Cài đặt

Màu nền

Cỡ chữ

18px

Phông chữ

Câu Chuyện Của Những Giọt Máu

Đang tải...

Chương 4

Câu Chuyện Của Những Giọt Máu

 “Ôi trời ơi tôi không sống nổi nữa! Lấy phải con đàn bà phá nhà phá cửa thế này! Nó muốn ép chết cả nhà chúng tôi!”

Hành lang bệnh viện lập tức biến thành cái chợ.

Bệnh nhân và người nhà đi qua đều dừng lại, chỉ trỏ bàn tán.

Lục Kiến Minh vừa hoảng vừa tức, muốn kéo mẹ mình dậy mà lại không dám.

Trần Tuyết đứng một bên, tiếp tục dùng giọng điệu “trà xanh quen thuộc châm thêm dầu vào lửa.

“Bác ơi bác mau đứng lên, đừng làm hại sức khỏe… em dâu à, cho dù em không nể mặt Kiến Minh thì cũng nghĩ cho bác, bác đã lớn tuổi rồi. Em giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi đi…”

Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch trước mắt.

Cho đến khi luật sư Vương dẫn theo hai trợ lý xuyên qua đám đông, đứng bên cạnh tôi.

Ông liếc nhìn mẹ chồng đang nằm ăn vạ dưới đất và Lục Kiến Minh đang quỳ.

Sắc mặt không hề thay đổi.

Ông chỉ đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Cô Chu, luật sư phía bên kia vừa liên hệ với tôi, muốn thương lượng hòa giải.”

Tôi nhận lấy tài liệu.

Không thèm nhìn.

Trực tiếp xé toạc.

“Luật sư Vương, nói với họ.”

“Tôi không hòa giải.”

Tôi quay sang Lục Kiến Minh, từng chữ rõ ràng.

“Muốn tôi tha cho các người? Được.”

“Bảo Trần Tuyết hiến một quả thận cho An An.”

“Tôi sẽ rút đơn kiện.”

Tiếng khóc lóc của Lục Kiến Minh và mẹ chồng tôi…

Đột ngột im bặt.

Sắc mặt Trần Tuyết “soạt” một cái trắng bệch.

Trắng như tờ giấy.

7.

“Cô… cô nói cái gì?”

Giọng Trần Tuyết run lên bần bật.

“Hiến… hiến thận? Chu Nam, cô điên rồi à!”

“Tôi không điên.”

Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.

“An An cần ghép thận. Cô chẳng phải nói trong lòng áy náy sao? Chẳng phải nói mọi chuyện đều do cô sao?”

“Bây giờ tôi cho cô một cơ hội bù đắp… sao cô lại không chịu?”

“Tôi… tôi…”

Trần Tuyết lắp bắp.

“Tôi…dựa vào đâu phải hiến thận cho nó! Tôi đâu phải mẹ của nó!”

“Vậy cô dựa vào cái gì mà tiêu tiền cứu mạng của con bé?”

Tôi hỏi lại.

Mẹ chồng tôi cũng bò dậy từ dưới đất, chỉ tay vào tôi chửi.

“Chu Nam, cô có ý đồ gì! Cô muốn mạng của Tiểu Tuyết à! Tôi nói cho cô biết, đừng hòng!”

Lúc này Lục Kiến Minh cũng hoàn hồn.

Anh ta đứng dậy, gương mặt đầy thất vọng và phẫn nộ.

“Chu Nam, tôi không ngờ cô ác độc đến vậy! Cho dù chị dâu có sai đi nữa, cô cũng không thể bắt chị ấy đi chết! Đó là một quả thận!”

“Ồ.”

Tôi cười.

“Hóa ra các người cũng biết đó là một quả thận.”

“Hóa ra các người cũng biết… mất một quả thận thì cuộc đời sẽ không còn tốt đẹp nữa.”

“Vậy còn con gái tôi thì sao?”

“Thận của con bé đã hỏng rồi. Cuộc đời của con bé thì không tính sao?”

“Con bé mới 5 tuổi!”

Giọng tôi đột ngột cao lên.

Tất cả phẫn nộ và tuyệt vọng dồn nén suốt những ngày qua trong khoảnh khắc này hoàn toàn bùng nổ.

“Lục Kiến Minh!”

“Anh ôm lấy người chị dâu tốt của anh, đau lòng vì cô ta có thể sẽ mất một quả thận!”

“Vậy anh đã từng nghĩ chưa…”

“Con gái của anh… đang nằm trong ICU, sống nhờ máy móc!”

“Tất cả các người đều bảo vệ Trần Tuyết!”

“Vậy con gái tôi thì sao!”

“Ai bảo vệ con gái tôi!”

Những câu chất vấn của tôi giống như từng cái tát giáng thẳng lên mặt bọn họ.

Lục Kiến Minh há miệng.

Nhưng một chữ cũng không nói được.

Ngày mở phiên tòa, người nhà họ Lục đến đông đủ.

Không thiếu một ai.

Lục Kiến Minh và Trần Tuyết ngồi ở ghế bị cáo, sắc mặt xám xịt.

Mẹ chồng tôi ngồi ở hàng ghế dự thính đầu tiên, từ trước khi phiên tòa bắt đầu đã luôn dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm tôi.

Luật sư phía Lục Kiến Minh cố gắng biến tất cả thành “mâu thuẫn gia đình” và “nhất thời hồ đồ.”

“Thưa hội đồng xét xử, thân chủ của tôi – ông Lục Kiến Minh – vô cùng hối hận vì đã chậm trễ việc điều trị cho con gái. Nhưng ông ấy hoàn toàn không có ác ý chủ quan, chỉ là trong lúc xử lý các mối quan hệ gia đình phức tạp đã có phán đoán sai lầm trong chốc lát…”

Luật sư Vương đứng dậy, cắt ngang lời ông ta.

“Phán đoán sai lầm?”

Giọng ông rất ôn hòa.

Nhưng từng câu nói ra đều như dao sắc.

“Xin hỏi luật sư phía bên kia.”

“Khi phải lựa chọn giữa 500.000 tệ cứu mạng con gái ruột và 500.000 tệ mua nhà cho chị dâu, đây có được gọi là ‘quan hệ gia đình phức tạp’ không?”

“Xin hỏi.”

“Khi đã biết rõ bệnh tình của con gái vô cùng nguy cấp, nhưng vẫn lựa chọn chuyển tiền cứu mạng cho chị dâu, còn nói với vợ rằng ‘chờ thêm một chút’, đây có phải là ‘phán đoán sai lầm’ không?”

Sau đó, luật sư Vương nộp lên tòa nhóm chứng cứ thứ nhất.

Đó là hồ sơ chẩn đoán của bệnh viện về tình trạng của An An, giấy thông báo đóng viện phí, cùng lời chứng của bác sĩ xác nhận Lục Kiến Minh ngay từ đầu đã biết rõ mức độ nghiêm trọng và tính khẩn cấp của bệnh tình.

Tiếp theo là nhóm chứng cứ thứ hai.

Bản ghi chuyển khoản 500.000 tệ từ Lục Kiến Minh sang cho Trần Tuyết.

Thời gian chuyển tiền chính là sáng hôm sau khi anh ta từ chối tôi.

Cùng với đó là ảnh chụp màn hình Trần Tuyết khoe chiếc Porsche trong vòng bạn bè và trong nhóm gia đình.

Nhưng đòn chí mạng là nhóm chứng cứ thứ ba.

Luật sư Vương trực tiếp phát tại tòa những đoạn ghi âm tôi đã lưu lại.

Giọng Lục Kiến Minh:

“Chẳng qua chỉ là thiếu máu thôi, có chuyện gì lớn đâu!”

Giọng Trần Tuyết:

“Con gái cô bị bệnh cũng đáng đời!”

Giọng mẹ chồng:

“Con sao chổi đó! Chỉ biết đòi tiền!”

Từng câu.

Từng tiếng.

Vang vọng rõ ràng trong phòng xử án yên tĩnh.

Đầu Lục Kiến Minh cúi càng lúc càng thấp.

Cả người run lên như cành cây trước gió.

Sắc mặt Trần Tuyết lúc trắng lúc xanh hai tay bấu chặt mép bàn.

Mẹ chồng tôi ở hàng ghế dự thính lại muốn làm loạn, nhưng bị cảnh sát tòa án cảnh cáo nghiêm khắc nên chỉ có thể ngồi xuống, tức tối nghiến răng.

Sắc mặt của thẩm phán đã trầm xuống lạnh lẽo.

Cuối cùng, luật sư Vương đưa ra lời tổng kết.

“Thân chủ của tôi – cô Chu Nam – và con gái cô ấy là những nạn nhân duy nhất trong bi kịch được tạo nên bởi sự ích kỷ, lạnh lùng và tham lam này.”

“Điều chúng tôi yêu cầu không phải là trừng phạt.”

“Mà là công lý.”

“Là đòi lại công lý cho một cô bé 5 tuổi, người lẽ ra phải có một cuộc đời khỏe mạnh… nhưng đã bị chính cha ruột và người bác của mình hủy hoại.”

Ông nói xong.

Cả phòng xử án lặng ngắt.

Lúc này tôi nhìn thấy Lục Kiến Minh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Từ ghế bị cáo, anh ta nhìn về phía tôi.

Trong mắt anh ta lần đầu tiên xuất hiện một thứ cảm xúc rõ ràng.

Sự hối hận.

Và nỗi sợ hãi không thể che giấu.