Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bụng To Không Còn Đường Lui
Chương 1
Bụng To Không Còn Đường Lui
Lúc đính hôn, nhà anh ta hứa sẽ đưa sính lễ 18 vạn 8.
Khi tôi mang thai, mẹ anh ta cười đến mức không khép nổi miệng. Ngày nào cũng nấu canh, bồi bổ đủ thứ, miệng luôn miệng gọi tôi là “con dâu ngoan”.
Đến khi tôi mang thai tám tháng, bà ta đột nhiên trở mặt.
“Sính lễ đưa nhiều quá rồi. Nhà ta điều kiện cũng không dư dả, đổi thành 18.888 thôi.”
Tôi sững sờ:
“Không phải lúc đầu đã nói rõ rồi sao?”
Bà ta đáp lại cực kỳ thản nhiên:
“Bụng cô to thế này rồi, chẳng lẽ còn không gả nữa?”
Bạn trai tôi đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn rõ bộ mặt thật của cả gia đình họ.
Tôi ôm cái bụng nặng nề tám tháng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc, quay về nhà mẹ đẻ.
Sau đó chặn hết mọi phương thức liên lạc của nhà anh ta.
Mười tháng sau.
Y tá bế hai đứa trẻ sơ sinh tới trước mặt tôi.
“Chúc mừng nhé, sinh đôi hai bé trai.”
Ngoài cửa sổ phòng bệnh, cả nhà bên kia đang chen chúc nhìn vào trong.
Mẹ tôi bước ra ngoài, chỉ nói đúng một câu.
“Con gái tôi họ gì, thì cháu ngoại tôi họ đó.”
Cả nhà bọn họ đứng chết lặng tại chỗ.
1.
Chiếc bát canh khẽ đặt xuống bàn, tiếng động rất nhẹ.
Nhưng trong tai tôi, âm thanh ấy lại chói gắt đến mức như đập thẳng vào màng nhĩ.
“Tiểu Tĩnh à, không phải mẹ không thương con. Con cũng biết rồi đấy, nhà chúng ta chỉ là gia đình bình thường. Để góp đủ tiền đặt cọc mua nhà cưới cho hai đứa, chúng ta đã vét sạch tiền dành dụm bao năm.”
Mẹ chồng tương lai của tôi, Lưu Ngọc Mai, vừa xoa tay vừa nói. Trên mặt vẫn là nụ cười hiền lành quen thuộc, nhưng lời nói lại lạnh buốt như mảnh băng.
“Cái sính lễ mười tám vạn tám ấy… thật sự là… không xoay ra nổi nữa.”
Tôi khẽ vuốt bụng mình.
Cái thai tám tháng khiến cơ thể tôi nặng nề chậm chạp, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ.
Lúc đính hôn đâu phải nói như vậy.
Khi ấy Chu Hạo ôm bó hoa đứng trước mặt hai bên họ hàng, lời thề son sắt. Còn mẹ anh ta, Lưu Ngọc Mai, nắm tay tôi, hết tiếng “con gái ngoan” lại đến “con dâu tốt”, chính miệng hứa sính lễ 18 vạn 8, một đồng cũng không thiếu.
Mới qua bao lâu?
“Bác gái, lúc trước đã nói rõ…”
“Ôi!” Lưu Ngọc Mai cắt ngang lời tôi, nụ cười càng tươi hơn. “Mỗi lúc mỗi khác chứ. Con xem đi, bụng con giờ lớn thế này rồi, sắp sinh đến nơi, hai nhà chúng ta sớm đã là người một nhà. Còn tính toán mấy thứ hình thức đó làm gì?”
Bà ta ghé sát lại, hạ thấp giọng, mang theo thứ thân mật kiểu ban ơn khiến người ta khó chịu.
“Mẹ đã bàn với Chu Hạo rồi. Sính lễ thì tượng trưng thôi. 18.888 nhé. Nghe xem, toàn số tám, phát phát phát! Sau này cuộc sống nhất định càng ngày càng khá lên.”
Máu trong người tôi lạnh dần.
Ánh mắt tôi vượt qua Lưu Ngọc Mai, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên sofa.
Chu Hạo.
Vị hôn phu của tôi.
Cha của đứa trẻ trong bụng tôi.
Anh ta cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, như thể ở đó đang có chuyện quan trọng hơn tất cả.
Từ đầu đến cuối, anh ta không hề nhìn tôi một lần.
Cũng không nói một câu nào.
Sự im lặng của anh ta chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi hiểu rồi.
Đây không phải quyết định bộc phát.
Đây là một màn tính toán từ trước.
Họ tính chuẩn cái thai tám tháng của tôi.
Tính chuẩn việc tôi không còn đường lui.
Tính chuẩn rằng vì đứa trẻ, tôi chỉ có thể nuốt uất ức vào bụng.
“Bụng cô to thế này rồi, chẳng lẽ còn không gả nữa?”
Thấy tôi không nói gì, Lưu Ngọc Mai cuối cùng cũng xé bỏ lớp mặt nạ cuối cùng, nhẹ nhàng ném ra câu đó.
Trong giọng nói là sự nắm chắc phần thắng cùng vẻ đắc ý không thèm che giấu.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Tôi nhớ lại ngày vừa phát hiện mang thai, Lưu Ngọc Mai đã vui đến mức nào. Ngày nào cũng hầm canh mang tới công ty cho tôi, hỏi han chăm sóc, nâng niu tôi như bảo vật dễ vỡ.
Đồng nghiệp ai cũng ghen tị, nói tôi thật may mắn khi gặp được nhà chồng tốt.
Thì ra tất cả những ân cần đó, những nụ cười đó…
đều là để chờ ngày hôm nay.
Để khiến tôi không còn khả năng phản kháng khi nhận lấy sự sỉ nhục này.
Bát canh vẫn còn ấm, mùi gà béo ngậy bốc lên khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi đứng dậy.
Động tác đột ngột khiến Lưu Ngọc Mai và Chu Hạo đều sững lại.
Chu Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi điện thoại, cau mày.
“Em đi đâu đấy? Ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng.”
Tôi nhìn anh ta.
Người đàn ông tôi đã yêu suốt ba năm, từng định giao phó cả cuộc đời.
Trên gương mặt ấy không có chút áy náy nào, chỉ có sự khó chịu mơ hồ, như thể người vô lý ở đây là tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, trái tim tôi chìm hẳn xuống đáy biển lạnh lẽo.
Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa, cũng mặc kệ tiếng gọi của Lưu Ngọc Mai.
Tôi đi vào phòng ngủ, kéo ra chiếc vali nhỏ đã sớm thu dọn.
Thật ra cũng chẳng có gì nhiều, chỉ vài món đồ dùng cho bà bầu và mấy bộ quần áo thay đổi.
Tôi lẽ ra đã phải có linh cảm từ lâu.
Từ khi canh Lưu Ngọc Mai mang tới chuyển từ mỗi ngày một lần thành ba ngày mới có một lần.
Từ khi điện thoại của Chu Hạo chuyển từ những lời hỏi han dịu dàng thành vài tiếng “ừ, biết rồi” cho có lệ.
Tôi đáng ra phải hiểu.
Chỉ là tôi luôn tìm lý do giúp họ, luôn nhớ đến những ngày tháng dịu dàng trước kia, luôn tin rằng con người sẽ không tệ đến mức đó.
Là tôi quá ngây thơ.
Kéo vali ra khỏi phòng ngủ, hai người trong phòng khách nhìn tôi như đang nhìn một sinh vật kỳ lạ.
“Hứa Tĩnh, em làm gì thế? Đừng làm loạn nữa, không tốt cho đứa nhỏ đâu!” Chu Hạo đứng bật dậy, giọng mang theo chút hoảng.
Lưu Ngọc Mai cũng đổi sắc mặt.
“Con bé này bị làm sao vậy? Nói vài câu đã nổi cáu rồi à? Bụng to thế kia, con định đi đâu?”
Tôi dừng bước.
Ánh mắt bình tĩnh lướt qua hai người họ.
Tôi không nói một lời.
Đôi khi, im lặng chính là sự khinh miệt lớn nhất.
Tôi chậm rãi rút điện thoại ra.
Tìm số của Chu Hạo.
Xóa.
Chặn.
Tìm số của Lưu Ngọc Mai.
Xóa.
Chặn.
Sau đó tôi mở cửa nhà, kéo vali, từng bước từng bước đi ra ngoài.
Cánh cửa khép lại sau lưng, chặn đứng mọi tiếng kinh ngạc và chửi bới phía sau.
Tôi đứng trong hành lang.
Đứa bé trong bụng khẽ động.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Trời…
vẫn chưa sập.
2.
Khi tôi trở về nhà mẹ, trời đã tối.
Người mở cửa là mẹ tôi, Triệu Tú Bình.
Nhìn thấy tôi kéo vali, bụng bầu tám tháng đứng trước cửa, sắc mặt tái nhợt, tim mẹ tôi chợt trĩu xuống.
“Tiểu Tĩnh? Con… sao lại thế này? Con cãi nhau với Chu Hạo à?”
Tôi lắc đầu, cố gượng cười, nhưng nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Mẹ… con về rồi.”
Chỉ một câu nói ấy thôi, vành mắt mẹ tôi lập tức đỏ lên.
Bà không hỏi thêm gì, vội vàng nhận lấy chiếc vali trong tay tôi, vừa đỡ tôi vào nhà vừa nói:
“Vào đi, vào đi. Con đói chưa? Mẹ nấu cho con bát mì.”
Bố tôi, Hứa An, cũng từ phòng làm việc bước ra. Thấy bộ dạng của tôi, sắc mặt ông lập tức trầm xuống.
Sau khi ăn xong một bát mì trứng nóng hổi, cơ thể lạnh buốt của tôi cuối cùng cũng có chút ấm lại.
Tôi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm nay, từ đầu đến cuối.
Giọng tôi bình thản, giống như đang kể câu chuyện của một người xa lạ.
Không khóc.
Cũng không chửi.
Bởi vì khi lòng đã chết, thì sẽ không còn đau nữa.
“Rầm!”
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn, tức đến run cả người.
“Quá đáng! Đây là cái kiểu gì vậy! Nhà họ Chu coi nhà họ Hứa chúng ta là cái gì hả!”
Mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa ôm vai tôi.
“Con gái ngốc của mẹ… sao con không nói sớm với bố mẹ! Chịu uất ức lớn như vậy!”
Tôi tựa vào vòng tay ấm áp của mẹ, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Mẹ, con không sao. Con chỉ nghĩ thông rồi. Gia đình như vậy… không thể gả.”
“Đúng! Không thể gả!” Bố tôi nói dứt khoát. “Cái loại gia đình thất tín bội nghĩa, không biết liêm sỉ như vậy, chúng ta không với nổi! Con yên tâm, có bố mẹ ở đây, trời có sập cũng có bố mẹ chống cho con!”
Tôi gật đầu.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường nhỏ của mình trước khi lấy chồng.
Ngửi mùi nắng quen thuộc còn vương trên chăn gối, tôi cảm thấy yên tâm chưa từng có.
Điện thoại tôi đã để chế độ im lặng từ lâu.
Nhưng màn hình thỉnh thoảng vẫn sáng lên, hiện ra một loạt cuộc gọi và tin nhắn từ những số lạ khác nhau.
Tôi biết đó là người nhà họ Chu.
Tôi lười đến mức chẳng buồn xem, trực tiếp tắt máy.
Sáng hôm sau, tôi đi bệnh viện khám thai.
Bác sĩ nói mọi thứ đều bình thường, em bé rất khỏe mạnh.
Có lẽ đây là tin tốt duy nhất trong mấy ngày nay.
Rời khỏi bệnh viện, tôi gọi cho cô bạn thân kiêm luật sư của mình, Lý Duyệt.
“Duyệt Duyệt, mình cần hỏi cậu vài vấn đề pháp lý.”
Sau khi nghe tôi kể xong, ở đầu dây bên kia, Lý Duyệt mắng suốt mười phút liền.
“Đồ khốn! Cả nhà đều là đồ khốn! Tiểu Tĩnh, cậu làm đúng lắm! Loại đàn ông và gia đình như vậy, đáng lẽ phải đá từ sớm!”
“Giờ mình chỉ muốn sinh con thật bình an.” Tôi nói.
“Mình hiểu.” Lý Duyệt cuối cùng cũng bình tĩnh lại. “Cậu yên tâm. Đứa bé là cậu sinh ra, có giấy kết hôn hay không cũng không ảnh hưởng nhiều. Về mặt pháp luật, cậu là người giám hộ đầu tiên của đứa trẻ. Còn tiền nuôi dưỡng, đợi sau khi sinh, mình sẽ giúp cậu khởi kiện anh ta! Một đồng cũng đừng hòng thiếu!”
Có được lời khẳng định của bạn thân, lòng tôi càng vững vàng hơn.
Vài ngày sau đó, nhà họ Chu quả nhiên bắt đầu phát động cái gọi là “tấn công từ họ hàng”.
Hết cô dì bảy tám, lại đến bác thím xa gần, thay nhau gọi điện cho bố mẹ tôi.
Nội dung chẳng khác nhau là mấy.
Nào là khuyên chúng tôi “bao dung một chút”,
nào là “nghĩ cho đứa trẻ”,
nào là “người trẻ không hiểu chuyện, người lớn nên nhường nhịn”.
Bố mẹ tôi làm đúng như tôi đã nói trước.
Chỉ trả lời một câu:
“Đây là chuyện của bọn trẻ, làm bố mẹ như chúng tôi không can thiệp được.”
Sau đó cúp máy.