tiến độ bắt đầu chậm rãi chạy.
Bên cạnh là một con số liên tục nhảy lên.
100.000.
500.000.
1.000.000.
3.000.000.
Mỗi lần con số tăng lên…
ánh mắt Giang Lâm lại sáng thêm một chút.
Trên mặt cô ta nở ra nụ cười điên cuồng vì sung sướng.
Dường như cô ta đã nhìn thấy tương lai xa hoa của mình.
“Thành công rồi!”
“Chúng ta thành công rồi!”
Cô ta kích động nắm lấy vai Giang Hách lắc mạnh.
Giang Hách cũng mở mắt.
Nhìn con số đang tăng vọt trên màn hình.
Cả người anh ta như hóa đá.
Trên mặt là vẻ không thể tin nổi.
“Chị… chị ơi…”
“Chúng ta… phát tài rồi…”
Anh ta lẩm bẩm.
Thanh tiến độ chạy đến 50%.
Con số đã vượt qua 5 triệu.
Giang Lâm hoàn toàn buông lỏng mọi cảnh giác.
Cô ta quay người lại.
Bước đến trước mặt tôi.
Trên mặt là nụ cười mỉa mai của kẻ chiến thắng.
“Tống Dao, nhìn thấy chưa?”
Cô ta chỉ vào con số trên tường, khoe khoang.
“Đây mới là hiện thực.”
“Hạng người như cô…”
“mãi mãi cũng không hiểu được.”
“Cảm ơn nhé.”
“Đã mang đến cho chúng tôi một món quà lớn như vậy.”
“Đợi khi cô vào tù…”
“chúng tôi sẽ đốt tiền vàng cho cô.”
Cô ta dừng lại một chút.
Nhếch môi cười độc ác.
“À đúng rồi.”
“Để trả ơn cô.”
“Cậu đàn anh mới của cô, Lục Trạch…”
“tôi sẽ thay cô chăm sóc anh ta thật tốt.”
Những lời đó độc địa đến cực điểm.
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì tham lam của cô ta.
Không nói gì.
Chỉ khẽ cười.
Nụ cười của tôi khiến cô ta khựng lại một giây.
Trong mắt thoáng qua sự nghi ngờ.
Nhưng niềm vui quá lớn khiến cô ta không nghĩ nhiều.
Cô ta quay lại tiếp tục nhìn màn hình.
Thanh tiến độ 90%.
99%.
Con số cuối cùng dừng lại ở:
7.320.000.
Giang Lâm và Giang Hách nín thở.
Chờ đợi thanh tiến độ hoàn thành ô cuối cùng.
Chờ dòng chữ:
“Chuyển tiền thành công.”
Cuối cùng.
Thanh tiến độ đạt 100%.
Nhưng…
trên màn hình không xuất hiện điều họ mong đợi.
Toàn bộ màn chiếu đột ngột chuyển sang màu đỏ máu.
Giữa màn hình hiện lên một hàng chữ đen khổng lồ:
“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.”
“Toàn bộ hành vi phạm tội của các người đã được ghi hình trực tiếp.”
“Chứng cứ đã được đồng bộ gửi tới cảnh sát.”
Nụ cười trên mặt Giang Lâm đông cứng.
Đồng tử Giang Hách co rút dữ dội.
Họ còn chưa kịp phản ứng.
RẦM!
Cánh cửa sắt của nhà máy bị đá tung.
Ánh đèn pin chói lóa chiếu thẳng vào bên trong.
Hàng chục cảnh sát mặc đồng phục ập vào.
Bao vây toàn bộ khu vực.
“Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”
Tiếng quát lạnh lẽo vang dội khắp nhà xưởng.
Giang Lâm và Giang Hách đứng chết trân tại chỗ.
Họ nhìn những khẩu súng đen ngòm trước mặt.
Rồi nhìn về phía Lục Trạch.
Lục Trạch chậm rãi tháo mũ và khẩu trang.
Lộ ra gương mặt quen thuộc…
nhưng giờ đây xa lạ đến đáng sợ.
Họ lại nhìn thấy tôi.
Tôi đứng phía sau hàng cảnh sát.
Lạnh lùng nhìn họ.
Bên cạnh tôi còn có hai người.
Lâm Vy.
Và Triệu Phong.
Sắc mặt Giang Lâm và Giang Hách lập tức trắng bệch.
Chỉ còn lại sự tuyệt vọng xám xịt.
Một viên cảnh sát chỉ huy bước tới.
Ông rút từ thắt lưng ra còng tay lạnh lẽo.
“Giang Hách, Giang Lâm.”
Giọng ông vang lên nghiêm nghị.
“Các người bị bắt giữ chính thức.”
“Với các tội danh: lừa đảo số tiền đặc biệt lớn, vu khống ác ý, đe dọa uy hiếp và nhiều hành vi phạm pháp khác.”
21.
Tiếng còng tay vang lên “cạch” một tiếng.
Khóa chặt cổ tay Giang Hách và Giang Lâm.
Cũng khóa lại toàn bộ tham lam và ảo tưởng của họ.
Giang Lâm cuối cùng cũng sụp đổ.
Cô ta gào thét, giãy giụa điên cuồng.
“Không phải tôi! Là hắn! Tất cả đều do hắn bắt tôi làm!”
Cô ta chỉ vào Lục Trạch, điên loạn gào lên.
“Hắn mới là chủ mưu! Các người bắt hắn đi!”
Giang Hách cũng như phát điên.
“Là Tống Dao! Tống Dao bày bẫy hại chúng tôi!”
“Cô ta mới là kẻ lừa đảo!”
Nhưng những lời vùng vẫy cuối cùng ấy…
yếu ớt đến đáng thương.
Viên cảnh sát chỉ huy thậm chí không thèm nhìn họ.
Ông chỉ khẽ vẫy tay ra hiệu cho cấp dưới.
“Đưa đi.”
Hai cảnh sát lập tức tiến lên.
Khống chế họ rồi kéo ra ngoài.
Khi đi ngang qua tôi…
Giang Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc đến cực điểm.
Như muốn nuốt chửng tôi ngay tại chỗ.
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Trong ánh mắt…
không còn một chút sợ hãi.
Chỉ còn lạnh lùng.
Khi họ bị áp giải ra khỏi nhà máy.
Tôi thở ra một hơi thật dài.
Khối đá đè nặng trong lồng ngực suốt thời gian qua…
cuối cùng cũng được dỡ bỏ.
Thế giới…
trở nên yên tĩnh.
Lục Trạch bước đến bên tôi.
Anh gật đầu với viên cảnh sát chỉ huy.
“Đội trưởng Trương, vất vả cho mọi người rồi.”
“Chuyện nên làm thôi.”
Đội trưởng Trương cười.
Vỗ nhẹ vai Lục Trạch.
“Cậu đúng là sinh viên ưu tú của Đại học Chính pháp.”
“Cái bẫy này…”
“giăng quá đẹp.”
“Dẫn nghi phạm đến địa điểm đã chuẩn bị sẵn, ngay lúc chúng thực hiện hành vi phạm tội thì bắt quả tang.”
“Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.”
“Lần này bọn chúng muốn chối cũng không được.”
Hóa ra…
tất cả mọi chuyện đã được Lục Trạch bàn trước với cảnh sát.
Một cái bẫy hoàn hảo.
Dụ rắn ra khỏi hang.
Lâm Vy và Triệu Phong cũng bước tới.
Mắt Lâm Vy đỏ hoe.
Cô nhìn tôi, nghẹn ngào nói:
“Cảm ơn cậu.”
Tôi lắc đầu.
“Người nên nói cảm ơn…”
“là tôi.”
“Là chúng ta.”
Chúng tôi nhìn nhau, cùng mỉm cười.
Không cần nói thêm điều gì.
Triệu Phong thì vẫn còn sợ hãi xen lẫn nhẹ nhõm.
Anh cúi đầu trước tôi.
“Tống Dao, xin lỗi.”
“Và… cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội sửa sai.”
“Không cần cảm ơn.”
Tôi nhìn anh.
“Đó là lựa chọn đúng đắn của chính cậu.”
Ở phía chân trời.
Ánh sáng trắng nhạt bắt đầu hiện lên.
Bình minh đang tới.
Một ngày mới sắp bắt đầu.
Những việc tiếp theo diễn ra rất suôn sẻ.
Đối mặt với chứng cứ rõ ràng, Giang Hách và Giang Lâm hoàn toàn sụp đổ.
Không chỉ khai nhận việc lừa đảo tôi và Lâm Vy.
Họ còn khai ra nhiều vụ lừa đảo khác trước đó.
Những vụ việc vẫn chưa bị phát hiện.
Thông qua việc lợi dụng tình cảm yêu đương…
số tiền họ lừa được đã lên tới hàng triệu.
Chờ đợi họ…
sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Nhà trường cũng nhanh chóng đưa ra thông báo xử lý.
Giang Hách và Giang Lâm bị đuổi học vĩnh viễn vì hành vi vi phạm nghiêm trọng.
Trên diễn đàn trường.
Ban quản lý đăng thông báo đính chính.
Công khai xin lỗi tôi…
và tất cả những người từng bị họ vu khống.
Những bài đăng từng công kích tôi…
bị xóa sạch.
Cuộc sống của tôi…
cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo.
Một buổi chiều nắng đẹp.
Tôi lại bước vào căng tin trường.
Vẫn là quầy cũ.
Tôi gọi một phần bít tết 55 tệ.
Tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Cắt một miếng thịt bò.
Cho vào miệng.
Thịt mềm.
Sốt đậm đà.
Hương vị…
vẫn giống hệt lần trước.
Nhưng tâm trạng…
đã hoàn toàn khác.
Điện thoại khẽ rung.
Tôi cầm lên.
Là tin nhắn WeChat của Lục Trạch.
“Bít tết ngon không?”
Nhìn dòng chữ đó.
Khóe môi tôi không kìm được khẽ cong lên.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng vừa đẹp.
Gió vừa nhẹ.
Tôi gõ một dòng tin nhắn gửi lại.
“Ngon lắm.”
“Lần sau…”
“Tôi mời anh ăn cùng nhé?”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Không lâu sau, anh trả lời.
Chỉ có một chữ.
“Được.”
-Hết-