Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Cuộc Gọi Định Mệnh

Đang tải...

Chương 8

Cuộc Gọi Định Mệnh

14

Cuối cùng, Lưu Mai và Hứa Hạo vì hành vi gây rối trật tự mà bị xử phạt tạm giữ hành chính năm ngày.

Tin tức này giống như một quả bom nổ tung trong vòng họ hàng nhà họ Hứa.

Không ai ngờ Hứa Chiêu lại “tàn nhẫn” đến vậy.

Thật sự đưa cô ruột và em họ của mình vào trại tạm giữ.

Nhất thời, đủ loại lời bàn tán và chỉ trích lan khắp nơi.

“Hứa Chiêu này đúng là quá đáng, dù sao cũng là người một nhà, cần gì làm đến mức đó.”

“Đúng vậy, chỉ vì chút tiền mà đưa họ hàng vào trại, đúng là lạnh lùng.”

“Sau này ai còn dám qua lại với cô ta nữa.”

Những lời đó…

Tôi một câu cũng không nghe thấy.

Bởi vì tôi đã cắt đứt toàn bộ liên hệ với họ từ lâu.

Tôi đang bận xử lý những việc còn lại.

Tôi đích thân đến nhà vợ chồng anh Lý lần nữa, trịnh trọng xin lỗi.

Đồng thời tự bỏ tiền túi bồi thường cho họ vì việc chuyển nhà bị trì hoãn cũng như những phiền phức về tinh thần.

Sự chân thành và trách nhiệm của tôi khiến vợ chồng anh Lý hoàn toàn thông cảm.

Họ nói sẽ không truy cứu nữa.

Thậm chí còn cảm thấy may mắn vì đã mua được căn nhà từ một người như tôi.

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở lại yên bình.

Trong trại tạm giữ.

Hứa Chính Hoa đến thăm em gái và cháu trai.

Nhìn hai người mặc đồ phạm nhân, gương mặt tiều tụy, tâm trạng ông vô cùng phức tạp.

Ông tức giận.

Tức vì tôi quá lạnh lùng.

Ông xấu hổ.

Cảm thấy thể diện nhà họ Hứa đã mất sạch.

Nhưng đồng thời, lần đầu tiên trong lòng ông cũng xuất hiện một cảm giác sợ hãi.

Ông nhận ra…

Đứa con gái này đã hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của mình.

Tôi trở nên xa lạ, quyết đoán, thậm chí có phần đáng sợ.

Cái gọi là quyền uy của người cha, hay sự ràng buộc bằng tình thân…

Đối với tôi đã hoàn toàn vô tác dụng.

Năm ngày sau.

Lưu Mai và Hứa Hạo được thả ra.

Chuyện này trở thành vết nhơ không thể xóa trong cuộc đời họ.

Đặc biệt là Hứa Hạo.

Không chỉ hôn sự tan vỡ, mà ở cơ quan hắn cũng không còn mặt mũi ngẩng đầu.

Cả gia đình chìm trong bầu không khí u ám.

Lưu Mai đem tất cả oán hận trút lên người Hứa Chính Hoa.

“Tất cả là tại ông! Nuôi ra một đứa con gái như thế!”

“Bây giờ thì hay rồi! Hại tôi và con trai ông đều vào trại! Ông hài lòng chưa?”

Hứa Chính Hoa bị mắng đến mức không dám cãi lại.

Ông ngồi một mình trong phòng làm việc suốt cả đêm.

Ông nghĩ rất nhiều.

Nhớ lại năm năm trước, khi tôi lấy hết dũng khí mở lời vay tiền.

Ánh mắt lúc đó đầy hy vọng.

Nhớ lại khi ấy ông đã khó chịu và từ chối tôi như thế nào.

Nhớ lại những năm tôi một mình bươn chải bên ngoài.

Với tư cách một người cha, ông chưa từng thật sự quan tâm đến tôi.

Ông chỉ nhớ rằng mình là cha tôi…

Khi cần tôi phải hy sinh.

Có lẽ…

Ông thật sự đã sai?

Một khi ý nghĩ đó xuất hiện.

Nó bắt đầu điên cuồng lớn lên trong lòng ông.

Ngày hôm sau, ông đưa ra một quyết định.

Ông tìm đến công ty của tôi.

Lần này ông không làm loạn.

Cũng không nhờ lễ tân thông báo.

Ông chỉ giống như một vị khách bình thường.

Ngồi lặng lẽ trên ghế sofa trong sảnh.

Chờ.

Từ sáng…

Đến tận chiều.

Khi tôi tan làm, tôi nhìn thấy ông.

Bóng lưng ông lúc đó…

Già nua và còng xuống hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Bước chân tôi khựng lại một chút.

Nhưng tôi vẫn nhìn thẳng phía trước, chuẩn bị đi ngang qua ông.

“Chiêu Chiêu.”

Hứa Chính Hoa gọi tôi lại.

Giọng ông khàn khàn.

Mang theo sự mệt mỏi hiếm thấy.

Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

“Bố… đến để xin lỗi con.”

Hứa Chính Hoa đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt tôi.

Ông nhìn gương mặt lạnh lùng xa lạ của tôi, môi khẽ động.

“Xin lỗi.”

Ông nói.

“Là bố sai rồi.”

Câu xin lỗi đến muộn suốt năm năm… cuối cùng cũng được thốt ra.

Trái tim tôi khẽ rung lên một chút.

Nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.

Có những tổn thương, một khi đã xảy ra thì vĩnh viễn không thể bù đắp.

Có những vết nứt, một khi đã xuất hiện thì không bao giờ có thể lành lại.

Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đã cho tôi sự sống.

Nhưng cũng là người khiến tôi tổn thương nhiều nhất.

Một lúc lâu sau, tôi mới chậm rãi lên tiếng.

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của ông.”

Trong mắt Hứa Chính Hoa lóe lên một tia hy vọng.

“Nhưng…” tôi dừng lại một nhịp, giọng bình tĩnh mà dứt khoát, “tôi sẽ không tha thứ.”

“Từ nay về sau, ông đi con đường rộng của ông, tôi đi cây cầu độc mộc của tôi.”

“Chúng ta… coi như người xa lạ đi.”

15

Lời nói của tôi giống như một gáo nước lạnh.

Dập tắt hoàn toàn tia hy vọng vừa mới le lói trong lòng Hứa Chính Hoa.

Ông há miệng, dường như còn muốn nói gì đó.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt bình lặng không gợn sóng, không còn chút cảm xúc nào của tôi…

Ông biết.

Mọi thứ đã không thể cứu vãn nữa.

Chính tay ông đã đẩy đứa con gái này đi càng lúc càng xa.

Cho đến khi…

Không thể với tới nữa.

“Được.”

Rất lâu sau, ông mới khó nhọc thốt ra một chữ từ cổ họng.

“Con… tự chăm sóc mình cho tốt.”

Nói xong, ông quay người.

Từng bước nặng nề rời khỏi tòa nhà văn phòng này.

Có lẽ… cũng là lần cuối cùng ông bước vào nơi này.

Tôi nhìn bóng lưng cô độc của ông hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố.

Trong lòng tôi không còn hận.

Cũng không còn yêu.

Chỉ còn một khoảng trống lặng lẽ.

Mối quan hệ cha con kéo dài hơn hai mươi năm, từng khiến tôi đau đớn và ngột ngạt…

Cuối cùng cũng khép lại ở đây.

Tôi tự do rồi.

Thật sự tự do.

Cả thân lẫn tâm.

Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới.

Tôi dùng số tiền bán nhà để đưa ra một quyết định táo bạo.

Nghỉ việc.

Khởi nghiệp.

Tôi không muốn tiếp tục làm công cho người khác nữa.

Tôi muốn tự mình tạo nên một sự nghiệp thuộc về riêng mình.

Quyết định này nhận được sự ủng hộ của phó tổng giám đốc Lý và trợ lý Tiểu Trần.

Ông Lý rất đánh giá cao năng lực và sự quyết đoán của tôi.

Thậm chí còn nói nếu tôi cần, ông có thể giới thiệu một số nguồn khách hàng trong ngành.

Còn Tiểu Trần thì trực tiếp nộp đơn xin nghỉ việc.

Cô gái mới ra trường chưa lâu ấy nói muốn theo tôi làm.

“Chị Hứa, em tin chị!”

Đôi mắt cô ấy sáng rực.

Sự tin tưởng và nhiệt huyết ấy khiến tôi không khỏi mỉm cười.

Tôi chấp nhận lời đề nghị của cô.

Chúng tôi thuê một văn phòng nhỏ trong khu sáng tạo ở trung tâm thành phố.

Diện tích không lớn.

Nhưng ánh nắng rất đẹp.

Công ty được tôi đặt tên là Khởi Hành.

Mang ý nghĩa bắt đầu một hành trình mới.

Lĩnh vực chính của công ty là lập kế hoạch dự án và tư vấn thương hiệu.

Đó cũng chính là thế mạnh của tôi.

Nhờ các mối quan hệ và danh tiếng tôi tích lũy suốt năm năm qua trong ngành, công ty vừa thành lập đã nhận được dự án đầu tiên.

Dù chỉ là một hợp đồng nhỏ.

Nhưng đối với một công ty khởi nghiệp, đó đã là khởi đầu tuyệt vời.

Tôi và Tiểu Trần bận đến mức xoay như chong chóng.

Chúng tôi cùng thiết kế logo công ty.

Cùng trang trí văn phòng.

Cùng thức khuya làm phương án cho khách hàng.

Dù vất vả.

Nhưng mỗi ngày đều trôi qua vô cùng trọn vẹn.

Tôi cảm thấy như mình vừa được tái sinh.

Không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai nữa.

Không còn bị những chuyện gia đình vô tận bào mòn tinh thần.

Tôi có thể dồn toàn bộ năng lượng cho sự nghiệp mình yêu thích.

Nụ cười trên gương mặt tôi cũng ngày một nhiều hơn.

Một nụ cười nhẹ nhõm.

Tự tin.

Một ngày nọ, Tiểu Trần nhìn tôi đang đứng trước cửa kính sát đất, vừa nhấp cà phê vừa bình tĩnh nghe điện thoại khách hàng, bỗng cảm thán.

“Chị Hứa, bây giờ chị thật sự đang tỏa sáng.”

Tôi cúp điện thoại, quay lại nhìn cô ấy.

“Thật vậy sao?”

“Thật mà!” Tiểu Trần gật đầu mạnh. “Trên người chị có cảm giác rất mạnh mẽ.”

Tôi cười.

Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang tấp nập bên dưới.

Tôi biết.

Đây mới chỉ là khởi đầu.

Phía trước còn rất nhiều con đường phải đi.

Cũng sẽ còn nhiều thử thách và khó khăn.

Nhưng tôi không còn sợ nữa.

Bởi vì tôi đã có lớp áo giáp kiên cường nhất.

Và một trái tim mạnh mẽ nhất.

Cuộc đời của tôi…

Từ khoảnh khắc này mới thật sự bắt đầu.

Một cuộc đời hoàn toàn mới.

Chỉ thuộc về riêng tôi — Hứa Chiêu.

-Hết-