Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Giấy Kết Hôn Chưa Kịp Ấm

Đang tải...

Chương 5

Giấy Kết Hôn Chưa Kịp Ấm

Cuối buổi, cô ấy bất ngờ hỏi một câu riêng tư.

“Chị còn tin vào tình yêu không?”

Tôi khựng lại một giây rồi cười.

“Tin. Nhưng tôi tin hơn vào việc mình phải trở thành một người đủ đầy trước đã. Tình yêu tốt là khi hai người cùng nhau nở hoa, chứ không phải một người phải cứu rỗi người kia.”

Phỏng vấn kết thúc, ekip thu dọn thiết bị.

Tôi đứng dậy chuẩn bị vào phòng họp.

“Noãn Noãn…”

Một giọng nói vang lên phía sau.

Tôi quay lại.

Một người đàn ông đứng ở cửa phòng họp.

Bộ vest nhăn nhúm, tóc hơi rối, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi.

Lục Minh Viễn.

Năm năm không gặp, anh ta già đi trông thấy.

Khóe mắt hằn nếp nhăn, lưng hơi khom.

“Xin lỗi, anh là?” Tôi mỉm cười lịch sự, ánh mắt bình thản.

Anh ta đứng sững.

Nhìn tôi từ đầu đến chân.

Bộ vest màu kem may đo gọn gàng, tóc ngắn gọn ghẽ, lớp trang điểm tinh tế, ánh mắt sáng và sắc.

Tôi không phải không nhận ra anh ta.

Chỉ là tôi thật sự không còn cảm xúc gì nữa.

“Anh… anh là Minh Viễn.” Giọng anh ta khô khốc. “Lục Minh Viễn.”

“À, anh Lục.” Tôi gật đầu. “Có việc gì không?”

“Anh… tình cờ đi ngang, thấy em đang được phỏng vấn…” Anh ta lúng túng. “Giờ em… sống tốt quá nhỉ.”

“Cảm ơn anh quan tâm.” Tôi nhìn đồng hồ. “Nếu không còn việc gì, tôi còn một cuộc họp.”

“Đợi đã!” Anh ta bước lên một bước. “Noãn Noãn, anh có thể nói chuyện riêng với em năm phút không?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi quay sang trợ lý.

“Tiểu Trần, mời anh Lục vào phòng tiếp khách. Mười phút nữa tôi qua.”

Trong phòng tiếp khách, anh ta ngồi trên ghế sofa da, trông lạc lõng.

Nơi này sang trọng hơn hẳn phòng họp công ty anh ta đang làm việc.

Năm năm trước, anh ta từng nghĩ tôi rời anh ta sẽ sống chật vật.

Một phụ nữ ly hôn, mang theo ba căn nhà, trong mắt anh ta khi ấy chỉ là gánh nặng.

Anh ta đã nhầm.

Nhầm một cách triệt để.

Tôi không những không sa sút, mà còn sống thành phiên bản anh ta chẳng bao giờ với tới.

Cửa phòng mở ra.

Tôi bước vào, phía sau là trợ lý.

“Tống tổng, tôi có cần ở lại không?”

“Không cần.” Tôi ngồi xuống đối diện anh ta, dáng vẻ điềm tĩnh. “Anh Lục, tôi chỉ có năm phút.”

Ánh mắt anh ta tối lại khi nhìn thái độ công việc – không cảm xúc – của tôi.

“Noãn Noãn, chúng ta nhất định phải xa cách như vậy sao?”

“Anh Lục, chúng ta đã ly hôn năm năm.” Tôi nhắc nhở. “Và mối quan hệ hiện tại như thế này là phù hợp.”

Anh ta nghẹn lời.

Vài giây sau mới cất tiếng.

“Anh nghe nói công ty em sắp lên sàn. Chúc mừng.”

“Cảm ơn.”

“Minh Lượng… năm ngoái kết hôn rồi.” Anh ta nói như tìm chuyện. “Cưới ở quê, sính lễ tám vạn tám.”

“Tốt quá.” Tôi gật đầu. “Chúc mừng cậu ấy giúp tôi.”

Anh ta im lặng, rồi bỗng nói:

“Anh cũng ly hôn rồi. Ba năm trước.”

Tôi khẽ nhướn mày nhưng không đáp.

“Người đó do mẹ anh giới thiệu. Sau cưới suốt ngày cãi nhau, chê nhà anh nghèo, chê anh không có bản lĩnh.” Anh ta cười chua chát. “Hai năm là ly hôn. Con theo cô ấy.”

“Vậy?” Tôi hỏi.

“Vậy anh hối hận.” Anh ta nhìn tôi, mắt đỏ hoe. “Noãn Noãn, anh thật sự hối hận. Lúc trước là anh sai, anh có lỗi với em. Em có thể… cho anh một cơ hội nữa không?”

Tôi mỉm cười.

Không phải cười nhạo.

Chỉ là nụ cười lịch sự khi nghe một câu chuyện không còn chạm đến mình.

“Nếu anh đến chỉ để nói những điều này, tôi nghĩ không cần tiếp tục.”

“Anh thật lòng!” Anh ta vội vàng. “Năm năm qua ngày nào anh cũng nghĩ đến em. Nghĩ em tốt với anh thế nào, nghĩ anh đã ngu ngốc ra sao…”

“Anh Lục,” tôi ngắt lời, “quá khứ qua rồi. Ai cũng nên nhìn về phía trước.”

“Nhưng anh nhìn phía trước không còn đường!” Giọng anh ta nghẹn lại. “Anh mất việc, ly hôn, giờ làm sales lương bốn nghìn một tháng, trả nổi tiền nhà còn khó. Mẹ anh bệnh, suốt ngày nhắc đến em, bảo em là con dâu tốt nhất…”

Tôi đứng dậy.

“Tôi rất tiếc cho hoàn cảnh của anh. Nhưng tôi không phải người cứu rỗi.”

“Chờ đã!” Anh ta cũng đứng lên, lôi từ túi áo ra một chiếc hộp đỏ cũ kỹ. “Cái này… anh vẫn giữ.”

Anh ta mở hộp.

Chiếc nhẫn kim cương nhỏ năm xưa nằm trong đó.

“Anh đã chuyển nhà ba lần, mất nhiều thứ, nhưng chiếc nhẫn này anh luôn mang theo. Vì đây là khởi đầu của chúng ta…”

“Lục Minh Viễn.”

Tôi lần đầu gọi trọn tên anh ta.

Anh ta khựng lại.

“Anh biết vì sao ngày đó tôi đồng ý cầu hôn không?” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Không phải vì chiếc nhẫn, cũng không phải vì anh tốt với tôi.”

Tôi dừng một nhịp.

“Là vì ngày ba tôi mất, anh nắm tay tôi nói: ‘Noãn Noãn, đừng sợ, có anh đây.’”

Mắt anh ta sáng lên. “Đúng, anh nhớ, lúc đó anh thật sự…”

“Nhưng sau đó tôi mới hiểu,” tôi cắt lời, “câu ‘có anh’ ấy không phải để cùng tôi bước tiếp, mà là để tôi giao hết cho anh mọi thứ, kể cả chỗ dựa cuối cùng ba để lại.”

“Không phải, anh chỉ là…”

“Chỉ là đòi nhà cho em trai? Chỉ là lén rút mười vạn? Chỉ là ra tòa đòi chia tiền thuê?” Tôi mỉm cười. “Anh vẫn chưa hiểu. Vấn đề giữa chúng ta chưa bao giờ là tiền. Là sự tôn trọng.”

Tôi bước về phía cửa.

“Anh chưa từng tôn trọng tôi. Trong mắt anh, tôi là công cụ cải thiện đời sống gia đình anh, là bệ đỡ cho em trai anh, là bàn đạp để anh bước lên. Chưa bao giờ là Tống Noãn – một con người độc lập.”

“Không phải vậy… anh yêu em…”

“Yêu?” Tôi quay lại nhìn anh ta lần cuối. “Anh yêu chính mình, và cái gia đình gốc luôn thiếu thốn của anh.”

Tôi mở cửa.

“Tiểu Trần, tiễn anh Lục.”

“Noãn Noãn! Tống Noãn!”

Anh ta muốn đuổi theo nhưng bị chặn lại.

Tôi không quay đầu.

Bóng lưng tôi thẳng, dứt khoát.

Khác hẳn cô gái năm xưa đứng trước cục dân chính, mắt đỏ hoe vì đau lòng.

Anh ta cúi nhìn chiếc nhẫn trong tay.

Năm năm trước, anh ta dùng chiếc nhẫn đó để giữ một cô gái và cả căn nhà tám trăm vạn.

Năm năm sau, nhẫn vẫn còn.

Nhưng cô gái ấy đã bay xa, đến độ cao anh ta vĩnh viễn không chạm tới.

Chương Tám

Khởi đầu mới

“Tống tổng, người vừa rồi là…” Trợ lý Tiểu Trần dè dặt hỏi.

“Chồng cũ.” Tôi trả lời ngắn gọn, bước chân không chậm lại. “Lịch chiều nay thế nào?”

“Hai giờ họp với nhà đầu tư, bốn giờ gặp ngân hàng bàn khoản vay, sáu giờ dự tiệc từ thiện.” Tiểu Trần lật sổ tay. “À, dì Lý vừa gọi, nói tối nay hầm canh, bảo chị về ăn.”

Trên mặt tôi cuối cùng cũng hiện lên nụ cười thật sự.

“Nhắn mẹ giúp tôi, tám giờ tôi về tới.”

“Còn một việc nữa…” Tiểu Trần do dự. “Lúc đi, anh Lục để lại chiếc nhẫn này ở quầy lễ tân.”

Cô ấy mở lòng bàn tay.

Chiếc nhẫn nhỏ lấp lánh dưới nắng, ánh sáng lạnh và rẻ tiền.

Tôi nhìn một thoáng, giọng bình thản.

“Quyên góp đi. Ẩn danh, cho quỹ bảo vệ phụ nữ và trẻ em.”

“Vâng.”

Về tới văn phòng, tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn xuống thành phố rộng lớn bên dưới.

Năm năm trước, tôi ngồi trên ghế đá bên bờ sông, khóc đến nghẹn thở, tưởng như cả đời chìm trong màu xám.

Năm năm sau, tôi đứng ở đây, có tất cả, và cũng nhìn rõ tất cả.

Điện thoại rung lên.

Mẹ nhắn tin.

“Noãn Noãn, mẹ xem phỏng vấn rồi, con giỏi lắm! Tối muốn uống canh gà hay canh sườn?”

Tôi bật cười.

“Con muốn cả hai.”

“Tham ghê! Vậy mẹ hầm cả hai. Về sớm, mẹ đợi.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặt trời lặn dần, thành phố ngập trong ánh hoàng hôn vàng rực.

Tôi chợt nhớ đến lời ba trước lúc nhắm mắt.

“Noãn Noãn, ba để lại cho con ba căn nhà. Đó là chỗ dựa tối thiểu cả đời này của con. Nhớ kỹ, đừng bao giờ dễ dàng giao chúng cho ai.”

Giờ tôi đã hiểu.

Thứ ba để lại không chỉ là ba căn nhà.

Mà là khí phách để một người phụ nữ đứng vững giữa đời.

Là dũng khí để bắt đầu lại từ đầu, dù rơi vào hoàn cảnh nào.

Là sự tỉnh táo sau khi nhìn thấu lòng người, nhưng vẫn giữ được lòng thiện lương.

“Ba ơi, con làm được rồi.” Tôi khẽ nói.

Không phải nhờ ba căn nhà ấy.

Mà là nhờ chính tôi.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào.”

Một chàng trai trẻ bước vào, tay ôm bó hướng dương.

“Tống tổng, chúc mừng buổi phỏng vấn thành công.” Anh ta cười rạng rỡ. “Tối nay chị có rảnh không? Tôi biết một nhà hàng Pháp mới mở, khá ổn.”

Tôi nhận ra anh ta.

Chu Thần, quản lý dự án của công ty đối tác. Trẻ, có năng lực, từng vài lần bày tỏ thiện cảm.

“Anh Chu sao biết tôi thích hướng dương?” Tôi nhướn mày.

“Lần trước họp, tôi thấy trong phòng chị có tranh hướng dương.” Anh đưa hoa cho tôi. “Tôi nghĩ loài hoa này rất hợp với chị. Luôn hướng về phía mặt trời, luôn đầy hy vọng.”

Tôi nhận bó hoa, cúi xuống hít nhẹ.

Hương thơm thanh mát lan vào lòng ngực.

“Tối nay tôi có bữa cơm gia đình.” Tôi ngẩng lên, mỉm cười chân thành. “Nhưng cuối tuần tôi rảnh. Nếu anh Chu không ngại, có thể hẹn bữa trưa.”

Mắt anh ta sáng lên.

“Không ngại! Vậy quyết định nhé?”

“Quyết định.”

Tiễn Chu Thần ra ngoài, tôi cắm bó hướng dương vào bình hoa trên bàn làm việc.

Những cánh hoa vàng rực rỡ trong ánh chiều tà.

Giống như cuộc đời tôi, cuối cùng cũng bước ra khỏi bóng tối.

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra một tấm ảnh cũ.

Ảnh chụp tôi và Lục Minh Viễn trước cục dân chính năm đó.

Trong ảnh, tôi cười rất ngọt, mắt tràn đầy chờ mong về tương lai.

Giờ nhìn lại, tôi không còn phân biệt được bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là tự lừa mình.

Nhưng tôi không hối hận.

Không hối hận vì từng yêu.

Cũng không hối hận vì đã rời đi.

Chính quãng thời gian đó đã tạo nên tôi của hôm nay.

Mạnh mẽ.

Độc lập.

Tỉnh táo.

Điện thoại lại reo, quản lý ngân hàng xác nhận chi tiết khoản vay.

Tôi chuyển sang giọng điệu công việc, trả lời rành mạch từng điều khoản.

Cúp máy, tôi nhìn đồng hồ.

Đến giờ họp rồi.

Trước khi rời văn phòng, tôi nhìn lại bó hướng dương một lần nữa.

Rồi khẽ đóng cửa.

Bước về phía cuộc đời mới của mình.

Hết.