Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Khi Yêu Hóa Ra Chỉ Là Lừa Dối
Chương 3
Khi Yêu Hóa Ra Chỉ Là Lừa Dối
3.
Đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng.
Bác sĩ chính họ Vương, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, tay nghề cao, làm việc cực kỳ nghiêm cẩn.
Thấy tôi đứng ở cửa, ông hơi ngạc nhiên.
“Cô Chu? Muộn thế này rồi, cô có việc gì sao?”
Dưới ánh đèn trắng, gương mặt tôi tái nhợt đến đáng sợ, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường.
“Tôi muốn hủy ca ph//ẫu th//uật sáng mai.”
Bác sĩ Vương sững người.
Ông đẩy nhẹ gọng kính, nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.
“Cô Chu, cô có biết mình đang nói gì không?”
“Ca ph//ẫu th//uật này vô cùng quan trọng với chồng cô. Chậm một ngày là thêm một ngày nguy hiểm.”
Tôi gật đầu.
“Tôi biết.”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự dứt khoát không thể lay chuyển.
“Đây là lý do cá nhân của tôi. Tôi xin lỗi vì đã gây phiền phức cho bác sĩ và bệnh viện.”
“Nhưng tôi đã quyết định rồi.”
“Ca ph//ẫu th//uật hủy bỏ. Tôi không h//iến th//ận nữa.”
Bác sĩ Vương nhìn tôi.
Trong ánh mắt bình lặng của tôi, ông chỉ thấy một màu tro tàn.
Không phải nỗi sợ bỏ cuộc vào phút chót.
Mà là một sự tuyệt vọng hoàn toàn, không thể cứu vãn.
Là một bác sĩ nhiều năm kinh nghiệm, ông đã chứng kiến quá nhiều góc khuất của con người.
Ông im lặng vài giây.
“Được rồi… nếu cô đã quyết như vậy.”
Ông khẽ thở dài.
“Đó là quyền của cô. Chúng tôi sẽ tôn trọng quyết định của cô.”
“Cảm ơn bác sĩ Vương.”
Tôi cúi người thật sâu, sau đó quay lưng rời đi.
Khi tôi trở lại phòng bệnh, trời đã bắt đầu hửng sáng.
Chu Minh Hiên vẫn còn ngủ.
Tôi ngồi trên ghế, cả đêm không chợp mắt, nhưng lại không cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Nỗi đau lớn nhất… là khi trái tim đã chết.
Có lẽ chính là cảm giác này.
Tám giờ sáng, y tá bước vào làm kiểm tra cuối cùng trước ph//ẫu th//uật.
“Cô Tống, cô…”
Cô ấy còn chưa nói hết câu thì bác sĩ Vương đã bước vào.
Ông bình tĩnh nói với y tá:
“Ca ph//ẫu th//uật của anh Chu đã hủy.”
Y tá sững sờ.
Đúng lúc đó, Chu Minh Hiên cũng tỉnh lại.
Anh ta lơ mơ nghe thấy lời của bác sĩ Vương, lập tức tỉnh hẳn.
“Hủy? Tại sao lại hủy?!”
Anh ta chống người muốn ngồi dậy, giọng nói đầy hoảng hốt.
Bác sĩ Vương liếc nhìn tôi một cái, trả lời theo giọng công thức:
“Người h//iến th//ận vì lý do cá nhân nên tạm thời quyết định hủy ca ph//ẫu th//uật.”
Ánh mắt Chu Minh Hiên lập tức bắn thẳng về phía tôi như mũi tên.
Trong mắt anh ta đỏ ngầu, tràn đầy sự không thể tin nổi.
“Tống Vũ! Cô điên rồi à! Cô biết mình đang làm gì không?!”
Anh ta gào lên với tôi.
Tôi ngồi đó, không nhúc nhích, thậm chí còn không nhìn anh ta.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Như thể anh ta chỉ là một người xa lạ.
Sự im lặng của tôi hoàn toàn chọc giận anh ta.
Anh ta vùng vẫy rút ống truyền dịch trên tay, loạng choạng lao đến trước mặt tôi.
Anh ta giơ tay lên, dường như muốn tát tôi.
Nhưng cuối cùng… vẫn không dám đánh xuống.
Anh ta chỉ thẳng vào mặt tôi, chửi ầm lên.
“Đồ đàn bà độc ác! Chúng ta đã nói rõ rồi, sao cô có thể đổi ý vào phút cuối!”
“Cô muốn hại chết tôi sao? Sao lòng dạ cô ác độc như vậy!”
Những bệnh nhân và người nhà trong phòng đều quay đầu nhìn sang.
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
“Người phụ nữ này sao vậy? Đã nói h//iến th//ận rồi mà còn đổi ý.”
“Đúng vậy, quá vô trách nhiệm. Đây chẳng phải đem mạng người ra đùa sao?”
Tôi nghe những lời bàn tán đó, gương mặt vẫn không chút biểu cảm.
Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu, nhìn Chu Minh Hiên.
Gương mặt mà tôi từng yêu sâu đậm ấy, lúc này vì tức giận mà méo mó, trông vô cùng xấu xí.
Tôi khẽ cười.
Nụ cười lạnh lẽo, không có chút ấm áp nào.
Tôi nhẹ nhàng mở miệng, giọng không lớn, nhưng đủ để vang khắp cả phòng bệnh.
“Chu Minh Hiên…”
“Ba đứa con trai anh nuôi ở bên ngoài đâu rồi?”
“Đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ còn đang quấn tã.”
“Sao không thấy chúng đến bệnh viện h//iến th//ận cứu anh?”
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Cả phòng bệnh rơi vào im lặng chết chóc.
Mọi ánh mắt đều chuyển từ tôi sang Chu Minh Hiên.
Sự tức giận trên mặt anh ta… lập tức đông cứng lại.
Máu trên mặt anh ta rút đi từng chút một.
Cuối cùng… trắng bệch còn hơn cả người chết.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
Mẹ chồng tôi – Lưu Mai – lao vào.
Bà ta còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã chỉ thẳng vào mặt tôi mà gào lên.
“Tống Vũ! Cái đồ vô lương tâm! Cô dám không cứu con trai tôi sao?!”
4.
Lưu Mai như một cơn bão lao thẳng vào phòng bệnh.
Giọng the thé của bà ta xé toạc bầu không khí yên lặng đến quỷ dị trong phòng.
“Tống Vũ! Cái đồ vô lương tâm! Sao cô dám không cứu con trai tôi!”
Bà ta hoàn toàn không nhìn thấy gương mặt trắng bệch như giấy của Chu Minh Hiên.
Cũng chẳng để ý đến những ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh.
Trong thế giới của bà ta, tôi chẳng qua chỉ là một con chó mà nhà họ Chu nuôi dưỡng.
Mà bây giờ, con chó đó lại dám quay lại cắn chủ.
Tôi chậm rãi rời ánh mắt khỏi Chu Minh Hiên.
Rồi nhìn về phía người đàn bà đã quen sống trong nhung lụa, cả đời ra lệnh sai khiến người khác.
Trong mắt tôi không còn phẫn nộ, cũng chẳng còn đau buồn.
Chỉ còn lại một mảng lạnh lẽo sâu không thấy đáy.
“Tôi vô lương tâm?”
Tôi khẽ mở miệng.
Giọng nói không lớn, nhưng lạnh như mũi băng.
“Lưu Mai, bà tự sờ lên lương tâm của mình mà hỏi đi.”
“Ai là người nửa đêm gọi điện, bàn bạc rằng đợi tôi h//iến th//ận xong thì để con trai bà ly hôn với tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà tay trắng?”
“Ai là người nói rằng một người đàn bà mất th//ận, lại còn ly hôn, thì sẽ chẳng còn ai thèm lấy?”
Từng câu từng chữ của tôi giống như những cú búa nặng nề, đập thẳng vào tim Lưu Mai.
Sự kiêu căng trên mặt bà ta lập tức tắt ngấm.
Đôi mắt bà ta mở to, trong đồng tử tràn đầy hoảng sợ và không thể tin nổi.
Bà ta vô thức lùi lại một bước, ngón tay chỉ vào tôi bắt đầu run rẩy.
“Cô… cô nói bậy! Cô vu khống tôi!”
Giọng bà ta vì chột dạ mà càng trở nên the thé chói tai.
“Tôi khi nào gọi điện nói mấy lời đó! Cô bịa đặt!”
Tôi bật cười lạnh.
“Vu khống?”
“Hay là bây giờ tôi báo cảnh sát, để họ kiểm tra lịch sử cuộc gọi của bà?”
“Thuận tiện điều tra luôn người bà gọi cho là ai.”
“Có phải mẹ của đứa cháu đích tôn tương lai của bà… Nhu Nhu không?”
Vừa nghe thấy cái tên “Nhu Nhu”, thân thể Chu Minh Hiên lập tức lảo đảo.
Anh ta phải bám vào thành giường mới đứng vững.
Còn Lưu Mai thì như bị rút sạch sức lực, mặt cắt không còn giọt máu.
Cả phòng bệnh lập tức bùng nổ.
“Trời ơi! Thật sự có chuyện đó sao?”
“Hóa ra không phải đổi ý, mà là bị tính kế!”
“Cặp mẹ con này ác độc quá! Lừa người ta h//iến th//ận xong còn muốn đuổi đi!”
“Đúng là không phải con người! Bệnh như vậy cũng đáng!”
Những lời bàn tán xung quanh giống như vô số mũi kim thép, đâm vào tai Chu Minh Hiên và Lưu Mai.
Mặt Lưu Mai đỏ bừng như gan heo.
Cả đời bà ta coi trọng nhất chính là thể diện.
Giờ phút này, bà ta cảm giác như lớp da mặt của mình bị người ta lột từng lớp một, ném xuống đất cho người ta giẫm đạp.
Nhục nhã, phẫn nộ, hoảng loạn… cùng lúc dâng lên.
Bà ta phát điên lao về phía tôi.
“Tao liều với mày! Con tiện nhân! Dám hủy hoại danh tiếng con trai tao!”
Nhưng tay bà ta còn chưa chạm vào tôi.
Một bàn tay mạnh mẽ hơn đã nắm chặt cổ tay bà ta.
Là bác sĩ Vương.
Phía sau ông còn có hai bảo vệ.
“Xin giữ trật tự trong bệnh viện!”
Sắc mặt bác sĩ Vương cực kỳ nghiêm nghị, giọng nói đầy uy quyền.
“Đây là phòng bệnh, không phải nơi để bà làm loạn!”
Lưu Mai vùng vẫy nhưng hoàn toàn không thoát ra được.
“Chính là cô ta! Con đàn bà độc ác này hại con trai tôi! Mau bắt cô ta lại!”
Bác sĩ Vương lạnh lùng nhìn bà ta.
“Chúng tôi chỉ thấy bà đang lớn tiếng gây rối và cố gắng tấn công người khác.”
“Thưa bà, hành vi của bà đã nghiêm trọng ảnh hưởng đến trật tự của bệnh viện.”
“Nếu bà còn không bình tĩnh, chúng tôi buộc phải mời bà ra ngoài.”
Chu Minh Hiên nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, tim như bị bóp nghẹt.
Anh ta biết… mọi thứ đã xong rồi.
Hoàn toàn xong rồi.
Danh tiếng của anh ta.
Cuộc hôn nhân của anh ta.
Cả hy vọng được sống tiếp…
Đều bị vài câu nói nhẹ bẫng của tôi phá hủy sạch sẽ.
Không.
Anh ta không thể cứ thế mà kết thúc.
Anh ta vẫn còn cơ hội.
Tôi đã yêu anh ta mười năm.
Tình yêu đó đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Tôi chỉ là đang giận dữ nhất thời mà thôi.
Chỉ cần anh ta cầu xin tôi… tôi nhất định sẽ mềm lòng.
“Tiểu Vũ…”
Anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng khàn khàn cất lên.
“Tiểu Vũ, em nghe anh giải thích… mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu.”
Anh ta loạng choạng đi về phía tôi, đưa tay ra muốn nắm lấy tay tôi.
“Những lời đó đều là mẹ anh nói bậy… bà chỉ muốn anh nhanh chóng khỏe lại nên mới nói linh tinh.”
“Còn mấy người phụ nữ và đứa trẻ kia… đều là hiểu lầm, là anh nhất thời hồ đồ phạm sai lầm.”
“Người anh yêu chỉ có mình em thôi, Tiểu Vũ!”
“Em tha thứ cho anh lần này được không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”
“Chỉ cần em h//iến th//ận cho anh, anh thề sau này sẽ đối xử thật tốt với em. Chúng ta sẽ sinh con của riêng mình.”
Những lời anh ta nói nghe vừa chân thành vừa hối hận.
Nếu là trước ngày hôm qua nghe những lời này, tôi nhất định sẽ cảm động đến mức bật khóc.
Sau đó lao vào lòng anh ta, tha thứ cho tất cả.
Nhưng bây giờ…
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
Nhìn người đàn ông mà tôi từng yêu suốt mười năm, đang cố gắng diễn tròn vai một kẻ si tình.
Nhìn đôi môi mà tôi từng hôn vô số lần, giờ lại nói ra những lời dối trá đến nực cười.
Trong lòng tôi không gợn chút sóng nào.
Chỉ thấy ghê tởm.
Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay anh ta đang đưa tới.
“Chu Minh Hiên.”
Tôi bình tĩnh gọi tên anh.
“Thu lại màn kịch đó đi.”
“Kể từ khoảnh khắc tôi nghe thấy mẹ anh gọi điện… chúng ta đã chấm hết rồi.”
“Kể từ lúc tôi nhìn thấy trong điện thoại anh ba gia đình kia, ba tấm ảnh gia đình hạnh phúc kia… giữa tôi và anh chỉ còn lại hận thù.”
Ánh mắt tôi lướt qua anh ta, lướt qua Lưu Mai, rồi dừng lại ở cửa phòng bệnh.
“Ly hôn đi.”
“Tôi sẽ sớm để luật sư liên hệ với anh.”
“Những gì anh nợ tôi… tôi sẽ lấy lại từng chút một.”
Nói xong, tôi không nhìn cặp mẹ con kia thêm lần nào nữa.
Tôi quay người rời đi, không hề ngoái đầu lại.
Phía sau vang lên tiếng gào thét tuyệt vọng của Chu Minh Hiên.
Cùng với tiếng chửi rủa điên cuồng của Lưu Mai.
Tôi coi như không nghe thấy.