Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Hôn Môi Để Đòi Tiền

Đang tải...

Chương 2

Hôn Môi Để Đòi Tiền

6

Tôi đổi việc.

Chuyển sang làm ở quán bar.

Môi trường hơi ồn ào, nhưng lương rất ổn. Với tình hình hiện tại của tôi, tiền là chân lý.

Có người ngồi xuống trước quầy.

Tôi hỏi theo phản xạ nghề nghiệp:

“Anh dùng gì ạ?”

“Whiskey sour.”

Giọng nói lạnh và trong, quen thuộc đến mức tôi lập tức ngẩng đầu.

Là vị khách thường xuyên mua kẹo dẻo gấu ở cửa hàng tiện lợi.

Vẫn bộ dạng như cũ.

Tóc mái dài che trán, khẩu trang, sơ mi trắng sạch sẽ.

Chỉ là hôm nay trông cậu ta còn u buồn hơn trước.

Tôi mỉm cười:

“Trùng hợp thật.”

Cậu ta cụp mắt, khẽ “ừ” một tiếng.

Im lặng vài giây mới hỏi:

“Vì sao chị không làm ở cửa hàng nữa?”

Tôi thở dài:

“Vì không muốn bị người ta tìm thấy…”

“Nên đổi việc.”

Hàng mi cậu ta khẽ run.

Trên gương mặt thoáng qua chút tổn thương và mất mát rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.

Tôi đặt ly whiskey sour và một gói kẹo dẻo vị chanh trước mặt cậu ta.

“Kẹo tặng anh.”

“Thấy anh hay mua nên tôi cũng thử, hóa ra ngon thật.”

Cậu ta nhìn ly rượu, ánh mắt có chút thất thần.

Tôi tò mò hỏi:

“Anh hướng nội lắm à?”

“Vào bar mà còn đeo khẩu trang, uống kiểu gì?”

Cậu ta im lặng rất lâu.

Ngay lúc tôi nghĩ sẽ không nhận được câu trả lời.

Cậu ta đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi.

Trong đôi mắt nâu ấy, cảm xúc cuộn trào khó gọi tên.

Giọng rất khẽ:

“Trên mặt tôi có sẹo.”

“… Tháo ra sợ làm chị giật mình, chị ạ.”

7

Tim tôi khẽ rung lên.

Gã u tối kia… trên mặt cũng có sẹo.

Tôi nhìn cậu ta, đang định nói gì đó thì điện thoại rung lên.

Gã kia đã biến mất mấy ngày.

Giờ lại đột ngột nhắn tin.

【Bé cưng, quanh em thật nhiều đàn ông xấu.】

【Muốn nhốt em ở nhà, khóa lại, như vậy em chỉ có mình anh.】

【Ra ngoài anh cũng muốn đeo xích vào cổ tay em.】

【Giữ em thật chặt bên cạnh, để không còn ai dám dòm ngó…】

Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp lén.

Chính là khoảnh khắc tôi mỉm cười đưa ly whiskey sour cho Thịnh Hàn.

Tôi khựng thở.

Theo bản năng, tôi quét mắt nhìn xung quanh.

Quán bar đông nghịt, đèn mờ và người chen chúc.

Không thấy bóng dáng cậu ta ở đâu.

“Xin lỗi… có phải tôi nói thẳng quá không?”

“Chị sợ sao?”

Giọng nói trước mặt kéo tôi trở về thực tại.

Mang theo chút tự giễu lạnh lẽo.

Thịnh Hàn cúi đầu thấp hơn, dường như vẫn đang ám ảnh chuyện vết sẹo.

À, cậu ta còn đang lo tôi bị dọa cơ mà.

Tôi cắm ống hút vào ly whiskey sour.

Mỉm cười với cậu ta:

“Không đâu.”

“Tôi có một người bạn, trên mặt cũng từng bị thương.”

“Nhưng điều đó không ảnh hưởng việc cậu ấy là người tốt.”

“Dùng ống hút đi, như vậy dù đeo khẩu trang vẫn uống được.”

Cậu ta khẽ lặp lại:

“… Bạn?”

Dừng một chút, rồi hỏi:

“Vậy chúng ta… có thể làm bạn không?”

Đôi mắt nâu ấy thật sự rất đẹp.

Trong trẻo đến mức ánh đèn phản chiếu như những vì sao.

“Được chứ.”

“Tôi tên là Yến Hạ.”

“Rất vui được biết anh.”

Cậu ta có vẻ ngượng ngùng, vành tai cũng đỏ lên.

“Thịnh Hàn.”

Cái tên này… hình như tôi từng nghe ở đâu đó.

Nhưng nhất thời không nhớ ra.

Thịnh Hàn ngẩng lên nhìn tôi.

Rồi lại như thất vọng điều gì đó, khẽ cụp mắt xuống.

Điện thoại tôi lại sáng lên.

【Giờ cậu ta muốn làm bạn.】

【Bước tiếp theo chắc là bạn trai nhỉ?】

【Dựa vào cái gì cậu ta được hưởng sự dịu dàng của em?】

【Ừm… lần trước người kia bị anh đánh gãy tay trái rồi.】

【Lần này đổi sang tay phải nhé?】

Đúng là phiền thật.

Tiễn Thịnh Hàn rời đi xong.

Tôi cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh.

Tôi nhắn lại, mặt không cảm xúc:

【Người này không được đụng.】

【Đừng trốn nữa, ra đi.】

【Tôi tan ca rồi. Cho phép anh đưa tôi về nhà.】

8

Vừa bước ra khỏi quán bar.

Tôi đã nhìn thấy một chiếc Kawasaki đen đậu bên đường.

Ánh đèn đường mờ vàng phủ lên dáng người cao dài của cậu ta một vòng sáng nhạt. Vai rộng, eo thon, thân hình cực ổn. Chỉ là đội mũ bảo hiểm nên không nhìn rõ mặt.

Tôi trèo lên yên sau.

Gió rít qua tai, suốt dọc đường không ai nói câu nào.

Tôi vẫn còn giận.

Ôm lấy eo cậu ta, tôi cố tình sờ thêm mấy cái.

Cơ bụng luyện đẹp như vậy không phải để dụ tôi à?

Hừ, đúng là đồ cơ bụng hư hỏng không giữ nam đức.

Xe chậm rãi dừng lại.

Giọng nói qua máy đổi giọng trầm xuống:

“Đến rồi, em lên đi.”

Tôi hừ nhẹ:

“Anh không có gì muốn nói với tôi sao?”

Cậu ta hơi nghiêng đầu, ngơ ngác.

Tôi tức đến mức nhảy xuống xe.

Cuối cùng cũng nói ra những lời kìm nén bấy lâu:

“Hôm đó vì sao không nghe tôi nói hết đã bỏ chạy?”

“Vì sao còn lẳng lặng chặn tôi?”

“Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, bây giờ lại theo dõi tôi, nhắn tin quấy rối tôi.”

“Tôi thật sự không hiểu anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Cậu ta cúi đầu.

Bàn tay siết chặt ghi-đông từng chút một.

Rất lâu sau mới khàn khàn mở miệng:

“Là lỗi của anh.”

“Sau hôm đó, em đổi việc.”

“Anh tưởng là vì mặt anh làm em sợ.”

“Anh nghĩ rất lâu, cảm thấy không nên làm phiền em nữa.”

“Anh cố rời xa, nhưng không làm được.”

“Chỉ cần thấy bên cạnh em xuất hiện người đàn ông khác, anh không kiềm chế nổi ghen tuông.”

“Cho nên… lại nhắn những tin đó. Xin lỗi, bé cưng.”

Tôi tức đến bật cười.

Nói nghe đường hoàng ghê nhỉ, sao hành động không thống nhất chút nào vậy?

Khoảng thời gian này.

Rác để trước cửa sáng hôm sau tự dưng biến mất.

Thẻ nhân viên tôi làm rơi được ai đó lặng lẽ bỏ lại vào túi.

Và mấy chiếc váy tôi treo ngoài ban công… lại mất thêm vài cái.

Toàn hàng hiệu tôi mua trước khi phá sản, đắt lắm đấy!

Sao không chuyển tiền luôn đi chứ!

Tôi nhiều lần muốn nhắn tin cho cậu ta.

Nhưng chỉ hiện lên dấu chấm than đỏ.

Tôi bất lực thật rồi.

Tôi thẳng thắn nói:

“Anh nghĩ nhiều vậy làm gì?”

“Tôi không ghét vết sẹo của anh.”

“Cũng không thấy sợ.”

Hầu kết cậu ta khẽ chuyển động.

Trông như có chút không dám tin.

Tôi xoa cằm:

“Nhưng gần đây biểu hiện của anh không đạt.”

“Tôi phải phạt anh mới được.”

Nghe tới chữ “phạt”.

Sao cảm giác cậu ta còn phấn khích hơn?

Giọng cũng run:

“Phạt… thế nào?”

Tôi tính nhẩm số tiền mấy chiếc váy bị mất.

Đàng hoàng tuyên bố:

“Phạt anh chuyển tôi 5,2 vạn như lần trước. Nhớ ghi chú tự nguyện tặng.”

“Còn phải phạt anh cho tôi ôm một cái.”

Cậu ta ngơ ngác:

“Hả?”

Tôi lười giải thích.

Trực tiếp vùi mặt vào giữa cơ ngực của cậu ta.

Mềm. Vẫn to như cũ.

Dù có ngạt thở cũng là hỷ tang.

Cảm giác mệt mỏi của cả ngày làm việc lập tức tan biến.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần.

Mùi hương vẫn là chanh.

Cậu ta thở dài, giọng mềm xuống:

“… Này, cái này đâu phải phạt anh.”

“Rõ ràng là thưởng mà.”

9

Leo cầu thang, tôi vẫn bấm máy tính.

Cậu ta chuyển cho tôi rất nhiều tiền, cộng lại hơn mười vạn.

Cộng thêm tiền tôi tiết kiệm.

Gần như đủ trả hết khoản nợ tháng này.

Tôi thở dài.

Sau đó còn phải kiếm tiền sinh hoạt nữa.

Đến cửa.

Tôi nhìn thấy một bóng người quen.

Trong lòng lập tức hối hận.

Biết thế bảo cậu ta đưa tôi lên.

Lương Trú Trầm vẫn bộ dạng cao ngạo đó.

Tay áo sơ mi trái xắn gọn đến khuỷu tay.

Lộ ra một đoạn băng gạc.

Tôi suýt nữa bật cười.

Cậu ta thật sự đánh gãy tay anh ta rồi à?

Làm tốt lắm.

Thấy tôi, Lương Trú Trầm rời khỏi tường, đứng thẳng dậy.

Thở dài:

“Hạ Hạ, anh đợi em lâu vậy, em vẫn không chịu chủ động.”

“Không còn cách nào khác, anh chỉ có thể tự tới tìm em.”

Đúng là âm hồn bất tán.

Tôi mất kiên nhẫn:

“Có gì nói nhanh.”

Anh ta châm một điếu thuốc.

Qua làn khói, giọng lạnh lùng:

“Anh trai em lại đi đánh bạc.”

Đầu tôi như nổ tung.

“Hắn mượn anh bao nhiêu?”

Anh ta giơ ba ngón tay.

Tôi nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh:

“Ba mươi vạn?”

“Tôi có chút tiền, trả anh trước một phần, cho tôi vài ngày…”

“Ba trăm vạn.”

Trước mắt tôi tối sầm.

Chân lảo đảo.

Anh ta đỡ lấy tôi, cười nhạt:

“Bé con, đây là tự nguyện nhào vào lòng anh à?”

Ghê tởm. Phẫn nộ. Thất vọng dâng lên như sóng.

Tôi đẩy mạnh anh ta ra:

“Anh biết rõ hắn là loại người gì.”

“Vì sao còn cho hắn vay nhiều như vậy?”

Anh ta thở khói thuốc, nhìn nó tan dần.

Khẽ cười:

“Nhiều sao?”

“Anh thấy em đáng giá hơn thế nhiều.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

Trong mắt anh ta là sự chiếm hữu điên cuồng và khao khát bệnh hoạn.

“Hạ Hạ, lúc anh mới biết yêu, em đã từ chối anh.”

“Đến giờ anh vẫn không hiểu mình thua ở đâu.”

“Em luôn tự do ngạo nghễ như vậy. Anh rất mong chờ ngày em bị anh thuần phục.”

“Vì thế anh sẵn sàng nhượng bộ.”

“Nuôi chim hoàng yến thì chán lắm.”

“Giữ em bên cạnh cả đời mới thú vị.”

Một tấm thiệp đỏ rơi xuống trước mặt tôi.

Buồn cười thật.

Nữ chính của bữa tiệc đính hôn… lại là người biết tin cuối cùng.