Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Hôm Qua Của Ai

Đang tải...

Chương 4

Hôm Qua Của Ai

【Chương 5】

Cố Trầm không còn đến quấy rối tôi nữa.

Anh ta giống như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Sau đó mẹ gọi điện nói, tối hôm ấy, sau khi rời khỏi cửa nhà tôi, anh ta không quay lại lần nào nữa.

Lý Lập cũng nhắn cho tôi một tin.

Chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Xin lỗi.”

Tôi không trả lời.

Cuộc sống dường như lại quay về quỹ đạo cũ.

Tôi kết thúc thời gian nghỉ phép, quay lại công ty làm việc.

Ánh mắt của đồng nghiệp nhìn tôi vẫn đầy tò mò và thương hại, nhưng không ai dám hỏi trực tiếp.

Vở kịch hôm đó… trở thành đề tài mà mọi người chỉ dám nhắc khẽ.

Còn tôi thì giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vùi đầu vào công việc.

Chỉ có bản thân tôi biết rõ.

Cái lỗ hổng khổng lồ trong lòng… không hề lành lại theo thời gian.

Căn nhà của tôi và Cố Trầm, thông qua Tần Lam đã được treo bán.

Cố Trầm không phản đối gì nữa, trực tiếp ủy quyền cho luật sư xử lý.

Giữa chúng tôi, sợi dây liên hệ duy nhất… chỉ còn là những email trao đổi giữa hai bên luật sư.

Mọi thứ diễn ra có trật tự, nhanh đến mức giống như một giấc mơ.

Đôi khi tôi thậm chí còn hoang mang.

Không biết bảy năm ngọt ngào trước kia… rốt cuộc có thật hay không.

Một tuần sau, Tần Lam báo cho tôi biết căn nhà đã bán được.

Người mua rất dứt khoát, trả tiền một lần.

“Tiền đã vào tài khoản giám sát rồi. Trừ hết chi phí thì hai người mỗi người một nửa. Phần của cậu, ngày mai sẽ chuyển vào tài khoản.” Tần Lam nói trong điện thoại.

“Được.” Tôi đáp, giọng không gợn sóng.

“Còn nữa.” Tần Lam ngập ngừng. “Luật sư của Cố Trầm nói chiếc xe đứng tên anh ta cũng muốn bán. Tiền sẽ chia cho cậu một nửa. Anh ta nói chiếc xe đó ban đầu mua để tiện đưa đón cậu đi làm, bây giờ… cũng không cần giữ lại nữa.”

Trong lòng tôi nhói lên.

Chiếc Tesla trắng ấy.

Tôi từng ngồi ở ghế phụ, cùng anh ta đi qua rất nhiều nơi.

Trong xe vẫn còn mùi tinh dầu tôi thích.

Còn có con chó Shiba nhồi bông xấu xấu đáng yêu mà anh ta từng gắp trong máy gắp thú cho tôi.

“Tôi không cần.” Tôi từ chối. “Đó là tài sản trước hôn nhân của anh ta. Tôi không có quyền chia.”

“Lai Lai…”

“Lam Lam cứ vậy đi. Tôi chỉ muốn kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt.”

Tôi cúp máy.

Nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ, lòng chỉ còn lại sự trống rỗng.

Kết thúc rồi.

Thật sự sắp kết thúc rồi.

Tôi và Cố Trầm… từ nay về sau sẽ chỉ là hai đường thẳng song song, không bao giờ còn giao nhau.

Buổi tối.

Tôi ngồi một mình trong căn hộ trống, gọi đồ ăn ngoài nhưng chẳng nuốt nổi miếng nào.

Không hiểu vì sao, tôi mở lại danh sách chặn.

Bỏ chặn WeChat của Cố Trầm.

Tôi mở vòng bạn bè của anh ta.

Bài đăng mới nhất vẫn dừng lại ở một tháng trước.

Là tấm ảnh chúng tôi đi thử váy cưới.

Trong ảnh, tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh, cười rạng rỡ.

Anh ta mặc bộ vest thẳng thớm, ánh mắt đầy dịu dàng nhìn tôi.

Dòng trạng thái viết:

“Cô gái của anh, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo.”

Bây giờ nhìn lại…

Thật mỉa mai.

Tôi kéo lên từng bài một.

Từng trang, từng trang… đều là ký ức của bảy năm chúng tôi bên nhau.

Chuyến du lịch đầu tiên.

Anh ta cõng tôi trên bãi biển ngắm mặt trời mọc.

Sinh nhật tôi, anh ta viết cho tôi một bài thơ tình bằng… mã lập trình.

Con mèo đầu tiên chúng tôi nuôi, tên là Thang Viên.

Vì tôi thích ăn bánh trôi.

Những kỷ niệm từng ngọt ngào đến vậy.

Bây giờ… lại đau đến vậy.

Tôi giống như một kẻ tự hành hạ mình.

Xem đi xem lại, cho đến khi mắt cay xè, tầm nhìn nhòe đi.

Đúng lúc đó.

Một dấu chấm than đỏ bỗng hiện lên.

“Cố Trầm yêu cầu kết bạn.”

Tôi sững lại.

Tim đập loạn nhịp.

Tôi cũng không biết mình nghĩ gì.

Ngón tay run run… nhấn “đồng ý”.

Gần như ngay lập tức.

Tin nhắn của anh ta hiện lên.

【Lai Lai.】

Chỉ hai chữ.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, không trả lời.

【Anh biết em không muốn gặp anh, cũng không muốn nghe anh giải thích.】

【Ngày mai anh sẽ rời khỏi thành phố này.】

【Trước khi đi, anh chỉ muốn đưa cho em một thứ.】

【Thứ đó… có thể giải thích tất cả mọi chuyện.】

【Anh đặt nó trong hộp cứu hỏa trước cửa nhà chúng ta. Mật khẩu là ngày sinh của em.】

【Sau khi xem xong, em muốn tha thứ… hay hoàn toàn quên anh đi, đều do em quyết định.】

【Xin lỗi.】

【Và… anh yêu em.】

Chuỗi tin nhắn liên tiếp ấy giống như từng viên đá ném xuống mặt hồ đã chết lặng trong lòng tôi, tạo nên những vòng gợn sóng.

Rời khỏi thành phố?

Giải thích tất cả mọi chuyện?

Tôi nhìn câu cuối cùng — “Anh yêu em”.

Chỉ cảm thấy mắt mình đau nhói.

Kẻ nói dối.

Đến lúc này… vẫn còn nói dối.

Tôi tắt điện thoại, vùi mặt vào cánh tay.

Đừng đi xem.

Đừng tin.

Giang Lai, mày không được ngu ngốc thêm nữa.

Tôi tự nhắc mình hết lần này đến lần khác.

Nhưng cơ thể lại không nghe lời.

Tôi đứng dậy.

Cầm chìa khóa và áo khoác, như một con rối không có linh hồn, lao ra khỏi nhà.

Tôi muốn đi xem.

Tôi muốn xem thử… Cố Trầm còn có thể bịa ra lời nói dối nào nữa.

【Chương 6】

Đêm tối đặc quánh như mực.

Tôi lái xe của Tần Lam phóng thẳng về nơi mà trước đây tôi từng nghĩ sẽ là bến đỗ cả đời mình.

Khu chung cư rất yên tĩnh.

Chỉ có ánh đèn đường hắt xuống thứ ánh sáng vàng nhạt.

Tôi dừng xe dưới tòa nhà, nhưng không lập tức lên.

Ngồi trong xe, tôi nhìn lên ô cửa quen thuộc.

Bên trong tối om.

Anh ta đã chuyển đi rồi.

Nhận ra điều đó, tim tôi bỗng nhói lên đau đớn.

Tôi hít sâu một hơi, mở cửa xe bước xuống, đi vào tòa nhà.

Trong thang máy, chiếc gương phản chiếu gương mặt tái nhợt của tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

Trông tôi thảm hại đến mức chính mình cũng không muốn nhìn.

Đến trước cửa nhà, tôi lập tức nhìn thấy chiếc hộp cứu hỏa màu đỏ.

Tôi bước đến, tay run run bấm ngày sinh của mình.

“Tít.”

Cửa hộp bật ra.

Bên trong nằm im một chiếc túi hồ sơ giấy màu nâu.

Rất dày.

Tôi lấy túi ra, dựa lưng vào tường, vội vàng mở.

Bên trong rơi ra không phải thư tình.

Cũng không phải quà.

Mà là một xấp… hồ sơ bệnh án.

Và một tờ hóa đơn.

Tôi ngơ ngác cầm tờ trên cùng.

Phía trên ghi bốn chữ lớn:

【Bệnh viện Đông y thành phố XX】

Tên bệnh nhân: Cố Trầm

Khoa khám: Nam khoa

Tôi sững người.

Nam khoa?

Anh ta đi khám nam khoa?

Tôi tiếp tục đọc.

Ở mục chẩn đoán ghi:

【Thận khí hư, hoạt lực tinh trùng thấp】

Chỉ định của bác sĩ:

【Điều dưỡng cơ thể, củng cố nguyên khí, khuyến nghị kết hợp trị liệu Đông y】

Hạng mục trị liệu:

【Massage bảo dưỡng tuyến tiền liệt】

Tôi cầm tờ giấy mỏng trong tay, cảm thấy tay mình run lên.

Tôi cầm tiếp tờ hóa đơn.

Cũng do bệnh viện Đông y đó xuất.

Mục thu phí ghi rõ:

【Massage bảo dưỡng tuyến tiền liệt】

Thời gian thu phí…

Là ba giờ chiều ngày hôm trước khi xảy ra chuyện.

Vậy nên…

Cái “hôm qua mà anh ta nói…

Không phải với người phụ nữ khác…

Mà là…

Đi làm cái này?!

Đầu óc tôi ong ong, gần như không thể suy nghĩ.

Tôi mở tiếp những thứ còn lại trong túi hồ sơ.

Là một xấp dày bản in lịch sử trò chuyện.

Giữa anh ta và một người được lưu tên là “Chú Vương”.

【Cố Trầm: Chú Vương, tháng sau cháu kết hôn rồi, chuẩn bị có con nên muốn đến chỗ chú kiểm tra sức khỏe tổng thể, tiện điều dưỡng lại cơ thể.】

【Chú Vương: Được chứ, thằng nhóc này cuối cùng cũng chịu lập gia đình rồi. Khi nào qua?】

【Cố Trầm: Chiều mai cháu qua.】

【Cố Trầm: Chú Vương, hôm nay cảm ơn chú. Cái trị liệu kia làm xong… cảm giác hơi… kỳ kỳ.】

【Chú Vương: Ha ha, bình thường thôi. Người trẻ đừng có áp lực tâm lý. Vì thế hệ sau mà, chuẩn bị chút cũng là cần thiết. À đúng rồi, cháu không phải nói sắp đi bệnh viện Tây y làm kiểm tra tiền sản sao?】

【Cố Trầm: Vâng, hai ngày nữa đi ạ.】

【Chú Vương: Vậy chú phải nhắc cháu một câu. Hôm nay cái trị liệu chú làm cho cháu cũng được tính là một dạng “xuất tinh”. Bên Tây y không phải yêu cầu kiêng mấy ngày sao? Trường hợp của cháu phải tính từ hôm nay, không được tính từ lần quan hệ trước. Đến lúc bác sĩ hỏi thì nhớ nói cho đúng, kẻo ảnh hưởng đến kết quả kiểm tra.】

【Cố Trầm: Hả? Cái này cũng tính sao? Vâng vâng, cảm ơn chú Vương đã nhắc! Cháu nhớ rồi!】

Tôi nhìn đoạn hội thoại đó, đặc biệt là câu cuối cùng “cháu nhớ rồi”, cảm giác như toàn bộ sức lực trong người bị rút sạch.

Tôi chống tay vào tường, chậm rãi ngồi sụp xuống.

Vậy ra…

Đây mới là sự thật.

Đây chính là “hôm qua đã khiến tôi chết xã hội, khiến tôi đau đến không thở nổi, khiến bảy năm tình cảm của chúng tôi suýt tan thành mây khói.

Anh không ngoại tình.

Anh chỉ là một thằng ngốc.

Một thằng ngốc vì quá coi trọng tương lai của chúng tôi, quá coi trọng đứa con sau này, nên chạy đến phòng khám Đông y điều dưỡng cơ thể.

Kết quả lại bị một ông thầy thuốc nửa vời “nhắc nhở tốt bụng”… dẫn thẳng xuống hố.

Một thằng ngốc.

Một thằng ngốc to đùng.

Việc anh ấp úng trong phòng khám không phải vì chột dạ.

Mà là vì… anh không dám nói trước mặt tôi và mấy cô y tá trẻ rằng mình vừa đi làm “massage bảo dưỡng tuyến tiền liệt”!

Việc anh lắp bắp trong điện thoại không phải vì không thể giải thích.

Mà là vì chuyện kiểu này… nói qua điện thoại căn bản không giải thích nổi!

Còn những màn quỳ gối, kéo băng rôn sau đó…

Không phải để ép buộc tôi.

Mà chỉ là một thằng đàn ông IQ cao nhưng EQ bằng âm, trong lúc hoảng loạn tuyệt vọng… nghĩ ra cách ngu ngốc nhất, vụng về nhất để cầu xin tôi quay lại.

Hoang đường.

Quá hoang đường.

Tôi ngồi xổm trên nền đất, nhìn bệnh án và bản in tin nhắn trong tay.

Ban đầu muốn khóc.

Sau đó lại muốn cười.

Cuối cùng… tôi thật sự bật cười.

Cười đến chảy nước mắt.

Tôi giống như một kẻ điên, vừa cười vừa khóc giữa hành lang vắng tanh.

Khóc vì những ấm ức và đau đớn mấy ngày qua.

Cười vì Cố Trầm — một tên ngốc chính hiệu, vô phương cứu chữa, thằng ngốc số một vũ trụ!

Sao tôi lại yêu một thằng ngốc như vậy?

Còn yêu suốt bảy năm?