Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Chuyện Ác Độc Nhất Tuổi Mười Bảy

Đang tải...

Chương 2

Chuyện Ác Độc Nhất Tuổi Mười Bảy

Chu Bạc Ngạn không nhận.

Hai người cứ đẩy qua đẩy lại.

Cô gái không đứng vững, mắt thấy sắp ngã ra phía sau.

Trong lúc cuống cuồng, Chu Bạc Ngạn đưa tay kéo lấy tay cô.

Khoảnh khắc lòng bàn tay hai người chạm vào nhau.

Mặt cô gái đỏ bừng.

Cô nhanh chóng đặt đồ xuống đất, rồi lảo đảo chạy đi.

Nhìn theo bóng lưng cô, tôi khẽ nheo mắt.

“Cô ta chính là Liễu Doanh Doanh à?”

Chu Bạc Ngạn gật đầu.

Không hiểu sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên, trong lòng tôi đã có một cảm giác khó chịu.

Vì vậy tôi nói: “Tớ không thích cô ta, cậu tránh xa cô ta ra một chút.”

Chu Bạc Ngạn tuy có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu.

Chỉ tiếc rằng da mặt của người còn lại thực sự quá dày.

04

Kể từ lần mang cơm nắm đến đó, Liễu Doanh Doanh cứ cách vài ngày lại tìm đến Chu Bạc Ngạn.

Dưa muối phơi ở nhà.

Trứng do gà nhà đẻ.

Bánh rán tự làm.

Mỗi lần chỉ cần Chu Bạc Ngạn không nhận, cô ta liền lộ ra vẻ vừa chất phác vừa đáng thương.

Chu Bạc Ngạn mềm lòng, đành phải nhận.

Lâu dần, hai người họ càng ngày càng thân thiết.

Thời gian Chu Bạc Ngạn ở cùng cô ta thậm chí còn nhiều hơn ở bên tôi.

Một cuối tuần khác, sau khi Chu Bạc Ngạn lại một lần nữa từ chối đi học thêm cùng tôi mà chọn ở lại phụ đạo cho Liễu Doanh Doanh.

Cuối cùng tôi cũng không nhịn nổi nữa.

“Nếu cậu đi, chúng ta chia tay.”

Chu Bạc Ngạn kinh ngạc khó hiểu. Tại sao?”

Tôi lạnh mặt. “Tớ đã từng nói với cậu rằng tớ không thích cô ta, bảo cậu tránh xa cô ta chưa?”

Chu Bạc Ngạn cau chặt mày. “Tớ tưởng cậu đang đùa.”

Cậu giải thích: “Liễu Doanh Doanh khá tốt mà, tuy điều kiện gia đình không tốt, tính cách cũng có chút yếu đuối, nhưng biết ơn, không có tâm địa xấu.”

“Tớ phụ đạo cho cô ấy vì cô ấy nói nếu thi không đậu đại học, gia đình sẽ gả cô ấy cho một lão độc thân trong làng để lấy tiền sính lễ.”

“Cô ấy học không tốt, lại không có tiền đi học thêm, nên tớ giúp cô ấy học một chút.”

“Cậu đừng nghĩ nhiều.”

Tôi cười lạnh. “Tớ có nghĩ nhiều hay không, trong lòng cô ta tự rõ.”

“Dù sao tớ không cho phép cậu qua lại với cô ta nữa, nếu cậu đi thì chúng ta chia tay.”

Cuối cùng, Chu Bạc Ngạn đã không đi.

Cũng giữ khoảng cách với Liễu Doanh Doanh.

Nhưng giữa chúng tôi dường như thiếu đi điều gì đó.

Dù vậy tôi nghĩ cũng không sao.

Tình cảm gần mười ba năm của chúng tôi, sẽ không vì một Liễu Doanh Doanh mà thay đổi.

Tuần sau là sinh nhật Chu Bạc Ngạn, tôi sẽ dùng tiền lì xì mua cho cậu đôi giày thể thao mà cậu vẫn luôn muốn.

Tình cảm của chúng tôi sẽ trở lại như trước.

05

Bữa tiệc sinh nhật mười bảy tuổi của Chu Bạc Ngạn được tổ chức rất lớn.

Hẳn một tầng sảnh tiệc được đặt riêng.

Mời tất cả bạn bè và bạn học cấp ba.

Tôi không ngờ Liễu Doanh Doanh cũng tới.

Cô ta vẫn mặc bộ đồng phục đã giặt bạc màu đó, ôm một chiếc ba lô cũ kỹ, rụt rè đứng giữa đám đông.

Hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh hào nhoáng rực rỡ.

Cô ngẩng đầu nhìn quanh, dường như đang tìm ai đó.

Khi nhìn thấy Chu Bạc Ngạn, ánh mắt cô sáng lên một chút.

Nhưng khi nhìn thấy tôi đứng bên cạnh, đôi mắt cô lập tức tối lại.

Tôi khẽ nhíu mày.

Không phải vì dáng vẻ đó của cô ta.

Mà vì tôi vừa rõ ràng nhìn thấy trong mắt Chu Bạc Ngạn lóe lên một tia đau lòng.

Tôi siết chặt bàn tay buông bên người, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Không sao cả.

Tôi tự nhủ với mình.

Rất nhanh thôi.

Chẳng bao lâu sau, bữa tiệc sinh nhật bước vào phần tặng quà.

Chu Bạc Ngạn vừa nãy còn đứng cạnh tôi đã không thấy đâu.

Người biến mất cùng cậu còn có Liễu Doanh Doanh.

Nhận ra điều này, tim tôi bỗng đập mạnh một cái.

Gần như cùng lúc đó, cánh cửa bên của sảnh tiệc bị mở tung.

Một chiếc ba lô ướt sũng bị ném xuống bên chân tôi.

“Hạ Liên, cậu quá đáng quá rồi!”

Chu Bạc Ngạn mặt trầm xuống bước đến trước mặt tôi, ánh mắt nhìn tôi như có lửa cháy.

Liễu Doanh Doanh toàn thân ướt sũng theo sau cậu.

Trên người khoác áo khoác của cậu.

Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Nhưng Chu Bạc Ngạn lại cho rằng tôi đang giả vờ.

Cậu cười khẩy một tiếng. “Đừng giả bộ nữa, tớ biết hết rồi.”

“Không phải cậu ghét Liễu Doanh Doanh sao, không chịu nổi việc tớ thân với cô ấy.”

“Ở trường cậu dẫn đầu bắt nạt cô ấy, cô lập cô ấy thì thôi đi.”

“Bây giờ ngay cả việc cô ấy muốn tặng tớ một món quà sinh nhật cũng không được sao? Cậu còn cố tình giở trò khiến người ta rơi xuống nước?”

Tôi không hiểu cậu đang nói gì, lạnh giọng đáp: “Tớ đúng là không thích Liễu Doanh Doanh, nhưng tớ chưa từng cô lập hay bắt nạt cô ta ở trường, càng không nói đến chuyện dẫn người khác cùng làm.”

“Còn chuyện cô ta tặng cậu quà gì thì liên quan gì đến tớ, tại sao tớ phải ném xuống nước?”

“Không phải cậu thì còn ai!”

Chu Bạc Ngạn siết chặt nắm đấm, đứng ở phía đối lập với tôi.

Tức giận nhìn chằm chằm vào tôi.

Lúc này, Liễu Doanh Doanh bước sang một bên, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía tôi.