Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Khi Yêu Hóa Ra Chỉ Là Lừa Dối

Đang tải...

Chương 5

Khi Yêu Hóa Ra Chỉ Là Lừa Dối

8.

Tiền… là mạng sống của Chu Minh Hiên.

Cũng là mạng sống của ba người tình và ba đứa con riêng của anh ta.

Khi tin tài khoản ngân hàng bị phong tỏa truyền đến tai họ, liên minh xây dựng trên tiền bạc đó… lập tức bắt đầu sụp đổ.

Người đầu tiên phát điên là Phi Phi.

Đứa con trai ba tháng tuổi của cô ta uống loại sữa bột nhập khẩu đắt nhất, dùng loại tã cao cấp nhất.

Còn cô ta thì ở trung tâm chăm sóc sau sinh, mỗi ngày tiêu tiền như nước.

“Cái gì? Hết tiền rồi?”

Cô ta hét lên trong điện thoại, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng thường ngày.

“Chu Minh Hiên! Không phải anh nói anh yêu tôi sao?”

“Không phải anh nói sẽ cho hai mẹ con tôi cuộc sống tốt nhất sao?”

“Bây giờ anh nói không có tiền? Anh định để con trai anh uống gió Tây Bắc à?”

Chu Minh Hiên bị cô ta làm cho đau đầu muốn nổ tung.

“Cô nhỏ tiếng thôi! Tôi đang nghĩ cách!”

“Nghĩ cách cái gì? Anh bị con vợ già kia kiện ra tòa rồi! Anh sắp tay trắng rồi còn gì!”

“Phi Phi, cô tin tôi, tôi sẽ giải quyết được sớm thôi.”

“Tôi mặc kệ! Hôm nay mà anh không chuyển tiền cho tôi, tôi sẽ bế con trai anh đến bệnh viện tìm anh!”

“Cô đừng có làm bậy!”

“Anh xem tôi có dám hay không!”

Nói xong, Phi Phi cúp máy cái rụp.

Ngay sau đó là cuộc gọi của Ly Ly.

Cô ta vừa nhìn trúng một chiếc túi phiên bản giới hạn trong cửa hàng xa xỉ.

Nhưng đến lúc thanh toán thì phát hiện thẻ đã bị khóa.

Đối với cô ta, đây quả thực là một sự sỉ nhục.

“Chồng ơi, sao vậy? Sao thẻ của em lại không dùng được?”

Giọng cô ta vẫn mang chút làm nũng, nhưng sự khó chịu đã lộ rõ.

Chu Minh Hiên đành phải lặp lại y nguyên lời giải thích.

Ly Ly không kích động như Phi Phi, nhưng lời nói lại càng sắc hơn.

“Minh Hiên, em ở bên anh là vì muốn vui vẻ.”

“Nếu anh đến cả tiền mua túi cho em cũng không có, vậy chúng ta còn ý nghĩa gì nữa?”

“Vợ anh cũng thật là, vợ chồng một thời với nhau, cần gì phải làm đến mức tuyệt tình như vậy.”

“Anh tự nghĩ cách giải quyết đi. Em sang nhà bạn ở vài hôm.”

Ý tứ rất rõ ràng.

Không giải quyết được vấn đề… thì đừng nghĩ đến chuyện gặp lại cô ta.

Nhưng người khiến Chu Minh Hiên đau đầu nhất… lại là Nhu Nhu.

Cô ta không nôn nóng như hai người kia.

Cô ta trực tiếp đến bệnh viện tìm Lưu Mai.

“Bác gái.”

Đôi mắt Nhu Nhu đỏ hoe, dáng vẻ như sắp khóc.

“Học phí và tiền lớp năng khiếu của Hiên Hiên sắp đến hạn rồi… nhưng Minh Hiên… anh ấy không nghe điện thoại.”

Vừa nhìn thấy mẹ của “đứa cháu đích tôn”, Lưu Mai đã thấy bực bội.

Nhưng bà ta cũng biết, trong ba người này, chỉ có Nhu Nhu là thật lòng muốn ở bên con trai bà.

“Bác biết rồi, cháu đừng lo.”

Lưu Mai lấy từ chiếc ví đã lép kẹp ra mấy nghìn tệ tiền mặt cuối cùng.

“Cháu cầm tạm đi, số còn lại bác sẽ nghĩ cách.”

Nhu Nhu nhận tiền nhưng không rời đi.

Cô ta do dự một chút rồi nói.

“Bác gái, cháu nghĩ chuyện này… không thể chỉ trông vào Minh Hiên.”

“Anh ấy bây giờ vừa bệnh, vừa vướng kiện tụng, đã kiệt sức rồi.”

“Muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông.”

“Vấn đề mấu chốt… nằm ở Tống Vũ.”

Lưu Mai nhíu mày.

“Con tiện nhân đó dầu muối không ăn, bác còn làm được gì?”

Trong mắt Nhu Nhu lóe lên một tia tính toán.

“Bác là trưởng bối. Bác ra mặt, cô ta ít nhiều cũng phải nể.”

“Nếu không… để cháu đi.”

“Cháu và cô ta đều là phụ nữ, chuyện của phụ nữ nói với nhau có khi dễ hơn.”

“Cháu không muốn thấy Minh Hiên tiếp tục chịu khổ. Chỉ cần anh ấy khỏe lại… cháu làm gì cũng được.”

Những lời này nghe vừa chân thành vừa hợp tình hợp lý.

Lưu Mai nghe xong, trong lòng lại thấy cảm động.

Nhìn xem… đây mới là người phụ nữ thật lòng yêu con trai bà.

So với Tống Vũ — con đàn bà độc ác kia — đúng là khác một trời một vực.

“Được, cháu đi thử xem.”

Lưu Mai như vớ được cọng rơm cứu mạng.

“Cháu nói với nó, chỉ cần nó rút đơn kiện, chịu h//iến th//ận cho con trai bác, điều kiện có thể thương lượng.”

“Tiền… chúng ta có thể chia cho nó một phần.”

Nhu Nhu gật đầu, ngoan ngoãn rời đi.

Nhưng vừa quay lưng…

Vẻ yếu đuối trên mặt cô ta lập tức biến mất.

Thay vào đó là một nụ cười lạnh đầy tính toán.

Cô ta đã sớm điều tra rõ.

Bây giờ Tống Vũ đang ở nhà bạn thân — Trần Mạn.

Một tiếng sau.

Tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ.

“Alo, xin hỏi có phải cô Tống Vũ không?”

Một giọng phụ nữ dịu dàng vang lên.

“Đúng, là tôi. Cô là ai?”

“ Tôi là… Nhu Nhu.”

Đối phương tự giới thiệu.

Ánh mắt tôi lập tức lạnh xuống.

Tôi mở chức năng ghi âm trên điện thoại, bật loa ngoài.

Trần Mạn ở đối diện cũng ghé sát lại, vẻ mặt rõ ràng là đang chờ xem kịch hay.

“Ồ, ra là cô.”

Giọng tôi rất bình thản.

Nhu Nhu dường như không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy, khựng lại một chút.

Ngay sau đó cô ta lập tức nhập vai, giọng nói mang theo vẻ đáng thương.

“Cô Tống, tôi biết gọi điện làm phiền cô như thế này là rất đường đột.”

“Nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác.”

“Minh Hiên anh ấy… sắp không chịu nổi nữa rồi.”

“Tôi biết trong lòng cô có hận, nhưng cô đã yêu anh ấy mười năm cơ mà.”

“Cô thật sự nhẫn tâm nhìn anh ấy chết sao?”

Cô ta bắt đầu đánh vào tình cảm.

Tôi suýt bật cười.

“Anh ta sống hay chết thì liên quan gì đến tôi?”

Nhu Nhu nghẹn lại một chút, rồi tiếp tục nói.

“Cho dù không vì tình cảm, thì cũng vì chút nghĩa vợ chồng trước kia.”

“Tôi biết là tôi có lỗi với cô, Minh Hiên cũng có lỗi với cô.”

“Nhưng đứa trẻ là vô tội, Hiên Hiên còn nhỏ như vậy, nó không thể không có cha.”

“Xin cô… tha cho chúng tôi.”

“Chỉ cần cô rút đơn kiện, chịu h//iến th//ận cho Minh Hiên, tôi đảm bảo chúng tôi sẽ lập tức biến mất khỏi thế giới của cô, vĩnh viễn không xuất hiện nữa.”

“Bác gái cũng nói rồi, có thể chia cho cô một phần tài sản để bồi thường.”

Tôi im lặng nghe cô ta diễn xong.

Sau đó khẽ bật cười.

“Nhu Nhu, cô có phải đang nhầm một chuyện không?”

“Chuyện gì?”

“Chu Minh Hiên ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, đó là sự thật đúng không?”

“Trong lúc vẫn là chồng tôi, anh ta dùng tiền chung của vợ chồng mua cho cô căn nhà học khu giá một trăm tám mươi vạn, đó cũng là sự thật đúng không?”

“Cô biết rõ anh ta đã có vợ, vẫn sinh con cho anh ta, phá hoại gia đình người khác — chuyện đó càng là sự thật.”

Mỗi câu tôi nói ra đều giống như một nhát dao.

Đâm thẳng vào chỗ đau nhất của cô ta.

Bên kia điện thoại, hơi thở rõ ràng trở nên gấp gáp.

“Cô… cô muốn nói cái gì?”

“Điều tôi muốn nói là…”

Giọng tôi đột nhiên lạnh hẳn.

“Thứ cô nên lo bây giờ không phải là cái th//ận của Chu Minh Hiên.”

“Mà là căn nhà kia… cô còn ở được bao lâu.”

“Còn có số tiền cô lấy từ anh ta, từng đồng một… bao giờ trả lại.”

“Luật sư của tôi đã khởi kiện lên tòa án, yêu cầu thu hồi toàn bộ tài sản chung của vợ chồng bị chuyển đi trái phép.”

“Nhu Nhu, chúng ta sớm muộn cũng sẽ gặp nhau ở tòa.”

“Đến lúc đó, hi vọng cô vẫn có thể đứng thẳng lưng như bây giờ.”

“Cô!”

Nhu Nhu cuối cùng cũng không giả vờ được nữa, giọng lập tức trở nên chói tai.

“Tống Vũ! Cô đừng ép người quá đáng!”

“Thỏ bị dồn vào đường cùng còn biết cắn người! Cô ép chúng tôi đến bước này thì cô được lợi gì!”

Tôi cười lạnh.

“Lợi ích chính là…”

“Nhìn đám tiện nhân các cô sống thảm hơn tôi.”

“Trong lòng tôi thấy sảng khoái.”

Nói xong, tôi không chờ cô ta đáp lại, trực tiếp cúp máy, rồi kéo số đó vào danh sách chặn.

Trần Mạn ở bên cạnh lập tức vỗ tay.

“Đẹp! Phản đòn quá đẹp!”

“Tiểu Vũ, bây giờ cậu đúng là sức chiến đấu bùng nổ luôn!”

Tôi nhìn đoạn ghi âm hoàn chỉnh trên màn hình điện thoại.

Trong mắt không hề có ý cười.

Chỉ có sự lạnh lẽo sắc như băng.

Nhu Nhu.

Ly Ly.

Phi Phi.

Chu Minh Hiên.

Lưu Mai.

Một người cũng không thoát được.

Vở kịch này…

Mới chỉ vừa mở màn.

9.

Cuộc “thương lượng” của Nhu Nhu… kết thúc bằng thất bại thảm hại.

Tin này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu Chu Minh Hiên và Lưu Mai, dập tắt tia hi vọng cuối cùng của họ.

Đến lúc này họ mới thật sự nhận ra.

Tôi đã quyết tâm đẩy họ vào đường cùng.

Hóa đơn viện phí ngày một dày thêm.

Bệnh tình của Chu Minh Hiên vì cảm xúc kích động và tiền bạc bị cắt đứt… bắt đầu xấu đi nhanh chóng.

Cả người anh ta gầy rộc đi thấy rõ, sắc mặt u ám như người sắp chết, hoàn toàn không còn vẻ phong độ trước kia.

Lưu Mai nhìn con trai ngày một suy yếu, lòng đau như dao cắt.

Bà ta không thể trơ mắt nhìn dòng hương hỏa duy nhất của nhà họ Chu cứ thế đứt đoạn.

Nếu mềm mỏng không được…

Vậy thì dùng cách khác.

Bao nhiêu năm sống trong khu phố, bà ta luyện được đủ trò ăn vạ, làm loạn.

Đã đến lúc dùng tới rồi.

Ngày hôm sau, Lưu Mai tìm đến công ty cũ của tôi.

Bà ta ngồi phịch xuống ngay trước cổng công ty rồi bắt đầu gào khóc.

Vừa khóc vừa đập đùi, miệng không ngừng kể tội tôi.

“Mọi người mau ra xem đi! Xem con đàn bà mất hết lương tâm này đi!”

“Con trai tôi sắp chết rồi, vậy mà nó cuốn hết tiền trong nhà bỏ đi, mặc kệ sống chết của chồng!”

“Nhà họ Chu chúng tôi đúng là xui xẻo tám đời mới cưới phải loại con dâu lòng dạ rắn rết như vậy!”

“Nó là loại đào mỏ! Thấy con trai tôi bệnh là muốn vơ tiền rồi bỏ chạy!”

Tiếng gào của bà ta nhanh chóng thu hút một đám đông đứng xem.

Những đồng nghiệp cũ và người qua đường không biết sự thật bắt đầu chỉ trỏ bàn tán về chỗ làm việc trước kia của tôi.

Chẳng bao lâu, tin “Tống Vũ vì tiền bỏ mặc chồng bệnh nặng” đã lan khắp công ty.

Sau đó Lưu Mai lại chạy đến khu chung cư nơi tôi từng sống.

Tiếp tục dùng đúng chiêu cũ để bôi nhọ tôi.

Bà ta tự biến mình thành một bà mẹ đáng thương, bất lực.

Biến Chu Minh Hiên thành một người chồng bị vợ phản bội tàn nhẫn.

Còn tôi…

Bị vẽ thành một người phụ nữ tham lam vô tình, thấy chết không cứu.

Tin đồn lan nhanh như virus.

Điện thoại của tôi rất nhanh đã bị gọi đến liên tục.

Có đồng nghiệp cũ từng khá thân gọi đến chất vấn.

“Tiểu Vũ, lời bác Lưu nói là thật à? Sao cậu có thể làm vậy?”

Có cả những người hàng xóm nhiều chuyện gọi đến khuyên nhủ.

“Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa thôi, đừng làm căng thế, Chu Minh Hiên vốn là người tốt mà.”

Thậm chí vài người họ hàng xa tám đời cũng gọi đến dạy đời.

“Làm người phải có tình có nghĩa, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa chứ!”

Trần Mạn tức đến suýt ném điện thoại xuống đất.

“Đám người này bị thần kinh à! Họ biết cái gì!”

“Tiểu Vũ, cậu đừng nghe họ! Tớ đi xé cái miệng bà già kia!”

Tôi kéo cô ấy lại.

Gương mặt vẫn bình tĩnh lạ thường.

“Đừng đi.”

“Bà ta đang mong chúng ta ra cãi nhau với bà ta đấy. Làm vậy chỉ khiến chuyện càng xấu hơn.”

“Cứ để bà ta nói. Cứ để bà ta làm loạn.”

“Bà ta càng leo cao, càng tỏ ra đáng thương…”

“Thì đến lúc ngã xuống sẽ càng đau.”

Trần Mạn nhìn vẻ bình tĩnh của tôi, khó hiểu.

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì? Cứ để bà ta bôi nhọ cậu như vậy sao?”

Khóe môi tôi cong lên một nụ cười lạnh.

“Dĩ nhiên là không.”

“Chiến tranh dư luận… nếu bà ta muốn đánh, tôi sẽ đánh cùng.”

“Chỉ là… tôi sẽ dùng cách của tôi.”

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Lý Tĩnh.

“Chị, là em.”

“Em cần chị giúp liên hệ một cơ quan truyền thông.”

“Phải có sức ảnh hưởng, đáng tin cậy.”

“Em muốn kể toàn bộ câu chuyện của mình… cho tất cả mọi người biết.”

Lý Tĩnh lập tức hiểu ý tôi.